Bài đã đăng của Andrew Lam
Ra Biển Thêm Một Lần
Một buổi chiều, cách đây rất lâu, tôi thấy tôi ở đang Việt Nam, một mình trên bãi biển Vũng Tàu, một thị trấn ven biển gần Sài Gòn, dõi mắt ra biển khơi. Cuộc chiến đang diễn ra một cách khốc liệt. Huế và Đà Nẵng đã thất thủ.
Stories from the Edge of the Sea – tác phẩm mới của Andrew Lam
Đôi lúc hài hước và hân hoan, đôi khi lại đầy thi vị và bi thương, mười bốn câu chuyện trong Stories from the Edge of the Sea khám phá tình yêu và mất mát, khao khát và đau buồn, mong đợi và tan vỡ qua cuộc đời của những người tị nạn Việt và con cái họ tại California.
mảnh vỡ, khăn giấy, mối tình | The Shard, The Tissue, An Affair
Tôi muốn nói với anh, thiên thần đang ngủ trên vai tôi, rằng lạ lẫm là thứ tình yêu giữa hai kẻ lưu vong có thể bị cản trở bởi cơn đói khát của ký ức, rằng Việt Nam vẫn tồn tại, qua nhiều cách, là một đất nước chưa kết thúc giữa chúng ta – ngay cả lúc này, thân thể sát cận, môi kề cận môi.
Chúng ta phải nói gì khi không thể nói về tình yêu
Bạn bè gọi anh là BP, viết tắt của từ “Boat People”– hay vô số những phận đời thuyền nhân phiêu dạt mà anh đã kể trong quyển tự truyện của mình. Hầu như trong những lần gặp mặt nào cũng vậy, sau khi đã uống vài ly, thể nào người ta cũng đem câu chuyện về Cuộc Vượt Biển Vĩ Đại của BP ra kể cho nhau nghe; đôi khi với hai ba phiên bản khác nhau, rồi cười vang khoái chí. Tên anh đã trở thành một trò đùa bất tận.
NÀNG TAN TRONG VŨ ĐIỆU QUAY CUỒNG
Nàng nhớ lại cách mặt trời đã thiêu đốt cơ thể nàng và từng cơn gió đang cuồn cuộn thổi; bên khoé mắt nàng là màu xanh thăm thẳm mênh mông của biển. Sau đó, nàng cảm thấy cha mình đang đỡ nàng ngồi dậy, rồi nàng nếm được hương vị của chất lỏng ấm ẩm, và thế giới bắt đầu hoà tan vào cơ thể nàng qua những ngụm sữa nhỏ đó.
Nuôi nấng, Nâng niu, Che chở
Mỗi ngày má đều thấy người ta đến hốt xác chết và đẩy đi chôn. Má đã tận mắt thấy một đứa bé ngồi trên đống xác, và rồi chính nó cũng gục xuống, và chết. Má cũng từng chứng kiến cảnh cảnh sát điên cuồng tra tấn một người phụ nữ vì bà ta đang ăn thịt một đứa trẻ dưới chân cầu.
Gỗ Mun và Hồn Ma Bóng Quế
Mỗi năm vào ngày giỗ chị Ngà, Măng thường sắm sửa quần áo, đồ chơi, tiền giấy, tất nhiên là đồ mã, để đốt xuống âm phủ cho chị cũng được thoải mái như mọi người trong nhà. Chúng tôi không phải bao giờ cũng sung túc, Măng vẫn bảo: thuở ấy gia đình tôi nghèo – ba tôi mới là trung tá – và chúng tôi không có tiền, không có tài xế, không có xe hơi. Khi sanh chị, Măng phải một mình đi xích lô vào nhà bảo sanh.
Những lá thư của người em trai
Anh nhớ lại khoảnh khắc ấy, nơi không phải Đông mà cũng chẳng phải Tây, hiện diện trong nỗi đơn độc thật bao la, và tất cả những thứ mà anh có chỉ là một giọng hát run rẩy và một bài hát đứt quãng, như một lời cầu nguyện lạ thường… Anh tiếp tục hát cho đến khi anh nhìn thấy… bóng dáng của nền văn minh.
Ba mươi lăm năm sau cuộc chiến, phản bội là câu chuyện của Việt Nam
Tuy nhiên, sự phản bội không chỉ giới hạn trong việc buôn bán phụ nữ và trẻ em nay đã thành nạn dịch. Thật ra, nó đã trở thành câu chuyện của chính Việt Nam …. [C]huyện bị lừa phỉnh, bị phản bội, vẫn tiếp tục đóng khung lịch sử đất nước Việt Nam.
Letter in care of distant clouds
Ha missed his Papa, loved his Papa, admired his Papa. But before he left, Mama said if he writes, never to mention Papa. The police may well read the letter, they would know that Ha had escaped. They will take his Papa back to the re-education camp again.
Những Ghi Chép Của Con Trai Người Chiến Sĩ
Cha tôi thì cứ kể tiếp. Giọng say rượu của ông lung lay tất cả những màn kính trong ngôi nhà mới của chúng tôi, khuấy động từng hạt bụi, và tràn đầy trong tôi, một cách chầm chậm mà chắc chắn, một khung cảnh diệt vong. Thất trận của ông là di sản của tôi; cay đắng của ông là kế thừa của tôi.
Cõi già trên đất lạ
Làm sao ta tưởng tượng được đến việc gọi điện thoại cho người bạn thân khi họ nằm chờ chết trong bệnh viện, để nói lời xin lỗi là không thể tận mình đến viếng thăm được lần cuối. Ấy vậy, tôi làm điều này mỗi tháng, buồn lắm…
Những tấm ảnh bị mất
Hồi tôi mười một tuổi tôi đã làm một việc không thể tha thứ được: tôi đã đốt những tấm hình của gia đình tôi. Thời đó chúng tôi đang ở Sài Gòn, và khi xe tăng Việt Cộng lăn bánh tới sát thành phố, mẹ tôi, sợ đến phát điên, ra lệnh cho tôi tiêu huỷ mọi thứ có thể mang lại tai hoạ.

Bình Luận mới