Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Sáng Tác

Phác Thảo Rời | Không Phải

27.01.2021
1_thumb.jpg

em sẽ không bao giờ thông dịch được
sự nói lắp
của tiềm thức vô ngôn

Ngọn Đồi Ta Trèo


♦ Chuyển ngữ:
27.01.2021

Ngày đã bắt đầu rồi
Sao vẫn đầy bóng tối
Mất mát nào cưu mang
Đại dương nào ta lội

Mang bụng con quái thú
Ta bước đi can trường
Yên lặng ở quanh ta
Chẳng phải là êm ả

“Ổng Đi Rồi – Và Cờ Mỹ Vẫn Bay!”

27.01.2021
Capitol-with-Trump-heli-and-American-flag-_thumb.jpg

Tôi đặc biệt thích hình lá cờ Mỹ đơn côi nhưng hiên ngang phất ở phía trái tấm hình, bay trên tòa nhà Thượng Nghị Viện thuộc điện Capitol, trong lúc trực thăng Trump bay ngang rồi mất hút, hy vọng là mãi mãi.

Bài tụng ca cho chò nâu Sài Gòn

26.01.2021
clip_image004_thumb.jpg

Nhưng rồi công việc làm ăn thất bát khi chính quyền bắt đầu thuê nô lệ làm công cho các đồn điền, Louis-Pierre vì vậy đành phải bỏ học, trôi nổi qua nhiều vùng thuộc địa rồi cuối cùng trụ lại ở Sài Gòn nơi ông thể hiện gu thẩm mỹ Châu Âu bằng cách viền các con đường bằng hai hàng cây chò nâu mà ông tích cóp được từ vùng cao nguyên…

Thế Giới Giờ Này

26.01.2021

Thế giới giờ này chẳng ai bắt tay ai,
Chỉ đụng nhau qua những nắm đấm, anh đấm tôi, tôi đấm chị!
Hoặc những cú đá chân, chân cô gái tuổi mộng mơ đá chân cậu con trai mới lớn,
Chân bố đá chân dài tới nách của con gái!

Xanh & Lục


♦ Chuyển ngữ:
26.01.2021
a_thumb.jpg

Những ngón tay thủy tinh trái treo hướng xuống. Ánh sáng trườn dọc tấm kính thủy tinh, đổ xuống một vũng xanh. Cả ngày dài, mười ngón tay ánh sáng đổ màu lục lên mặt đá hoa. Lông của những con vẹt đuôi dài – tiếng kêu khàn chói tai – những phiến lá dừa sắc bén – cũng màu xanh lá; kim thủy tinh xanh lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Ngọn đồi ta leo


♦ Chuyển ngữ:
24.01.2021

Và như thế, ta ngước mắt lên, không để nhìn vào điều đang xen ngang chúng ta, mà để xem thấy điều đang hiện diện trước chúng ta.
Ta sẽ khép lại hố ngăn cách vì ta biết đặt tương lai lên trên hết, và trước hết ta cần gạt những dị biệt qua một bên.
Ta buông tay, bỏ vũ khí xuống, để có thể đưa tay ra, chạm vào nhau.
Ta không muốn làm hại ai, ta chỉ muốn làm hòa với bất cứ ai.

Dẫy Dụa Trong Một Vũng Nước

22.01.2021

Những người đàn ông già yếu đuối sinh lý
Những người đàn bà không còn tuổi sinh nở
Vui vẻ dẫy dụa trong những vũng nước của họ
Không nói gì với ai cũng không ai nói gì với họ

Bóng đêm

22.01.2021

thứ bóng đêm quỷ dữ
nhe răng cắn nát những trái tim
người và ngợm giống nhau
máu vẫn đỏ trên tay tuyệt vọng
hố thẳm của những tiếng kêu không ai nghe

Quãng Đồi Chúng Ta Leo


♦ Chuyển ngữ:
22.01.2021
a_thumb.jpg

Ngay cả khi chúng ta đau buồn, chúng ta lớn lên
Ngay cả khi chúng ta đau đớn, chúng ta hy vọng
Ngay cả khi chúng ta mệt mỏi, chúng ta cố gắng
Chúng ta sẽ luôn bị cột dính với nhau, chiến thắng
không vì chúng ta sẽ không bao giờ nếm lại thất bại

Ngọn đồi chúng ta leo


♦ Chuyển ngữ:
22.01.2021
O2MS66VVJFGHPMWZ722DJTEVKQ_thumb.jpg

Khi ngày rạng, chúng ta bước ra khỏi bóng tối, rực sáng và không sợ hãi. Một rạng đông mới sẽ nở rộ khi chúng ta mở cửa cho nó, vì ánh sáng luôn hiện hữu nếu chúng ta đủ dũng cảm để nhìn thấy nó, nếu chúng ta đủ can đảm là nó.

Ngọn Đồi Ta Leo/ The Hill We Climb


♦ Chuyển ngữ:
22.01.2021
140116168_2086712238294920_6533076396861339557_n_thumb.jpg

Thưa vâng, dù chúng ta còn rất xa lịch lãm, và nguyên trinh thì chẳng dám lạm bàn, nhưng không có nghĩa chúng ta muốn dựng nên một đế chế vạn toàn.

And yes, we are far from polished, far from pristine, but that doesn’t mean we are striving to form a union that is perfect.

Giả như không có em trên đời / Et si tu n’existais pas

22.01.2021
JoeDassin-EtSiTu.jpg

Giả như không có em trên đời,
Thì anh sẽ thử sáng chế cõi tình,
Như họa sĩ nhìn màu sắc ngày lạ lẫm
Nảy sinh ra qua bàn tay mình,

thư tình viết muộn | kỳ 25 (kỳ cuối)

20.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Cô ấy nhắc uống thuốc động kinh. Tôi bảo đã uống thuốc cảm nhiều rồi, sợ phản ứng. Cô ấy không chịu. Cô ấy lại hộc tủ nghiêng đầu tìm. Những ngón tay chạm nhẹ vào từng lọ thuốc. Rồi cô ấy cầm một lọ lên (đúng lọ thuốc có những chữ “thuốc động kinh” tôi đã viết bằng mực đỏ), mở nắp, đổ một viên ra lòng bàn tay. Cô ấy đặt viên thuốc lên môi tôi.

thư tình viết muộn | kỳ 24

19.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Luật sư đi lên đi xuống, nói năng điềm đạm vì ông ấy biết hôm nay là ngày vinh quang của ông ấy, cũng là ngày tươi sáng của tôi, gã thân chủ phải nhờ nhà nước giúp thanh toán tiền lệ phí pháp luật; cái thứ lệ phí một trăm năm chục đồng một giờ ấy, ốm yếu, nghèo hèn như tôi, làm sao mà trả nổi. Người thông dịch liên tục đổ vào tai tôi những tiếng rù rì vô nghĩa. Tôi nghe nhưng chẳng buồn để ý anh ta nói gì. Tôi mệt mỏi.

thư tình viết muộn | kỳ 23

18.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Tiếc là lần vào nhà tắm tình cờ thấy cái áo ngực phơi trên cây đà ngang treo màn nhà tắm, tôi đã quên không coi xem cỡ số mấy. Thân hình cô ấy nhỏ nhắn, cỡ áo quần cô ấy nhỏ như cỡ trẻ con bên này nhưng ngực cô ấy căng đầy, làm sao biết áo ngực cô ấy số mấy bây giờ. Và chẳng biết cỡ áo quần mặc ngoài có giống cỡ quần áo lót không nữa.

thư tình viết muộn | kỳ 22

15.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Lại còng tay, xích chân. Lại nhích từng bước ra bãi đậu xe. Lại một mình co ro trên băng ghế sau xe cảnh sát. Khung mắt cáo vây quanh như cái lồng gà. Cái lồng chỉ có thể mở cửa từ bên ngoài. Xe chạy vun vút. Khung cảnh lướt thướt vạch dài trong mắt nhìn. Nhìn chán, tôi nhắm mắt lại. Hình ảnh những người thân lũ lượt kéo nhau đi trong trí tưởng. Ở đâu cũng thấy những vệt buồn.

những cái "gu" kỳ lạ

15.01.2021

tôi có thể hiểu vì sao dân tộc tôi lại có nhiều người “cuồng” Trump và lại có nhiều người “chống” Trump
nhưng tôi không hiểu vì sao bài “5 anh em trên một chiếc xe tăng” lại thường hát trong các đám cưới

gì cũng được whatever whatever

15.01.2021

đó là bài thơ phi hư cấu
làm sau nửa đêm bên nắp cống
thử nghiệm sặc mùi thuốc lú thuốc lẫn
cùng mùi mục rữa bốc hơi như làn khói lam

thư tình viết muộn | kỳ 21

14.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Tôi ngẩn người suy nghĩ. Cái chân bàn trầy trụa lại khập khiễng bước đi trong mắt nhìn. Sao mà phức tạp đến như vậy nhỉ. Ông luật sư vẫn ung dung. Người thông dịch thì hỉ hả, “Lấy cho người khác có thể coi như làm việc thiện. Lấy cho mình là lệch lạc tâm lý. Là pervert, là antisocial behaviour, là chống lại xã hội; phải vào bệnh viện tâm thần lâu lắm.”

thư tình viết muộn | kỳ 20

13.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Tôi yên tâm ấp hai cái hình nón vun cong lên mặt, hít hà. Không có mùi da thịt, chỉ có mùi sà bông giặt đồ. Hình như cùng loại sà bông tôi xài ở nhà. Mùi sà bông sao cũng làm tôi chóng mặt. Sợi vải trên mép sờn của chiếc áo ngực rà nhẹ lên má rờn rợn cảm giác. Cái rạo rực ngủ yên chợt khuấy lên như con sóng lạ từ vũng biển tối ám, đổ lên bãi cạn với những doi đất rải rác xác cá chết.

khi tiếng hú hoán chuyển lời nói

12.01.2021
137507782_397381308026941_4028335270210631176_n_thumb.jpg

triệu mạng kẻ mơ màng mắc đầy xạ trị hoan hỉ
quá trình con dán của Kafka nhiễu loạn cảm thái
liệt toàn thân, tanh tưởi mùi sữa, sợ ánh sáng soi thành ngữ
con lợn của Orwell đảo chánh
móc cách mạng lên bức màn sắt

thư tình viết muộn | kỳ 19

12.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Những cánh chuồn chuồn lúc đầu hai thứ tóc, đuổi bắt hoài, vấp ngã, trầy trụa cả tâm hồn. Tôi vừa nhai chả giò chấm nước mắm pha chanh, đường, vừa nghiêng đầu ngắm Cô Ấy. Hai má đỏ hồng. Đôi mắt long lanh. Tôi uống hết ly này tới ly khác. Đến chừng nghe cái giọng ngọt ngào như có viền tiếng nhạc của Cô Ấy vang lên nhắc khéo, “Hổng được xỉn à nghe. Xỉn, người ta hổng khiêng dìa nổi đâu đó!” thì đã muộn mất rồi.

thư tình viết muộn | kỳ 18

11.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Tôi vốn liếng đâu nữa mà sắm dây để đo xem lòng giếng sâu hay cạn. Mọi vật thông thường có vẻ mờ ảo đối với anh không. Người thông dịch vừa hỏi vừa gõ nhẹ cái bút lên tập giấy chi chít những chữ. Tôi nhìn anh ta. Vầng trán anh ta lờ mờ vết da nhạt mầu bằng đồng hai mươi lăm xu, trông như một vết sẹo cũ. Tôi sẽ tiếc hoài sợi dây cho dù lòng giếng sâu hay cạn. Sẽ tiếc hoài sợi dây.

thư tình viết muộn | kỳ 17

8.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Nhiều lần tôi làm việc mà không suy nghĩ. Làm việc gì mà không suy nghĩ. Tôi đã làm được những gì mà không suy nghĩ. Tính kỹ nghe anh, coi chừng tù mọt gông đó. Ai đã nói với tôi như vậy nhỉ. Lâu quá rồi, tôi không còn nhớ. Lời can ngăn của một người đàn bà.

chạm mặt sự tưởng tượng có mùi

8.01.2021

những ngày mùa đông rét mướt
hồn thi nhân co rúm nhếch nhác sến tình
khạc nhổ thơ hời giá ba xu lả lơi lãng đãng tầm phào
hình thái nén hơi thanh quản khản giọng gọi tên ma mị rỗng rang quang
phổ

thư tình viết muộn | kỳ 16

7.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Trời đất tối sầm. Tôi bập bềnh trên chiếc thuyền bé như cái thúng. Tôi giang hai tay giữ thăng bằng. Mắt mở trừng trừng, nhưng tôi chỉ thấy những vạt mầu đen quay tít mù. Tôi chúi đầu ngã xuống đất. Mặt đất lạnh băng và tanh tưởi. Chết rồi, chắc là tôi xỉu mất rồi. Cô Ấy hì hạch kéo tôi lết trên mặt đất ẩm. Cô Ấy tát túi bụi hai má tôi.

Tấm thiệp


♦ Chuyển ngữ:
7.01.2021
clip_image002_thumb.png

Humberto Solano sinh trưởng ở Làng Chài Lưới. Tuổi thơ của hắn trải qua nơi ven hồ của một vùng chằng chịt cống rãnh, giúp cha mẹ làm ghe thúng. Thời thanh niên, hắn thường la cà ở những quán bi-da hay nhà thổ ở miền sông nước. Khi cha hắn chết đuối…

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)