Bài đã đăng của Hoàng Xuân Sơn
Nguyên quán: Hà Tĩnh
Sinh quán: Thừa Thiên [1942, Vỹ Dạ-Huế ]
Trước 75: mần công chức, dạy học
Sau 81: mần đủ thứ
Viết từ trong ra ngoài cho nhiều tạp chí, tuyển tập, mạng văn học nghệ thuật
Sách đã in:
*Viễn Phố - 1989
*Huế Buồn Chi – 1983
*Lục Bát Hoàng Xuân Sơn – 2004
Hiện ngụ tại Laval, Quebec - Canada
Án tử
Anh viết những điều tưởng mới lạ
gai góc dự phần sinh táng
người đóng chốt nơi một bến đồn phân hủy
Bùa thiêng / Unchained Melody
Em, dấu yêu, mơ ước này
đắm chìm ta muôn kiếp tình
Woah, my love, my darling
I’ve hungered for your touch
It’s Now or Never / Bây giờ. Hay không bao giờ
Đến với anh người tình, với chiếc hôn nồng nàn
Sẽ chẳng bao giờ tàn
Gần anh đêm nay – Sợ mai kia, tình vút xa bay
Màu của mùi. Phiên khúc 2
Giang nứa đùn lên cao ốc
đười ươi túm chặt hai ống tre
những que đũa gắp cốt lõi sự vu vạ
án bịt miệng một góc đồn
bữa tiệc thăng cấp rôm rả
Nghệ thuật rách rưới
Chạy theo nghệ thuật đất nước
Người họa sĩ vẽ phông đen
Thọ tử trong tòa án
Chiếc móng ngựa sút chuồng
Liêm sắc
Những cái liếm xanh khiến mùa màng trở lại
Tôi liếm môi và em liếm tai
Người công bộc liếm con tem dán vào dinh thự
Bỗng chốc sụp đổ hết đền đài
Tết phiên phiến ♦ Đánh đu ♦ Thời sự ♦ Thúc
dồn. nén và thở
ngậm câm. đắng. nuốt
trên cao ông bà
dưới chân cầu tuột
Ngoài bến bãi
Có vẻ chuyến xe bạt mạng vồ lấy đại dương
Như loài sứa phừng lửa
Bộ thuỷ tộc họp giao ban dài hằng thế kỷ
Không một phút giải lao
Đường thơm cỏ biếc / When the Girls in Your Arms…
Từ bao lâu – mình thầm yêu
dáng mong manh – của người em
môi thơm xinh – một đóa xinh
Ấn phẩm ♦ Vô sản
người nhồi nhét công hàm vào vuông sân khế ước
bọn ngu lần hồi bị tống cổ ra khỏi đất
với chiếc đầu quy hoạch
không ai cần một nghị quyết lúc này
những khoanh thơ mùa hè năm 2010
che chắn những năm vô lại
gã khổng lồ đánh đu đầu hồi tựa con ma ò e
tụt quần xắn ống nắm tay
dứ dứ
xòe ra toàn kẻ cắp
Thư tình trên cát / Love Letters in the Sand
Rồi một ngày – tựa hôm nay
Biển vắng – cát in chân người
Bài tình ca viết nên ngàn lời thơ
Bộ hành thi ♦ Ba cây chụm lại
[chín một một]
mộtmộtmộtmộtmộtmột
người nói lắp lên tiếng báo động sự nguy khổn toàn cầu
người trong gương bước ra
Biển cát
hôm qua phiên họp diễn ra những hàng ghế giành phiên ngủ gật
bản cáo trạng lềnh khênh
liệt kê những kẻ trốn ra khỏi viện xin giảm khinh
[tội trạng tâm thần]
Đường ta mãi đi / My Way
Chiều rơi, chiều đang dần rơi – về đâu ngày mai? những áng mây xa vời
Người đi, người đi thật xa – còn ai gần ta? đã hết rồi thiết tha
Mầu áo chàm
Người ta đã lót chữ zi
Là khi người ấy bỏ đi thuận thành
Tôi đứng dưới trời lửa
nghe mình siêu hùng anh
tháng tư. không trận và lũ cóc kèn
không có bông hoa nào nở giữa tháng tư
những trụ đèn vẫn chết ngoài đông hải
lâu rồi
ánh sáng ngư trường mê hoảng
vẫn vọng rọi suốt đầm dạ trạch
CHƯA CÓ TỰA ĐỀ | UNNAMED
Mùa đông. nốt chữ nhọc, thơ gầy
tôi.tôi. tôi. hát như rung chuông
răng. hàm, nhịp đánh tuồng. ọ cạp
phiên khúc phía bên kia thiên đường
Winter. the struggling letters, the sparse poetry
me . me. me. singing like a bell, shivering
teeth. jaw, the dramatic beat. snapping
at a verse on the other side of paradise


Bình Luận mới