Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Bùi Bích Hà

Trước 1975 dạy học. Bắt đầu viết từ cuối thập niên 1950, cộng tác với các tạp chí Đời Mới, Thẩm Mỹ, Ngày Nay (Bộ mới với Nhất Linh)

Định cư ở California - Hoa Kỳ, làm việc và viết văn lại từ năm 1986. Cộng tác với Thế Kỷ 21, Văn Học, Văn, Hợp Lưu, Thế Giới Ngày nay, Phụ Nữ Diễn Đàn…

Hiện là chủ bút tạp chí Phụ Nữ Gia Đình

Tác phẩm:

Buổi Sáng Một Mình
Hạnh Phúc Có Thật
Phương Trời Khác
Bạn Gái Nhỏ To

“Thế nào mới thật là một câu thơ?”

26.08.2021
kindergarten-teacher_thumb.jpg

Bắt đầu từ câu hỏi: “Thế nào mới thật là một câu thơ?” do một ai đó trong nhóm chúng tôi nêu ra, khiến cả nhóm chợt bừng lên khí thế bàn về THƠ. Thư qua thư lại như chim én mùa xuân, dẫn tới cuốn phim The Kindergarten Teacher.

Tuổi Già

23.07.2021
Old-Age_thumb.jpg

[S]o sánh với tuổi thọ của cha mẹ … tôi cũng chỉ còn 10 năm nữa để sống. Mười năm của tuổi trẻ như bình minh ở phương Ðông. Mười năm của tuổi già như nước chảy trong chiếc bình cạn úp ngược …. Rồi tôi cũng sẽ phải lìa bỏ con cháu, bạn bè, thân hữu, độc giả, thính giả, ngôi nhà có chậu mai vàng, những gốc hồng rực rỡ cười chào tôi ngoài cửa sổ mỗi sớm mai, những con đường thân quen … những công việc đang làm dở dang …

Anh Em Như Tay Chân

23.07.2021
Hai-anh-em-Victor-van-de-Lande-2015_thumb.jpg

Suốt ba tháng trời ròng rã, mẹ tôi vừa bỡ ngỡ chuyện thai nghén lần đầu, vừa phải làm lụng công việc nằm trong phận sự không khác gì tôi tớ trong nhà, vừa phải trả lời sự chất vấn cay nghiệt của bà hai hỏi xem mẹ tôi có lỡ dại với thầy thông/thầy ký nào dưới quyền bố tôi không?

Mai (tôi) về Huế

23.07.2021
mua-hue_thumb.jpg

Người than thở ấy nay cũng đã bỏ Huế. Đã đi thật xa. Xa đến nỗi không thể nào quay về.

Bỗng dưng từ nơi mịt mùng, lặng lẽ, N. thình lình viết cho tôi: “Mình có một công việc mới. Mai về Huế. Sẽ ghé thăm BĐ.”

Sách có linh hồn không?

22.07.2021
DotSach-SG75_thumb.jpg

Trận đốt sách đầu tiên tôi chứng kiến diễn ra tại lề đường trước mặt rạp chiếu bóng Cao Đồng Hưng, gần chợ Bà Chiểu, Gia Định. Tôi không biết có bao nhiêu cuốn sách và những loại nào được gom thành đống có ngọn, cao chừng hơn một thước, đáy tòe ra chừng thước rưỡi.

Phim ảnh & đời sống

21.07.2021
clip_image006_thumb.jpg

Cá nhân tôi thành thực khen ngợi, ngưỡng mộ, thông cảm những thôi thúc thể hiện mình bất luận cách nào của họ, chúc họ luôn may mắn và thành công tuy từ đáy lòng, tôi vẫn nhớ mãi câu nói của Boileau thời đi học: “Cái gì biết rõ thì thể hiện rõ,” tạm dịch câu “Ce qui se concoit bien, s’énonce clairement.” Hiểu rõ, may ra chỉ hiểu chính mình.

Tưởng Niệm Huỳnh Phan Anh

19.07.2021
HuynhPhanAnh

LTS: Bài này đã xuất hiện trên blog của ông Trần Huy Bích ngày 9/12/2020.

Tin anh mất đến với tôi lúc sáng sớm một ngày cuối tháng 8, không bất ngờ vì thực sự chúng …

Một thời của tuổi mộng mơ

31.08.2020
anh-doc-ve-nu-sinh-dong-khanh-o-hue-nam-1942-hinh-7_thumb.jpg

Chúng tôi có bốn năm bên nhau dưới mái trường Đồng Khánh, Huế. Đời sống của những cô thiếu nữ ở cái thành phố cổ kính, phong kiến, bé tí xíu ấy thập niên 50 thế kỷ trước chẳng có gì nhiều để kể lại nếu không là những lá thư kết bạn bốn phương vớ vẩn chuyền cho nhau đọc vào giờ ra chơi, trong tiếng cười rúc rích và những đuôi mắt lúng liếng.

Tôi học cùng lớp với Túy Hồng, cùng ngồi ở những hàng ghế đầu, cùng vòng tay nghiêm chỉnh để lên bàn thành hàng thẳng tắp trong mỗi giờ học

Kịch

15.04.2019
VietgoneCast_thumb.jpg

Đề cập tới những vấn đề nghiêm trọng và gai góc trong giai đoạn đầu định cư của người Việt ở Mỹ cuối thế kỷ 20 nhưng tác giả Qui Nguyễn đã chọn phong cách diễn tả không đẩy cảm xúc đến chỗ quá căng thẳng…

đọc bèo giạt của Ngọc Cường

11.11.2014

Thời gian qua đã quá lâu, 57 năm kể từ ngày tôi đọc được bài viết ngắn, mô tả một con muỗi bay lạc vào màn của một cậu bé có óc quan sát vi tế, có trí tưởng tượng phong phú, ký tên Tường Cường. Bây giờ, tôi không còn nhớ rõ văn phong và nội dung nhưng có một cái gì trong bài viết rất cô đọng đó đã in sâu vào ký ức tôi và cứ ở đấy mãi, long lanh như một viên kim cương nhỏ.

Ngày tháng cũ

18.09.2013

Buổi học đầu tiên, NXH tới trễ. Chiếc lambretta của anh dựng nghiêng trên cái lối đi xi măng rồi anh sà vào chỗ tôi ngồi ở ngay cuối lớp. Sẵn giấy trắng cho học viên trên bàn, anh rút chiếc bút nguyên tử vẽ nguệch ngoạc những hình kỷ hà rồi chắc là tiện tay, anh viết lên giấy mấy chữ Tôi là Nguyễn Xuân Hoàng.

Chào anh lần cuối

3.10.2012
NMG-DC-banthaoSCML_thumb.jpg

Buổi tối bật đèn đầu giường, đọc truyện anh viết, nhìn thấy anh dưới một chân dung khác, một người khao khát và suy tôn Tự Do đến chết. Có những điều tha thiết muốn trao đổi với anh thì hỡi ơi, nhớ ra rằng mọi cánh cửa mở trong những trang sách của anh nay đã lạnh lùng khép lại.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)