Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

nằm bệnh nhớ lại đời mình

tôi thường ngồi một mình
nhìn ra ngoài cửa sổ
vườn sau
hoa đỗ quyên đã nở
đỏ thắm như vết máu loang
tháng tư
như lưỡi dao chém ngang cần cổ
hàng năm
vết sẹo còn mưng mủ
thương đau

tôi thường ngồi một mình
nhớ về
tuổi thơ
hà nội
54
nhà tôi đầu dốc hàng than
mùa mưa nước chẩy dọc hè đường
những con thuyền bằng giấy
đứa trẻ thả trôi
bồng bềnh sóng nước
biết về đâu
cô bé ngồi bên song cửa
nhìn theo
đôi mắt đen như đôi mắt bồ câu
tôi có bao giờ được nhìn thấy lại
hà nội di cư

tôi thường ngồi một mình
thấy mình không còn trẻ nữa
để viết thư tình
như ngày mới yêu oanh
ngõ nhà nàng cây ngọc lan hoa nở
thơm ngát hương trinh
tôi nhặt một bông hoa đã héo
để tưởng nhớ mùi hương ( TL)

tôi thường ngồi một mình
biết không còn trẻ nữa
xuống đường
phản đối
biểu tình
dây kẽm gai lựu đạn cay ma trắc
hô hào gào thét gậy gộc cầm tay
như một con rô bốt
cô học trò áo quần nhầu nát
dúi vào tay mấy lát vỏ chanh
nước mắt tôi chẩy dài như ngày mẹ chết
mẹ ơi
con lao đầu vào chống đối
vẫn không hiểu vì sao

tôi cũng không còn trẻ nữa
để lang thang trong các trại tù
kà tum long giao suối máu
thanh cầm yên báy lạng sơn
rừng xa lạnh lẽo
lao động héo tàn
đói nhặt từng hạt cơm rơi
trong bùn hay nước mắt
vợ con sống ở nhà lây lất
vẫn đường xa lặn lội thăm chồng
đã chết
vùi nông

tôi không còn trẻ để vượt biên
biển cả mênh mông sóng xô gầm thét
bọn cướp biển như một bầy thú dữ
giết người
cướp của
hãm hiếp
đốt thuyền
có chị có anh có cha có mẹ
bao nhiêu người vùi sâu đáy biển
để tìm đến
tự do

tôi biết tôi không còn trẻ nữa
để làm lại từ đầu
trên đất nước tạm dung
hàng ngày đổ mồ hôi
đêm đêm chập chờn mộng dữ
nhưng đất nước này muôn vàn tươi đẹp
bởi người còn có tấm lòng
như đứa con bất hạnh
được gặp lại mẹ hiền
vết thương cũ sẽ lành
và tương lai không chỉ là hy vọng
tôi có
tự do
thanh bình
dân chủ
có nhà có cửa
có thực phẩm hàng ngày
những đứa trẻ tươi vui đi học
về thế giới hòa bình

nhưng trên màn ảnh truyền hình
người ta vẫn muôn vàn đau khổ
đói khát
chiến tranh
những trẻ con hốc mắt thâm sâu
ruồi bay trên thân xác khẳng khiu
ôm vú mẹ khô như củi đốt
những máu chẩy thịt tan vì bom đạn
những tay chân vương vãi trên đường
bởi vì đâu
chủng tộc
mầu da
niềm tin
tôn giáo
vẫn có người không có trái tim
ác độc
giết hàng triệu đồng bào
cùng mầu da máu thịt
vì tham vọng cá nhân

lịch sử chứng minh
tần thủy hoàng
nê rô
hitler
mao trạch đông
sít ta lin
hồ chí minh
đã chết
và bạo quyền không thắng nổi nhân dân

tôi vẫn ngồi một mình
nhìn ra ngoài cửa sổ
đã bao mùa hoa nở
tuyết rơi
nửa đời người
nhận biết bao ân sủng
sao lòng tôi vẫn hãi hùng run sợ
vì quanh tôi trên thế gian này
còn biết bao loài quỷ dữ
đội tên người

hôm nay
một mình nằm trên giường bệnh
sắp đến ngày nhắm mắt
xuôi tay
tôi nguyện cầu cho nhân loại
qua cơn đại dịch
NGƯỜI LẠI  ĐƯỢC LÀM NGƯỜI

mùa dịch cúm covid-19
tháng tư 13-19 năm 2020
Nguyễn Tường Giang

bài đã đăng của Nguyễn Tường Giang


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)