Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

Những mảnh ghép

8.03.2021

Cô từ từ mở mắt. Một giấc ngủ sâu mê mệt đến nỗi mắt cứ như bị nhíu lại không thể mở to, mọi thứ lờ mờ. Mình đang ở đâu đây? Giờ là sáng …

Số

26.02.2021

Chuyện thực ngoài đời lắm khi vượt qua trí tưởng tượng của con người. Tôi có cái duyên gặp được một số nhân vật khá lý thú. Nhìn bề ngoài họ cũng chỉ bình thường nhưng họ lại kể cho tôi nghe những mẩu chuyện đời rất kỳ lạ…

XẬP XÒE ÉN LIỆNG

24.02.2021
clip_image002_thumb.jpg

Không phải khi nào người ta cũng nghĩ tới một người khác. Anh quá bận việc và thuở ấy mới vào đời có bao nhiêu là dịp làm quen, mà mình thì cứ tưởng trên đời có bao nhiêu là người đang chờ mình ở sau khúc đường kia rồi bạn thấy nó kéo ra mãi mà thực ra chẳng có khúc đường nào cả, hay có khi sau một khúc quanh thật anh chỉ gặp mỗi một cái cột đèn khô không khốc.

1. Tôi Đã Làm Gì Trong Năm Chuột- 2. Bữa Tiệc Giao Thừa của Da Màu

13.02.2021
20210212_104007_thumb.jpg

Mỗi năm mỗi thêm người trên bàn tiệc, ngồi chật cứng. Chen chúc nhau.

Tôi rót rượu mơ chính tay mình ủ từ tháng tư. Tôi bày bình hoa Chim Thiên Đàng Tung Cánh cùng một ít trái cây. Và tôi ngâm bài thơ Lê Sông Văn mới gửi cho cả bàn tiệc nghe

Bông hoa Thủy-tiên

11.02.2021
il_340x270.1030421731_cvm6_thumb.jpg

Chàng ngồi hút thuốc, thấy thân thể nhẹ nhàng như làn khói, cố định trí nghĩ xem mình ở đâu, nhưng không thể nhớ ra được, chỉ mang máng rằng cái gian phòng này, chàng đã thấy một lần, mà những việc sẩy [xảy] ra chàng cũng đã trải qua một lần.

BẮT TRỘM NGÀY XUÂN

11.02.2021
clip_image002_thumb.png

Gió trưa thổi vào nhà nghe man mát. Nhớ uống vội một ly nước lạnh rồi đi ngủ trưa. Giấc ngủ đến với đến với Nhớ thật sâu, thật nồng trong làn gió nhẹ của miền quê yên tĩnh. Trong giấc ngủ, Nhớ chiêm bao thấy mình bận quần áo mới ăn Tết, hai tay nắm một mớ tiền mừng tuổi và miệng thì ngốn đầy những mứt là mứt!

Mười phút đỏ

9.02.2021
clip_image004_thumb.jpg

Những hồng-hồng-tuyết-tuyết-trong-tủ-kính tự trưng bày vóc dáng mình ở nhiều tư thế. Đứng ưỡn ẹo, ngồi dạng chân, nhìn thách thức, cười mời mọc. Tóc bạch kim, tóc đen, tóc hạt dẻ, tóc nhuộm highlight. Da trắng sữa, trắng kem, trắng bạch tạng, ngăm ngăm, nâu nâu, ngà ngà, vàng vàng.

Chờ Xe Rác Đi Qua

1.02.2021
a_thumb.jpg

Gã lững thững bước vào căn phòng chung cư chật hẹp, ném cái nhìn săm soi khắp bốn vách tường. Rồi gã cầm cây đàn của cô lên, ngồi phịch xuống ghế, gẩy vu vơ vài nốt nhạc. Gã nhìn cô đang loay hoay bên tủ áo. Chắc cô đang chọn bộ quần áo thường mặc ở nhà, với chiếc áo có hàng nút cài lên tận cổ. Tôi mong cô làm thế.

Tấm thiệp


♦ Chuyển ngữ:
7.01.2021
clip_image002_thumb.png

Humberto Solano sinh trưởng ở Làng Chài Lưới. Tuổi thơ của hắn trải qua nơi ven hồ của một vùng chằng chịt cống rãnh, giúp cha mẹ làm ghe thúng. Thời thanh niên, hắn thường la cà ở những quán bi-da hay nhà thổ ở miền sông nước. Khi cha hắn chết đuối…

Chinh Phụ Ngâm

25.12.2020
clip_image002.gif

Thời gian đó, đi theo anh chị họa sĩ Cù Nguyễn, tôi mang hết tủ sách của Nghiêu Đề đã nhọc công giấ́u diếm ra bày, bán chữ nghĩa ngoài Chợ Sách trên đường Calmette, Ký Con.

Bán thì ít mà tôi mải mê đọc lại những cuốn sách quí đó thì nhiều. Tôi xót xa, tiếc rẻ khi phải bán đi sách của Arthur Koestler, Dostoevsky hay Solzhenitsyn….

Người Khách Lạ Đêm Giáng Sinh

24.12.2020
clip_image002_thumb.jpg

Ngày sắp dựng tại làng Belem. Ngôi sao lạ vừa biến mất. Người khách viếng cuối cùng cũng đã rời đi. Đức Nữ Maria cũng đã chất lại những đống rơm cho hài nhi, cuối cùng, cũng vừa nhắm mắt ngủ. Nhưng người ta có thể nào ngủ được trong đêm Giáng Sinh không?

cánh bướm

21.12.2020
clip_image002_thumb.jpg

Trên một cánh bướm mà tôi gặp ở Mexico có cái hình kỳ lạ như hình vuông, mà tôi không giải thích được ý nghĩ. Trong dịp khác, chúng có hình của con mắt khá lớn như mắt thú dữ, có lẽ để đe dọa kẻ thù. Con mắt ấy thật đáng sợ.

Tay bơi


♦ Chuyển ngữ:
15.12.2020
clip_image004_thumb.png

Hắn vốn sống một cuộc đời không bị ràng buộc, nên cũng khó mà giải thích vì sao hắn lại thích thú với ý tưởng muốn trốn thoát thực tế như thế. Bằng con mắt của một nhà vẽ địa đồ, dường như hắn hình dung ra được một chuỗi các hồ bơi trong vùng hắn ở…

Chiếc đồng hồ vàng

11.12.2020

Bà nội nói bà bị mất chiếc đồng hồ đeo tay bằng vàng. Bà hỏi tôi có lấy chiếc đồng hồ đó không thì cho bà xin lại, nếu tôi muốn tiền bà sẽ cho tôi tiền, nhưng tôi hãy trả lại cho bà chiếc đồng hồ đó vì đó là kỷ niệm ông tặng bà nên bà rất quý nó.

Mười Một Tuổi

10.12.2020
eleven_thumb.jpg

Điều mà chẳng ai hiểu về ngày sinh nhật và chẳng ai nói với bạn là khi bạn mười một tuổi, bạn cũng là mười, là chín, là tám, là bảy, là sáu, là năm, là bốn, là ba, là hai, và là một tuổi. Vào ngày sinh nhật thứ mười một, bạn thức dậy, tưởng là sẽ cảm thấy mình mười một tuổi, nhưng lại chẳng cảm thấy gì cả.

Trăng màu mận chín

9.12.2020
NDT-TrangMauManChin_thumb.jpg

Bỗng người đàn ông quay lại. Suzanne. Anh ta reo lên. Tim đập rộn ràng, cô cố trấn tĩnh, từ từ quay lại. Nước mắt cô ứa ra.
Tất nhiên đó chỉ là sự tưởng tượng của cô. Anh không reo lên như vậy.

Bảy chú vịt con

7.12.2020
9283541_thumb.jpg

Nhiệm vụ được coi như hoàn tất. Bảy chú vịt con được trao lại cho tôi. Chúng nằm gọn trong một thùng giấy trong phòng làm việc của tôi, bên cạnh có bát nước và mấy mẩu bánh mì chị Yến xé vụn bỏ vào. Khi hỏi thăm những tay nghề chuyên cứu vịt ở sở, chúng tôi được cố vấn là đừng trả chúng lại cho bà vịt mẹ

Thằng Mọi Đen Không Là Con Của Chúa!

1.12.2020
a_thumb.jpg

Hai đứa trẻ mò mẫm trong bóng tối. Cái bóng nhỏ bé loắt choắt của thằng bé mộng du lướt nhanh và đậu xuống chiếc giường gỗ ọp ẹp của nó. Trong đầu nó vẫn xào xáo những ý nghĩ ngầu đục. Nó không thích ai gọi nó là thằng mọi đen, dù da nó đen như thể lúc sinh ra bà mụ đã lấy nhọ nồi quệt khắp thân thể nó để chữa bệnh hoặc đánh đuổi tà ma gì đó, rồi quên tắm rửa cho nó.

Mao ở Vũ Hán

24.11.2020
Poster-commemorate-the-first-year-of-the-Good-swim-1967_thumb.jpg

Ông nhìn thấy cái bụng của một người đàn bà sắp sinh vẫn còn đáp ứng cuồng nhiệt, cái chóp cao nhất của nó, lượn quẫy đạp của đứa bé muốn thoát ra, cái rốn phập phồng, ngửi được mùi tinh dịch của mình, mùi của một loài dịch bệnh được ông gieo xuống ở Vũ Hán đêm qua, sẽ được nuôi cấy nhiều năm ….

Ma về làng

19.11.2020
clip_image002_thumb.jpg

Ngoài mấy lùm tre. Ma bắt họ rồi nhốt họ trong đó, mày không nghe họ rên rỉ buổi tối à. Mà thật, có nhiều tối, tôi đi ngang lùm tre gần nhà nội, với người lớn, tôi nghe tiếng kẽo kẹt từ trong đó. Tôi nghĩ, chắc họ bị ma ám rồi nghẹn giọng, không nói tiếng người được. Tôi thấy sợ.

PHẬN NGƯỜI TRONG CÕI ẢO

16.11.2020

Tiểu sử của Đạo Nữ khá nhiều bí ẩn, cách tu hành lạ lùng, phong thái kẻ tu hành nửa ma nửa Phật, tỉnh tỉnh mơ mơ, cũng là đặc điểm quyến rũ bá tánh hiếu kỳ. Cái khuôn phép, cái khuôn vàng thước ngọc lắm khi làm con người chán nản, muốn phá bỏ, vượt ngoài. Là tìm tới cái lạ, chỗ ma ám quỷ hiện hình.

phiên bản

10.11.2020

lấy vợ là lấy một người vợ, chứ không phải là lấy một người tình làm vợ. Mãi khá lâu về sau khi con cái và Nguyện và chàng kết dính nhau thành một khối bê tông cốt sắt, chàng mới cảm nhận hết cái khác nhau của hai điều trông rất giống nhau này. Mà lúc đó thì tốt xấu đúng sai đều đã hòa tan vào nhau như nước sôi dội vào nước đá rồi.

CHIẾC VÒNG ĐÁ TÍM

6.11.2020
old-towne_thumb.jpg

cô đi kiếm cái gương rồi xoay qua xoay lại nhìn ngắm mình trong gương. Nhưng Kim bỗng giật mình vì rõ ràng trong gương có phản chiếu hình ảnh một cô gái tóc dài, mặc chiếc áo đầm dài màu tím đang đứng nhìn Kim đăm đăm. Kim quay ngoắt người lại nhưng hoàn toàn không thấy ai.

Mảnh vải hoa lốm đốm

5.11.2020

Giữa đồng không mông quạnh không một bóng người thì lấy ai mà cứu mình. Vũ chấp chới hai tay gần tuyệt vọng. Anh bám vào miệng hố trèo lên thì đất lại lở ra, Vũ càng sụp xuống sâu hơn. Anh không dám động đậy nữa.

Xe

4.11.2020
th-13_thumb.jpg

Vì tôi đã rơi xuống sâu quá rồi hay vì xe đã chạy mất mà tôi thấy đỉnh rìa vực trơ trọi thế kia. Mắt tôi nghỉm vào đáy vực và tôi thấy mình như bị hút vào chốn hư không. Một khe sáng phải không. Tôi lấy ngón tay chọc vào, rồi xé ra. Màn ánh sáng khoét rộng. Tôi xé thêm.

MA SỐNG


♦ Chuyển ngữ:
31.10.2020
clip_image006_thumb.png

LTS: Trong câu chuyện dưới đây của nhà văn El Salvador Claudia Hernández, với nhan đề trong nguyên tác là Viva, thế giới của những người làm việc văn phòng có vẻ như bình thường: những mẩu chuyện phiếm hằng ngày, những vụ đuổi việc hay kiện cáo. Duy chỉ có một điều đáng ngại: những người chết vẫn tiếp tục làm việc.
Đặc biệt, khi dịch đến cuối truyện, dịch giả cảm thấy không mấy hài lòng với phần kết, nên đã tự viết một cái kết khác cho mối tình ma này, mà theo chúng tôi rất lôi cuốn, thoả đáng, và ma quái Halloween. Mời bạn đọc theo dõi một truyện ngắn với hai kết thúc, hai lựa chọn, hai hướng đi khác hẳn nhau…

MỘ CHÍ

28.10.2020
clip_image002_thumb.jpg

Không phải cảm đâu. Âm khí vần vũ lên cả hai chân mày đè cái mặt bà tối hù. Bà bị rồi! Cúng chưa?

– Chưa.

– Tôi đã nói cúng đi, để càng lâu thần sắc càng suy nhược, có khi quá trễ phải nhờ đến thầy mà chưa chắc gỡ được.

Mẹ Đã Gặp Ma Bao Giờ Chưa?


♦ Chuyển ngữ:
28.10.2020
clip_image002_thumb.jpg

Tôi kể cho con gái tôi nghe chuyện những con ma này, bởi vì tôi muốn thành thật với con tôi. Ma không có thật, nhưng ma cũng có thật chứ? Hay gì gì như thế. Tôi không biết tôi muốn nói gì cho con gái tôi biết. Có lẽ tôi hơi khoe khoang. Tôi nói ba con ma.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)