Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại:

Thổ Dân Hoa Kỳ và Hệ Thống Trường Nội Trú

23.11.2022
clip_image0131.png

Các học sinh thổ dân bị bắt phải nói một thứ tiếng xa lạ là tiếng Anh. Nhiều em bị bắt phải theo một tôn giáo xa lạ, là Thiên Chúa Giáo. Tất cả bị dạy dỗ phải xem nguồn gốc gia đình mình là “bán khai”, “tà giáo”, “mọi rợ”.

Một chút tri kỷ muộn màng

11.11.2022
Pham-Phu-Minh-say_thumb.jpg

Như anh Minh nói chúng tôi quen biết nhau khá muộn khi cả hai chúng tôi đều đã bước qua tuổi 60. Do duyên văn nghệ chúng tôi quen nhau đúng 20 năm trước. Năm 2002, anh Minh lúc ấy là chủ bút tờ Thế Kỷ 21 thực hiện ở Nam California một số báo Tưởng Niệm Nhất Linh nhân ngày 7 tháng 7.

Địa ngục treo

12.09.2022
911-man-pointing-Fox-News_thumb.jpg

Con sâu đã chết trước khi hóa thành bướm, trước khi nó được tham dự vào cái hội mừng vũ trụ đang vào xuân ở đây. Bây giờ thì sự giết sống không chỉ xẩy ra ở tầng thấp. Nó đã được nâng lên ở tầng cao ngoài sự tưởng tượng ghê gớm nhất của các thi sĩ.

NHÂN SINH NHẬT LẦN THỨ 21: NHỮNG KỶ NIỆM CÙNG THƯ QUÁN BẢN THẢO

31.08.2022
TQBT-so-100_thumb.jpg

Hôm nay Thư Quán Bản Thảo (TQBT) đã đạt được con số 100 với 21 năm xuất bản. Với niềm đam mê văn chương, và bằng tất cả những nỗ lực để thể hiện sứ mệnh khôi phục di sản Văn chương Miền Nam (1954-1975), TQBT và Thư Ấn Quán đã tái lập vị trí xứng đáng cho những người cầm bút ở miền Nam, đồng thời góp phần đập tan những luận điệu tuyên truyền của “bên thắng cuộc.”

Mặt hồ êm ả

30.08.2022
clip_image002_thumb.jpg

Sự xuất hiện của người khác khi bạn gặp hoạn nạn, chỉ cần sự xuất hiện ấy thôi, làm nỗi sợ hãi của bạn dịu xuống. Trước ý định cứu giúp của chú bé da đỏ, hay ta tin chắc rằng ý định ấy đang xảy ra, trước lòng tốt của đồng loại, sự nguy hiểm của ta không còn nữa, bệnh chuột rút biến mất.

BẠN VĂN (2): Nguyễn Mộng Giác (1940-2012)

8.08.2022
Nguyen-Mong-Giac_thumb.jpg

Tháng 3, 1989, tôi mới gặp Nguyễn Mộng Giác trong một cuộc hội nghị văn học ở Chicago. Gặp nhau, có cảm tưởng như đã thân thiết từ bao giờ. Chuyện trò miên man không dứt. Sau đó, anh Giác rủ tôi về California chơi. Tôi ở nhà anh mấy ngày.

BA TIỂU KHÚC, MỘT CON GHIỀN

18.07.2022

Cô nghĩ lại những lần trò chuyện. Nơi con người giản dị ấy chứa rất nhiều mâu thuẫn. Ông lãng mạn, cái lãng mạn của tóc gió đất Quảng, không ái tình vớ vẩn. Ông phóng khoáng tư tưởng, không phóng túng đời sống. Ông chân thật xuề xòa nhưng ý nhị chu đáo tử tế với người chung quanh. Mang trên vai gánh nặng cuộc đời và những tai ương của kiếp người, ông lúc nào cũng mỉm cười những nụ cười hóm hỉnh sảng khoái

Ngày Lễ cho Ông Bà và Các Cháu

31.05.2022
170928_stlouise_school_191-1_thumb.jpg

Chúng tôi đi dự những buổi lễ này từ khi hai đứa bé còn học Mẫu Giáo. Lần nào đi dự cũng thấy trong lòng vừa vui mừng vừa ấm áp. Nhưng buổi Lễ năm nay thật là một buổi lễ làm trí tôi lao xao và hồn tôi run rẩy. Tôi vừa dự Lễ vừa hình dung ra ở Uvalde, Texas

đi nuôi tù "cải tạo"

29.04.2022
Hinh-cho-Da-Mau_Tac-gia_thumb.jpg

“Đi nuôi tù cải tạo” mọi sự không dễ dàng như khi ta đọc 5 chữ ấy. Sau những tháng ròng rã chờ đợi với những hồi hộp, lo âu, khi nhận được thư từ những miền xa xôi để biết người thân hiện bị giam cầm ở đâu, gia đình còn phải đương đầu với những khó khăn khác để có thể cầm trong tay mảnh “giấy phép thăm nuôi”.

Đêm Ukraine

15.03.2022
clip_image002_thumb.jpg

Đêm Ukraine là tuyển tập của nhà văn Marci Shore, viết về cuộc cách mạng Ukraine tháng Hai, 2014, còn gọi là cuộc cách mạng Maidan. Sự kiện này đã lật đổ tổng thống thân Nga Viktor Yanukovych, dẫn đến sự can thiệp quân sự của Nga vào Ukraine, cuộc chiếm đóng Crimea và sự hình thành hai vùng tự trị Donetsk và Luhansk.
Tám năm sau, tháng Hai năm 2022, lịch sử lặp lại trên quy mô thảm khốc hơn.

Nằm trong phòng cấp cứu, nghĩ về chị

14.01.2022
bbh_thumb.jpg

Người y tá trở lại rút máu thêm lần nữa, nói để thử xem có dấu vết bị đau tim. Tiếp theo là anh chuyên viên EKG vào đo nhịp đập của tim thêm một lần nữa.

Tôi ở trong phòng cấp cứu như vậy đã khoảng ba tiếng. Dù vậy, chị vẫn kiên nhẫn đâu đó trong phòng với tôi.

CUỐN SÁCH ĐẦU TIÊN

8.12.2021
image_thumb.png

Ngày ấy tôi không hiểu được Thượng đế là vũ trụ, nhưng tôi quan tâm nhiều hơn đến những suy nghĩ về trần tục, những điển lễ của tha thứ, nỗi đam mê chết người của tình yêu, tội lỗi của chúng, sự cứu rỗi của chúng. Càng về sau tôi càng nhận ra khuôn mặt của xã hội Việt Nam trong cuốn sách ấy…

Ghost Train to the Eastern Star – On the Tracks of the Great Railway Bazaar – Chương 11: Chuyến xe lửa đêm đi Jaipur

♦ Chuyển ngữ:
3.12.2021

Kapoorchand, một ông đáng kính khoảng 60 tuổi, đang làm đúng điều tôi đang làm, với cùng một lý do. Ông sống ở Jodhpur; ông cần đến Jaipur. Ông ngồi khoanh chân trên giường, hơi vặn vẹo, nói: “Xe lửa là tốt nhất,” và khi ông thấy tôi lúi húi với nệm giường của tôi, ông nói: “Đừng đụng tới. Cu li sẽ làm. Trách nhiệm của họ. Họ phải làm giường cho ông. Họ phải thức ông dậy đúng giờ. Họ phải bưng trà cho ông.”

Ghost Train to the Eastern Star – On the Tracks of the Great Railway Bazaar – Chương 10: Chuyến xe lửa đêm đi Jodhpur, Chuyến Mandore Tốc hành

♦ Chuyển ngữ:
2.12.2021

Không cần ai nói, tôi tự biết xe lửa đi Jodhpur sẽ rời thềm ga 16; cứ nhìn hành khách đang đợi là biết ngay. Phần lớn mọi người trên thế giới mặc y phục tương tự nhau, quần jean xanh, áo thun, và giày vải. So với cách ăn mặc đơn điệu trên toàn cầu thì nông thôn Ấn là một trong vài ngoại lệ, và tỉnh bang Rajasthan đứng riêng ra, tự tin và sặc sỡ.

Ghost Train to the Eastern Star – On the Tracks of the Great Railway Bazaar- Chương 9: Chuyến xe lửa tốc hành Shan-E-Punjab đi Delhi

♦ Chuyển ngữ:
1.12.2021

Nhưng Ấn Độ cũng là nơi của nghịch lý, của một dân tộc có ba quốc gia không đội trời chung – Ấn và Pakistan và Bangladesh, của bạo loạn tôn giáo chực chờ bùng nổ, của niềm kiêu hãnh đại cường và khối dân cùng khổ khổng lồ, của tâm lý chủ-nô và hàng rào tập cấp cha truyền con nối, của đặc khu công nghiệp hiện đại và nhà ổ chuột, của phố thị xây cất bụi mù và thôn quê lam lũ, của yogi và guru và coolie và untouchable, của tỉ phú và kẻ ăn xin và bò thiêng bới tìm thức ăn nơi bãi rác, của ước mơ và của tuyệt vọng.

Paul Theroux nhận thấy nếu muốn đi trên đất Ấn thì phải biết cách ngước nhìn tới các lâu đài và các cao ốc đang mọc lên đằng xa, đừng nhìn cận cảnh, vì sát bên cạnh là những điều có thể làm người ta bật khóc.

Vịn tay hội hoạ

14.10.2021
TD-HoiHoa-01

Trong một dịp trao đổi với thằng cháu ngoại sau khi nghe cháu ghi danh lấy một lớp vẽ, tôi kể với cháu về việc có một dạo tôi cũng vẽ, và vẽ đã giúp tôi tìm được sự yên tĩnh cho tâm hồn, cháu ngạc nhiên vì chả bao giờ nhìn thấy bà vẽ.

Một Ngày Không Quên

13.09.2021
image_thumb.png

Dưới sức nóng của địa ngục hàng ngàn độ Celsius, họ đã nhảy qua cửa sổ. Không ai có hy vọng nào sống sót từ độ cao khủng khiếp ấy. Họ không đi tìm sự sống, họ biết rõ điều ấy. Họ quyết định đi tìm cái chết, dẫu là tan tác, trên một mặt đất yêu dấu, tráng nhựa hay cỏ mềm xanh, và vào giây phút ấy họ cầm chặt lấy tay nhau, như một phản ứng tự nhiên …

ĂN KEM Ở ORLEANS- UNE GLACE À ORLÉANS

♦ Chuyển ngữ:
29.07.2021
clip_image002_thumb.jpg

Sáng thứ bảy. Anvy phải có mặt lúc 9 giờ 30 để tập đàn. Hai mẹ con vào phòng đàn của nhạc viện bằng lối đi dành riêng cho nghệ sĩ và đã được giao chìa khóa của phòng tập mang tên “GIROUST”. Tên phòng và thời gian tập dượt đã được ghi trong quyển sổ đặt ở cửa ra vào. Đó là một phòng lớn rất đẹp, giống như phòng của vua. Anvy nói:

– Toàn là đại dương cầm. Sướng quá đi!

Tuổi Già

23.07.2021
Old-Age_thumb.jpg

[S]o sánh với tuổi thọ của cha mẹ … tôi cũng chỉ còn 10 năm nữa để sống. Mười năm của tuổi trẻ như bình minh ở phương Ðông. Mười năm của tuổi già như nước chảy trong chiếc bình cạn úp ngược …. Rồi tôi cũng sẽ phải lìa bỏ con cháu, bạn bè, thân hữu, độc giả, thính giả, ngôi nhà có chậu mai vàng, những gốc hồng rực rỡ cười chào tôi ngoài cửa sổ mỗi sớm mai, những con đường thân quen … những công việc đang làm dở dang …

Anh Em Như Tay Chân

23.07.2021
Hai-anh-em-Victor-van-de-Lande-2015_thumb.jpg

Suốt ba tháng trời ròng rã, mẹ tôi vừa bỡ ngỡ chuyện thai nghén lần đầu, vừa phải làm lụng công việc nằm trong phận sự không khác gì tôi tớ trong nhà, vừa phải trả lời sự chất vấn cay nghiệt của bà hai hỏi xem mẹ tôi có lỡ dại với thầy thông/thầy ký nào dưới quyền bố tôi không?

Mai (tôi) về Huế

23.07.2021
Cung-Dien-Tho-e1502361229420-1_thumb.png

Người than thở ấy nay cũng đã bỏ Huế. Đã đi thật xa. Xa đến nỗi không thể nào quay về.

Bỗng dưng từ nơi mịt mùng, lặng lẽ, N. thình lình viết cho tôi: “Mình có một công việc mới. Mai về Huế. Sẽ ghé thăm BĐ.”

ĐI ĐÂU….VỀ ĐÂU…..

22.07.2021
clip_image002_thumb.jpg

Chị cười giòn giã với mọi người nhưng tôi là người duy nhất chị có thể gục khóc trên vai, chia sẻ những điều rất đỗi riêng tư mà ngay cả với gia đình, cũng không chia sẻ được.Tôi có nói chơi với chị một lần:

– Vai trái của em cho chị cười, vai phải của em cho chị khóc, vì vai phải mạnh hơn, kiên cường hơn.

Sách có linh hồn không?

22.07.2021
DotSach-SG75_thumb.jpg

Trận đốt sách đầu tiên tôi chứng kiến diễn ra tại lề đường trước mặt rạp chiếu bóng Cao Đồng Hưng, gần chợ Bà Chiểu, Gia Định. Tôi không biết có bao nhiêu cuốn sách và những loại nào được gom thành đống có ngọn, cao chừng hơn một thước, đáy tòe ra chừng thước rưỡi.

Đến lúc đi, là đi

19.07.2021
Bi-Bch-H-inh-Trng-Chinh_thumb.jpg

Chị và tôi tâm đắc nhiều điều nhưng cũng chỏi nhau nhiều điều. Chị thẳng thắn và nhiều cảm xúc. Có chuyện có vẻ “gay cấn” quá, chị ngưng lại, rủ tôi về Little Sài Gòn, mời đi uống rượu để thảo luận tiếp cho ra lẽ (!) Tôi hẹn chị mùa hè hay mùa thu 2021, khi hết dịch.

HUỲNH NGỌC CHIẾN NGƯỜI ĐI, CHUYẾN TÀU SỚM.

14.06.2021
clip_image002_thumb.jpg

Huỳnh Ngọc Chiến hiểu ra chỗ vi diệu này, nên càng làm việc nhiều anh càng cẩn trọng. Hầu hết sách tái bản, Chiến đã ra công chỉnh sửa, hiệu đính. Lại khiêm tốn, luôn tìm gặp những người Chiến tin là uyên bác hơn mình để tham vấn, học hỏi

Nhật ký citizen Kane: QUYỀN CÔNG DÂN

24.05.2021
clip_image002_thumb.jpg

Thật giống như đầu dê treo lủng lẳng trước mặt cử tri, còn thịt chó thì để bán cho mấy quán nhậu. Nghe đồn, để trông có vẻ dân chủ, họ bày đặt kêu gọi cử tri sáng suốt chọn đúng người tài đức làm đại biểu Quốc Hội khóa XV và đại biểu Hội Đồng Nhân Dân các cấp nhiệm kỳ 2021-2026, chứ thực ra

Đường đến Escoubet

18.05.2021
image_thumb.png

Dù gì vẫn không thể hiểu sao chủ tàu không bớt vé, chừa chỗ chứa thêm nước để chia sẻ với người đồng hương đồng nạn. Lênh đênh bất định trên biển, nước ngọt là sự sống. Với số vàng khổng lồ thu được, chia với công an, đóng tàu xong, vẫn còn vô số vàng. Cuối cùng, đám thuyền nhân chỉ là những con số trong bài tính bội thu tối đa giữa chủ tàu và công an. Sự bất nhân vẫn luôn xảy ra và còn được khuyến khích trong chế độ.

ÂM VỌNG TRI ÂM

2.03.2021
VHNT-Thuong-tien-Nguyen-Luong-Vy-scaled-photo_thumb.jpg

Thơ tôi mần, thủy chung như nhất … là hình ảnh tôi lẽo đẽo bước theo sau ông Nội tôi (lúc đó tôi mới 9 tuổi) đi trên một cánh đồng vắng ra nghĩa địa, hai tay ôm một cái niêu đất nhỏ, ở trong đựng cái thai non 3 – 4 tháng, em tôi (mẹ tôi sẩy thai vì đuối sức, lam lũ quá nhiều)…. Có một cánh bướm chập chờn trên vai tôi suốt trên đường trở về nhà.

@2006-2022 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)