Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Một chuyện tình rất ngắn

 

 

 

 

Khu vườn ấy đã biến mất cùng với cây ổi. Tôi đứng tần ngần trước ngôi nhà số hai mươi mốt, nhìn qua khe hở của cánh cổng sắt sơn màu xanh xám. Cái mảnh vườn ngày trước bây giờ đã bị san bằng, lát gạch để làm sân để xe. Một chiếc xe du lịch Toyota màu bạc quay đầu ra phía trước. Nhà đóng cửa im ỉm. Chỗ cây ổi ngày nào bây giờ là mấy cái chậu kiểng. Căn nhà cũng thay đổi hoàn toàn, tôi không còn nhìn thấy một chút dấu vết cũ nào sót lại. Thay thế căn nhà mái tôn, hàng hiên và căn gác gỗ sơn xanh là biệt thự sang trọng bốn tầng, cửa sổ kính, ban công trồng hoa.

Sáng nay trở lại khu phố này tôi không còn nhận ra khu phố của hai mươi năm trước nữa. Đường xá, nhà cửa thay đổi hết. May mắn còn một vài nơi được giữ nguyên như những điểm mốc quan trọng để tôi dựa vào đó có thể mường tường lại: ngõ hẻm, góc đường và nhất là nhà thờ cha Lăng với cái chóp nhọn của nó vươn hẳn lên cao trên nền trời, như thể vượt qua mọi biến đổi thăng trầm của lịch sử không hề nao núng. Hỏi thăm thì được biết cha Lăng cũng đã qua đời, thay ông bây giờ là một linh mục trẻ. Từ nhà thờ đi lên hướng ra con lộ đất nhỏ khoảng trăm mét nữa, rẽ trái, đi tiếp chừng chục căn nhà sẽ đến khu vườn. Tôi còn nhớ ngày xưa có một chuồng ngựa trên con lộ đất đỏ, bây giờ đi qua chẳng còn thấy một vết tích gì.

Đứng bần thần một lúc tôi trở ngược ra quán cà phê, hy vọng sẽ được gặp một vài người quen biết hồi trước. Trở lại con phố ngày nào bỗng dưng tôi là một người khách lạ, phải hỏi thăm, tìm đường, dò dẫm. Một thế giới quen thuộc đã biến mất nhanh chóng để khoác một bộ áo mới. Trong cái thế giới dửng dưng, cách biệt đang hiển hiện trước mặt đó tôi không tìm thấy chỗ cho mình. Chỗ của tôi không có trong hiện tại, mà trong quá khứ.

Nàng đã ngồi sẵn ở cái bàn ngoài sân, bên cạnh hàng rào gạch thấp ngó mông ra ngoài đường, thấy tôi đi ra nàng quay lại nhoẻn miệng cười, một bên mặt bị che trong bóng lá. Tháng chín nắng đã dịu mềm. Một cơn bão vừa đi qua hai hôm trước, mặt đất và cành lá còn mỡ màng căng mọng nước. Lúc nãy đi qua nhà thờ cha Lăng tôi thấy một đám cưới. Cô dâu, chú rể cùng với gia đình, bạn bè lăng xăng chụp hình ở bậc tam cấp. Cái bậc tam cấp ngày xưa tráng xi măng nhiều chỗ bị sứt mẻ ngày trước là nơi để bày cái máng cỏ mỗi dịp Giáng Sinh đã được lát gạch nâu đỏ sáng bóng, sạch sẽ. Đám người chụp hình bây giờ đang lục tục đi ra. Họ đi về phía chiếc xe hơi chờ sẵn ở bên kia đường. Tôi không thấy một gương mặt nào quen biết.

Có tìm thấy gì không? Nàng hỏi.

Tôi không trả lời ngay mà kéo ghế ra ngồi xuống.

Em đợi có lâu không?

Không.

Tôi ngó thấy cái tách capuccino trước mặt nàng đã vơi đi một nửa.

Nàng nhắc lại câu hỏi. Tôi lắc đầu.

Có nghĩa là…?

Không được việc gì.

Anh không gặp được ai sao?

Không. Căn nhà đó đã có chủ khác.

Cũng như cái vườn, cây ổi…?

Tôi gật đầu cho qua câu chuyện. Tôi không muốn đi sâu vô chi tiết.

Em đã nói.

Cô gái mang ly cà phê cho tôi, kèm theo một ly nước lạnh cho nàng.

Mình chỉ còn một hôm nữa thôi.

Anh biết.

Còn bao nhiêu thứ chưa thu xếp.

Làm ơn đi em…

Em chưa kịp gửi nốt quà nữa.

Mình có thể nói chuyện khác được không?

Sau câu nói của tôi nàng nhìn tôi một chặp rồi im lặng quay mặt ra ngoài đường. Chiếc xe chở đám người chụp hình đã đi khỏi từ lúc nào. Một chiếc xe bán trái cây dạo chạy ngang qua. Người trong quán kê thêm một chiếc bàn và mấy cái ghế ngoài sân.

Tôi nhớ cây ổi. Lài với tôi thường hay trốn ngủ trưa leo hái ổi, thường là những trái chưa kịp chín. Tôi ở trên cây ném ổi xuống, còn Lài ở bên dưới lấy vạt áo hứng. Có lúc mẹ Lài ở trong nhà đi ra nhìn thấy mắng qua loa có lệ. Hai đứa ngồi ăn ổi ở hàng hiên một cách thích thú mặc dù trái còn xanh ăn chát hết cả miệng. Về sau Lài làm thêm món muối ớt nhưng chỉ có Lài chấm, còn tôi không ăn được ớt. Lên trung học, hai đứa học cùng một trường. Nhà tôi ở ngoài đường, mỗi sáng tôi đứng đợi Lài ở trước cửa để cùng nhau đi bộ đến trường cách hơn một cây số. Việc học nhiều hơn, những buổi trưa hái ổi thưa dần đi. Có thể cái hồn nhiên của hai đứa cũng không còn như trước.

Rồi những lần đạp xe sóng đôi, cái nắm tay đầu tiên. Chưa tốt nghiệp, Lài theo gia đình vượt biển. Biển đã cướp Lài đi vĩnh viễn trong chuyến đi định mệnh đó.

Bây giờ ở xứ người, mỗi khi trời mưa gió ngồi trong nhà nhìn ra, những trái ổi xanh trong hồn tôi nức nở rụng đầy.

Anh muốn uống thêm gì nữa không?

Thật sự tôi muốn uống một chút nước lạnh nhưng bây giờ thấy không còn cần thiết nữa.

Không.

Mình đi chứ?

Tôi gật đầu.

Có lẽ như vậy thì tốt hơn.

 

 

VŨ THÀNH SƠN

bài đã đăng của Vũ Thành Sơn


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)