Bài thuộc thể loại: Trích đoạn tiểu thuyết
Những tấm ảnh bị mất
Hồi tôi mười một tuổi tôi đã làm một việc không thể tha thứ được: tôi đã đốt những tấm hình của gia đình tôi. Thời đó chúng tôi đang ở Sài Gòn, và khi xe tăng Việt Cộng lăn bánh tới sát thành phố, mẹ tôi, sợ đến phát điên, ra lệnh cho tôi tiêu huỷ mọi thứ có thể mang lại tai hoạ.
Tôi là cái thây ma
Giờ đây tôi chỉ còn là cái thây ma, cái xác chết nằm dưới đáy giếng. Mặc dù tôi hít vào hơi thở cuối cùng cách đây khá lâu và tim tôi đã ngừng đập, không ai, ngoại trừ tên sát nhân đê tiện đó, hay biết chuyện gì xảy đến cho tôi. Cái thằng khốn kiếp, gã bấm mạch tôi, nghe ngóng…
hoa cúc trắng (đen) trên nền đen (trắng)
1. Ngoài vườn nắng gắt nên Ly trở vào nhà. Cô bước vào một khối không khí mát và tối. Một khối không khí trong và xám. …

Bình Luận mới