Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Nguyễn Đạt

Người bạn Úc

12.05.2015

Ông Harry nói:
– Tôi không uống cà-phê, không hút thuốc, không uống rượu… Tôi chỉ uống trà nóng.
Ông nhắc lại mấy lần: hot tea (trà nóng).

Bài thơ viết lại

1.05.2015

Hắn theo riết nỗi bí mật
Dù bước nặng hơn chì với bottes de saut.

Phải-anh-là-lính-Mời-anh-lên-lầu
Lời nào hơn cái gật đầu

Hai chiếc vé tàu

24.04.2015

Đi ra nhà ga lấy vé tàu
Một vé anh. Một vé em. Cũng đủ
Đi ra nhà ga sửa soạn không lâu
Dù có thêm áo choàng và mũ

Kẻ bị ám

16.04.2015

Mỗi người một ngả; khuất rồi, tôi chợt tiếc chưa nói với anh, rằng bệnh tật không hẳn làm con người thấy cô đơn hơn hết

Sầu sáu-tám. Một hai người

8.04.2015

Tám năm. Tình của lỡ làng
Xô nhau gieo động bàng hoàng trưa nay
Phút nào hạnh phúc thơ ngây
Phút nào rét buốt run đầy hờn căm

Một bức họa

25.03.2015

Trên bức tường đường phố Roma
Một người rất giống tôi
Đứng trong thùng rác
Uống cà-phê.

NHẬT KÝ DÃ QUỲ

18.03.2015

Tôi lựa vài bông, phủi sạch những con kiến trên đó, cho vào miệng nhai ngấu nghiến. Ăn cũng được đấy, cũng no bụng. Tôi đã nghĩ , lúc nào đói bụng mà không có thực phẩm của con người, tôi có thể giải quyết cho cái dạ dày như con dê, con bò, con ngựa.

Thơ tháng Giêng

12.03.2015

Giọt nước mắt đã tạnh khô
Tiếng kêu than vắng lặng
Tôi tới dâng nàng
Đóa quỳ dứt một mùa ẩm ướt

Chuyến tàu năm ấy

5.03.2015

Em hiển hiện cùng cơn mộng
Đèn bão nhỏ tim
Điểm hút của vô cùng
Chuyến tàu dừng lại bình an
Ai biết gì khác nữa

Trăng hư huyễn

5.02.2015

Trăng bắt đầu ăn thân thể nàng
Khỏa trong vườn. Khối ngọc rơn mình
Tóc mủn một làn hơi cổ thạch
Trăng tuôn mê dại phút hòa tan.

BIẾT GỬI VỀ ĐÂU

3.02.2015

Nhân vật nữ của truyện ngắn này hiện sống không khác một nữ hoàng, sở hữu chủ một kho tàng ngọc ngà châu báu của Lesotho (trước năm 1966 là Basutoland), một xứ sở nhỏ bé ở Nam Phi, có núi non trùng điệp bao quanh.

Văn nghệ chẳng để làm gì

28.01.2015

Hắn đã tự hỏi
Và không thể trả lời
Sự im lặng của Chánh
Im lặng như đôi ủng Tây Tạng
Sự hờ hững của Nhượng

NHỮNG MỐI QUAN HỆ

23.01.2015
saigon_Cho-Ba-Queo_thumb.jpg

Đi song song với nàng trên đường, tôi nói: – Bác xà ích thật là tuyệt vời. Nàng nhíu mày, hỏi: – Xà ích anh nói là cái gì vậy? Tôi nói xà ích là người đánh xe ngựa. Nàng cười rũ và nói giễu tôi: – Đánh xe ngựa mà anh cũng bảo là tuyệt vời.

CƠN MỘNG CẨM GIANG

12.01.2015

Trăng ngoài cửa sổ. Đã khuya lắm, trăng đã lên cao phía trên đầu, tôi nhìn xuống khu đất bỏ hoang có ngôi mộ đá ong . Người nào đấy, xuất hiện từ bao giờ, đang đứng chỗ ngôi mộ, chợt quay lại, và ngước nhìn lên ngay tức thì, thấy tôi bên cửa sổ căn gác.

Bóng sắc hồ sương B’lao ♦ Thơ ngắn

6.01.2015

Ánh lửa xòe.
Một que diêm
Khuôn mặt hiện
Tất cả không riêng ai

Thơ tháng Chạp

26.12.2014

Mây tối mê hoặc bầu trời
Rừng sững chịu thôi miên
Tay thõng đêm dài

Đi như không tới. Như trở lui

HANG CHUỘT CHỐN HOANG ĐƯỜNG

22.12.2014

“…Tôi trở lại những chỗ cũ ở Nha Trang, không còn tìm kiếm gì, cũng không tìm vui. Tôi muốn tự-sát-chậm, bằng rượu và bằng bất cứ gì ở đấy. Tôi đã thất bại trong cuộc tìm kiếm, bây giờ lại thất bại trong mưu toan tự-sát-chậm, nó thật não nề, tôi không đủ sức.

Mấy bài thơ

16.12.2014

Những chiếc lá vàng bay
Những chiếc chở hồn đầy
Hồn chứa muôn điệu buồn
Buồn dâng từ gốc cây

Một hai ba và

8.12.2014

Người đàn ông đội mũ dạ
Khuôn mặt tảng băng trôi
Chậm chậm trên đường
Dừng hẳn bước chân và ngó

Người bệnh hoang tưởng

2.12.2014

Một vùng mây hình dạng hỗn độn, kỳ dị, không ngừng biến đổi trong ánh sáng hấp hối của buổi chiều. Vùng mây dán lên nền trời lá bùa yểm bằng những ngữ tự bí ẩn, phô bày một cảnh tượng hoang tàn, những kinh thành đền đài phế tích của các nền văn minh, những lá cờ quốc gia rách nát tụ hội trong ngày tận thế.

Ga xưa Đa Thọ

27.11.2014

Vào ga xưa Đa Thọ
Vào giấc mê mỏi hồn
Vào thanh xuân thuở nọ
Vào vô vọng tràn cơn

Những kẻ ngậm tăm

18.11.2014

Tôi vẫn tự hỏi, họ còn tiếp tục ngậm cây tăm đến bao giờ, nếu họ không gặp tôi, hoặc nếu tôi không hành động? Thường họ phản ứng dè dặt, thậm chí -từ này tôi không ưa, chẳng biết tại sao- không có phản ứng. Có thể họ cho rằng tôi điên khùng nên họ không chấp,

Một khung cảnh

14.11.2014

Trống rỗng của một ngày
Hắt hiu của gió
Lùa vào hang hốc mắt mũi
Vào đầu lâu trong hồn

Đồi trà Đà Lạt ♦ Đóa dã quỳ

7.11.2014

Sớm sương ni mang giỏ hái trà
Chẳng biết ni run hay lá thở
Gió đồi lùa lạnh xuống sân ga
Nhớ ni lòng nhớ thêm cọng cỏ

Hoài niệm trên cao

28.10.2014

Chị làm việc ở một thư viện, mà có người nói, chỉ để giết thì giờ. Nhưng tôi cho rằng chị làm việc ở đấy lại hay, chị không phải loại người cần giết thì giờ. Đầu của chị không rỗng như rất nhiều cái đầu xinh đẹp khác.

Nơi chốn cao nguyên

20.10.2014

Cao nguyên. Tuổi trẻ tôi đã sống
Chung và riêng ở một miền trời
Bốn mùa ủ kín trong thung lũng
Rượu ngâm lâu chờ đợi chạm môi

Đêm Đơn Dương

9.10.2014

Em nghe thấy chăng
Những đêm hoang vu gió lóc thịt xương
Dưới một cành thông buốt nhọn ở Đơn Dương
Anh đứng ngây mình trong nỗi tự sát và yêu em

Thi Sĩ Nguyễn Đức Sơn

20.03.2009

Tôi biết đây là thi sĩ Nguyễn Đức Sơn, thấy ông nhiều lần, phục sức xuề xòa, y phục của ông thầy chùa đang ở trong chùa. Ông thầy chùa đội nón lá, đi chiếc xe đạp cọc cạch, vào một ngõ hẻm đường Trần Quang Khải: chùa Vạn Thọ hay một ngôi chùa nào đấy, ở trong ngõ hẻm đó.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)