Bài đã đăng của Nguyễn Đức Tùng
Tháng Năm
Tôi xin phép người mẹ rồi đưa tay đón lấy nó, giữ đứa bé trong tay lâu hơn dự định, nó đăm đăm nhìn vào mặt tôi, mỉm cười, nửa tò mò nửa hỏi han, như một người bạn lâu ngày gặp lại … rõ ràng là một đứa bé hạnh phúc, như cái cách mà nó nhìn vào mặt tôi, cái cách mà nó giữ chặt tay tôi trong tay mình, làm cho tôi tin chắc rằng, khuôn mặt của người khác, nếu có ấn tượng đối với một người, là một trong những niềm vui lớn nhất, vô tư, trong sạch của con người.
Tháng Tư
Tháng Tư đi qua như một lưỡi dao.
Mùa hè năm 1975, trong công viên có nhiều cây cao bóng mát trước dinh Độc Lập về phía nhà thờ Đức Bà, tôi gặp một người đàn ông áo quần rách rưới, ngồi trên băng ghế đá.
Tháng ba
Người đọc lý tưởng là một người viết không viết. Khi còn trẻ, tôi đọc sách. Nhà tôi có một tủ sách lớn. Đó là tài sản duy nhất tôi có thời thơ ấu. Kỳ lạ thay trong làng quê, nơi có nhiều ngôi nhà bỏ hoang, chỉ còn phụ nữ và trẻ con vì thanh niên phải đi lính cộng hòa hay nhảy bưng, trong buổi trưa vắng chỉ có tiếng gà gáy…
Tháng Hai
Ngày 2 tháng Hai, xe hơi của tôi đang dừng lại trước đèn đỏ sau khi rẽ vào exit từ xa lộ cao tốc, bị đụng rất mạnh từ phía sau bởi một xe khác. Tôi bị tức ngực, mắt hoa lên, nhưng airbag không bật ra. Do cả hai tay đang cầm vô lăng, tôi không bị chấn thương mặt, chỉ đau buốt cổ tay, run bần bật.
Tháng Một
Trẻ em cần được giáo dục ba thứ quan trọng nhất: lòng yêu sự thật, tính vị tha, tập sống sao cho hạnh phúc. Nhưng có hai hạnh phúc mà tôi quan sát được trên đất nước tôi: những người thỏa mãn được sống trong hàng rào kín đáo, giống hệt người xung quanh, cảm giác an tâm ấy làm họ hạnh phúc. Và những người khác, chịu không nổi sự giống nhau.
Tháng mười hai
Ngày 3 tháng 12 năm 1989, Chiến Tranh Lạnh kết thúc. Mọi người thở phào nhẹ nhõm, từ nay thế giới không còn chia làm hai phe, tự do và cộng sản, nữa. Nhưng nó sẽ chia làm một trăm phe. Bầu trời trắng như sữa. Tuyết rơi nhiều ngày, bây giờ bắt đầu im. Bão sẽ tới. Đó là sự im lặng trước bão.
Tháng Mười Một
Cẩn thận: hươu chạy qua đây.
Đó là bảng nhắc người lái xe, trên đường chạy bộ của tôi. Tháng 11 là tháng lạnh nhất, băng tuyết nhất, sầu muộn nhất, trống rỗng nhất, cô độc nhất, trong một năm. Tháng 11 là tháng kết thúc.
người đi chân đất – chương 10
Những người yêu thương đứng bên đường
Chờ chúng ta với bó sen hồng
Hát cho chúng ta nghe. Bố thí cho chúng ta
Những người ghét bỏ chúng ta
Chờ chúng ta trong bóng tối
Tất cả đều tham gia trò chơi của nghiệp
Sữa
Madame Roulin with her Baby- 1888- Van Gogh
Khi một đứa trẻ khóc, có một điều gì đang xảy ra. Đói, khát, bệnh tật, giận dữ, đau, một điều gì trẻ con không diễn tả được. …
người đi chân đất – chương 9
Những cố gắng thất bại
Không biến thành hư vô
Ánh độ là một thất bại
Dòng sông, cuộc hòa giải, cuộc chiến tranh
Năm Mươi Năm Thơ Việt Hải Ngoại
Các thế hệ tiếp nối của các dân tộc lưu vong có những khoảng cách không quá xa như ở người Việt. Ở người Việt có một khoảng cách … giữa những người tham gia chiến tranh, bị tù đày, và những người sinh ra tại hải ngoại. Ở thế hệ thứ hai và thứ ba này, quá trình hội nhập xảy ra mau lẹ nhưng đột ngột, cắt đứt với truyền thống. Những thế hệ về sau thậm chí không còn tự xem mình là người Việt nữa.
người đi chân đất – chương 8
Mà ghi lại như chuồn chuồn ghi trên mặt nước
Nhưng lửa cháy những ngôi nhà bên cạnh. Đi thôi. Về thôi. Thiếu chút từ tâm
Mà lòng sinh sợ hãi. Đầy lòng bao dung không biết sợ điều gì
Những kẻ sinh ra trong rơm rạ
người đi chân đất–chương 7
Không quan tâm, không phán xét, không chê bai, không thù hận
Đi mãi theo lời Phật dạy: quyền của con người
Được sống và được đi, một chiều kia ngã xuống
Dòng suối nước đen
vịnh thái lan
Có một hòn đảo nổi tiếng vì được nhắc nhiều những năm tám mươi, nơi giam giữ hành hạ những người vượt biển, đảo Kohkra. Trong lịch sử của nó, có một giai đoạn 22 ngày đêm, 500 tên cướp biển thay nhau hãm hiếp nhiều phụ nữ nhiều lần, với 57 tàu đánh cá của Thái tham dự.
Mẹ Tôi
Tôi nhìn thấy cái chết của tôi ở nơi mẹ tôi. Tôi thấy bà ngồi đó, trên bậc cửa, buổi sáng, nhận tin dữ về tôi từ một người lạ. Mẹ tôi mảnh người, giọng …
người đi chân đất – chương 6
Chào Sri Lanka, chúng tôi đã tới.
Đã được chào đón. Một ca sĩ đã hát. Đã bị vây khổn.
Đã thoát. Chúng tôi đã đi qua đất nước Lào và Thái Lan, Mã Lai và Nam Dương
Xinh đẹp. Chúng tôi đang đi vào cánh rừng của các bạn, bên đường
người đi chân đất – chương 5
Con ngủ giấc ngàn năm của người thua cuộc
Của đứa trẻ mới ra đời, đứa trẻ chưa được ra đời
Của kẻ phạm tội chưa bao giờ được cởi trói
Con bắt đầu nhìn thấy thế giới trước khi nhìn thấy tâm hồn mình
Nhìn thấy bằng cách đứng trong sự sợ hãi, ngồi trong sự đói, đi trong nhẫn nhục
Và đi và đứng và ngồi và ý thức về thân thể như một đời sống khác
người đi chân đất – chương 4
Bạn hãy ở lại đây, sự khổ nhục này.
Hãy gọi tôi về
Sự cám dỗ này
Sự căm giận này
Đám đông này
Đó là tình yêu
người đi chân đất – chương 3
Phía người đi một mình. Đi giữa những người khác.
Bị vây hãm. Bị chia cắt. Bị lôi đi kéo lại. Bị ném lên xe.
Bạo lực đổi khác, im lặng, mưu toan, đổi chác, bắt và thả, thả và bắt,vây chặt
Buông hạt giống vào cỏ dại, người bên ngoài
người đi chân đất
Chúng ta là hiện tại. Cuộc đời không có thật phía sau
Đừng đi quá sâu vào nỗi buồn
Đi xuyên qua tan loãng, đi qua sự nông cạn nham hiểm của lòng người
Đi mãi không thôi. Buông bỏ
Lòng giận dữ. Sự khinh thường. Buông bỏ cả xót thương
Đi như sương trên cỏ. Đi như gió. Trên cánh đồng
MÃO XUYÊN, THƠ QUEER
Bao giờ cũng là sự hứng khởi, việc tìm thấy một nhà thơ mới, lắng nghe tiếng nói của người ấy. Mão Xuyên viết đã nhiều năm, nhưng đối với tôi, anh mới. Về hai …
người đi chân đất: chương 1
Đó là về bàn chân. Đó là cách bàn chân đặt xuống.
Đó là về cách bàn chân uống sương trên cỏ.
Đó là nhịp điệu. Bước đi. Bước đi nghi ngại. Đi trong sợ hãi.
Đi trong tỉnh thức. Đi trong lương tri bị vây khổn.
Hai Truyện Cực Ngắn
1.
Một người đàn ông bị bệnh mất ngủ. Nằm xuống giường trằn trọc mãi, mắt vẫn mở. Nửa đêm về sáng, thức dậy rồi, không ngủ lại được. Đếm từ một đến một trăm, rồi …
Stanley Kunitz, nghệ thuật kể chuyện
“Con là thằng bé đêm mặc áo dài trắng
bò lom khom trên giường sỏi đá
lặng lẽ đi tìm giữa bầu trời đầy sao
chờ cho mau tới ngày tận thế.”
Mùa thu đọc thơ Đỗ Quang Nghĩa
Thơ Đỗ Quang Nghĩa bắt đầu như một cuộc trò chuyện với chính mình.Tôi nghe thấy giọng nói của anh, câu chuyện kể, sự dừng lại giữa hai câu nói, sự dừng lại giữa câu. Giọng của anh là giọng cá nhân, nhưng cũng là của một thế hệ lưu lạc, từ bỏ, săn đuổi tự do.
hình ảnh trong thơ
Thơ của Stevens ngay từ những ngày đầu tiên đã chứng tỏ một tâm hồn trưởng thành, sự vận động không ngừng của ông không phải là đi về phía trước mà là đi sâu vào thấu cõi riêng tư.
Nguyễn Viện, đã đến Phía Đông Âm Phủ
Chân của ông minh gác lên đùi ông diệm. Họ nằm hút thuốc.
Điều ấy có thể xảy ra được không? Có thể xảy ra được trong một thế giới khác, ví dụ phía đông vườn địa đàng, tên của cuốn tiểu thuyết của Steinbeck, hoặc phía đông âm phủ, nếu bạn muốn.
tháng tám
Ngày 1 tháng 8 năm 1944, Anne Frank viết dòng chữ cuối cùng trong nhật ký của cô: tôi sẽ cố gắng tìm cách để trở thành điều mà tôi muốn, người mà tôi muốn, …


Bình Luận mới