Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Trích đoạn tiểu thuyết

Bậc thầy thuật hóa kim [9]


♦ Chuyển ngữ:
15.06.2009

Đám đàn ông cười rộ lên. Họ quá quen với sự tàn phá của chiến tranh, và biết gió không thể giáng cho họ một đòn chết người. Tuy nhiên mỗi người đều cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút. Họ là người sa mạc, và họ sợ những thầy phù thủy.

Bậc thầy thuật hóa kim [8]


♦ Chuyển ngữ:
12.06.2009

Từ ngày đó trở đi, chính sa mạc mới quan trọng. Nàng sẽ nhìn ra nó mỗi ngày, và sẽ cố đoán ngôi sao nào chàng đang theo để đi tìm kho báu. Nàng sẽ phải gởi những nụ hôn theo gió, hy vọng rằng gió sẽ chạm mặt chàng, và nói cho chàng biết rằng nàng còn đó.

Bậc thầy thuật hóa kim [7]


♦ Chuyển ngữ:
10.06.2009

Khi bụi mù lắng xuống một chút, thằng con trai run bắn lên trước cái cảnh nó thấy. Ngồi trên mình ngựa là một kỵ sĩ bận toàn đồ đen, có con chim ưng đậu trên vai trái. Ông ta đội khăn và toàn khuôn mặt, trừ đôi mắt, được che bằng một cái khăn đen.

Bậc thầy thuật hóa kim [6]


♦ Chuyển ngữ:
8.06.2009

Làm sao tôi đoán được tương lai? Căn cứ theo những điềm lạ trong hiện tại. Bí mật nằm ở đây trong hiện tại. Nếu anh chú ý tới hiện tại, anh có thể cải thiện được nó.

Bậc thầy thuật hóa kim [5]


♦ Chuyển ngữ:
5.06.2009

“Thật lạ lùng,” thằng con trai nói, khi nó cố đọc lần nữa cái cảnh chôn cất mở đầu quyển sách. “Mình đã cố đọc quyển này suốt hai năm, và chưa hề đọc qua được mấy trang đầu.” Ngay cả khi không có một ông vua xen vô, nó cũng không tập trung được.

Bậc thầy thuật hóa kim [4]


♦ Chuyển ngữ:
3.06.2009

PHẦN HAI
Thằng con trai đã làm việc cho ông chủ tiệm pha lê gần được một tháng, và có thể thấy được đây không phải loại công việc làm cho nó thấy vui. Ông chủ …

Bậc thầy thuật hóa kim [3]


♦ Chuyển ngữ:
1.06.2009

Trong lúc đứng ở quầy vé, thằng con trai nhớ tới đàn cừu, và quyết định nó nên trở lại làm thằng chăn cừu. Trong hai năm qua nó đã học được hết mọi thứ về nghề chăn cừu: biết làm sao để cạo lông, làm sao để chăm sóc cừu có mang, làm sao để bảo vệ đàn cừu khỏi đám sói.

Đập vỡ tôi ra và sắp xếp lại – 2

29.05.2009

Suốt đời tôi luôn bị nhắc nhở phải cẩn thận. Vậy mà ba tôi không còn nữa tôi đã lập tức phản lại ngay, tôi lại phải tự nhắc mình “không cẩn thận nữa, cẩn thận là thừa,” tôi khát khao nắng gió, khát khao mất trật tự, thậm chí là sự bừa ẩu nữa. Trong một thế giới giả thật lẫn lộn, con người ta phải thường xuyên rụt cổ lại như một con rùa trong mùa cháy rừng, rụt vào rồi lú ra, lú ra rồi rụt vào…

Bậc thầy thuật hóa kim [2]


♦ Chuyển ngữ:
28.05.2009

Nghe như lời cầu nguyện của dân Gypsy. Thằng con trai đã có kinh nghiệm trên đường với dân Gypsy; họ cũng phiêu du, nhưng họ không có những đàn cừu. Người ta nói là bọn Gypsy sống bằng lừa người khác.

trích tiểu thuyết – Quyên

21.04.2009

Sương bắt đầu lan ra bảng lảng như khói mỏng, chập chờn làm người ta liên tưởng, cảm giác như có chiếc khăn voan màu xám lửng lơ bay quẩn trên các nóc nhà. Mái nhà tôn hấp hơi ẩm, anh ánh trong đêm trăng.

Trích văn Mùa biển động: chương 72 & 75

27.03.2009

Theo lệnh thì đúng 11 giờ trưa mai, ông Văn phải trình diện ở trụ sở chính quyền cách mạng phường để đi học tập trong thời gian ba ngày. Lệnh miệng do một công an nhân dân đến tận nhà căn dặn là phải đem theo vừa đủ quần áo lương thực cho ba ngày mà thôi, không được thừa, để tránh mang xách cồng kềnh làm trở ngại việc di chuyển.

Trích văn: Mùa biển động chương 70 và 71

25.03.2009

Hỡi những hình dạng vô nghĩa, những đường gỗ mốc ngoằn ngoèo. Chúng mày muốn nói điều gì? Không có gì để nói cả! Những giọt mưa mùa đông chảy ngoằn ngoèo trên những tấm ngói cũ lăn theo sức nặng không do mình có, không cần biết sẽ lăn đi đâu.

là con người

6.03.2009

Đôi mắt người đàn bà trong gương sáng nay nhìn nàng đăm đắm sẽ vĩnh viễn biến mất? Người đàn bà với đôi mắt lung linh nến, hơi thở bạt ngàn gió đến trong từng giấc mơ của nàng không còn tồn tại ở trần gian này? Ngân như con cua lột, đánh mất cái vỏ, loay hoay chạy, không tìm được hang để ẩn núp.

Xứ Tuyết


♦ Chuyển ngữ:
17.12.2008

Ánh lửa di động lần lần ngang qua khuôn mặt. Đó là một ánh lửa lạnh lẽo lấp lánh ở xa xôi. Và khi những tia sáng yếu ớt của nó rọi ngay chính giữa tròng mắt của người con gái, ánh nhìn lẫn với ánh lửa xa, con mắt ấy tưởng chừng như một đốm lân tinh đẹp huyền ảo đang vật vờ trên trùng dương núi rừng buổi tối.

trích [Rừng trái ngọc đỏ] – kỳ 2

27.10.2008

Đỗ Lê Anhdao & Lê Đình Nhất-Lang chuyển ngữ

Phần còn lại của học kỳ đó chúng tôi trải qua ở trong giường, chỉ ló mặt ra để đi học và ăn. Faye lấy lại điểm vì đó là cách duy nhất để chúng tôi có thể ở bên nhau, và nó bỏ rượu vì nó tìm thấy một cái còn thú hơn. Chi Omega bắt đầu nghĩ Faye đã chết và lên thiên đàng. Tri Delta chọn giải pháp gửi cho tôi những thông báo khẩn bằng thư. Chúng tôi 18 tuổi, đang yêu, và không biết thế giới hiện hữu—nhưng thế giớ thì biết chúng tôi hiện hữu.

trích [Rừng trái ngọc đỏ] – kỳ 1


♦ Chuyển ngữ:
26.10.2008

Đỗ Lê Anhdao & Lê Đình Nhất-Lang chuyển ngữ

“Ừ, có thể một phần vì tao tò mò nhưng một phần khác vì tao ở với mày là vui nhất, hơn bất cứ ai khác. Chuyện tình nên là như vậy, biết không, một người tình cũng là một người bạn chứ không phải mấy cái chuyện lãng mạn kia.” Nó hôn tôi một nụ hôn mềm dài. Nó nói thật. Trong những lúc như bây giờ, những phân tích trí thức chỉ vô lý nên tôi gạt đi những lo nghĩ về điều gì sẽ xảy ra và hôn nó, cổ, vai, và trở về môi.

cho đến lúc hai tay buông xuôi

15.07.2007

Nàng lại nhớ lại lúc Siêu lau chân nàng, sao mà thích thế; nàng hơi tiếc, lúc đó nàng đã có ý tưởng lấy hai chân quặp lấy bàn tay Siêu và nếu làm như thế chắc Siêu đã ôm lấy chân nàng ngay. Nhưng nàng đã quá ư rút rát, bây giờ say bàng hoàng lại thấy Siêu nhìn khắp người, Mùi thấy trong lòng rạo rực, đầy thèm muốn.

Cái chết của ông Hy

15.07.2007

 
Sau buổi chiều hôm ấy, luôn mấy ngày liền ông Hy lánh mặt chúng tôi vào bữa cơm. Tuy chưa bao giờ ông ta chính thức cấm Hạ và Liên ngồi ăn chung nhưng vì …

Tan Vỡ (Things Fall Apart)

15.07.2007

Nằm trên giường tre ông nhớ đến cách tụi da trắng hạ nhục ông ở sân tòa, và ông thề sẽ trả thù. Nếu Umuofia quyết định tiến tới chiến tranh, càng tốt. Nhưng nếu ai cũng muốn sống hèn nhát thì ông sẽ tự trả thù.

Thư Tình

30.06.2007

“Một Mai Khi Hoà Bình” với tranh sơn dầu Nguyễn Trung. Thương Yêu xuất bản lần thứ nhất, Saigon, tháng 12-1968. Sách tái bản nhiều lần. Hình trên là mẫu bìa bản in lần thứ hai, tháng 3-1969.

Em đã viết lung tung quá, nhưng lung tung thì cũng đã thành một lá thư. Anh nhận được, nhớ giữ luôn lá thư này cho em, để một mai khi hòa bình trở lại, mìng gói xương cốt bà nội đem ra Bắc nghe anh. Có lẽ em sắp ngất. Tay anh đâu? Em ngã vào tay anh đây này.

Hoa Phượng Đừng Đỏ Nữa

30.06.2007

Cô hiệu chăm lắm. Vẫn họp hành liên miên. Vẫn rình rập cả thầy lẫn trò. Có điều, tỉnh bơ trước chuyện gì thì được, chớ nghe heo kêu, cô chịu không thấu. Biết vậy, mỗi lần cô tập hội đồng hay ban giám hiệu, thế nào cũng có đứa tìm cách xuống chuồng heo, chọc phá cho heo kêu toáng lên.

Thư Nhà

30.06.2007

Đây là lá thư con viết riêng cho me, me ạ. Và con xin khai đầy đủ những lời me hỏi: Con vẫn nặng 55 kí lô, hơn tháng trước một ký, vì dạo này phải leo núi nhiều hơn. Ngoài ra, vòng ngực vẫn như cũ, vong eo vẫn như cũ.

Theo lời me dặn, buổi trưa trước khi ăn cơm, con vẫn uống một ống B12 và ăn đủ 4 chén. Tối, con mặc chiếc áo me đan. Áo me đan đẹp lắm. Nhưng me đan dầy quá, thành thử chỉ mặc được một lát là con đã nghe tiếng ve sầu kêu ầm ĩ, y như đang mang cả mùa hè trên mình.

Một Mảnh “Đường Tự Do, Saigon”

30.06.2007

Anh trở lại nhà hàng. Đèn bên trong đã tắt. Ở hàng hiên đã có mấy người bụi đời xí phần. Người đàn bà điên đêm nay cũng về đó. Chị ngồi bệt sát tường, lơ láo ngó mấy gốc cây, mấy chiếc xe chạy vụt qua, ngồi ngó hoài không biết mệt …

Mối Tình Màu Hoa Đào

15.06.2007

Anh nói thế, có nghĩa rằng màu hoa đào của tôi chỉ là màu bịa đặt. Rằng người con gái đẹp, người con gái tôi yêu tha thiết, mà tôi trở về tìm ở ngôi nhà bỏ không đường Quan Thánh, người con gái mà tôi đã vượt qua bao nhiêu phòng tuyến để lại gặp một lần … cả người con gái ấy cũng bịa đặt hay sao?

Thư Tình Viết Muộn

31.05.2007

Đôi mắt sau cặp mắt kính ngước lên. Được quá, tôi thầm nghĩ. Mắt đẹp. Những câu hỏi vớ vẩn hẳn sẽ dễ nghe hơn. Những câu thẩm vấn nghe sẽ bớt gắt gao, những câu gài bẫy sẽ không còn hằn học. Và tôi hẳn sẽ dễ lọt vào cái bẫy dịu dàng của con mắt hiền sau cặp mắt kính hình bầu dục trên khuôn mặt gầy gầy, thon thả; tôi sẽ dễ gật đầu khi bắt gặp cái mím môi nhẫn nhịn của người thiếu phụ. Nhưng tôi tin người đàn bà này sẽ không gài bẫy tôi. Người đàn bà này sẽ không cố tình đẩy tôi vào trại tù năm bảy năm trời.

Thư Tình Viết Muộn – Trích Đoạn Tiểu Thuyết

31.05.2007

Những ngón tay thuôn sựng lại. Bao nhiêu đêm tôi đã chìm vào giấc ngủ với lời ru ngọt ngào của một người đàn bà mới lớn. Ầu ơ, ví dầu cầu ván đóng đinh, cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi. Cô ấy hay ru con bé Amy như thế. Còn gì nữa nhỉ. Gì mà anh ham vợ bé bỏ bè con thơ.

Khung Rêu

31.05.2007

Xong công việc bếp núc, Tịnh trở vào phòng riêng, ngồi lại bên cửa sổ ngắm bông cẩm nhung tím trong chiếc lọ thủy tinh màu hổ phách. Nàng tìm về những mùa xuân xa cũ bên bà mẹ góa bụa tận miền Hà Tiên. Những ngày sống bên mẹ thật vui êm đềm. Tịnh nhìn cuộc đời hấp dẫn như màu giấy hồng đơn gói tiền mừng tuổi trong ngày đầu năm.

Con Suối Ở Miền Đông

15.05.2007

Tại sao mày lại khổ sở thế hở cháu? Bác nghĩ đời thiếu gì thằng chó đẻ, đáng bị hành hạ mà chúng nó cứ sống phây phây. Cách ngôn dạy: khổ sở mới khôn ra vì nó là cái lò luyện người. Bác cho là láo toét. Mấy thằng làm cách ngôn có biết khổ là gì đâu. Chỉ ngồi viết láo. Bác già nửa đời khổ sở, cuối cùng thì đi làm sơn đông bôi hề bán thuốc gạo rang.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)