Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Nguyễn Mộng Giác

Nguyễn Mộng Giác và văn học hải ngoại

5.12.2012

Thơ như một người đẹp không ký kết ăn đời ở kiếp với mình bao giờ. Người ta đi tìm Thơ suốt đời, được nhìn vào đôi mắt, được bắt tay một cái, là đủ. Không thể nào trao đổi ý kiến, bàn luận với nhau một cách thuần lý như các bài toán.

Nguyễn Mộng Giác và Bằng Hữu

8.10.2012
tuongniem-back_thumb.jpg

Tập tưởng niệm là một tổng hợp đa dạng, ghi lại những cảm xúc, những kỷ niệm và nhiều chuyện đời thường của anh từ bạn bè, từ văn hữu và từ những người đã từng sống với, từng chia sẻ buồn, vui với anh lúc sinh thời.

Thư, từ mười năm trước

5.10.2012
PN-NMG4_thumb.jpg

Lá thư đề ngày 01.07.2002, một cách tình cờ, đúng 10 năm trước ngày anh tạ thế, chứa đựng một số nhận định của anh về người thật việc thật mà tôi sẽ không công bố, nhưng phần chính là những nhận xét, phê phán thẳng thừng anh dành cho tôi.

và ông vẫn là người duy nhất có thể tới dù không đóng vai nào trong câu chuyện

5.10.2012
DTT-1_thumb.jpg

Một vòng hoa tang cho một nhà văn vừa qua đời. Tôi nói với tiệm hoa thế.
Họ nhớ tôi. Tôi vẫn đến đặt vòng hoa nơi này, phần lớn để viếng những người viết.

Nguyễn Mộng Giác: Món nợ văn chương

4.10.2012
NMG-LUP-MT_thumb.jpg

Linh hồn của tờ tạp chí Văn Học là Nguyễn Mộng Giác.
Có lúc có sự thay đổi chủ biên, có lúc có sự thay đổi nhân sự, nhưng tôi nghĩ sự thay đổi đó xảy ra chẳng qua chỉ vì anh Nguyễn Mộng Giác đã không muốn tờ báo là “của riêng” của mình.

Ngọn cỏ đã bay đi.

4.10.2012
NMG-LQ-TC-VP_thumb.jpg

Cảm tính nói với tôi rằng thấy người ta không sòng phẳng đến nơi đến chốn: độc giả không biết gì về nhà văn Nguyễn Mộng Giác và những tác phẩm khác của anh. Có phải vì ngoài cái nhãn hải ngoại, nhà văn của chúng ta chẳng kiêm một chức vụ nào khác.

Chào anh lần cuối

3.10.2012
NMG-DC-banthaoSCML_thumb.jpg

Buổi tối bật đèn đầu giường, đọc truyện anh viết, nhìn thấy anh dưới một chân dung khác, một người khao khát và suy tôn Tự Do đến chết. Có những điều tha thiết muốn trao đổi với anh thì hỡi ơi, nhớ ra rằng mọi cánh cửa mở trong những trang sách của anh nay đã lạnh lùng khép lại.

Chuyện Giác và Tôi

3.10.2012
NMG-TCDT-PN-TC_thumb.jpg

Rồi lại biết Giác có giải Văn Bút, nhớ được không phải vì tên sách Bóng thuyền say mà vì tôi cũng có thể có giải năm đó nếu Văn Bút không đòi nạp trình đến năm bản đánh máy trong lúc tôi chỉ có ba bản, và giải Tổng Thống chỉ đòi có chừng ấy mà lại còn nhiều tiền hơn…

Dòng nước sâu

2.10.2012

Nhưng chuyện tôi muốn bàn hôm nay không phải những thương ghét nhất thời của nhóm này nhóm nọ, mà là cái ưu tư của Giác trong NNCB, và có lẽ gián tiếp hay trực tiếp trong nhiều tác phẩm của anh về một đề tài cao hơn mà một nhà văn nghiêm túc không thể né tránh. Đó là chuyện tử sinh.

Giác & tôi

2.10.2012
NMG-CoffeeFactory2006_thumb.jpg

Những ngày Chủ nhật tôi thường ngồi ở một quán cà phê hơi xa sở làm, đó là nơi tôi có thể gặp một vài người bạn mới quen và có thể chia sẻ đôi điều về đời sống. Nhưng rồi tôi khám phá ra cũng giống như ở phía nam, những người mới quen đó thật ra cũng chỉ là những người mình tưởng là bạn thôi.

địa chỉ ấy thiếu mất một người

1.10.2012
clip_image00224_thumb.jpg

Cuối tháng năm. Nắng rực rỡ soi bãi cỏ, ô đậu xe trước garage. Căn nhà vắng lặng. Thật vắng lặng. Tôi bấm vào cái nút chuông kim loại tròn, nhỏ nằm trên một khung cửa hẹp, đè mạnh như mọi lần, cố tưởng tượng là Nguyễn Mộng Giác sẽ ra mở cửa. Không.

Nhớ Nguyễn Mộng Giác. Và tưởng nhớ một thời văn

16.08.2012
NMG-TCDT-PN-TC_thumb.jpg

Nguyễn Mộng Giác đã là cái điểm son đẹp nối kết chúng tôi và nhiều bạn văn khác ngồi lại chung với nhau trên một tấm chiếu văn học … [đó] không phải là một tấm chiếu … xưa người ta thường trải ra cho những quan viên … [mà] là một tấm chiếu được trải ra trong lòng yêu văn chương của người Việt khắp nơi …

Kỷ niệm với anh Nguyễn Mộng Giác

13.08.2012

Rilke nói đúng, con người ta sống ở đời là đi qua hai chặng, chặng hai là sự nhìn lại chặng đầu. Nhà thơ Bùi Giáng gọi sự này là ‘song trùng nhị bội’. Anh đã nhìn hai lần [hay ba, hay bốn ?], để có những truyện ngắn, và hai cuốn tiểu thuyết đầy đặn, sự đọc lại những gì anh có chắc còn lại ở tôi nhiều năm.

với bạn, một chân tình khó quên

7.08.2012

Đến lúc, vào một buổi sáng ngồi uống cà phê với Nguyễn Chí Kham, Tạ Chí Đại Trường, Hoàng Khởi Phong… Nguyễn Mộng Giác mới lên tiếng báo các anh về quyết định của tôi. Anh Giác khuyên tôi không nên rời Cali, các bạn cũng đưa ra nhiều lý do để tôi bỏ ý định, nào khí hậu bên đó không thích hợp cho sức khỏe, nào sinh hoạt văn học này nọ… vân vân và vân vân.

Ngựa đã ngã, biển đã động

9.07.2012
DSC00846_thumb.jpg

Thế là ngựa sau những ngày bon chân đã mỏi và ngã. Cuối cùng ông cũng đầu hàng bệnh tật, buông tay chèo nằm xuống qua những mùa lũ giông kinh động. Nhà văn Nguyễn Mộng Giác đã tìm được nẻo về tỉnh thức khi đối đầu những cơn mộng dữ đời người hệt như cái tên của ông vậy.

mắt nhìn chín cõi

9.07.2012

Với những người viết, sự gặp gỡ chỉ là cơ hội để kiểm chứng giữa văn và người. Bởi họ đã quen biết nhau qua tác phẩm. Nhưng Nguyễn Mộng Giác đã đưa tôi đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

Đọc Ngựa Nản Chân Bon

5.07.2012

Một chiếc bàn kê trên đảo, hậu cảnh có thể là một tấm bạt, hở biển
ngày rấp ranh tuổi trẻ và đất nước lão suy, để thoát một người đắm say viết

Không định viết rồi cũng phải viết…

5.07.2012
DC-NMG2_thumb.jpg

Giác ơi nhắm mắt rồi sao nhắm mắt đi vào
hư vô đi vào trăng sao dù mùa biển động
biển động rồi kia em đừng tìm kiếm nữa
không còn con dã tràng nào đâu và hàng thùy dương reo

ngày [July 4] thư viện đóng cửa

4.07.2012

Trở lui,
giờ đây hết thảy với tôi biển là còn đáng quan tâm
khả dĩ chấp nhận được
để làm gì chứ? để đợi “mùa biển động”

Homage – nhà văn Nguyễn Mộng Giác

4.07.2012
TQ-Homage_a_NMG_thumb.jpg

thu lu con người ấy
hình dáng núi
nghĩ tới chương cuối
khuôn mặt Nguyễn ra làm sao
Du hay Huệ

Như Tiếng Sách Rơi

4.07.2012

Tiếng sách rơi khô trong hạ
thả vào võng gió chênh vênh
một chút âm dư vương lại
cũng tan theo nắng, nhẹ tênh

Lên Đường Bình An

4.07.2012

cuối cùng thì anh-Giác-thời-đệ-tam-đệ-nhị-võ-tánh-nha-trang
của chúng tôi
đã lên đường
lên đường bình an

một chữ thàng

4.07.2012

Đùng một cái, anh xuất quân ồ ạt như thác lũ, bắn những phát trọng pháo đầu tiên vào trường văn chương chữ nghĩa. Thật thế, Nguyễn Mộng Giác xuất hiện trên văn đàn, khởi từ Bách Khoa, như một hiện tượng. Chẳng phải là nhờ bàn tay phù phép, lăng xê của một ai…

bài ru. tâm. giác

4.07.2012

bảy mươi khoanh một nét
rồi lọt thỏm vô trong
một chữ thàng thơ thới
với chữ nhân ngộ cùng

Giác đi. có tôi và bông hải đào nói lời chia tay

4.07.2012

giác đã đi sao
giác của diệu chi
không còn nghe tiếng cười như nắng vỡ trên những bông trúc đào dọc theo các con đường ở westminster

Bàn về những “nhân vật” của Nguyễn Mộng Giác

28.03.2009

Bày tỏ quan niệm sáng tác của mình, Nguyễn Mộng Giác nói rất rõ và rất cụ thể. Theo ông, tiểu thuyết là “một thể loại văn chương nhằm thỏa mãn nhu cầu muốn ngóng …

Đường Một Chiều nói với Ly

28.03.2009

(đọc Đường Một Chiều của Nguyễn Mộng Giác)
Đường một chiều, đường độc đạo, khó thoát hiểm Tôi thấy Ly mười bốn tuổi bước ra khỏi ngôi nhà án mạng …

Nguyễn Mộng Giác, dòng văn bên dòng sông Côn

28.03.2009

Nhà văn Nguyễn Mộng Giác cho biết, ông khởi viết rất sớm, từ thời sinh viên. Nhưng khác với nhiều người, ông đã không gởi bài đến các tạp chí. Ông đã hủy bỏ khá nhiều bản thảo sau khi đọc những tác phẩm lỗi lạc của các văn hào thế giới. Sự thận trọng cầm chân ông khá lâu, cho đến dịp ông bén duyên cùng tạp chí Bách Khoa, năm 1971, lúc đó ông vừa vượt qua lứa tuổi “tam thập”.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)