Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Người ta nói tôi chết từ lâu lắm rồi, đâu mới khoảng 2, 3 tháng tuổi. Xác tôi đặt trên mo chuối dưới gốc mận. Mươi, hai mươi ngày sau tôi vẫn nằm chỗ đó. Mắt vẫn mở nhưng thỉnh thoảng bị cái gì đó che lại, không thấy gì cả, chỉ nghe những tiếng lào xào chung quanh như cánh đập của đàn ruồi khổng lồ. Mười, hai mươi năm sau tôi vẫn cố định ở vị trí ban đầu.
Sự giao hưởng giữa tiếng Anh và tiếng Việt tạo ra những trường hợp trào lộng, giúp vui cho những độc giả nào hiểu tiếng Việt. Khi Hằng nói tiếng Anh, giọng phát âm đặc Việt Nam và khả năng ngữ âm của cô được diễn đạt qua tiếng Việt. Thí dụ, cô nói “Du ri-eo cao-bồi? Du đu nót nô.” Thay vì “You are [a] real cowboy? You do not know.”
Vì vậy, các nhà chính trị lỗi lạc phương Tây đã giăng bẫy tư tưởng: “nghệ thuật vị nhân sinh” để giảm bớt khuynh hướng cá nhân và để sử dụng nghệ thuật cho mục đích chính trị. Còn ở phương Đông cũng y hệt như thế nhưng ngôn từ mập mờ hơn ở chữ “đạo” trong “văn dĩ tải đạo”.
Tôi còn nhớ mãi màu nắng chiều hôm ấy, màu nắng vàng nhợt nhạt và buồn như gương mặt người ốm.
Phải, vào buổi chiều, tôi và chị ở trong căn phòng của hai chị em. Chị đóng cánh cửa thông qua phòng mẹ tôi rồi ôm tôi mà khóc
Triết gia Platon đề cao vai trò ưu thế của lồng ngực trong tinh yêu và trong những tình cảm xúc động như sợ hãi, giận dỗi, đau khổ. Aristotle đi xa hơn, cho rằng trái tim nằm ở vị trí cao nhất của tình cảm con người.
Đêm. Những cụm bóng tối trắng. Còi hụ
Còi hụ liên hồi
Tấm mạng đêm lưu giữ gương mặt bi kịch
của dịch chuyển của nơi chốn của kẻ đồng hành
Những bông đỗ quyên
Rực đỏ bên sườn đồi
Đánh thức mùa xuân cao nguyên
Giờ các thứ vụt lướt qua bên toa xe lửa
tôi sẽ lấy thang máy lên tầng hai mươi ba
rồi lao mình xuống hồ bơi xanh mát, trong veo dưới đất.
khi tôi vớt tôi ra khỏi hồ, tôi vô hình, trong veo, xanh mát
trở về với những đêm mà tâm hồn mi cô độc mong manh
phải gánh chịu sức nặng của những ngôn ngữ tràn về
xây dựng lên những làng mạc văn bản khao khát lung linh
khi người đàn ông quyết định rời ngôi nhà của mình
vợ anh ta đã không ngăn lại
phía trên túi hành lý, bầu trời hôm đó thật sâu
Trong đời thủy thủ, đây là lần thứ ba tôi đối mặt với những hành khách không có giấy tờ, không trả tiền mua vé và có tên là stowaway, tức là người trốn theo tàu. Những lần trước, cách đây hai, ba chục năm rồi, cũng trên vùng duyên hải Phi Châu này, tôi đã gặp và cũng thường nghe nói, có khi năm sáu mạng trốn trong một container trong suốt hải trình.
Ông “người chân chính” trong văn chương này vốn là “chồng của cô em họ tôi”. Tôi có ý định vẽ chân dung ổng từ lâu nay mới thực hiện được một lần (tôi mắc …
Phía tây thành phố Huế có một ngọn đồi không cao lắm. Trên đồi có một lô cốt bỏ hoang. Trên mặt lô cốt thì có những hòn đá, hòn sỏi mà tụi con nít leo lên chơi bỏ lại. Những hòn đá nằm vô tội và hòa bình hết sức. Tôi chỉ cho người con gái đi cạnh tôi xem những viên đá ấy, nàng không để ý, chỉ bâng khuâng hỏi:
– Lúc trước, mấy người ở trong lô cốt chắc nóng lắm…
Khi bị lên cơn suyễn, bạn không thở được. Khi bạn không thở được thì bạn nói năng rất khó khăn. Lượng không khí rất hạn chế trong phổi không cho phép bạn. Rất ít, chỉ khoảng ba đến sáu chữ
Tôi bị cuốn theo dòng người xô đẩy mãi về phía trước. Đôi khi tôi chạy sang bên kia đường và lại bị dòng người ngược chiều đẩy lui mải miết. Sao người ta lại vội vàng thế nhỉ? Họ đi đâu và về đâu?
lòng chiều đen sẫm
giữa thành phố giăng đèn
hang tối của những ký ức không chiếu sáng
khăn choàng mùa đông bọc những cô đơn
bầy khỉ trên cây nhào xuống nhập tiệc
dzô dzô
lũ bồ chao nhao nhao trả đất cho tao
trả đất trả đất trả đất
khẩu trang khẩu súng khẩu chi
vũ trường vũ hán vũ gì cũng ghê
con chim hoàng hạc chớ về
Bây giờ – ngay ở chỗ lặng im đó,
giữa đau buồn và biết ơn,
những điểm thăng bằng phong sương chúng ta ai chẳng dãi dầu –
con hồng y bay khỏi chiếc cành phẳng phiu trơ trụi,
Nhà văn có cái quyền lực sáng tạo một thế giới theo cái nhìn của họ, có thể bắt nguồn từ thực tại, đời thật, nhưng thế giới sáng tạo đó nhiều khi thật hơn cả đời thật ngoài kia, thế giới mà tư duy con người có thể bay bổng, lội bơi,… Có thể dị thường, siêu thực, viễn kiến, không giống ai hôm nay! Văn chương được gọi là một nghệ thuật tái dựng cuộc đời, dựng thế giới mới. Thứ nữa, văn chương phải có tính truyền thông, đạt đến, của thời đại hôm nay, thời hypertext, liên mạng…! Trong bài này, chúng tôi thử tìm hiểu những cách-tân gần đây về tiểu thuyết và lược qua những tác giả đã sáng tác theo chiều hướng mới này.
Hằng năm, Viet Film Fest có Giải thưởng Grand-Jury-Trống Đồng cho Phim truyện hay nhất và Phim ngắn hay nhất, Nam diễn viên xuất sắc nhất và Nữ diễn viên xuất sắc nhất. Các khán giả được phát mẫu phiếu khi vào xem để có cơ hội bình chọn cho Giải thưởng do Khán giả Bình Chọn. Năm 2019 này, lần đầu tiên trong lịch sử của VFF, khán giả đồng lòng với Ban Giám Khảo nên phim Song Lang (Leon Le) đoạt cả hai giải Trống Đồng lẫn giải Khán giả Bình Chọn
Lu thân mến,
Tôi nhớ đã có lần nói với bạn rằng em trai Rick của tôi là một nhạc sĩ vĩ cầm và dương cầm, thầy piano của cậu ấy vừa mới qua đời. Rick liên lạc với tất cả các học trò của thầy và đang chuẩn bị một buổi lễ tưởng niệm dành cho người quá cố. Nhân tiện tôi hỏi cậu ấy, một bài học dương cầm thì gồm có những thứ gì trong đó, và đây là câu trả lời. Tôi nghĩ có lẽ bạn sẽ thích.
Quá trình (thông thường) khi trâu tìm cọc, người tìm nhà:
1) Nhiều nhà đăng quảng cáo, nhưng đa số thuộc loại “ngó sơ rồi trốn kỹ”.
Nếu kỷ nguyên này cần một biểu tượng, không có biểu tượng nào thích hợp hơn là lục bình. Được gán hỗn danh “loại cỏ dại trị giá triệu đô”, “nỗi kinh hoàng vùng Nam Á”, “con quỷ xanh”, “kẻ thù số một”, và “lục bình” trong tiếng Việt – nó tấn công hệ sinh thái, cản trở lưu thông, gây nghẽn mạng lưới điện, làm đảo lộn hệ thống canh nông trên thế giới.
Con gấu bắc cực thì gầy & con linh miêu thì
trăm năm hiếm gặp, băng thì chảy
nước thì dâng, có lẽ loài người rồi đây tuyệt chủng, nhưng
Lá rơi ấy là lát xắt của thu vàng óng
viết bản nhạc cuối cùng trên chiếc bóng của ta.
Bầy nai thời gian đâm sừng vào thăm thẳm chiều tà
Tiếng chuông gióng giả,
đôi mắt em mở to đầy kinh ngạc
Và nỗi u uẩn
mênh mông trải dài khắp núi đồi.
Bình Luận mới