Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Sáng Tác

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT – Mắt truồng

6.08.2020

Vào thời Pháp thuộc, trước 1945, ở quê tôi, lứa chừng sáu bảy tuổi đổ xuống đa phần ở truồng. Con nít gái cũng truồng khơi khơi. Cái mặt còn có lông mày lông mi, cái háng trắng nõn. Trong vườn quê, bọn con nít đông vầy như bầy gà, ríu ra ríu rít. Đứa bẻ đôi củ khoai, đứa ăn chung trái ổi. Đứa này cắn xong tới đứa kia. Trái ổi dính nước miếng nước mũi dơ hầy.

Xin mời bạn, Alphonse thân mến


♦ Chuyển ngữ:
5.08.2020
Shirley-Jackson-brother-Barry-in-1935_thumb.jpg

Giọng bà tắt dần khi bà thấy vẻ ngạc nhiên của Boyd. Nó nói: “Cám ơn bà, nhưng mà cháu có nhiều quần áo rồi. Mà cháu không nghĩ là má cháu biết may vá gì lắm đâu, với lại cháu đoán là nhà cháu cần cái gì thì mua cái đó. Dù vậy cũng rất cám ơn bà.”

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- Lời giải oan muộn màng

4.08.2020

Thuyên đang ở đâu? Vĩnh Th. đang ở đâu? Và cô Hồng vàng đẻ con Mỹ trắng? Và đâu Sư Tăng, Thầy Tú, chùa thiêng, miếu thắt cổ mưa mù sét đánh ngang? Đêm mùa đông 1947 tôi ngồi trong cái thúng, thúng đầu kia là hai đứa em, được chú Hai Mau vừa gánh vừa chạy băng đồng, tản cư lên đèo Tư Yên.

Chạy chậm

3.08.2020

Mỗi khi tôi cố gắng chống tay ngồi dậy, có một điều gì trong cơ thể tôi cưỡng lại, không cho tôi làm thế. Tôi nằm úp xuống sàn nhà, suy nghĩ. Tôi nhận ra điều cưỡng lại trong tôi, không cho phép di chuyển, chính là sự sợ hãi. Sợ hãi điều gì?

tụng ca cho thời gian

3.08.2020
painting_thumb.jpg

an bình trong đất cháy
tàn cũi đang trôi dạt
trong giấc mơ thời gian
như những trang sách nặng

MỘT HỒN MA BỒ ĐÀO NHA ĐÍCH THỰC


♦ Chuyển ngữ:
31.07.2020
Miguel-Gomes-author-photo_thumb.jpg

Có lần tôi đọc được ở đâu đó rằng những người vô tổ quốc không thể nào vào khuôn phép, và đây quả là một điều gây sợ hãi và sự khinh bỉ. Có lẽ ba tôi có linh cảm rằng sống quá xa Bồ Đào Nha và quá gần những nơi khác đày ông vào một không gian vô định.

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- Lời tâm sự nửa vời

30.07.2020

Bọn nhóc hoảng sợ, bỏ chạy. Tôi phản ứng chậm, bị chú chộp đầu. Bảo, Thằng Thao, ngồi lại đó, mày phải ăn kẹo. Tôi nhai kẹo. Chú ngồi, buồn rượi con đười ươi. Đôi mắt chú nhìn lung ra nắng. Nắng quê tôi chừng là nắng buồn nhất thế giới. Tôi chưa đi khắp thế gian, nhưng cam đoan vậy.

mùa hè lỡ cỡ

30.07.2020

chữ đốt tre
những lóng thơ lỏng lẻo
người bẻ bảo răng rắc
nàng chuộng sự răng rắc

MỘT THỜI NÊN VĂNG MẶT- Bùa mê từ thuở dậy thì

24.07.2020

Năm ấy tôi mười ba tuổi, sinh lực lẫn thần hồn tôi chưa biết mùi giao cấu nam nữ là gì. Một đêm tối trời, chị Hai Xuân xinh đẹp kéo tôi lên giường ngủ cùng chị. Hồi này dân miền quê chưa biết tới ánh điện. Đêm có trăng mơ màng, không trăng xóm làng tối thui một cái túi mực, chỉ lấm tấm trên kia sao trời.

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- Những niềm đau hóa thân.

22.07.2020

Cô đang trong cái khí hậu một thủ đô bị bao vây bởi muôn trùng hiểm họa, rộn ràng đảo chính, nức nở biểu tình, mày mò đặt khối thuốc nổ, thông minh cực kỳ canh giờ giấc đúng giờ tan sở, buổi hội họp, khi cùng vui chung trong quán rượu, tất thảy, nhất thiết phải cùng lúc, một ánh chớp, chúng phải chết tươi hàng loạt. Một hàng áo quan bên này bày ra, lũ huy chương đầu kia được gắn.

BÓNG TỐI LÀ ĐỈNH CAO

20.07.2020

Sư Khoáng buộc học viên phải nhắm mắt để quên đi màu sắc, quên đi mọi hình ảnh quen thuộc trong lúc phân biệt các loại âm thanh Khoáng cho các huấn luyện viên ở Nhạc Viện tạo ra để học viên nghe. Dần dà học viên tranh đua nhau để được mù và bắt đầu cảm thấy mù cũng quan trọng chẳng khác đỉnh cao của âm nhạc. Được mù là đạt được đỉnh cao

không đề

17.07.2020

kề bên bàn phím chữ
tôi nhìn bàn phím chữ tự biến thành chim ưng
mang trên thân bộ lông hồng
và hiện có một cuộc đời hẳn hoi- thử
truy về sau

Trái Lạ / Strange Fruit

16.07.2020
image_thumb.png

Cây miền Nam mọc đâu trái lạ/ Máu trên lá và máu trong rễ/ Xác đen theo gió Nam quay nhẹ/ Dưới cành dương trái lạ lung lay
Southern trees bear strange fruit/ Blood on the leaves and blood at the root/ Black bodies swinging in the southern breeze/ Strange fruit hanging from the poplar trees

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT – Có nhiêu điên nhiêu

16.07.2020

Miền Nam bắt đầu cơn đột quỵ.

1964, 1965, triền miên những cuộc binh biến dưới nhiều tên gọi, chỉnh lý, đảo chính, cách mạng, từ các tướng già tướng trẻ, tướng thân Pháp, tướng thân Mỹ, tướng con Chúa, tướng nhà Phật, tướng thuần quốc gia, tướng nằm vùng.

Phật giáo góp mặt trong dòng xe cộ lừ đừ trên đại lộ là vô số bàn thờ Phật.

TRÊN ĐỈNH DỐC SƯƠNG MÙ

14.07.2020
image_thumb.png

Cà phê phin có lẽ là một sáng tạo riêng của Việt Nam, tôi có một người thầy dạy tiếng Pháp là người Ba lê chính gốc, ông thường uống cà phê trong cái bát lớn chứ không uống trong phin như của Việt Nam, ông bảo tôi người Pháp không uống phin như Việt Nam. Bây giờ thì trên thế giới nhiều người đã biết đến lối pha cà phê của chúng ta.

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- Bị nhiễu loạn từ tuổi học trò

14.07.2020

Tôi bị ngấm thuốc “Biệt ly”, từ tuổi học trò. Miền thanh tân của tuổi trẻ đã mau chóng biến dạng. Khởi đầu là vô danh, bóng tối. Từ một con ấu trùng sống qua hai trăm ngày, để ra kiếp/con phù du, chết trong một hoàng hôn ngày. Lửa mặt trời hãy còn, chúng tôi đã vào kết thúc.

Tạo Chỗ / Making Room

10.07.2020
Dan-Sully-Night-Bus-01-2012.jpg

Người đàn ông không hề có một phản ứng gì khi bạn ngồi xuống vì ông quen thuộc với cái chỗ ngồi trống này hơn bạn nhiều. Đối với ông ấy, bạn tưởng tượng, nó giống như hơi thở hơn là nỗi ngạc nhiên; ông đã phải suy nghĩ về nó nhiều lắm đến nỗi điều đó không còn có thể gọi là một suy nghĩ nữa.

CON CHUỒN ỚT

10.07.2020
IMG_5450_thumb.jpg

Con chuồn chuồn bé tí tẹo đó không những ám ảnh mà không chừng nó còn trả thù tôi nữa. Trả thù ngay tại kiếp này chứ không phải chờ tới kiếp sau!

Con chuồn chuồn ớt có liên quan đến sự hoảng hốt của tôi trong lần bay solo không có thầy đi theo.

Kinh Nghiệm Da Đen- Nói Chuyện Điện Thoại Trước Nhà

10.07.2020
20200709_225754_thumb.jpg

Ông hàng xóm gọi, nói ông ta đang đứng ở cửa sổ theo dõi một tên da đen có dáng vẻ đe doạ đang dò xét hai ngôi nhà. Tên này cứ đi tới đi lui nói lảm nhảm một mình và dường như thần trí không tỉnh táo.

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- Cứt thỏ

9.07.2020

Xứ sở này tàn tệ thật. Chiến tranh tàn phá và sự buồn phiền bào mòn cả thảy. Bom đạn kẽm gai rào chắn đã đành, lại rào chắn bởi vô hình tư tưởng. Cái hư ảo tuyệt cùng mộng mị mênh mông kia lại khiến con người chết chóc bị gậy gấp bội.

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- buồng trứng

8.07.2020

Đồng ruộng nhiều sâu rầy, ta dùng nhiều thuốc trừ sâu. Đồng ruộng thừa thuốc trừ sâu, thay vì giảm thuốc, ta cần thiết tăng thêm… sâu rầy. Để giải quyết số thuốc thừa. Hai thứ này luôn phải cân bằng để lai rai xài nhau. Ấy là cái sân khấu trình diễn.

CÁI GƯƠNG HỎNG

7.07.2020
c201ba47aad65416d4453d33e9556350_thumb.jpg

Thành phố … (chữ mờ quá người thuật không đọc được), nơi tôi đã lớn lên từ bé, rất nổi tiếng về công nghệ làm gương. Có những tấm gương giá đắt bằng tiền lương tôi làm một năm. Thế mà vẫn có người mua. Tôi may mắn được thừa hưởng tấm gương của cha tôi để lại. Tôi mơ hồ được biết tấm gương đó là bảo vật gia truyền do ông cố phía bên nội của tôi tự tay làm ra.

Căn nhà mộng mị

6.07.2020

Cái bị to xù của Đăng chỉ chứa hai bộ quần áo, hai cái áo ấm; thêm quyển sách duy nhất, Le Grand Meaulnes của Alain-Fournier. Trong ví ở túi quần có thẻ căn cước, thẻ sinh viên đã hết hạn từ lâu, và tờ giấy lệnh gọi nhập ngũ.

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- chuyện của châu chấu

3.07.2020

Nữ Sư phán rằng:
“Đạo hữu này phải được sống chung dài lâu với một con vật. Để tự thức dạy bảo. Bấy lâu Nhà ngươi quên rằng mình là …một con người. Muốn trở thành một con người hoàn hảo, không có chi khác hơn, là để con vật nó cai trị.”

MỘT THỜI VẮNG MẶT- Lời âm u khói núi

2.07.2020

Tôi, một thành phần rất lăng nhăng nhưng không thể vắng mặt chỗ đầu tên mũi đạn. Đôi khi thảnh thơi nghĩ: “Nếu thiếu vắng mình cuộc chơi sẽ thiếu khăn tang.”

Nếu chúng tôi tìm mọi cách để ra khỏi cuộc chơi – trốn lính hoặc đào ngũ chẳng hạn – các xưởng sản xuất chân nhựa, nạng gỗ, răng giả tròng mắt nhân tạo và đủ thứ lộn xộn lẫn vân vân, sẽ đồng loạt ế ẩm.

Chặn và Soát


♦ Chuyển ngữ:
30.06.2020
clip_image002_thumb.jpg

Những gì trước mặt ta đã biết nó sẽ xảy ra và rồi xe cảnh sát thắng két trước đầu xe như để cản đường. Đâu đâu cũng thấy đèn chiếu, còi hú, rồi tiếng rú kéo dài. Nằm xuống đất. Nằm xuống đất ngay. Biết ngay mà.

Mi đâu phải là gã đó nhưng mi có tướng mạo như gã vì chỉ có một gã thôi là cái gã luôn luôn có tướng mạo như thế.

PHÂN CẢNH

29.06.2020
20130930-173255_thumb.jpg

Bà vất con dao vào cái bồn rửa, bình tĩnh tiến tới cái điện thoại treo trên tường, bấm ba con số dễ nhớ nhất để gọi cấp cứu. Bà thong thả nói cho nhân viên tổng đài chuyện vừa xảy ra và đọc rõ ràng địa chỉ của căn nhà. Xong xuôi, bà lững thững trở về chỗ ngồi nơi chiếc bàn, ngó mãi vào hai bàn tay đẫm máu của mình. Ông nằm bất động như một đống thịt to tướng dưới chân cái bồn rửa.

con cái!

28.06.2020

không phải kịch bản nào
về nước
đều phổ quát – chưa bao giờ
tôi nói với ai “goodfuck
with the google!” tại sao?

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)