Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

Tôi Đã Làm Gì Trong Năm Heo?

13.02.2020
download

Tóm lại, trong năm heo tôi đã làm việc phải làm. Chỉ mỗi việc này đáng làm và có ý nghĩa nhất thôi.

Đó là ăn hết một con heo.

Đó là truyền thống.

Vâng, trong một năm qua tôi đã nuốt cả một con heo vào người. Một con heo Mỹ nặng cỡ một trăm kí

Số mệnh

11.02.2020

Có ai đó đang ở cạnh tôi. Tôi quay mặt nhìn tấm gương. Một người nữa vừa xuất hiện, ngồi sát tôi, lập lại những động tác của tôi một cách hoàn hảo. Có bao giờ căn nhà này lại có người cùng làm một việc gì đó sát cạnh tôi, lại vào buổi đêm khuya khoắt như thế này.

donotenter

10.02.2020
ThaoDuoc_thumb.jpg

Quãng uống nước tiểu của mình rất chăm chỉ. Riết, đâm nghiện cái mùi vị khai khai của thứ chất lỏng vàng nhờ nhờ hứng từ cơ thể mình đựng trong chiếc chén nhỏ; ngày nào quên uống, nhớ. Thế mà bỗng dưng…

Tám mươi tám

6.02.2020
clip_image002_thumb.jpg

Tôi nhặt được cái USB trong khi đang hối hả ra cửa phi trường Roissy sau 13 tiếng sật sừ trên chuyến bay hơn 10.000 cây số băng từ rìa này của Thái Bình Dương qua rìa kia của Đại Tây Dương.

Phóng sinh

5.02.2020

Nó sẽ bán mấy con cá lớn, phóng sinh cho con nhỏ nhất, vậy là nghe lời má rồi. Không hiểu sao, vừa nghĩ đến phóng sinh nó lại vừa nghĩ đến tiếng xèo xèo trong chảo chiên…

Bèo Bọt

4.02.2020

Một người đàn bà tuổi ngoại tứ tuần, ốm tong teo, lưỡng quyền nhô lên cao đang khấn lạy, nước mắt tuôn lai láng. Sau khi rót rượu ra cúng, bà ta còn khóc thêm chặp nữa và thu mình trong góc căn lầu… chờ nhang cháy hết, cầm đũa ăn cơm.

Vốn tò mò, bà Nhưn Giáp muốn hỏi người đàn bà rằng: “Cô giỗ ai đó?” Nhưng ông chồng vừa thoáng thấy vẻ tò mò của vợ, vội vàng nắm áo kéo bà lại. Theo ông, chuyện muốn biết người được giỗ cúng là ai không cần thiết. Bà vợ ông có thể đoán ngược, đoán xuôi mà vẫn thấm thía cuộc đời bèo bọt như thường.

hai khuôn mặt

3.02.2020
clip_image004_thumb.png

Hồi lên bảy, chị bị chứng sốt thương hàn trầm trọng. Ba má chị đưa chị vào nhà thương Mỹ Tho để điều trị. Riêng bà ngoại chị thì đi cầu đồng cốt để biết tính mệnh chị ra sao. Một bà đồng ở cuối xóm tự xưng là xác cốt của cậu Hoàng Năm bảo:

– Không hề gì, con nhỏ có một cái “vong cô” lành phù hộ nó. Chẳng những nó tai qua nạn khỏi phen này, mà từ đây cho đến cuối đời, cái “vong cô” đó cũng giúp nó mỗi khi nó gặp tai ương.

mỗi người đều có một cái giếng bỏ hoang trong đời

24.01.2020
clip_image001_thumb.jpg

Tiếng chân đuổi phía sau, tiếng súng, tiếng la hét. Chúng tôi bị đạn tiểu liên quạt ngang mặt, quạt ngang lưng, xé lẻ ra từng nhóm, rồi từng người. Một người đàn ông ôm vết thương ở bụng…

Như Cánh Mai Vàng

21.01.2020
DionDior-ApricotBlossom_thumb.jpg

Vũ biết như vậy là không phải, nhưng cứ mỗi lần Nhân và Giang đi vắng thì bất giác chàng lại nhìn vào cái lỗ nhỏ xíu trên vách thông qua nhà cô Hoàng Mai.

Chuyến Tàu Cuối Năm

20.01.2020
Người ngồi chiều cuối năm - Tranh Đinh Cường (sơn dầu trên giấy 18 x 18 in)

Tôi sống trong căn nhà bọc bằng một loại tôn, mang màu xám nhạt của sắt thép. Căn nhà dài và ốm như một toa tàu lửa, lại gần trạm xe điện, lúc nào cũng …

Ga Hoang

16.01.2020
train-tracks-in-HN_thumb.jpg

Tắm xong, ông tôi nằm xuống ngôi nhà mới và ngủ, lần này là mãi mãi. Người thanh niên đi rồi. Đứa trẻ cũng theo tiếng đoàn tàu. Con trăn sắt nuốt theo tất cả, trừ tôi. Không biết ai đã đặt vào tay tôi một nhành ngọc lan. Hoa thơm hơn mít chín cây. Lấp đất đi thôi, tôi nói, và đặt lưng, một giấc ngon và ấm trên đất quê hương.

Vai Phụ

14.01.2020
Thanh-Nam-at-his-wedding-with-Tuy-Hong_thumb.jpg

Người ta làm việc bình thản như khi ta thay bức ảnh cũ trên tường. Tất cả mọi người không còn một ai nhớ đến Liêm nữa. Chỉ có tôi …. mỗi lần đi coi hát nhìn những vai trò không quá mười phút trong một vở tuồng, tôi lại nhớ tới Liêm, nhớ đến những con tầu suốt đời làm cái việc đẩy những con tầu khác vượt khỏi những đoạn đèo dốc…

ppp.pianississimo

13.01.2020
clip_image001_thumb.jpg

Mãi đến sinh nhật 24, nhờ tiền lương đi làm dành dụm cắc ca cắc củm tôi mới có thể tự tặng cho mình một cây piano 300.000 đồng, thời giá thập niên một ngàn chín trăm bảy mươi, mua lại của một ông Hoa kiều Chợ Lớn…

Taibele và con quỷ

10.01.2020
image3_thumb.png

Anh ta cũng nhắc cho nàng nhớ là có buổi sáng, khi thức dậy, nàng thấy có dấu vết bầm trên ngực. Nàng cứ tưởng đó là do ma cắn. Thực ra, đó là dấu vết do môi của con quỷ Hurmizah để lại sau một cái hôn, anh ta bảo thế.
Một lát sau, con quỷ leo lên giường Taibele, và ăn nằm với nàng. Hắn giao hẹn với nàng rằng kể từ nay, hắn sẽ đến với nàng hai lần mỗi tuần, vào tối thứ tư và tối lễ Sabbath, là những tối mà bọn vô đạo[7] có quyền đi khắp mọi nơi.

Phu xướng phụ tùy

9.01.2020
il_fullxfull.380213212_npl1_thumb.jpg

Câu chuyện pho tượng đồng đen chưa dứt. Nó trở thành một đề tài thỉnh thoảng được mang ra kể cho bạn bè nghe. Chị vợ suýt soa:

‘Tiếc thật. Cái tượng đáng giá cả nghìn đồng, anh ấy mua rẻ có một trăm mấy, bây giờ bảo hiểm nó đền mấy cũng lỗ nặng.’

Bạn hỏi:

‘Thế cảnh sát có tìm được ai không?’

hai bên sông

6.01.2020
clip_image004_thumb.jpg

Tôi thấy họ khổ, tôi thấy cuộc sống này khổ, sắp hết cuộc đời còn phải vác cuốc ra đồng, vẫn phải lội ruộng vẫn phải dầm mưa. Những công lao ông đã làm từ hồi còn trẻ còn khỏe bây giờ để đâu? Hay suốt mấy chục năm qua cuộc sống kéo dài, ngày nào làm đủ ăn ngày đó, không bao giờ thừa để bây giờ vẫn thế. Những buổi họp, những hoan hô, những đả đảo có giúp được gì cho cuộc sống này không? Tôi không biết, thật tôi không biết. Và tôi nghĩ lại những ngày học qua, những triết thuyết, những chứng minh giải thích, những con số, những danh từ thật quả chẳng ăn nhằm gì đến cuộc sống này, hay có chăng, còn xa lắm.

ĐỜI NGỬI KHÓI

2.01.2020

Đã hơn tuần nay, mỗi chiều tối, Tôm đốt năm bảy trang sách tiểu thuyết, hoặc một mớ trang giấy của một tập san văn chương — phải là giấy có in chữ, không phải giấy trắng. Anh đốt. Rồi, rồi anh…ngửi khói. Chừng mê mẩn. Chừng ngỡ ngàng say đắm. Anh đốt, anh ngồi, anh ngửi. Anh mơ hồ, như một con thú nhỏ nhoi trong ánh trời hừng sót lúc núi rừng đã vào đêm

BAY ÐÊM

1.01.2020
hossein-04_thumb.jpg

Tôi không phụng sự ai, tôi phụng sự giấc mơ của mình, và tự tìm cách bay lên.

Năm mười tuổi, một buổi đêm thức giấc, tôi bước ra vườn, cảm thấy lưng mình nứt ra một đường xẻ ở giữa, chạy dọc gần xuống eo, rồi từ đó mọc ra một đôi cánh. Vậy là tôi trở thành người bay.

Mùa Giáng Sinh Xưa Tôi Đã Hứa

24.12.2019
clip_image002_thumb.jpg

“Betty không được khỏe,” ông nói. Về sau tôi mới hiểu trọn vẹn điều ông nói. Lúc ấy, tôi chỉ đoán mò đại khái là thời tiết làm khó dễ bà cụ gì đó. Bà Betty bị under the weather.

Lần đầu tiên hai chúng tôi có chút riêng tư trong lòng chiếc xe lạnh băng không khác gì ngoài trời. Cái lạnh cào xé cổ họng, tôi bật tiếng ho. Ông già quay sang nhìn. “Xin lỗi, xe cũ không có heat.”

Phải chi…

3.10.2019

Từ buổi ấy tôi nhìn những người tôi gọi là bố mẹ ba má bằng con mắt khác. Con mắt quan sát của một người đứng nửa trong nửa ngoài, không biết vị trí của mình nằm nơi đâu. Phải chi tôi đừng sinh ra. Phải chi má tôi đồng ý ra tay giết tôi, rồi thì sao? Với ám ảnh mình là cục nợ mà mọi người phải gánh chịu, tôi xa lánh dần những người trong gia đình

Đi. Trong một buổi sáng

20.08.2019
Old-saigon-street_thumb.jpg

Mặt trời đã khá cao phía trước, lấp lửng lưng chừng phía sau tòa cao ốc ngất ngưởng, bắt đầu trút cái xuống cái nóng nồng một ngày tháng bảy. Chàng dắt nàng. Nàng dắt chàng. Họ dắt nhau. Xiêu vẹo, lảo đảo. Quành qua Hai Bà Trưng, quẹo xuống Stafford, đi thẳng đến Triệu Đà, đụng Trần Thúc Nhẫn, băng qua khỏi Russel là đến đường Main. Thành phố loanh quanh. Buổi sáng loanh quanh, lẽo đẽo, mệt nhoài.

Xứ Đen Và Phượng Đỏ

7.08.2019
IMG_3504_thumb.jpg

Chiều đi trên đoạn đường hướng về phố núi, dưới triền đồi của hải đảo Tenerife. Ngoài kia là biển và bên trong là khu phố với những dãy chung cư cao tầng và những ngôi nhà thâm thấp, màu trăng trắng, từ xa nhìn vào thấy khu phố như nằm dựa vô ba bên vách núi và mặt ngoài hướng ra biển. Tôi cắm cúi đi tới dưới tàn của một hàng cây mà tôi hổng hay, chợt thấy bông gì rụng đỏ trên đường

Đứa Văn Hay Chữ Tốt Trong Nhà

2.08.2019
clip_image002_thumb.jpg

Mẹ tôi đập cái điện thoại xuống bàn. “Anh ấy muốn chết cũng không được nữa hay sao!” Mẹ tôi khóc. “Ngay cả sự chết cũng phải đi sau Bà Nội! Sợ cái gì chứ, sợ tin buồn làm bà lăn ra chết à? Không có cái gì giết bà ấy được hết á. Bà ấy bất khả xâm phạm! Đâm cọc vào tim bà ấy cũng chẳng chết!”

MÙA HÈ KHÔNG ĐI

31.07.2019
clip_image006_thumb.jpg

Vào mùa hè dân Tây cuốn gói đi khỏi nơi mình sống như một nghi thức thường niên. Công chức, doanh nhân, bác sĩ , y tá, giáo viên, thợ làm bánh, bếp trưởng, nhân viên bán hàng, người trồng rau quả, công nhân tạp vụ, cô giữ trẻ, phu đổ rác, vân vân, tất cả a-lê-hấp lên đường! Làm việc quần quật suốt năm chỉ để có một kỳ nghỉ ngắn ngủi vài tuần ở miền quê, miền núi hoặc miền biển. Đầu hè họ hỏi nhau năm nay tính đi đâu, cuối hè gặp lại nhau họ ríu rít sao, sao, vui không? Chà, rám nắng nhe!

Hôm nay có phải

30.07.2019

Hôm nay có phải ngày đó không… Con chim bất chợt sà xuống giường, đậu ngay trên vai chàng. Mình xanh đầu đen mỏ đỏ. Chân nó giẫm cả lên tóc tôi. Tôi khiếp vía tung chăn bật dậy, cài lại khuy áo. Hôm nay có phải ngày đó không… Cái giọng tựa như bé gái lại lảnh lói từ vai chàng. Câm miệng! Chàng quát trong lúc kéo tôi nằm xuống lại. Con ác là phá lên cười ranh mãnh rồi phóng vút ra ngoài cửa sổ

Mười hai tiếng đồng hồ. Những lời tự sự và những góc nhìn (Twelve hours – Narratives and Perspectives)


♦ Chuyển ngữ:
26.07.2019

Cha luôn luôn ở xa, đi ra nước ngoài, bận rộn, và giờ thì cha vẫn cứ như vậy chỉ có là không ở trong căn nhà này thôi. Ly dị cũng không làm cuộc sống mình thay đổi, nhưng nó làm mẹ đổi thay. Mẹ kiếm được việc làm, và mua một cái tủ lạnh có ngăn đá, và giờ lại cặp với tên Alex đỏm dáng gần như xêm xêm lứa tuổi mình. Mình nghĩ Alex thì cũng được đi. Tuy nhiên mẹ có thể kể với mình sớm hơn một tí. Cho mình chuẩn bị chứ.

MADE IN GIẤC MƠ

25.07.2019

Ngày thứ tư cũng như ngày thứ ba. Ở giữa bảy ngày có khoảng chập như vậy. Ở khoảng đó mọi mối quan hệ quân thần, phu phụ được giải quyết đơn giản, xử lý đơn giản chưa từng thấy. Thật chưa bao giờ người ta thật thà thẳng thắn với nhau như bây giờ.

Blemishes/ Trổ Đồi Mồi

20.07.2019
clip_image003_thumb.jpg

Tưởng đâu đã khô héo, nhưng không, chỉ cần một cú nhấp chuột Thị liền sóng sánh. Triệu triệu người đã và đang mò lên youtube để nghe và ngó Khatia Buniatishvili, có ai trong số này bản lai diện mục truy lùng ra chân tướng của mình như Y Thị? / Y Thị thought she had withered, but a single mouse click and she can undulate. Millions and millions of people visit Youtube to listen to and watch Khatia Buniatishvili, but how many of them have found their real “self”?

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)