Charlie O’Shields, người sáng lập Doodlewash® kiêm tác giả của loạt sách Sketching Stuff™, đã khởi xướng Tháng Màu Nước Thế Giới/World Watercolor Month vào năm 2016. Tình yêu sâu xa của ông dành cho …
Read the full story »Mỗi lần gặp lại Phan Ngọc Diên hay chứng kiến nhiều văn nghệ sĩ xuất thân từ Văn nghệ Miền Nam, tôi lại có cảm tưởng bất di bất dịch là cộng đồng văn nghệ Miền Nam [ở] ngoài nước đã giữ được bản sắc … của Miền Nam trước 1975, chỉ tiếp tục xa hơn. Điều đó không nhờ phép lạ, chỉ nhờ vào nghệ thuật và những giá trị truyền thống mà họ mang theo từ quê hương.
Tôi nghĩ quá khứ không đồng nghĩa với một thứ của hương hỏa cho người thoát thân may mắn, như một rương châu báu lâu lâu mang ra ngắm nghía hòng tự an ủi. Tuy thế, chính vì rương châu báu nên có kẻ bèn vu cho đó là hàng mã một cách không “sòng phẳng”. Đối lại, cộng đồng tỵ nạn, từng liều mạng với cơn sóng dữ Biển Đông hay biên giới hãi hùng, sẽ tiếp tục ghi lại lịch sử cùng với rương châu báu ấy.
Một Bức Ảnh, Bảy Nhân Vật: Nhà Xuất Bản Kim Anh trong Tình Cảnh Xuất Bản tại Miền Nam sẽ đề cập đến bảy nhân vật. Đó là bà Giám đốc Nguyễn Thị Nhiên, nhà văn đồng sáng lập Nguyễn Thị Thụy Vũ, nhà văn Hồ Trường An, ký giả Lê Phương Chi, họa sĩ Phan Ngọc Diên, nhà văn Túy Hồng và sau chót, nhà văn Nguyễn Thị Hoàng.
Với cách dùng chữ bí hiểm nhưng súc tích, với những mâu thuẫn chua cay và thú vị, thơ của Lưu Diệu Vân làm người đọc nghĩ đến những chuyện cổ tích không thần tiên, những bài hát nhạc blues, những khoảng cách khó thở, gần như vượt ra ngoài ngôn ngữ. Thơ của Lưu Diệu Vân đôi lúc đượm nét trào phúng táo bạo của Hồ Xuân Hương.
uống đi rượu lửa phỏng tay
cánh đồng tuyết trắng đạn bay xoá rừng
tự dưng mất nước lưng chừng
vác vai tên lửa nỗi mừng cháy thui
Vào buổi chiều, mưa Saigon là một mạng nhện khổng lồ
ụp xuống
và màu xám
thành một mặt phẳng
không quá khứ
tôi nằm mơ thấy đẩy nắp áo quan
chun ra
đứng hai bên áo quan hai cô gái
giống như đúc
Con sâu đã chết trước khi hóa thành bướm, trước khi nó được tham dự vào cái hội mừng vũ trụ đang vào xuân ở đây. Bây giờ thì sự giết sống không chỉ xẩy ra ở tầng thấp. Nó đã được nâng lên ở tầng cao ngoài sự tưởng tượng ghê gớm nhất của các thi sĩ.
người nhồi nhét công hàm vào vuông sân khế ước
bọn ngu lần hồi bị tống cổ ra khỏi đất
với chiếc đầu quy hoạch
không ai cần một nghị quyết lúc này
cười ha hả
chuyện gì cũng biết
chung quanh toàn những anh hùng hảo hán
tranh nhau hơn kém
rồi bò lê bò càng
bầy bồ câu bất động
có cảm tưởng
chỉ mới vừa nửa cơn mộng ngày
—tổ quốc
vẫn cộng sản
nhón đũa thơ tiệc lạ người
tấm gương chia mặt trời
chơi tindr làm thơ bàn phím
gạch đè sống lại lùi về đụng header
Trong khi đó, quạ đổ về vô số. Ban ngày chúng quang quác lượn quanh những hoa văn đuôi cá cao trên mái. Lúc hoàng hôn, bầu trời trên cổng ửng đỏ, bầy quạ nổi bật trên nền trời như rải hạt vừng. Chúng vào gian buồng trên đầu cổng để mổ thịt người chết.
Bàn tay đụng nhằm cái tách tráng men trắng muốt. Ngón tay trỏ run run móc vào cái quai cong vòng. Bàn tay vô hồn nâng vội cái tách lên miệng. Cánh mũi phập phồng đánh hơi chút mùi cà phê phảng phất trong lòng tách. Rồi bàn tay hạ cái tách xuống. Hai con mắt nhìn chằm chặp vào khoảng đáy còn vương cái vệt đen vẩn chút cặn sữa trắng.
Nhiệm vụ của họ là bảo vệ hoặc giảm thiểu sự hư hại của các đền đài và bảo vật văn hóa do sự tàn phá của chiến tranh, cũng như truy lùng các nghệ phẩm và bảo vật bị quân Đức Quốc Xã ăn cướp mang đi giấu, để trao trả lại cho chủ nhân hoặc thừa kế của họ nếu họ đã chết.
Mỗi năm vào ngày giỗ chị Ngà, Măng thường sắm sửa quần áo, đồ chơi, tiền giấy, tất nhiên là đồ mã, để đốt xuống âm phủ cho chị cũng được thoải mái như mọi người trong nhà. Chúng tôi không phải bao giờ cũng sung túc, Măng vẫn bảo: thuở ấy gia đình tôi nghèo – ba tôi mới là trung tá – và chúng tôi không có tiền, không có tài xế, không có xe hơi. Khi sanh chị, Măng phải một mình đi xích lô vào nhà bảo sanh.
Nhà buôn đồ chơi Srinivas có tật thỉnh thoảng dọa vợ con rằng một ngày kia, khi thế giới vật chất đã mất hương vị, ông sẽ buông bỏ tất cả, thậm chí cái tên của mình, và trở thành một tu sĩ khất thực, cầm bình bát chống gậy đi từ làng này sang làng khác. Bà Srinivas chịu nhịn những lời dọa dẫm ấy, biết rằng ông chồng núng nính vui tính của mình thích được xem là một người tín mộ…
Hôm nay Thư Quán Bản Thảo (TQBT) đã đạt được con số 100 với 21 năm xuất bản. Với niềm đam mê văn chương, và bằng tất cả những nỗ lực để thể hiện sứ mệnh khôi phục di sản Văn chương Miền Nam (1954-1975), TQBT và Thư Ấn Quán đã tái lập vị trí xứng đáng cho những người cầm bút ở miền Nam, đồng thời góp phần đập tan những luận điệu tuyên truyền của “bên thắng cuộc.”
… ta nhân danh hòa bình để chuẩn bị chiến tranh. Ta tìm kiếm lợi ích bằng cách buôn bán xương máu con người. Ta tạo ra các cuộc chiến tranh không phải để chiến thắng, mà tạo ra chính nghĩa. Tự vệ hay xâm lăng cũng là ta.
Sự xuất hiện của người khác khi bạn gặp hoạn nạn, chỉ cần sự xuất hiện ấy thôi, làm nỗi sợ hãi của bạn dịu xuống. Trước ý định cứu giúp của chú bé da đỏ, hay ta tin chắc rằng ý định ấy đang xảy ra, trước lòng tốt của đồng loại, sự nguy hiểm của ta không còn nữa, bệnh chuột rút biến mất.
Trang đầu tiên trước khi vào truyện của cuốn tiểu thuyết East of Eden (Phía Đông Địa Đàng), John Steinbeck viết về một cái hộp chạm trổ công phu. Cái hộp này không bao giờ đầy. Nếu tôi nhớ đúng.
Nhận xét của Hume về những đặc-tính quốc-gia đưa chúng ta lại gần với những bài viết về chính-trị của Aristotle, rất rõ ràng mặc dù triết-học vẫn cần phải xét lại những giá-trị đã được mặc định hoặc chưa, dựa trên kinh-nghiệm sống chứ không phải là lý-thuyết.
Đôi vợ chồng son đều là giáo làng. Họ sống trong căn nhà lá lụp xụp dựng giữa đồng trống, ban đêm thắp đèn trứng vịt tù mù, bên ngoài tối thui, xung quanh mênh mông nước ơi là nước, chỉ thấy cỏ năng, cỏ năng, rồi cỏ năng.
anh ngồi trước ly bia
đo chỉ số hạnh phúc
quán nhậu mở đến khuya
quê hương hình chữ s
che chắn những năm vô lại
gã khổng lồ đánh đu đầu hồi tựa con ma ò e
tụt quần xắn ống nắm tay
dứ dứ
xòe ra toàn kẻ cắp
Trèo lên được nửa con dốc, đôi chân rã rượi, tôi hỏi cô gái đứng giữa ngã tư đường, đi hướng nào vậy cô. Cô nàng chỉ tay về phía sau lưng tôi, bảo anh cứ đi lùi lại, xuống hết con dốc, rồi đi tiếp, sẽ đến nơi đó, chịu khó chút đi.
Bình Luận mới