Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Nguyễn Đạt

CON ĐƯỜNG ĐẤT ĐỎ

6.04.2020

Người bạn nhìn ngó khắp nơi xa lạ, một phía của dòng sông Sài Gòn người bạn chưa từng biết tới. Au-delà du fleuve. Au-delà du bien et du mal… Người bạn nhìn ly rượu sắp cạn kiệt, cả hai người có dốc túi mua rượu để uống cạn bao nhiêu ly cũng không thể, thật là không thể vượt qua một cái gì, để mà nói tới vượt qua một buổi trưa héo hắt.

Cần thiết một sự tôn thờ

20.03.2020

Nếu cần thiết một sự tôn thờ
Bắt đầu và kết thúc hiển nhiên tổ quốc
Em có vú vê mông miếc em cứ việc lúc lắc
Tôi có tổ quốc tổ cò tôi cứ việc tôn thờ.
*

Một mùa thi sĩ

13.03.2020

Cần thiết lời nói sau chót
Di chúc của mỗi người sẽ ra đi
Để lại đợt sóng hồi âm thanh
Để lại bến bờ phơi sự thật.

Chuyến tàu ảo tượng

28.02.2020

Đêm. Những cụm bóng tối trắng. Còi hụ
Còi hụ liên hồi
Tấm mạng đêm lưu giữ gương mặt bi kịch
của dịch chuyển của nơi chốn của kẻ đồng hành

Điệu Blues & B’Lao xanh

18.09.2019

Xe qua B’Lao. B’Lao xanh. Hồn xôn xao
Tôi xuống chỗ này
Nàng vận áo ngắn tay không ngại giá rét
Từ ban sơ gió đã tràn heo may.

NGƯỜI KHÁCH BỘ HÀNH

30.05.2019

Anh ta lắc đầu lia lịa, tóc dài không rẽ ngôi, vuốt ngược ra phía sau, được dịp rũ xuống lòa xòa hai bên.
– Chúa chẳng ngự nơi nào hết, bên ngoài lòng tin của những ai có lòng tin Chúa. Còn ông muốn nhốt Chúa trong nhà thờ, dù nhà thờ đẹp mấy chăng nữa, Chúa cũng sẽ vượt ngục như Papillon vậy.

Tình yêu. Cát. Và gió

18.04.2019

Gió. Gió nổi khắp đồng cát
Căn nhà gỗ mái tôn
Giữa cánh đồng cát
Vách ván rung.

ĐÊM TRĂNG

10.04.2019
IMG_6613_thumb.jpg

Một cơn buồn ngủ thúc giục khẩn thiết, trĩu nặng xô đẩy toàn thân, ném tôi vào tình thế không thể lựa chọn; cơn buồn ngủ mà Tchékhov đã phải để nhân vật tội nghiệp của mình trở thành kẻ sát nhân. Cơn buồn ngủ tôi chưa hề có trong đời, ít nhất ở khoảng thời gian hơn hai mươi năm nay. Nghĩa là, hơn hai mươi năm nay tôi không hề ngủ

Hoa xương rồng

2.11.2018

đêm hoang vu Phạm Công Thiện
đêm cong queo hình chữ S Việt Nam
Em ơi biết chỗ nào không gài mìn
Dây kẽm gai lẫn trong bóng tối không thể gỡ.

NGÀY VUI VỘI TẮT

9.10.2018

Tôi gặp Vi Diệu trong một hiệu sách quốc doanh gọi là Hiệu Sách Nhân Dân. Tôi vào đó để mua bộ sách Lê-nin toàn tập, gồm mấy chục cuốn, giấy trắng mịn mỏng như giấy sách Kinh Thánh, những người mua giấy cân kí trả giá rất cao, gấp nhiều chục lần giá mua từ Hiệu Sách Nhân Dân. Với tiền bán bộ sách này, tôi có thể chi tiêu rộng rãi cả tháng, nên tôi cố mua bằng được

Để sống những ngày này

21.09.2018

Tôi hằng nghĩ tưởng như Oscar Wilde
về những khoảnh khắc cuộc đời để sống với hiện tại
có quá khứ tương lai trong khoảnh khắc này.

SỚM MAI XAO XUYẾN

28.08.2018

Ngày Trở Về Của Nàng” của Nghiêm Dũng hình như không phải truyện ngắn mà là truyện vừa, được giải thưởng Quốc Vụ Khanh thời nhà nước Việt Nam Cộng Hòa. Các truyện đó tóm lại thuộc về một quá khứ mù mịt. “Buổi Sáng Sinh Phần” của Trần Vũ, anh viết truyện này từ nhiều năm qua, tôi nghe nhan đề rất ưa thích

Thái độ

9.08.2018

Con người không thể sống bằng ảo ảnh
Cần thiết những gì có thật
Hồ nước bóng cây công viên đường phố
Và tự do và thái độ

Đích thực tù nhân

19.07.2018

Người ngồi như khuyết tật bao giờ
Người ngồi vòng tay ôm lấy ngực
Người ngồi dưới bầu trời nghẹt thở.

Đừng hỏi người ngồi: người Việt Nam?

TRƯA TỚI XẾ CHIỀU

17.07.2018

Có thể anh ta ưa Cioran ở chỗ nhà văn Đông Âu này cảm nhận về buổi trưa: Chỉ những ai cực kỳ yêu đời hoặc cực kỳ chán đời mới chịu được thời khắc giữa trưa. Anh ta mắc chứng mất ngủ, lại càng ưa Cioran với tình trạng nhà văn này cũng mất ngủ trầm trọng.

Những ngày này

3.07.2018

Sài Gòn ôi Sài Gòn
Sao mãi là mất tên
Sao mãi là bạo lực
Triệt tự do nhân quyền.

Tha la xóm đạo

22.06.2018

Tôi dong dạo bờ sông Tha La Xóm Đạo
Kẻ kia nhìn tôi dò xét
hỏi tôi là ai
tại-sao-lảng-vảng-nơi-này?
về-cơ-quan-làm-việc!

NGƯỜI KHÁCH ĐÊM KHUYA

4.06.2018

Anh ta nhìn bầu trời nhòa nhạt ánh đèn điện sáng bệch, vẻ mặt anh ta ngơ ngẩn hồi lâu. Người phụ nữ có thể đã bấm số điện thoại gọi anh ta; cái điện thoại của anh ta có thể đã reo lên; có thể cái điện thoại của anh ta im bặt, vì có thể người nào đó đã nhặt được cái điện thoại, không bắt máy

ĐẶNG LÊ XUYÊN – PHẠM VĂN MƯỜI

25.05.2018
writer_thumb.png

Những ai đã đọc những truyện ngắn của Đặng Lê Xuyên trên tạp chí Văn Nghệ, đều phỏng đoán Đặng Lê Xuyên là bút hiệu của Phạm Văn Mười. Trong một truyện ngắn của Đặng Lê Xuyên, tác giả để nhân vật chính của truyện tự nói tên mình là Bù, họ Phạm. Rồi nhân vật tên Bù đánh vần tên mình: Mờ-ư-mư-ơ-muơ-i-mươi-huyền-Bù!

NGƯỜI NGỒI XE LĂN

9.05.2018
Solitary-Home-Thunderstorm-Flash-Storm-Weather-2610774_thumb.jpg

Dù sao đám đông rời rạc trong ngôi nhà đang nói chuyện thì thầm từng vài ba người với nhau. Hết thảy là phụ nữ. Có hai hoặc ba người hình như không quen biết ai trong số người hiện diện ở đây, tôi tự hỏi, có thể họ quen biết duy nhất chủ nhân ngôi nhà. Tôi nghĩ chắc chắn chủ nhân ngôi nhà này là người đàn ông trong khoảng không gian hẹp,

NGƯỜI VẬN Y PHỤC ĐEN

11.04.2018
mad-men-in-silhouette-john-lyes_thumb.jpg

Và một khoảng mốc meo, bức ảnh chân dung vị lãnh tụ muôn năm trên vách gỗ chính diện. Và dường như chính vì điều đó mà tôi nghĩ đấy là sự cố ý của chủ nhân nơi chốn này. Tôi nghĩ mọi người sẽ thấy rằng, thay vì vứt bỏ bức ảnh đó, anh ta cứ để vậy, xem như một cách anh ta biểu hiện sự phủ nhận nó, hiểu là anh ta bôi bác nó càng tốt.

Sầu ở lại

6.04.2018

Bọn họ bắt anh vào chỗ tù đày
Gán tội anh trí-thức-cũ-phản-động
Thân thiết của ngụy-quân-ngụy-quyền.

Được bọn họ trả tự do khi hấp hối

KẺ TẬT NGUYỀN BẨM SINH

20.03.2018

Ông Đỗ, sau tràng cười kéo dài trong cổ họng, nói: “Con chó mà ông thích ấy là con chó nghệ sĩ, cũng là một kẻ tật nguyền bẩm sinh. Ông thấy nó tự phá cái đuôi của nó, tất nhiên là như vậy. Bọn nghệ sĩ chỉ tự hủy hoại chính mình chứ không hủy hoại ai khác…”

BỐN KÝ SỰ NGẮN

15.01.2018

Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn không nói bất cứ điều gì về căn nhà gỗ ván thông. Tôi cho rằng sự im lặng của nhà thơ có nghĩa là nhà thơ không hề biết căn nhà gỗ ván thông này. Căn-nhà-gỗ-phần-mộ-thanh-xuân hẳn là một căn nhà gỗ ván thông khác, nay còn hay mất không ai biết.

Cuối năm cùng bạn

2.01.2018

Ngày cuối năm tới gần
Bạn ơi cạn ly. Chiều đã muộn
Có thể sẽ mưa giọt thẳng hay nghiêng
Giọt rượu này sẽ thấm ruột gan.

LAN GIẢ HOA

8.12.2017

Các thứ ấy chuyển dịch mau lẹ đến nỗi chúng như thể chưa xảy ra, trong phút chốc chúng biến mất và phút chốc sau đó là khoảng trống vắng bằn bặt. Người đàn ông im ngó người đàn bà giống người ta nhìn sững bức tượng. Hai người trong giây lát cùng im ngó nhau, hai bán diện thanh tú, nhất là sống mũi thẳng của họ.

NGÀY HUYỄN TƯỢNG

28.11.2017
Andrew-Wyeth-Wind-from-the-_thumb.png

Đi ngang bàn làm việc của bà Nhã, như chiếc bóng anh lướt qua đó, chiếc bóng nhập vào chỗ ngồi, chồng bản thảo đặt sẵn trên mặt bàn, và anh, lúc đó là anh, suy tưởng gì đấy hay không suy tưởng gì hết

Bài thơ bên đường

24.10.2017

Trại L M X quái quỷ gì
Nàng gầy như nỗi xót xa
Bọn tâm thần lú lẫn gì
Giọt sương đêm trên lá

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)