Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Trích đoạn tiểu thuyết

Mất Tích trong Viện Bảo Tàng

18.11.2020
20160722_161914_IMG_4472.jpg

Tôi tự nhủ rằng đây là cảnh thật. Tôi đang ngồi cà phê với một người có thật. Một di vật sống. Mọi thứ đều là thật. Cái bảo tàng này đương nhiên thật. Tôi có thật. Cảm giác không thật này cũng là thật nốt. Rõ ràng là thế. Tuy có cái gì lạc điệu và buồn bã toát ra từ nơi chốn này

Vĩnh Yên 1973

30.10.2020
clip_image012_thumb.jpg

Các sử gia tiếp tục truy tìm tông tích của Trần Thị Xuân và Nguyễn Thị Đào, vì tin chiến tranh của quá khứ vẫn hãy còn tiếp diễn ngay cả khi chiến tranh của hiện tại đã chấm dứt. Và chính chiến tranh tạo ra vũ trụ song hành với thời gian đa chiều nhưng không một ai chứng minh được phát kiến ấy.

thuở mơ làm văn sĩ

23.10.2020

Hòa kéo tôi ngồi xuống bóng mát của một cây bàng rồi nói :

– Mình phải đổi phương pháp làm việc. Chứ giữa tớ và cậu, chẳng ai chịu ai. Viết hộc máu mồm suốt đêm, rút cục là bài đứa nào cũng bị sổ toẹt !

Tôi cãi:

– Cậu “sổ toẹt” tớ vô lý. Tớ thề với cậu là khi viết tớ không nhớ đến truyện Anh Phải Sống của Khái Hưng một tí nào.

Hòa cười:

– Cậu thề với tớ thì được, nhưng làm sao cậu thề được với trăm ngàn độc giả nếu như tác phẩm của cậu được in ra.

Chuyện Bé Phượng – Chương 20-21

16.10.2020

Phượng níu tay nó lại, sợ hãi: “Đừng, đừng. Ăn mày xấu hổ lắm.”

Con Cúc nhè ngay lưỡi vào sát mũi nó rồi nói:

– Xấu cái cục…c…Bộ mày tưởng trên thế gian này có một mình tao ăn mày thôi chắc.

– Nhưng từ thuở bé đến giờ tao chưa quen một đứa nào đi ăn mày cả.

– Thôi đi cô! Thế bọn mồ côi nhà các cô không phải đi xin người ta thì dễ cơm nó ở trên giời rơi xuống đó chắc.

Chuyện Bé Phượng- chương 8-10

15.10.2020

Nếu phải chọn một đứa xấu nhất trong tất cả bọn mồ côi của Cô Nhi viện này thì ai cũng phải nhắc đến con Alice. Nó lai tây đen. Mái tóc của nó xoắn tít. Mầu hung đỏ. Khuôn mặt của nó to bè, cặp mắt lồi ra, tròn và to như hai con ốc mít. Đôi môi của nó dầy tụp, không đỏ mà cũng không thâm hẳn, nhưng ngả màu tái tái.

Những Người Áo Trắng- Phần Thứ Hai – Chương II

1.10.2020

Tự nhiên tôi lại nghĩ đến chàng thanh niên hồi sáng. Ngày hôm ấy về, tôi đã soi mặt vào tấm kính cửa rồi tự hỏi không hiểu mặt tôi lúc đó có được tự nhiên không. Tôi thử lại vài dáng điệu của tôi lúc gặp chàng và tôi thấy tự mãn. Nhiều lúc tôi lo sợ cho cái tâm trạng ấy. Tôi yêu ư?

Những Người Áo Trắng- Phần Thứ Nhất- Chương I

1.10.2020

Chúng tôi đồng cảnh ngộ mồ côi như vậy cả. Nhưng chúng tôi còn hơn con bé bên kia. Bởi vì chúng tôi đã quên được, hay đúng hơn là đã vượt được quãng thời gian đầu tiên đau khổ nhất. Còn nó, nó vẫn còn nhớ mẹ, nhớ chị Loan của nó. Cho đến bao giờ nó mới quên được mẹ nó và chị nó đi. Nghĩ đến điều đó, tôi thấy thật là mai mỉa.

Vài Khuôn Mặt ở Sài Gòn…..gần 40 Năm Trước (trích đoạn truyện dài Mồ Hôi Của Đá)

21.09.2020
clip_image001_thumb.jpg

Tuy nhiên Nguyệt cũng đủ thông minh để nhận thấy chẳng có tình thân thiết đúng nghĩa nào nẩy nở được trong xã hội này. Mỗi người tự đi trên sợi dây của chính mình. Kẻ tốt lành thì cố kìm giữ cho đứng vững, kẻ bất lư­ơng thì tệ mạt hơn, còn tìm cách xô ngã người khác để giành chỗ rộng thêm cho mình.

Nguyệt vụt tìm ra nguồn gốc của những cơn sợ hãi vẩn vơ của mình. Nó đúng là cái cảm giác của một kẻ thấy rõ mình đang đứng trên một sợi dây căng mà lại không phải là một kẻ chuyên nghiệp đi dây.

Trong cơn hấp hối

29.04.2020

Mười giờ sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, tôi đang ở tại tuyến phòng thủ của Trường Bộ Binh Thủ Đức với chiếc ống dòm nhà binh, quan sát một chiếc xe tăng T54 của Việt Cộng vừa bị một trái đạn chống chiến xa M72 bắn đứt xích.

Lược Sử Máy Cày Bằng Tiếng Ukraine


♦ Chuyển ngữ:
15.01.2020
Marina Lewycka

Trích đoạn tiểu thuyết – Marina Lewycka
Chuyển ngữ – Hoàng Chính
Lời người dịch: Marina Lewycka ra đời (1946) trong một trại tị nạn ở Kiel, Đức Quốc khi Thế Chiến II chấm dứt và lớn …

cuối con đường là một con đường khác- chương 2

8.01.2020

Nếu không bị nấc thì bạn cũng sẽ phải trào máu bởi sự dịu dàng lập dị của cô. Không, tôi phải nói lại, đó là phong cách của cô, một thứ hiếu kỳ của đứa trẻ khi bắt gặp dưới chân một cái gì xôm xốp, căng phồng khiến nó phải dẫm đạp lên cho bằng được và tìm thấy ở đó một sự khoái trá ngốc nghếch. Bạn có thể nhìn thấy ở đó một phác thảo chưa hoàn chỉnh hoặc quá hoàn hảo của Thượng Đế cũng được

TRÍCH ĐOẠN TRUYỆN DÀI THE PEARL THAT BROKE ITS SHELL (Hạt trai phá vỡ vỏ trai)


♦ Chuyển ngữ:
3.01.2020
517jhlapzsL._SL300__thumb.jpg

Madar-jan (1) bắt tôi ở nhà một hai tuần, muốn tôi quen chuyện là con trai trước khi để tôi thử ở bên ngoài. Bà chỉnh chị em tôi khi họ gọi tôi là Rahima, và cũng chỉnh mấy đứa em họ chưa bao giờ nhìn thấy bacha posh (2). Chúng chạy về nhà báo tin cho mẹ mình, và họ cười khẩy. Mỗi bà đã sinh cho chồng ít nhất hai con trai để nối dõi, con gái họ không cần làm bacha posh.

Gián


♦ Chuyển ngữ:
16.05.2019
clip_image002_thumb.jpg

Vẫn không một đồng xu dính túi nên tôi nhịn đói. Đói thì nên đi ăn trộm. Đó là điều tay đạo chích Abou-Roro, người láng giềng của tôi ở quê nhà, thường bảo tôi. Hắn dạy tôi nhiều ngón nghề. Chả hiểu sao hắn lại thạo tay nghề như thế. Hắn là con trai một ông thợ đóng giầy và cha hắn có một cái khoảnh nhỏ xíu giữa hai tòa nhà cũ kỹ

Rạn

14.05.2019

Trích đoạn tiểu thuyết Hầm Mộ bị cấm xuất bản trong nước.

../..

“Em không có bố. Em là đứa trẻ không cha. Người ta hay nói những đứa con hoang thường thông minh. Nhưng em là đứa trẻ chui ra từ bóng tối. Bố em là bóng tối. Không phải con hoang. Mẹ chưa bao giờ nói tại sao mẹ có thai và sinh ra em. Hồi nhỏ, em nghĩ mình thần tiên đầu thai làm người

Con Gái Người Lưu Giữ Kỷ Niệm


♦ Chuyển ngữ:
27.03.2019
b7bbaa02ef687e8f45304afbe358afe746900798_thumb.jpg

Anh bắt đầu cảm thấy như bằng cách nào đó anh đã tách rời khỏi khung cảnh hộ sinh này, vừa có mặt ở đó đồng thời cũng trôi nổi nơi nào khác, quan sát từ một khoảng cách an toàn. Anh nhìn ngắm mình làm cái động tác cắt rộng cửa mình một cách chính xác. Đường cắt đẹp, anh nghĩ, khi máu ứa loang một vạch, không cho phép anh nhớ lại những lần anh đã chạm vào vùng thịt da ấy với tất cả ham muốn.

Sự Tử Tế Đầy Khúc Mắc


♦ Chuyển ngữ:
28.02.2019

Họ trục xuất mẹ tôi. Họ tống cổ bà đi. Chữ chính xác là rút phép thông công. Mẹ con bị rút phép thông công, ba tôi bảo thế.

Tôi nói, À. Rồi gật đầu. Chuyện ấy trước đây tôi cũng có nghe.

đẻ sách – chương kết – kỳ 2

20.12.2018

Và do đấy, cái cuộc cách mạng trường kỳ Không Ăn Thịt Người Đẻ Sách từng xảy ra ở Việt Nam với khai mở là phong trào Thơ Mới, sau được nâng thành các khuynh hướng, chủ nghĩa như Sáng Tạo, Nhân Văn – Giai Phẩm, Hiện thực Xã hội chủ nghĩa và Đổi Mới chỉ có thể là màn đầu trực tiếp cho một cuộc cách mạng Ăn Thịt Người Đẻ Sách đã và đang được thực thi.

Tuyên ngôn của Chủ Nghĩa Ăn Thịt Người Đẻ Sách (1) – chương kết – kỳ 1/2

18.12.2018

Tất cả những trào lưu văn học, từ trước tới nay, đều do thiểu số văn nhân thực hiện, hoặc đều mưu cầu lợi ích cho thiểu số văn nhân. Cao trào Ăn Thịt Người Đẻ Sách là một phong trào độc lập của khối đại đa số các loại nhân, mưu cầu lợi ích cho khối đại đa số các loại nhân. Giai tầng Ăn Thịt Người Đẻ Sách, tầng lớp tận cùng dưới đáy của văn học hiện tại, không thể vùng dậy, vươn mình lên nếu không làm nổ tung toàn bộ cái thượng tầng kiến trúc bao gồm những tầng lớp cấu thành văn học.

Hàm Răng Kể Chuyện- Cuốn II Ngụ Ngôn (kỳ 2/2)


♦ Chuyển ngữ:
5.12.2018
9781566894098_custom-c6ec598549993f7ec61d3aad3da759cf0039512a-s1200-c15_thumb.jpg

Bán đấu giá là một hoạt động khiến tôi cảm thấy bị ghiền không thể nào cưỡng nổi, cũng như đối với người khác là bài bạc, thuốc men, dục tính hay nói láo vậy. Càng đấu giá thêm một món, tôi càng muốn đấu giá thêm nhiều thứ nữa. Khi còn trẻ, tôi thường rời khỏi những cuộc bán đấu giá với tham vọng bán đấu giá hết mọi thứ khác: những chiếc xe tôi thấy trên đưởng phố, những ngọn đèn xanh đèn đỏ, những con chó, những người già nua chậm chạp, những con côn trùng lơ đãng đi qua tầm mắt của tôi.

HÀM RĂNG KỂ CHUYỆN – CUỐN II NGỤ NGÔN (kỳ 1/2)


♦ Chuyển ngữ:
3.12.2018
51LEZswQaeL_thumb.jpg

Tôi mất hết mấy ngày suy nghĩ đến bộ sưu tập thích hợp nhất để mang ra bán đấu giá trước một cử toạ gồm những người đấu giá già nua. Tôi nảy ra một ý tuyệt hay. Trong Những món đồ sưu tập của tôi có một bộ gồm những hàm răng của một số người vừa đàn ông vừa đàn bà tai tiếng nhưng, theo cách riêng của của họ, cũng rất đỗi tài ba.

Một Mùa Trong Đời Emmanuel Trích đoạn tiểu thuyết – Marie-Claire Blais


♦ Chuyển ngữ:
22.10.2018

Hai bàn chân của bà ngoại Antoinette thống trị căn phòng. Chúng nằm đó im lìm như hai con thú canh chừng, hiếm khi nhúc nhích bên trong đôi giầy bốt màu đen, luôn luôn sẵn sàng bung ra hành động; hai bàn chân bầm giập bởi những năm tháng vất vả ngoài đồng…

đẻ sách – chương 3: diễn đàn tóc (kỳ 3)

19.10.2018

Như thường lệ, lưỡi luôn tận tụy với bất kỳ những gì không là nó. (Lưỡi chỉ phản bội lưỡi mà thôi!). Không sao. Hiện tượng tận tụy nào đó của kẻ bản chất không trung thành rất cần cho các thi sĩ. Lưỡi là gì? Lưỡi, thực ra, là cái bút của thân thể lên trang đời. Bút và các phương tiện tương tự trước và sau nó – từ cây que, lông ngỗng đến mouse – xét cho cùng là các biến thể lưỡi.

NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 6)

18.10.2018
clip_image002_thumb.jpg

Ở gallery của Lý Hoàng Hoa, tôi gặp Thời Vụ trong tư cách của người cắt băng khai mạc cuộc triển lãm đồ họa tranh cổ động thời kỳ trước 1954.
Tôi nói …

NGUYÊN LÝ ARCHIMÈDE


♦ Chuyển ngữ:
15.10.2018
clip_image004_thumb.jpg

Khi cặp sinh đôi hãy còn bé tẹo và khi Michela làm mấy trò ngốc nghếch như tự gieo mình xuống cầu thang trong cái xe tập đi của nó, hoặc nhét hạt đậu bo (petit pois) vô mũi đến phải đi cấp cứu để người ta dùng kẹp đặc biệt gắp ra, thì bố của hai đứa bé quay sang Mattia, đứa đầu tiên chui ra khỏi bụng mẹ…

đẻ sách – chương 3: diễn đàn tóc (kỳ 1)

2.10.2018

Các bác sĩ tỉnh Dharamphur (Ấn Độ) đã giải phẫu lấy ra cuộn tóc rối nùi như quả bóng nặng 1,2 kg từ bao tử của một thiếu nữ 16 tuổi. Suốt năm cô thường than phiền bị đau thốn bụng. Được biết từ thơ ấu, cô có chứng tật lạ đời: thường bứt tóc, bỏ vào mồm nhai nuốt. Cha cô nói: “Càng lớn lên nó mê ăn tóc nhiều hơn.

Formula 409®

30.03.2018
download-1_thumb.jpg

Ai đang viết một kịch bản phim mang tên Sân Khấu của Sự Biến Mất phải hoàn tất vào mùa hè năm tới. Nhưng cả tuần nay Ai phải đối phó với lũ bọ nhặng đang sinh sôi trong căn hộ.

Trên đồi Tăng Nhơn Phú

24.07.2017

Khi đoàn xe GMC chở chúng tôi tới Thủ Đức, tôi nhìn cái cổng trường mà phát chán. Ai đời một quân trường danh tiếng, mấy chục năm rồi đã đào tạo không biết bao nhiêu sĩ quan cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa lại có cái cổng cũ kỹ, xấu xí đến mức không tưởng tượng nổi. Hai cột xi măng vuông vức, mỗi cạnh đâu tám, chín tấc gì đó quét vôi trắng cao nghệu, thêm hai cái cửa tò vò hai bên, trên đó một tấm bảng cong cong gác ngang với mấy chữ Trường Bộ Binh, chỉ có thế thôi. Sao nó lại đơn sơ quá vậy trời.

Anh Em Nhà Sisters


♦ Chuyển ngữ:
3.07.2017
clip_image002_thumb.jpg

Không biết vì nọc độc của con nhện hay thuốc giải độc của ông bác sĩ bị ép uổng kia mà tôi như tuột hẳn ra ngoài thân xác mình. Tôi trải qua một đêm chìm trong cơn sốt và co giật, sáng hôm sau, khi tôi quay qua chào Charlie, anh nhìn tôi và bật lên một tiếng thét hãi hùng

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)