Bài đã đăng của Nguyễn Mộng Giác
Tình trạng lão hoá trong sinh hoạt văn học
(Nguồn: Tạp Chí Văn Học số 153-154)
Không biết từ lúc nào, ban biên tập các số báo Tết Việt ngữ có thông lệ tổng kết tất cả những gì xảy ra trong năm, xem bài …
Nhìn lại một năm [1995] văn chương hải ngoại
(Nguồn: Văn Học số 117&118-Xuân Bính Tý, 1996)
·
Năm 1995 đánh dấu hai mươi năm trưởng thành của cộng đồng tị nạn Việt Nam hải ngoại, nên trong tất cả mọi ngành sinh hoạt, người …
Khả năng và triển vọng của văn học hải ngoại
(Nguồn: Tạp chí “Thế Kỷ 21”, Bộ 1, Số 1, ngày 1 tháng 5 năm 1989)
Nguyễn Mộng Giác (1940-2012)
Tháng 11-1985, hội nghị về văn học thế giới tổ chức tại đại học George Mason lấy …
KHO TÀNG CỦA QUÁ KHỨ
Đó là một cách gián tiếp xác nhận một văn tài. Hơn thế nữa, xác nhận một niềm hy vọng khá phức tạp (giống y như sự phức tạp trong cách lý giải truyện Vàng Tháp Hời trong truyện của Phùng Nguyễn). Hy vọng rằng thế hệ những nhà văn như tác giả “Tháp Ký Ức” thực hiện được một công việc mà những người thuộc thế hệ trước, do nhiều nguyên nhân, chưa thực hiện được: nhìn lại quá khứ, một cách thiết tha nhưng trầm tĩnh, để rút một bài học cho tương lai.
Mùa Biển Động Tập II – Bão Nổi
Mùa Biển Động Tập II – Bão Nổi tiểu thuyết lịch sử Nguyễn Mộng Giác
[…]với tác phẩm Mùa Biển Động, Nguyễn Mộng Giác đã đóng …
Mùa Biển Động Tập II – Bão Nổi
Mùa Biển Động Tập II – Bão Nổi tiểu thuyết lịch sử Nguyễn Mộng Giác
[…]với tác phẩm Mùa Biển Động, Nguyễn Mộng Giác đã đóng …
Mùa Biển Động Tập V: Tha Hương
Trường thiên tiểu thuyết Mùa Biển Động Tập V: Tha Hương
của Nguyễn Mộng Giác
Ấn bản điện tử …
Mùa Biển Động – tập IV: Bèo Giạt
Trường thiên tiểu thuyết Mùa Biển Động Tập IV: Bèo Giạt
của Nguyễn Mộng Giác …
Mùa Biển Động – Tập III: Mùa Biển Động
Trường thiên tiểu thuyết Mùa Biển Động Tập III: Mùa Biển Động
của Nguyễn Mộng Giác
Ấn bản …
Mùa Biển Động – Tập II: Bão Nổi
Trường thiên tiểu thuyết Mùa Biển Động Tập II: Bão Nổi
của Nguyễn Mộng Giác
Ấn bản điện tử …
Mùa Biển Động – Quyển I: Những Đợt Sóng Ngầm
Trường thiên tiểu thuyết Mùa Biển Động Quyển I: Những Đợt Sóng Ngầm
của Nguyễn Mộng Giác
Ấn bản điện …
Nghĩ Về Văn Học Hải Ngoại
Nghĩ Về Văn Học Hải Ngoại
tiểu luận
Nguyễn Mộng Giác
Trình bày bìa: Nguyễn Ðồng & Nguyễn thị Hợp
Văn Mới, California USA xuất bản năm 2004
Trên Kệ Sách
damau.org 2009
Đọc Phạm Việt Châu, hai mươi lăm năm sau…
…những lời viết của Phạm Việt Châu tác động mạnh mẽ như thế nào. Ông cho chúng tôi một căn cước mới, một niềm hãnh diện mới, một gia đình mới, và dĩ nhiên, một hướng đi mới.
Điều đáng tiếc là “Trăm Việt Trên Vùng Định Mệnh” bị những biến cố lịch sử dồn dập suốt những năm đầu thập niên 70 che khuất, và vùi dập vào lãng quên do biến cố 30.4.1975. Phạm Việt Châu qua đời cùng chính thể Việt Nam Cộng Hòa, như một thuyền trưởng cùng tự trầm với con tàu thất trận.
Lại bàn một chuyện cũ…
Cũng có những nhà thơ đích thực bị lịch sử lôi cuốn đến nỗi lớn tiếng phủ nhận những “lời ru” để hăng hái “đập bàn quát tháo”. Xuân Diệu là một ví dụ. Chế Lan Viên là một ví dụ khác. Cả hai nhà thơ lớn của thi ca Việt Nam đều đã nằm xuống. Cả hai về già chỉ muốn nhớ lại họ là tác giả của những lời ru.
Letter in care of distant clouds
Ha missed his Papa, loved his Papa, admired his Papa. But before he left, Mama said if he writes, never to mention Papa. The police may well read the letter, they would know that Ha had escaped. They will take his Papa back to the re-education camp again.
Trích văn Mùa biển động: chương 72 & 75
Theo lệnh thì đúng 11 giờ trưa mai, ông Văn phải trình diện ở trụ sở chính quyền cách mạng phường để đi học tập trong thời gian ba ngày. Lệnh miệng do một công an nhân dân đến tận nhà căn dặn là phải đem theo vừa đủ quần áo lương thực cho ba ngày mà thôi, không được thừa, để tránh mang xách cồng kềnh làm trở ngại việc di chuyển.
Trích văn: Mùa biển động chương 70 và 71
Hỡi những hình dạng vô nghĩa, những đường gỗ mốc ngoằn ngoèo. Chúng mày muốn nói điều gì? Không có gì để nói cả! Những giọt mưa mùa đông chảy ngoằn ngoèo trên những tấm ngói cũ lăn theo sức nặng không do mình có, không cần biết sẽ lăn đi đâu.
Thư gởi cho đám mây xa
Bạn đọc có thể thắc mắc tại sao trong thư Hà không nhắc gì đến ba cả. Hà vẫn nhớ ba, thương ba, phục ba. Nhưng trước khi đi, má dặn nếu có viết thư, đừng nhắc gì đến ba hết. Sợ công an kiểm duyệt thư đọc được, sẽ bắt ba đi học tập trở lại. Má bảo thế.
Dốc nhân sinh
Ở góc quán, chỗ gần bụi trúc La Ngà trơ trụi già nua, chỉ có hai người khách. Người mang kính đen từ lâu ít nói, mỗi lần nói lại quá nhỏ; nên từ xa, có cảm tưởng người gầy ốm tóc muối tiêu đang phân trần với một pho tượng. Pho tượng ngồi thu cả hai chân lên nệm ghế nhung, hai tay ôm lấy gối, nhìn mãi về phía chiếc xe đạp thồ dựng ở gốc trúc cỗi.
Bầu ơi thương lấy bí cùng
Chờ cho vệ binh đi tìm bóng mát, vài người lén lượm những viên đá căm thù đó lên, tâm trạng cay đắng như tử tội muốn được nằm ngửa để nhìn lần cuối lưỡi máy chém. Không phải đá! Chỉ là những bức thư chữ viết chi chít, nhiều lá còn nguyên các ngấn lệ, gói bên trong một hòn cuội nhỏ tròn trĩnh.
Tên Đào Ngũ
“Con khùng xóm Chài hay con khùng ngoài chợ?”
“Cả hai đứa là một. Nó là con gái ông câu gõ. Cha nó chết cách đây mấy năm. Nó xin ăn ngoài chợ, và hễ cứ đến mùa trăng là nổi cơn.”
Tân nghe được câu chuyện, lịm người không dám nhìn về phía trước.
Văn chương của Võ Phiến “đứng” được với thời gian
Phát biểu trong buổi ra mắt Tuyển Tập Võ Phiến tại nhật báo Người Việt (Nam California USA 28/1/2007)
Gần nửa thế kỷ là thời gian dằng đặc phân cách lần đọc Võ Phiến đầu tiên và cuối cùng của tôi. Thế mà cảm giác bần thần ngầy ngật ngày xưa vẫn không thay đổi. Tôi nghĩ: Văn chương của Võ Phiến “đứng” được với thời gian, ít ra là theo kinh nghiệm “đọc” của tôi.


Bình Luận mới