Bài đã đăng của Phan Thị Trọng Tuyến
Đi tìm Dora Maar[1]
Thiết ngoặc lấy rồi nắm luôn những ngón tôi còn lại. Tim tôi bỗng lại dồn dập gõ trống, nhưng cả thân người ấm áp, dễ chịu. Thiết vuốt ve khuôn mặt tôi, kêu lên: đừng sợ. Tôi nghe hai chân mình như muốn rụng đi. Ừ, em không sợ. Nhưng vẫn run. Chúng ta sắp sửa làm gì đó? Chúng ta sắp sửa hết còn ngoan.
Ngọn cỏ đã bay đi.
Cảm tính nói với tôi rằng thấy người ta không sòng phẳng đến nơi đến chốn: độc giả không biết gì về nhà văn Nguyễn Mộng Giác và những tác phẩm khác của anh. Có phải vì ngoài cái nhãn hải ngoại, nhà văn của chúng ta chẳng kiêm một chức vụ nào khác.
Đá thủy chung
Gió luồn qua rừng thông, uốn lượn những chùm tiếng rì rào qua lớp lớp đỉnh xanh, vi vút loang tỏa trên những con đường vắng vòng quanh các vùng đồi, rồi thong thả phả nhẹ lời thở than sau cùng xuống ngôi nhà nhỏ. Đêm đêm nằm nghe gió than van chút niềm đau ngọt ngào
Thế giới hỗn mang
Cho đến hết đời mình, tôi không thể hiểu Má. Tôi cũng không thể hiểu cuộc đời này, không hiểu thế giới này. Cái thế giới hỗn mang vô thường và không thật nữa kể từ ngày má tôi ngập ngừng : con ơi, má nói cái này, đừng buồn nghe con, số mạng hết trơn hà…

Bình Luận mới