Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn
Trái Tim Cho Mượn
Thành dắt tay Khuê đi dưới những tán lá xanh. Mùa hạ đang về cùng vạn vật, công viên như vừa được thêm một chiếc áo mới, hoa sơn lựu, hoa trà hắt ánh hồng …
Gai Góc
Năm tôi tám tuổi, mẹ cầm tay tôi bảo “từ nay mẹ con mình là liên minh” (hay một câu đại loại). Tôi ngớ người không hiểu, cứ ngẩn ra nhìn mẹ, nên mẹ cười …
NGÀN DẶM RA ĐI
tặng Lê Sông Văn
Chặng thứ nhất
Chỗ anh ngồi là gần cuối máy bay. Chung quanh anh là những người có vẻ mặt lạnh lùng, khép kín. Mắt họ nhắm nghiền, không ai muốn nhìn ai. …
tin nhắn và món quà
Mưa vẫn còn rơi ngoài kia. Anh nhìn màn hình điện thoại, không có tin nhắn mới. Anh tắt đèn, nằm xuống. Trong bóng tối, anh nghĩ đến giọng chị kể chuyện — cái giọng của người đã quen với việc kể, chỉ để kể mà thôi.
Thực Đơn Dĩ Vãng
1.
Hà Nội, ba giờ sáng.
Phố cổ giờ này vắng bóng người. Ngoài tiếng nước nhỏ giọt từ máng xối, tưởng như còn nghe thấy tiếng chân mèo đi trên mái ngói. Khói bụi của ngày …
ngày và đêm
Tôi đến dự tang lễ kẻ thù của tôi.
Đó là một buổi lễ trang nghiêm, giản dị, không đông người lắm như tôi tưởng, gồm các quan chức địa phương, những người đồng đội cũ …
Trở về
Tội nghiệp dì Hạc, có lẽ dì vẫn hy vọng tôi trở về. Hay chỉ vì dì vốn dĩ không đoạn tuyệt được với quá khứ, không buông tay được với những điều quen thuộc. Dù sao tôi đã thoát đi, tôi nghĩ. Khỏi khung cửa nhỏ và bờ tường xám căn nhà bên cạnh. Khỏi khu phố nghèo xơ xác, con đường chỉ cần một cơn mưa đã ngập dưới lớp nước vàng bẩn, và đường rầy rỉ sét nằm chờ những toa tàu nâu sạm vuông vức kín bưng đi qua.
Cửa Ải Không Người Giữ
Người ta nói đèo là chỗ trời đất va nhau. Nhưng không ai nói, khi va mạnh quá, có thứ sẽ vỡ ra. Ông Sáu Kình không gọi Đèo Hải Vân là đèo. Ông gọi …
Chim Trên Cây
1.
Anh đang học y khoa năm thứ hai thì bỏ học. Cha anh hỏi tại sao, anh nói là cần thêm không khí để sống. Anh về, xin làm một chân gác đêm cho một …
Dì Thu
Đang chân trong chân ngoài ở bồn tắm thì điện thoại reo bên phòng ngủ. Nước thấm vào lòng bàn chân, truyền hơi ấm lên khắc châu thân, làm tôi chỉ muốn trầm mình dưới …
nhân vật
MULHER MISTERIOSA
Pinheiro de Santamaria
1.
Một buổi tối mùa Đông trên cao nguyên.
Khung cảnh trong căn nhà này mười năm nay không thay đổi. Ông vẫn ngồi trên sofa nhìn những ngọn lửa đong đưa trong …
Tấm Ảnh Trên Tường
1.
Bài luận văn tả bố
Bố tôi trồng hoa. Cả cái làng chài chỉ nhà tôi có một cái cổng kết bằng hoa giấy, và một lối đi trải sỏi dẫn từ cổng vào tận cửa …
Mắt sông không nhắm
Giếng không sâu, nhưng nước lúc nào cũng đục. Người già trong vùng bảo: đó không phải giếng, mà là “mắt sông.” Là chỗ nước dưới lòng đất ngoi lên thở. Mà thứ gì biết thở thì không phải chỉ là nước.
chín chữ của nàng
Đi ngược thời gian —
Mùa thu 1976, miền trung tây nước Mỹ
Nguyên tác: HER NINE WORDS – Ng. Uyen Nicole Dương
Trích từ truyện ngắn đầu trong tuyển tập truyện ngắn cùng tên, Chín Chữ của …
con chuột
Đêm nào anh cũng để dành cho con chuột đúng mười hạt cơm.Cơm đã nguội. Những hạt cơm rời rạc và có mùi nhà kho chứa đồ cũ. Anh ăn chậm, nhai kỹ. Gần cuối …
ngòi bút ngập ngừng
Tất cả những lời khai của mười chín lần “làm việc” đều đúng sự thật và giống nhau từng câu từng chữ. K dám chắc những chỗ xuống hàng cũng giống nhau. Gian dối chỗ nào.
những cọc gỗ không chịu mục
Nhiều năm sau, người ta vẫn thấy một ông già ngồi vá lưới ở mép biển, ngay cái khoảng đất nhỏ xíu còn sót lại giữa những dãy resort sáng choang như ban ngày. Ánh đèn đổ xuống mặt nước lấp loáng mà lạnh. Khách du lịch đi ngang cười nói rộn ràng, đưa máy lên chụp lia lịa như sợ lỡ mất một khoảnh khắc “chân thật”.
quan lớn
“Tao quyết rồi. Lớn lên tao sẽ làm quan lớn, tao sẽ giải quyết những vấn đề này chóng thôi. Bố tao nói chỉ cần tao giữ mình cho tốt, còn lại bố sẽ lo.”
Kẻ Giết Thời Gian
Trong tiệm sửa đồng hồ của ông, không có phút nào hoàn toàn yên ắng. Nhất là những khi vắng khách, tiếng tích tắc của hàng chục chiếc đồng hồ râm ran như tiếng côn …
tình bọ ngựa
Đây là khoảng cách thật sự giữa hai người. Không phải khoảng cách địa lý. Là khoảng cách giữa người ngủ được và người không ngủ được.
người không có dấu chân
Ái Điểu sinh năm 1980 tại Ninh Thuận
Quê nội Tuy Phước Bình Định
Quê mẹ An Giang
Hiện sinh sống tại Châu Đốc từ năm học lớp 8 tới nay
Từ nhỏ đã đam mê nghệ thuật: Thơ-văn-họa-tượng
Có …
THE WARM SPRING
I’ll take your hands in mine
And I’ll call your hair the clouds
Some day if we two must part,
I’d still watch the clouds drifting by
Nguyên Sa, “Any News from Paris, My Love?” (“Paris có gì …
Tết Tha Hương
Người vợ đứng cạnh bàn ăn hỏi:
“Còn mấy ngày nữa là Tết hả anh?”
Người chồng đang ngồi xem TV lơ đãng đáp:
“Thất nghiệp rồi, chán lắm, Tết gì mà Tết!”
Người vợ nhún vai đáp:
“Anh sao …
giao thừa, ở lại…
Bố mẹ nàng có ý đồ trốn ra nước ngoài. Ở đất nước này, tội ấy nặng lắm. Vậy mà nàng Mỵ Châu dám kể cho tên Trọng Thủy – là hắn – nghe. Nghe xong Trọng Thủy lo cuống lên.
CHÂN DUNG NÀNG THƠ
CHÂU DIÊN
Đang học trường Pháp, bị gia đình bắt học thêm chương trình Việt để lấy cả hai bằng Tú tài, tôi phát chán khi phải sáng sáng mặc mini jupe 40cm, chiều chiều thay …
người đàn bà giặt số phận
Donald Trump không ngồi đây. Đó là điều Xuân nghĩ mỗi sáng khi tỉnh dậy, trước cả khi mở mắt. Ông ta trốn thuế như người ta thở, tự nhiên và cần thiết cho sự sống của ông ta. Số tiền ông ta giấu đủ mua cả chục khu phố tiệm nail của bà, nhưng ông ta đứng trên sân khấu với cái cà vạt đỏ như lưỡi quỷ và nói về việc làm nước Mỹ vĩ đại trở lại.
cuộc rượt đuổi
Gã thanh niên bước lên xe, tôi cũng bước lên xe, nhưng không cùng toa với hắn. Tôi ghét hắn nhưng vẫn không ngừng nghĩ về hắn.
trái và phải
Sáng hôm ấy là một ngày dễ nhớ–Ba Mươi tháng Tư, năm Hai Ngàn Không Trăm Bốn Mươi Lăm–phần ngày và tháng nghe quen quen như tôi đã từng nghe đâu đó, lặp đi lặp …

Bình Luận mới