Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
tôi cũng không còn trẻ nữa
để lang thang trong các trại tù
kà tum long giao suối máu
thanh cầm yên báy lạng sơn
rừng xa lạnh lẽo
lao động héo tàn
đói nhặt từng hạt cơm rơi
trong bùn hay nước mắt
Thơ Phạm Thiên Thư dẫn người đọc đi qua mất mát, đi qua cái chết, nhưng hồi tưởng mà không sợ hãi. Đó là thơ của sự đau buồn sâu xa nhưng dịu dàng, sự kháng cự số phận theo kiểu khác. Nhà thơ mang lại hình ảnh luân chuyển của sự sống và cái chết, của hạnh phúc và đứt gãy, như nhịp tuần hoàn vũ trụ. Sự lặp lại của các chữ trong thơ khi nói về cái chết chính là sự lặp lại của mùa.
Một nhà thơ Việt
lưu vong khi mới lọt lòng
Đã giã từ ngôi nhà tạm
Cái tổ cô đơn
Từ ngày em ra đi
tôi về cưa khúc gỗ
đóng một cây thập giá
vác lên đồi săn chim
Nhưng nếu anh không có gì thay đổi, vẫn là người bạn cũ như tôi mường tượng… Dĩ nhiên người bạn cũ cộng thêm trên ba mươi năm cuộc sống bên Mỹ, tôi không thể mường tượng cho ra được. Dù sao tôi vẫn mường tượng, hơn nữa, tôi thường được nghe tin tức về anh.
Cái radio có khúc đầu ăng ten bị gẫy nhưng vẫn bắt đài BBC Luân Đôn và đài Tiếng Nói Hoa Kỳ thật rõ. Sáng nào tôi cũng ngồi với bố, nhấm nháp những giọt cà phê, nghe tin tức. Và cuối mỗi bản tin về một nơi chốn vừa mất đi, hai bố con lại lặng lẽ nhìn nhau.
Cách ly vì Covid-19 làm người ta thèm gặp nhau và quen dần với cách gặp ảo trên mạng. Sau này, khi nạn dịch đã qua, người ta sẽ gặp ảo hay gặp thật?
CNN và Sesame Street làm chung một chương trình để giải đáp các câu hỏi của trẻ em về Covid-19. Có một câu nói đại khái là tất cả những gì người ta học được trong đời đều đã học từ hồi mẫu giáo.
Mới đây chúng tôi hãy còn ngồi quán, tán tỉnh lẫn nhau và chế diễu cơn sốt da vàng. Vậy mà cảm giác đã hằng thế kỷ hay ít nhất đằng đẵng nhiều thập niên. Có phải thời gian kéo dài khi con người chờ đợi. Nhưng chờ gì? Hết dịch? Khi nào? Không ai biết. Nhưng tôi đã viết gì…
Chị thấy trong có hai tháng mà chị trông lạ hoắc. Mình đã quên hay đã không làm cái gì nhỉ. A, không nhuộm tóc. Tóc mai của chị đã trắng xóa hai bên thái dương. Kệ, trắng cứ việc trắng. Đáng nhẽ 6 hay 7 tuần phải nhuộm lại nếu không muốn nhìn thấy đường ngôi trắng xóa
Máy đánh chữ của cha rất đặc biệt. Mang hơi hướm lạ của một vật nhiệt đới, tố cáo gốc gác của cha cho dù cha nói tiếng Pháp lưu loát như người Pháp. Chỉ cần nhìn hàng phím trắng vẽ những ký tự không thể phát âm là biết người đàn ông sở hữu chiếc máy ấy đến từ một chốn xa xôi và nói một thứ tiếng không ai biết.
Thằng bờm có cái khẩu trang
Phú ông xin đổi mặt hàng Tesla
Lắc đầu Bờm nói không ra
Phú ông xin đổi ối chà dầu thô
Người viết này vốn sống ở Sài Gòn, di tản khỏi nơi đó đêm 29 tháng 4, 1975, để tránh Cs-75, và đang cách ly tại gia ở Mỹ để tránh Covid-19, có thể nói rõ mối liên hệ căn bản giữa các tổng thống với đại nạn của quốc dân. Đó chính là ý muốn tái đắc cử.
Các tác giả trong tập Kinh nghiệm kiến quốc gồm các cựu viên chức, giáo sư, chiến binh, ký giả, và văn nghệ sĩ của một thời Miền Nam, nay đã trên dưới 80. Họ chia sẻ kinh nghiệm của một thời trẻ trung đầy lý tưởng trong công cuộc xây dựng tân quốc gia Việt Nam Cộng Hòa “như một quốc gia họ kỳ vọng trong trí tưởng với tất cả thiết tha, chứ không phải là một công cụ chính trị của chính phủ Mỹ.”
Được cháy bùng lên trước khi bị hủy diệt, hình ảnh ấy là biểu tượng của học đường miền Nam. Đó không phải chỉ là sự tiếc nuối, và giấc mơ con cá chép cũng không phải chỉ là hoài niệm riêng của Hoàng Phủ Ngọc Tường, mà còn hơn thế. Sự nhận chân ra giá trị văn hoá và tâm hồn của Huế, cũng không phải chỉ của Huế, mà của một cái gì lớn lao hơn ….
ở đời vẫn thói thường cả đấy
chuyện bối rối/chỉ thấy khi rầu
một cách kịch tính mối sầu
đeo đẵng anh ta cơ cầu, hai vai
cố làm sao bao người xăng xái
nom – anh ta táy máy liên hồi
điều đấy cho thấy bãi bồi
tách biệt, với nhân thế (ngồi chỗ riêng
Đêm qua sông âm chào lên cung giốc
Cuộc phù sinh xoay một chút ê chề.
Đêm nhẹ thở ngỡ người xưa mời gọi
Với mộng cuồng chân ráo hoảnh mượn về.
Tàn thuốc ấm ngọt qua sương tâm tưởng
Như môi người thơm rừng cũ lần đầu
Đêm chưa hết mà sao người thổn thức.
Bước nữa thêm. Đâu đó mở lời chào.
Thỉnh thoảng có một ngày bạn chỉ muốn
bỏ nó mà đi xa thật xa.
Bạn có cảm giác nó co lại trong mình như một hòn đảo,
y như thể bạn đang ở trên một chiếc thuyền.
Sometimes there is a day you just want
to get so far away from.
Feel it shrink inside you like an island,
as if you were on a boat.
Trong lúc nguy cấp, rốt cuộc, nhà cầm quyền Cộng Sản buộc phải bỏ cái thói kiêu ngạo cổ hữu, chính thức thừa nhận sự hiện hữu hợp pháp của VNCH như một cái phao cứu sinh.
Thực tế là, VNCH đã từng là một quốc gia có cương thổ, có quân đội, có chủ quyền pháp lý, được 87 quốc gia trên thế giới công nhận và đã là thành viên của nhiều Uỷ Ban trong Liên Hiệp Quốc, trong lúc vào thời điểm đó, chính quyền Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa của miền Bắc chỉ được một số rất ít các quốc gia trong khối Cộng Sản thừa nhận.
Mười giờ sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, tôi đang ở tại tuyến phòng thủ của Trường Bộ Binh Thủ Đức với chiếc ống dòm nhà binh, quan sát một chiếc xe tăng T54 của Việt Cộng vừa bị một trái đạn chống chiến xa M72 bắn đứt xích.
Ở Việt Nam người ta không hát và kéo đàn trên các ban công như nước Ý, người ta chế các siêu phẩm tiếu lâm trên mạng. Thông tin căng thẳng xuất hiện khắp nơi được tung hứng bằng tiếng cười ran lên khắp chốn. Người ta chế đủ chuyện ra để mà cười và phải công nhận điều đó khiến cuộc sống đỡ đi rất nhiều phần u ám.
Nhìn quanh lòng phi cơ, tất cả hành khách đều ngồi yên trên ghế, cách hàng, đều mang mặt nạ, đều nhìn tôi lắc đầu. Tôi chợt biết họ, như tôi, đều không thể thoát khỏi nịt an toàn,
Cũng như những người làm cha mẹ, tôi cũng thông cảm thấu hiểu cho những phụ huynh có con em đi học nước ngoài. Một bà mẹ giải cứu con những phút cuối trở về Việt Nam từ Pháp trước giờ cấm vận. Hay người cha đang cầu cứu Đại sứ quán Việt Nam can thiệp khi đứa con và nhiều du học sinh bị mắc kẹt tại phi trường ở Pháp
Nhớ quê tôi những đêm đầy sao trời
mà giờ đây tối tăm.
Quê yêu dấu đã như bờ cát chìm
vào đại dương nước sâu.
Khi bạn gặp phải một tai nạn, cái tai nạn ấy liền hành động như một lực, nghĩa là nó không bao giờ dừng lại giữa đường, nó phải đi hết con đường xuyên thấu của nó, như một cái xương ở người già đã gãy là gãy hết.
Loại mặt nạ này dành cho những ai không thích may vá, và thích ăn bưởi.
Trông thì hơi buồn cười, nhưng quả thật là hơn hẳn mọi thứ mặt nạ khác trên đời.
Alberto lùi lại mấy bước. Một ánh thép xuyên qua làm tan loãng không gian, rồi mọi vật như nhuốm trong một màu đỏ thẫm. Trên cái sàn gỗ hôi hám, người ta có thể nghe hơi thở đứt quãng của Hans Schneider. Con dao đã đâm phập vào ngực hắn, xé toang làn không khí của đêm.
Tôi đang nghĩ đến một con đường mòn, nắng nhảy nhót dưới đất khi tôi bước qua và tiếng chim trong tai tôi không một ai nghe ngoài chính mình. Chưa hề có một con thú dữ nào bước qua đó.
Hôm nay tôi đọc được câu nói này: “Khi bạn nghe ai đó nói ‘chúng tôi sẽ làm điều này bằng mọi giá’, xin đừng tưởng rằng bạn là ‘chúng tôi’; bạn chỉ là cái ‘giá’ phải trả.”
Bình Luận mới