Bài đã đăng của Trần Nguyên Đán
Một Cái Gì Đó Rơi Khỏi Buổi Sáng
Khi bài thơ thình lình nhảy ra
Tôi giật mình suýt đánh rơi chất xám
Như kiểu một cái ly thủy tinh rơi xuống nệm
Làm đổ cà phê sữa nóng
Vào một thân thể chưa kịp mặc quần áo
Lục bát bài số 8
bây giờ sáu chín bảy mươi
sống bình yên với bầu trời sớm mai
bước đi với nắng đầu ngày
Khói trời mênh mông
tôi vừa thở vừa nhớ kỷ niệm
nơi những bài đồng dao được hát bằng tiếng khóc trẻ thơ
nơi cội nguồn đi chậm như người già
Tôi nhỏ bé
tôi cảm thấy mình lớn khi ở trong nhà
nhưng khi ra ngoài đường lại thấy rất nhỏ bé
khi đi ra hoàng hôn lại thấy nhỏ bé hơn
Đứng Ngoài Vỗ Tay
Một buổi kia vào youtube nghe nhạc nhìn thấy một cô bé nhỏ nhắn dễ thương đàn violon trên đường phố, một thành phố Châu Âu nào đó, bài hát mà cô say mê đàn …
quê hương là ở đâu
là những buổi sáng greenville vắng lặng đến u ẩn
hơi lạnh buốt trên da
buổi chiều starbucks đầy tiếng anh bản xứ
ly cappuccino mùi thơm cà phê bắc mỹ
Thôi thì hãy cố gắng bình thường
tôi cầm những khoảng trống trong tâm hồn
ném vào trong khoảng trống của gió mùa
những khoảng trống đan vào trong những khoảng trống
tạo nên những âm thanh như tiếng khóc
Đen Trắng (Kỳ 2/2)
… Adam đã cương quyết không để mình rơi theo chiều gió thổi, mà quay ngược lại, bằng một nỗ lực của ý chí, bằng cách nhấn sâu vào bên trong phần mềm mại nhạy cảm của người, với vòng tay siết chặt bấu víu vào những đường cong còn lại, và đôi môi thương môi, đã xé nát đời người.
Đen Trắng (kỳ 1/2)
Trong lúc đang tắm, tắm có lẽ là khoảng thời gian đầu óc rảnh rỗi nhất, vì chẳng nghĩ gì ngoài chuyện tắm, thình lình hắn nẩy ra một ý tưởng, nói thình lình là ngay lúc đó ý tưởng nhảy vào đầu, lướt qua mà không chịu đi luôn, đứng lại, và đứng hơi lâu, ngẫm nghĩ, làm hắn chú ý…
Chàng suốt đêm không ngủ
chàng ở đâu rồi chàng ơi đêm nay
khi tôi thức giấc giấc mộng không đầy
tôi nghe tiếng đời đi trong mông quạnh
và tiếng khóc cười lang thang đâu đây
để mặc gió
không có gì hết, chỉ là tôi tưởng
ngày mai sẽ đi pháp, rồi ghé đức
thăm một người đã từng tán tỉnh mình
nhưng sẽ giữ mình để không bị tán tỉnh lần nữa
bây giờ là mùa hè
tôi đã qua hết mùa xuân không sắc hoa
bây giờ là mùa hè
hoa kỳ không phượng đỏ
chỉ có mầu áo xanh
Dẫy Dụa Trong Một Vũng Nước
Những người đàn ông già yếu đuối sinh lý
Những người đàn bà không còn tuổi sinh nở
Vui vẻ dẫy dụa trong những vũng nước của họ
Không nói gì với ai cũng không ai nói gì với họ
TÔI
Tôi đang nghĩ đến một con đường mòn, nắng nhảy nhót dưới đất khi tôi bước qua và tiếng chim trong tai tôi không một ai nghe ngoài chính mình. Chưa hề có một con thú dữ nào bước qua đó.
Chàng Quá Cần Thiết Cho Tôi
Những dòng cổ thư thật như cây vườn hoang, mọc vô số, chằng chịt, đan chéo, quấn quít trên các lối đi có khi tưởng chừng không có lối ra, nhưng nếu tìm lại, kỹ hơn, sẽ thấy trên lối ra đó, có một người khuôn mặt tử tế, vui vẻ, với nụ cười, sẵn sàng chỉ đường cho mình ra khỏi khu rừng.
Chàng là một điều bí mật
có những ngày tôi qua lại đường chiều
một mình tôi và đường chiều quạnh hiu
trong quạnh hiu có một điều bí mật
một điều gì trong veo như rong rêu
Chờ một người cầm món quà ghé ngang
người làm bộ đánh trống những nhịp mạnh của giáng sinh
nghe trái tim mình nhịp những nhịp tê tái hơn
bầu trời võ vàng một hoàng hôn không hề mong đợi
tại sao mưa vào những ngày giáng sinh
Khi không còn gì để nhớ
khi người không còn tuổi thơ
giống như biển reo hò rên xiết cuối chân trời đại dương
đi bộ qua không gian không mang dép
Một mình ♦ Tội nghiệp những chiếc bóng…
những con đường không than khóc vì nặng nề
nhưng nặng nề lắm những tâm hồn than khóc trên đường
một chút yên lặng sau giấc ngủ
nhưng giấc ngủ đã yên lặng sau vài mươi năm không ngủ
thứ ba hai mươi sáu tháng ba
điều đó chỉ xảy ra trong một đêm ngủ quên trên bờ biển
dù chỉ là một thoáng mộng
khi mở mắt ra thấy mình trên giường
CHIẾC BÓNG
Dòng người đang chờ boarding phía trước bỗng đứng lại, có cái gì trục trặc, người nhân viên đang giải thích gì đó cho người đứng đầu hàng. Cô gái tóc vàng hầu như ôm choàng lấy chàng trai như sợ một ai đó có thể giật phắt anh ta ra khỏi vòng tay của cô.
Vẫn Lặng Lẽ Nói, Không Có Gì Cả
tôi phải nói một cái gì đó chứ
nếu không thì, trái đất này sẽ bay lên
hóa thành bướm
vỡ ra ngàn cánh bướm
Một Ngày Khi Trở Về
hãy để cho dòng sông trôi qua ký ức tôi
dòng sông không có rác
những chiếc thuyền trôi trên mênh mông sóng nước
những chiếc thuyền mầu hoa mộc lan
Yêu
yêu những trang giấy không có chữ
như một mặt hồ phẳng không nói gì hết
không ẩn giấu điều gì hết
kêu khóc kêu khóc kêu khóc
những con chim không hót mà kêu khóc
những đền đài không yên lặng mà kêu khóc
những đôi môi không nụ cười mà kêu khóc
ĐÂU ĐÓ TRONG ĐỜI
Hôm nay chắc không viết về những cái ở gần mình- chẳng hạn như nhìn qua cửa sổ thấy trời xanh, mây trắng, hoa nở, vương vấn chút mưa hôm qua sót …
chạy mau lên… ♦ chàng trong thơ…
chạy mau lên giọt máu
trôi mênh mông trong huyết quản thầm kín
hôn kín đáo vào sâu thẳm của núi
lang bạt trên từng phân vuông thời gian
bị quăng ném trên đường phố nơi người ta đang biểu tình

Bình Luận mới