Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Thơ

Cho tôi mượn đôi mắt ♦ Im lặng

26.03.2020

Sáng nay tôi dậy lúc 3 giờ
Tôi xuống bếp
Cầm chiếc ly lên
Bỏ chiếc ly xuống

Nhật ký những ngày lánh dịch 1-3

26.03.2020

Cố giải mã cơn ác mộng đêm qua
Thấy mình nằm trong một bịch nylon
Trong hằng trăm bịch xác chờ hoả thiêu
Tôi dán mắt vào iPhone
Đọc các bản tin về dịch corona

Hư vọng

26.03.2020

Nếu ngày mai không tận thế
Tôi sẽ thõng tay xuống chợ
Đem bán hết những bài thơ tình
Những bài thơ dở hơi

Khu vườn buổi sáng

26.03.2020

xe cứu thương chạy ngang qua phố
thanh âm như xé tai
thân người nằm yên
đau đớn với con siêu vi trùng mang hình vương miện

Dơi

26.03.2020
BruceSterling-Pipistrello_thumb.jpg

Treo ngược xuống như từng hàng giẻ rách dơ dáy
Rồi nhe răng cười trong giấc ngủ.
Dơi!

Bên Trung Quốc dơi là biểu tượng của phúc lộc.

lây ♦ sau mùa dịch

20.03.2020

milan lây qua tam đảo
đúng là con corona

mì lát lây qua mì tôm
đầu đường lây qua xó chợ

Choáng khúc

20.03.2020

váng nổi bên lề
những chiếc vỏ không tuôn ra khỏi thùng rác
người nhặt nhạnh tương lai
từ chối lời mời cấp cứu

Những gam mầu cuộc sống

20.03.2020

Mạng Facebook, báo chí, ti vi loan tin Covid-19
trải dài vệt xám vây phủ bản đồ thế giới & Em trú ẩn
trong căn phòng kín cửa ở Daegu.

đại dịch corona, ngẫm cho cùng

20.03.2020

ngẫm cho cùng
rồi sẽ có lúc những người sống sót
hãnh diện mặc chiếc áo thun với hàng chữ tương tự
tôi sống qua thời đại dịch corona

Ở đây ta được thấy ♦ Đêm nằm ở trung tâm của vùng ‘cộng sản’

20.03.2020

Trong khi ta đang pha một gói mì thảm hại, lầm bầm
chuyển kênh lại nghe giọng điệu buồn nôn của tụi bí thư
hô hào dân tộc bò tới, bò lui trong cái mền kín mít.

Cần thiết một sự tôn thờ

20.03.2020

Nếu cần thiết một sự tôn thờ
Bắt đầu và kết thúc hiển nhiên tổ quốc
Em có vú vê mông miếc em cứ việc lúc lắc
Tôi có tổ quốc tổ cò tôi cứ việc tôn thờ.
*

Tặng người đọc [của Baudelaire]


♦ Chuyển ngữ:
20.03.2020
LesFleursDuMal-AuLecteur_thumb.jpg

Sự ngu ngốc, sai lầm, dâm tà, tham lam
Làm bá chủ tâm hồn ta và hành hạ cơ thể
Để ta nuôi dưỡng những hối tiếc nhẹ nhàng,
Như bọn ăn mày bồi bổ chí rận.

Cẩm nang Hội An ♦ Cầu nuốt

13.03.2020

Vừa lò mò vô thì đụng tượng khỉ và chó,
Nên phải rất cẩn thận. Chỉ thoáng nghĩ một ý
Nham nhở, thô bạo hay thiếu khiêm nhường,
Thì thần khỉ và chó sẽ xử bạn ngay tại chỗ.

Sẽ không là chuyện cổ tích của tương lai

13.03.2020

nhưng con người không quên nhìn bản diện nhau khi đẫm màu khái niệm hoài nghi
nên tia tử ngoại chiếu thẳng vào trán để phát hiện lũ siêu vi kỷ nguyên

Nói chuyện với mặt trời

13.03.2020

Sáng nay thức dậy trước mặt trời
Ra cửa hướng Đông chờ mặt trời mọc
Mặt trời mọc sẽ ôm một cái

Một mùa thi sĩ

13.03.2020

Cần thiết lời nói sau chót
Di chúc của mỗi người sẽ ra đi
Để lại đợt sóng hồi âm thanh
Để lại bến bờ phơi sự thật.

Mới mới. Làm thiệt mới

13.03.2020

bây giờ Đà Lạt hoa tươi
Hố Nai rơi xuống Hố Bò cực to
tía lên Sè Goòng cặp bồ
chà và bán vải cầu kho nước dừa

Êm ru ♦ Bình ngáo đại cáo

6.03.2020

Tôi, đinh ninh lênh đênh, trôi
Qua Tái Nạm Dương, đến thẳng
Bãi Phờ Râu, Vũng Tàu, Bà Nghĩa Địa.

cách ly ♦ tài xỉu ♦phép thử

6.03.2020

gặp mùa ôn dịch tắm nước sả
ta ở một mình sướng như vua!

vua nhiều thê thiếp nhiều nguồn dịch
ta sống một mình khỏi khẩu trang

Tình yêu thời coronavirus

6.03.2020

hoa hồng, chocolate
là duyên dáng hôm qua
hôm nay chàng hiệp sĩ
phải quỳ tặng khẩu trang

Điệu múa ngoài am sắc ♦ Đừng

6.03.2020

buổi chiều nướng một tai dơi
chợt nghe vi tía ngoài trời nổi hung
con dị khuẩn
bay
lòng vòng

Chàng là một điều bí mật

6.03.2020

có những ngày tôi qua lại đường chiều
một mình tôi và đường chiều quạnh hiu
trong quạnh hiu có một điều bí mật
một điều gì trong veo như rong rêu

Chuyến tàu ảo tượng

28.02.2020

Đêm. Những cụm bóng tối trắng. Còi hụ
Còi hụ liên hồi
Tấm mạng đêm lưu giữ gương mặt bi kịch
của dịch chuyển của nơi chốn của kẻ đồng hành

Có lúc mọi thứ biến mất ♦ Tháng giêng, mimosa nở

28.02.2020

Những bông đỗ quyên
Rực đỏ bên sườn đồi
Đánh thức mùa xuân cao nguyên
Giờ các thứ vụt lướt qua bên toa xe lửa

viêm da

28.02.2020

tôi sẽ lấy thang máy lên tầng hai mươi ba
rồi lao mình xuống hồ bơi xanh mát, trong veo dưới đất.
khi tôi vớt tôi ra khỏi hồ, tôi vô hình, trong veo, xanh mát

Nhật ký

28.02.2020

trở về với những đêm mà tâm hồn mi cô độc mong manh
phải gánh chịu sức nặng của những ngôn ngữ tràn về
xây dựng lên những làng mạc văn bản khao khát lung linh

Không phải âm nhạc ♦ Sợ ♦ Rời đi

28.02.2020

khi người đàn ông quyết định rời ngôi nhà của mình
vợ anh ta đã không ngăn lại

phía trên túi hành lý, bầu trời hôm đó thật sâu

Mùa đông giấu chữ nghĩa

21.02.2020

lòng chiều đen sẫm
giữa thành phố giăng đèn
hang tối của những ký ức không chiếu sáng
khăn choàng mùa đông bọc những cô đơn

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)