Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Nguyễn Đức Tùng

Người tình

14.10.2019
DuTuLeNguyenDucTung-LenaNguyen_thumb.jpg

Trong K. Khúc Của Lê 2
Em, đêm đầy sương muối
Những người mất tích về đâu
Xác trên sông Đáy trôi về đâu
Kẻ thù chúng ta ở đâu

Nguyễn Bình Phương: Lời thì thầm của em sáng lại

8.10.2019
NguyenBinhPhuong_thumb.jpg

Một số nhà thơ đương đại phá vỡ rào cản, dạt ra bên rìa, chống lại quan phương, bi kịch hiện đại. Nguyễn Bình Phương thuộc thiểu số ấy, mới hơn nhiều người, nhưng anh không công khai nổi loạn, ít tuyên bố.

MÙA HÈ

9.08.2019
tesla-sunset_thumb.jpg

Từ nhỏ chàng khoái những tường, nơi mà chàng bị bắt phải ngồi áp lưng trong nhiều giờ sau khi phá rối trong lớp học, nơi mà chàng phải dùng hết sức để bay vù qua trong một cuộc rượt đuổi không cân sức giữa chó và người …. [B]ức tường vẫn chinh phục chàng một cách kỳ lạ, khoái lạc và khổ đau cùng lúc, thì bao giờ mà chẳng thế, đối với đàn ông.

Du Tử Lê, Mẹ Về Biển Đông

23.07.2019

Sự phối hợp giữa các loại nhịp điệu làm bài thơ dài trở thành một trường ca giàu có, vừa cực tả giây phút hiện tại ở nhà quàn và nghĩa trang, vừa kể chuyện. Một nghệ thuật backstory tinh tế. Do sử dụng thơ giàu văn xuôi, thích ứng với lối kể chuyện…

TÂN LIÊU TRAI

25.06.2019
Hush_thumb.jpg

Một hôm đang ngồi trước cửa đền thì gáy chàng chợt lạnh, một luồng gió mát thổi qua, tà áo phấp phới, xiêm lụa loạc xoạc, phu nhân của bậc quyền quý từ Hà nội đổ xịch xe trước cửa, trên xe bước xuống. Hoan ngẩn mặt, chết điếng ….

NGƯỜI ĐÀN BÀ SỐNG TRONG CHIẾC GIÀY

14.06.2019
Shoe-House-_thumb.jpg

Con ma giấu chị trong một chiếc giày. Đó là một chiếc giầy còn khá mới, đã lâu không có ai dùng tới, nằm khuất sau một cánh cửa, bên kia cánh cửa là một mặt hồ rộng mênh mông, buổi chiều sương xuống hắt lên một thứ ánh sáng xanh lè rùng rợn. Chiếc giày bên phải.

“rồi mùa toóc rạ rơm khô”[*]

1.05.2019
tb-vnch-vc_thumb.jpg

Có gì giống nhau và khác nhau giữa hai người đàn ông ấy, giữa chú bé du kích kia trong đống rơm ngày nọ và tuổi trẻ tự do của chúng ta? Vào lúc mà tâm trí tôi sáng sủa nhất, vào cuối mùa xuân, lúc dựng xe đạp bên dãy chè tàu, tôi đã mường tượng ra một đất nước khác, một thời tiết khác … về một khúc quanh của đời người, khúc quanh của đất nước, của ngôi làng …

Lưu Quang Vũ, càng thương yêu càng không vừa ý

26.03.2019

Ngay từ những năm sáu mươi, khuynh hướng thế sự đã tỏ ra sắc bén ở Lưu Quang Vũ. Không có gì đáng ngạc nhiên là sau đó, những năm tám mươi, anh trở thành nhà viết kịch lừng lẫy.

TRƯA HOÀNG LAN

14.03.2019
La-voix-du-sang-2_thumb.jpg

[Bà] là người phụ nữ duy nhất đã nhìn ra ánh sáng của chính mình, của sự thật, và không cần đến bất kỳ thứ ánh sáng nào khác của mặt trời, khi bà đi qua những trò hèn hạ của xã hội ấy và của nền chính trị ấy

Con chuột

22.01.2019
Banksy-Rat-Clipstone-Street-Westminster-UK_thumb.jpg

Một đêm không ngủ được đang nằm lơ mơ nhìn trần nhà, chàng nghe vợ bảo khẽ bên tai: “Em nhớ mùi chuột quá. Da diết. Đã quen mất rồi.” Thành thở dài gật đầu, chàng cũng thấy thế.

MARY OLIVER, BẠN BIẾT MÌNH CẦN PHẢI LÀM GÌ

18.01.2019
Mary-Oliver_thumb.jpg

Tôi tin rằng để làm mới thơ Việt Nam, cần bắt đầu từ chỗ từ bỏ lối làm thơ và đọc thơ nặng về xúc cảm, hoặc ngược lại, nặng về thực nghiệm hời hợt, tung hứng bề ngoài. Phá phách trong văn chương là tuyệt đối cần thiết: chỉ có sự giả tạo của phá phách mới là sát thủ của nó mà thôi.

XUÂN QUỲNH, ĐÃ YÊN NGÀY THÁC LŨ

28.11.2018
Xuan-Quynh-photo.jpg

Ngôn ngữ thơ ngắn, tiết kiệm, như trong trường hợp Xuân Quỳnh, để hở ra, để dành lại những khoảng trống, gợi ý nhiều hơn là mô tả kỹ càng; chính người đọc lấp vào các khoảng trống ấy không những bằng tình yêu ngôn ngữ của mình mà còn bằng chính cuộc đời trải nghiệm, với khúc quanh hạnh phúc hay giây phút đau buồn của họ …

SỎI ĐÁ

13.09.2018
gravel-pit_thumb.jpg

Và trong giấc mơ của tôi lúc nào tôi cũng chạy, cũng chạy, không phải về phía căn nhà mà ngược lại về phía cái hố sỏi. Tôi có thể nhìn thấy con chó Blitzee trồi lên ngụp xuống và Caro bơi về phía nó, bơi một cách mạnh mẽ, lao tới để cứu con chó lên.

DƯƠNG TƯỜNG, BẢN NHÁP CHIỀU TƠ LIỄU

30.07.2018
images_thumb.jpg

Trong khi chúng ta quay đi, thế giới thay đổi. Những liên kết nhảy vọt trong thơ Dương Tường tạo ra các ảo ảnh. Đó là chuyển động nhanh từ một hình ảnh này đến …

Năm bài thơ tình

19.07.2018

Em còn trẻ và em không thể biết
Người ta sống lại khi đã chết

Những người yêu nhau thường cách biệt
Những người ghét nhau ở bên nhau

Ngày Lễ Cha, Hai Vì Sao

25.06.2018

Tiếc thương không phải là cảm xúc u buồn, trái lại nó có thể làm cho tình yêu sáng lên, trở nên sâu thẳm vững bền. Tiếc thương là một hành động, là tấm gương chiếu rọi bất ngờ, thách thức

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRÊN BẾN SÔNG

31.05.2018
nguoi-dan-ba-tren-song_thumb.jpg

Chị bảo mẹ tôi, em đã lỡ hứa với người ta rồi. Nhưng chị yên tâm chờ tới lượt khác em sẽ để dành cho chị. Tôi nhớ giọng nói ấy: dịu dàng, mộc mạc, không ra vẻ xin lỗi cũng không ra vẻ chào mời, thản nhiên nhưng không lạnh lùng, cách nói của một người không hài lòng với số phận nhưng cũng không căm ghét chi số phận ấy.

CÁI LU NƯỚC

3.05.2018
lu-nuoc-1_thumb.jpg

Một thời ấy, có chiếc lu sành lớn màu đỏ nâu, hứng đầy nước mưa, dành cho khách đi đường. Cái gáo dừa gác ngang gọn gàng, trên mặt nước đôi khi có vài ngọn lá chuối xanh, đôi khi có trái chanh.

TRẦN DẠ TỪ, THUỞ LÀM THƠ YÊU EM

18.04.2018
Jim-Webb-Tu-02-28-92_Grey_thumb.jpg

Xã hội miền Nam, dưới một chế độ nay đã hoàn toàn biến mất, ngày ấy trong chiến tranh, đầy những khiếm khuyết, những âm mưu, những lầm lỗi, vẫn là một nền dân chủ đang hoàn thiện, vẫn là một xã hội có tính chất dân sự cao nhất cho đến nay, chưa hề được đánh giá một cách công bằng, thì nay đã được thơ ca [Trần Dạ Từ] nhìn nhận lại.

Chúng ta nói về những cơ hội đã mất

11.04.2018

Nụ hôn đầu tiên, buổi học cuối cùng, đám cưới chạy giặc
Chúng ta có cơ hội khác

Mà kẻ khác không có, họ không bao giờ biết
Chúng ta trở về đêm đêm, tiễn đưa một người chết

Trần Nhuận Minh, Lịch Sử và Số Phận

1.03.2018

Một tuyên ngôn kín đáo, khéo léo, nhưng kiên nhẫn, tiếp tục hiện diện quanh chúng ta. Thơ của anh cố gắng đi xuyên qua giữa những mặt cắt khác nhau, cố gắng giữ sự nguyên vẹn của ngôn ngữ để không bị trầy xước và tổn thương bởi một hiện thực mà anh không chấp nhận. Trần Nhuận Minh chọn phương cách của anh,

Ly Hương (kỳ 2)

23.01.2018
Early-sunday-morning-1930.jpeg_thumb.jpg

Một chuyên viên về mất mát, cô ta có thể có biệt danh như thế – còn anh thì chỉ là một tay mơ, khi đem so sánh với cô. Còn bây giờ, anh cũng quên luôn tên cô ấy. Đã mất tên rồi, mặc dù
anh từng biết nó quá rành rẽ. Đang mất, đã mất …. Anh bước gấp lên khi cái tên ấy bỗng trở lại với anh.
Leah.

Ly Hương (kỳ 1)

22.01.2018
image-for-Leaving-Maverley_thumb.jpg

Có một điều họ không đề cập bao giờ. Mỗi người đều tự hỏi liệu người kia có lo buồn không nếu họ không có con. Dường như đối với Ray sự thất vọng có can dự đến việc Isabel tỏ ra muốn biết tất cả về cô gái mà anh có nhiệm vụ đưa về nhà tối thứ bảy.

Ý NHI, TRÁI TIM TỰ DO

10.01.2018
Y-NHI_thumb.jpg

Bài thơ giúp bạn đi tìm sự thật mà bạn chưa hề đánh mất. Sự chọn lựa giữa một bên là nhiệm vụ đối với xã hội, sự có ích của thơ ca, và một bên là vui thú riêng của ngôn ngữ, trẻ thơ, không mục đích, bao giờ cũng là lựa chọn khó khăn của người viết.

MAI VĂN PHẤN, CUỘC ĐỜI QUYẾN RŨ

8.12.2017
books-by-MVP_thumb.jpg

Mai Văn Phấn là một trường hợp khá hiếm, trong đó sự quan tâm đến sinh thái là nổi bật hơn so với nhiều nhà thơ cùng thời. Tiếng nói của anh, bao giờ cũng chừng mực, không hẳn là sự phản kháng, nhưng mang lại cho chúng ta niềm hy vọng về khả năng của con người lên tiếng trước các hoàn cảnh chống lại văn hóa.

KHI HỌ HÔN NHAU MƯA BẮT ĐẦU RƠI TRÊN MẶT SÔNG

25.10.2017
IMG_4862_thumb.jpg

Hắn câu cá bên bờ sông, trên một dải đất vươn ra lởm chởm đá, mọc vài cây bạch dương thưa thớt, có thể đứng vài người, nhưng lúc ấy chỉ có mình hắn. Tới nơi lúc sáu giờ sáng, sớm hơn thường lệ vì đó là chủ nhật trước ngày lễ, hắn sợ bọn đi câu sẽ kéo tới đông.

HOÀNG HƯNG, NGƯỜI VỀ

11.10.2017
090824hoanghung2002_thumb.jpg

Câu chuyện thay đổi, thời đại thay đổi, người làm chứng sẽ chết. Hoặc bị bắn từ phía sau trên đường về nhà. Hoặc chết già trong nhà dưỡng lão. Bạn chỉ còn lại lời kể, ngày xưa, nơi xa lạ. Và bạn bắt đầu nhớ lại tên người, địa danh, cơn đói, sự hoảng sợ, nhục nhã, căm hận. Khi cố gắng của bạn không thành công, chuyện kể đứt đoạn, bài thơ dang dở, người ngồi nghe tản mát, nghi ngờ.

NGƯỜI ĐI XE ĐẠP

28.09.2017
artwork_images_1161_45634_rene-magritte_thumb.jpg

Eveline Nhumt tò mò ngồi xuống nhìn kỹ người đàn bà kia khuôn mặt đầy nét trang điểm, tô son bằng môi son màu đỏ của nàng, kẹp tóc bằng chiếc kẹp tóc xanh lá cây của nàng … mặc chiếc quần lót màu hồng của nàng có trái tim màu đỏ rực hiệu Victoria Secret nàng mua hạ giá ở Ross, tuy gần như khỏa thân, hai chân vẫn mang giày cao gót …

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)