Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại:

TRÊN ĐỈNH DỐC SƯƠNG MÙ

14.07.2020
image_thumb.png

Cà phê phin có lẽ là một sáng tạo riêng của Việt Nam, tôi có một người thầy dạy tiếng Pháp là người Ba lê chính gốc, ông thường uống cà phê trong cái bát lớn chứ không uống trong phin như của Việt Nam, ông bảo tôi người Pháp không uống phin như Việt Nam. Bây giờ thì trên thế giới nhiều người đã biết đến lối pha cà phê của chúng ta.

TRONG BÓNG MÁT CỦA BỨC TƯỜNG

21.06.2020

Hai cha con đi dọc bờ sông. Trưa mùa hạ, mặt đường nhựa bốc lửa. Ngay cả tiếng ve trong hàng phượng inh ỏi từ sáng sớm cũng trở nên uể oải. Nhờ có cây cầu nổi qua sông, do công binh bắc tạm, người từ các làng quê đổ về xem lễ Phật đản đông hơn mọi năm. Mục đích của tôi là mấy quán nước trước chùa tỉnh hội mà tôi đoán thế nào cha tôi cũng ghé lại. Ông ngồi uống la-de với vài người bạn

Trở về Hayneville


♦ Chuyển ngữ:
18.06.2020
3.Jackson-Selma-HAYNEVILLE-Montgomery_thumb.png

Cảnh sát đã rút dùi cui ra – một số nhịp nhàng vỗ nó trên lòng bàn tay, kẻ khác hai tay giữ hai đầu gậy đứng đó chờ. Tôi không để ý cho tới khi tôi lại gần họ, và ngay cả lúc đó tôi vẫn bối rối không hiểu sao phần dưới mỗi huy hiệu cảnh sát, chỗ danh số của họ đáng lẽ phô bày, lại bị miếng băng keo đen che lại một cách gọn ghẽ.

Ghi chép thời Covid-19

5.05.2020
clip_image009_thumb.jpg

Cách ly vì Covid-19 làm người ta thèm gặp nhau và quen dần với cách gặp ảo trên mạng. Sau này, khi nạn dịch đã qua, người ta sẽ gặp ảo hay gặp thật?

CNN và Sesame Street làm chung một chương trình để giải đáp các câu hỏi của trẻ em về Covid-19. Có một câu nói đại khái là tất cả những gì người ta học được trong đời đều đã học từ hồi mẫu giáo.

Nhật Ký Corona Venezia (bản cập nhật)

4.05.2020
clip_image004_thumb.jpg

Mới đây chúng tôi hãy còn ngồi quán, tán tỉnh lẫn nhau và chế diễu cơn sốt da vàng. Vậy mà cảm giác đã hằng thế kỷ hay ít nhất đằng đẵng nhiều thập niên. Có phải thời gian kéo dài khi con người chờ đợi. Nhưng chờ gì? Hết dịch? Khi nào? Không ai biết. Nhưng tôi đã viết gì…

TRƯỜNG NỮ ĐỒNG KHÁNH

30.04.2020
clip_image002_thumb.jpg

Được cháy bùng lên trước khi bị hủy diệt, hình ảnh ấy là biểu tượng của học đường miền Nam. Đó không phải chỉ là sự tiếc nuối, và giấc mơ con cá chép cũng không phải chỉ là hoài niệm riêng của Hoàng Phủ Ngọc Tường, mà còn hơn thế. Sự nhận chân ra giá trị văn hoá và tâm hồn của Huế, cũng không phải chỉ của Huế, mà của một cái gì lớn lao hơn ….

NHẬT KÝ CORONA HÀ NỘI

28.04.2020
clip_image002_thumb.jpg

Ở Việt Nam người ta không hát và kéo đàn trên các ban công như nước Ý, người ta chế các siêu phẩm tiếu lâm trên mạng. Thông tin căng thẳng xuất hiện khắp nơi được tung hứng bằng tiếng cười ran lên khắp chốn. Người ta chế đủ chuyện ra để mà cười và phải công nhận điều đó khiến cuộc sống đỡ đi rất nhiều phần u ám.

Nhật ký Quy Nhơn: Xin chờ những rạng đông

27.04.2020
clip_image002_thumb.jpg

Cũng như những người làm cha mẹ, tôi cũng thông cảm thấu hiểu cho những phụ huynh có con em đi học nước ngoài. Một bà mẹ giải cứu con những phút cuối trở về Việt Nam từ Pháp trước giờ cấm vận. Hay người cha đang cầu cứu Đại sứ quán Việt Nam can thiệp khi đứa con và nhiều du học sinh bị mắc kẹt tại phi trường ở Pháp

cà phê vỉa hè

24.04.2020
Ca-phe-via-he-Nguyen-Duc-Tung_thumb.jpg

Khi bạn gặp phải một tai nạn, cái tai nạn ấy liền hành động như một lực, nghĩa là nó không bao giờ dừng lại giữa đường, nó phải đi hết con đường xuyên thấu của nó, như một cái xương ở người già đã gãy là gãy hết.

vàng xưa đầy dấu chân

25.03.2020
clip_image002_thumb.jpg

Tôi tin bài hát tiếng Việt, giọng hát huyền thoại, một người làm thơ (Trần Dạ Từ), một người phổ nhạc (Phạm Đình Chương), một người hát (Thái Thanh), trong một lúc đã làm hai chúng tôi gần lại, hai kẻ lưu lạc kia, vốn không hề quen biết, nhờ một băng nhạc cũ bám bụi vàng thời gian mà vẫn có thể nhận ra nhau giữa giông bão cuộc đời.

Câu Chuyện Của Asiye


♦ Chuyển ngữ:
13.03.2020
writers-under-siege-cover_thumb.jpg

Tôi không thể nhớ khuôn mặt của mẹ tôi, khuôn mặt của cha tôi, khuôn mặt của những người tôi yêu thương. Tôi lăn tròn xuống vực thẳm. Tôi đã bị ô uế, tôi không còn có thể nhìn mặt ai nữa, không còn khả năng yêu thương, không còn có thể làm mẹ. Tôi không còn gì để sống cho, chúng đã lấy đi tất cả.

Về Một Chuyến Đi

26.02.2020
clip_image004_thumb.jpg

Trong đời thủy thủ, đây là lần thứ ba tôi đối mặt với những hành khách không có giấy tờ, không trả tiền mua vé và có tên là stowaway, tức là người trốn theo tàu. Những lần trước, cách đây hai, ba chục năm rồi, cũng trên vùng duyên hải Phi Châu này, tôi đã gặp và cũng thường nghe nói, có khi năm sáu mạng trốn trong một container trong suốt hải trình.

Vẫn Chuyện Trên Tàu

18.09.2019
images-3_thumb.jpg

Không phải chỉ pha chế nấu nướng cho ngon, đầu bếp cũng cần để ý văn hoá ăn uống của mỗi người và mỗi vùng nữa. Nếu đầu bếp được thủy thủ đoàn quý mến thì chuyện đố kỵ về văn hoá, chủng tộc cũng giảm đi, ít ra chỉ là bề mặt.

Có lẽ nhờ để ý học hỏi, dần dà tôi khám phá ra, không khí trên tàu vui hay buồn một phần cũng do đầu bếp, ngoài cách ăn uống khác nhau, tánh tình, ý tưởng của mỗi dân tộc cũng khác nhau và con người khó hoà hợp với nhau lắm.

Pura Tirta Empul – vẻ đẹp của đức tin

11.09.2019
clip_image012_thumb.jpg

Huyền thoại về Pura Tirta Empul có nhiều dị bản, nhưng phần lớn có liên hệ tới thần Indra. Một truyền thuyết kể rằng con quỷ Vritra một hôm chặn hết các nguồn nước và gây nên hạn hán khiến cho loài người khổ sở. Thần Indra biết tin bèn đánh cho Vritra một trận, rồi phóng tia sét xuống chỗ bây giờ là Tirta Empul làm cho nước chảy trở lại, vì thế Indra được dân coi là thần nước. Nhưng thần thoại thay đổi theo thời gian

Biển

6.09.2019

Một căn nhà đơn sơ nhiều cửa sổ lộng gió vá ánh sáng, mái ngói đỏ, nhìn ra mặt vịnh với cái hàng rào thấp sơn xanh phủ đầy hoa dâm bụt và bông …

Nhín

30.07.2019

Nhín chịu khó nghe ngóng đại gia nào chiếm đất xây biệt thự vừa mới đi ngang, khu nghỉ mát kia đang gặp rắc rối gì, chia chác với quan chức địa phương ra sao. Nhín thích khoe trong rì-xoọt hoành tráng có những trò chơi gì, đắt tiền bao nhiêu, tuy chưa bao giờ Nhín bước chân vào. Trong câu nói của Nhín thường mang một chút hãnh diện về sự hào nhoáng và sang trọng của các rì-xoọt dọc đường, dù anh chẳng được dự phần trong đó. Nhín cũng sính dùng tiếng “Tây” như các ông bà trí thức rất nửa mùa, anh hay kể về các khu ăn chơi “tóp teng” ở Việt Nam, như thể tiếng Việt không có chữ để diễn nghĩa cái “tóp” và cái “teng” ấy.

Di sản quê hương

7.05.2019
clip_image0021_thumb.jpg

Chị hoàn toàn không biết nhiếp ảnh gia Garrett đang nhắm ống kính chụp chị. Cho tới khi một bà giáo người Mỹ (chị du học tại Mỹ sau đó) thấy hình, nhận ra chị, cắt cho chị trang báo đó.

“rồi mùa toóc rạ rơm khô”[*]

1.05.2019
tb-vnch-vc_thumb.jpg

Có gì giống nhau và khác nhau giữa hai người đàn ông ấy, giữa chú bé du kích kia trong đống rơm ngày nọ và tuổi trẻ tự do của chúng ta? Vào lúc mà tâm trí tôi sáng sủa nhất, vào cuối mùa xuân, lúc dựng xe đạp bên dãy chè tàu, tôi đã mường tượng ra một đất nước khác, một thời tiết khác … về một khúc quanh của đời người, khúc quanh của đất nước, của ngôi làng …

Những Bóng Mây của Một Thời Lưu Lãng

25.04.2019
bvp-7_thumb.jpg

Tôi nhớ các bạn bè ngày xa cũ ấy, những dịp gặp gỡ, những người mà tôi đã cùng ăn, ngủ, chuyện trò, nói cười, hạnh phúc hồn nhiên với… Ở Paris. Mọi thứ lúc ấy đều còn khá mới mẻ, thanh xuân trong lòng người ta. Những cánh hoa, những nhành hoa còn trẻ trung, tinh khiết vẫy gọi giữa lòng đời.

Đi tìm hoàng hôn đã mất

9.04.2019

Rời cánh đồng, chúng tôi trở về nhà, bắc ghế ra ngồi trước một bãi cỏ đã được cắt gọn. Chung quanh những bận rộn của một ngày đang lắng xuống. Một cái máy hát karaoke vọng lại văng vẳng. Một người đàn ông cởi trần xịt vòi nước tưới cây. Cơn mưa đã không đến như mong đợi. Tôi có cảm tưởng Sài Gòn đã ở rất xa, thật xa, như thuộc về tiền kiếp.

ĐỒI XANH

25.03.2019
IMG_9657_thumb.jpg

Nhưng kìa, có lẽ tôi nhầm chăng, những gì đấy? Những điểm nâu, rồi những chấm trắng, vừa hiện lên trên sườn đồi thoai thoải. Thôi, thế là chiếc áo nhung đã có chỗ rách? Nhìn kỹ, những điểm, những chấm ấy đang di động chậm chạp từ bên kia ngọn đồi lũ lượt tràn qua.

TRƯA HOÀNG LAN

14.03.2019
La-voix-du-sang-2_thumb.jpg

[Bà] là người phụ nữ duy nhất đã nhìn ra ánh sáng của chính mình, của sự thật, và không cần đến bất kỳ thứ ánh sáng nào khác của mặt trời, khi bà đi qua những trò hèn hạ của xã hội ấy và của nền chính trị ấy

ĐÀ LẠT, Một Thời “TRÊN VÙNG AN NGHỈ”

22.02.2019
IMG_4795_thumb.jpg

Cơ duyên và chuyện về anh Thọ Với tôi, Đà Lạt là một bước ngoặt vô cùng quan trọng đối với sự nghiệp hội họa, nó chỉ sau …

Buổi tối ở Hội An

18.02.2019
image.jpg

Tôi đang bước đi trên vỉa hè ngập đầy lá bàng đỏ của Hội An một buổi tối những ngày đầu Xuân năm Kỷ Hợi 2019, bất chợt sực nhớ đến bài thơ đó mà tưởng như không ngớt nghe vọng lại bên tai mình tiếng đại bác từ hơn năm mươi năm về trước.

Vì sao tôi lại có thể nhớ đến bài thơ đó vào lúc này? Có phải vì ngọn đèn vàng hiu hắt thấp thoáng của một chiếc thuyền chài bên chân cầu hay bởi hình dáng cô gái ngồi vò võ bên song cửa một ngõ nhỏ tôi vừa thoáng gặp?

NHÀ THƠ HỮU LOAN, LẦN GẶP MẶT

11.02.2019
clip_image002.jpg

Sau tháng Tư 1975, tôi có dịp gặp gỡ các văn nghệ sĩ từ miền Bắc vào Nam. Những cuộc “gặp” lẫn “gỡ” này, cái đinh đóng vô đầu, vui ít buồn nhiều. Vui, là gặp được những người mình từ lâu mong đợi gặp. Lại khá bàng hoàng khi đụng phải những nhà văn nhà thơ từng là các tác gia được “vang bóng một thời”, nay trở thành những cán bộ tuyên truyền,

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRÊN BẾN SÔNG

31.05.2018
nguoi-dan-ba-tren-song_thumb.jpg

Chị bảo mẹ tôi, em đã lỡ hứa với người ta rồi. Nhưng chị yên tâm chờ tới lượt khác em sẽ để dành cho chị. Tôi nhớ giọng nói ấy: dịu dàng, mộc mạc, không ra vẻ xin lỗi cũng không ra vẻ chào mời, thản nhiên nhưng không lạnh lùng, cách nói của một người không hài lòng với số phận nhưng cũng không căm ghét chi số phận ấy.

Đến Như Vậy Đi Như Vậy

17.05.2018
thaytro-1_thumb.jpg

Đã lâu rồi tôi không còn tu học thường trú trong thiền viện nữa. Nhưng thỉnh thoảng vẫn ghi danh một vài khóa tu ngắn hạn ở những thiền viện mà mình đã từng …

Lẩn thẩn chuyện Saigon

11.05.2018
PhoTauBay_thumb.jpg

Và muốn thanh thản đón ngày mới bằng cách đơn giản là ngồi bên ly café ngắm ngày lên với nhau, bất kể là phía thắng cuộc hay thua cuộc một cách bình đẳng, bạn phải cất kỹ ý thức hệ của bạn vào trong cặp,

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)