Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Thu Phong

HOA MAI KHÔNG NỞ

23.01.2019

Anh ngồi xuống, cầm chén cầm đũa lên, nhìn chén tép mỡ kho tiêu anh vừa mới mang ra, nhìn chén cơm chiên rồi nhìn dĩa dưa chuột. Nhưng rồi anh bỏ chén đũa xuống.

Anh không thể ăn trong hoàn cảnh này. Thái độ của hai người đàn ông thật bất thường. Anh thấy có gì là lạ nơi họ. Anh chưa biết tại sao họ đến.

Khúc vọng cổ say

21.06.2018

Lan ngồi im lặng lắng nghe Tư Lễ tiếp tục vừa đi vừa cất giọng:

“Cô ơi! Đôi chiếu này tự tay tôi dệt lấy, tôi đã lựa từng cọng lác sợi gai. Nhưng khi tôi đến nơi thì cô đã rời bỏ quê nhà sang xứ khác, tôi đứng trước cổng vườn xưa với nỗi buồn man mác, còn đôi chiếu này tôi biết tặng cho ai?”

Hát đến đây, Tư Lễ ngưng, bước đến bên Lan.

Bệnh nhân

10.05.2018
Golconde_thumb.jpg

“Trong một truyện ngắn của anh có chi tiết những hình nhân nói năng suy nghĩ như con người?” “Vâng, nhưng tôi có viết thêm là những cử động của các hình nhân chỉ xảy ra khi vắng mặt con người, và lời họ nói ở một tần số mà con người không nghe được.” “Nhưng riêng anh thì thấy và nghe được?” “Thưa vâng, vì tôi biết lắng nghe.”

Trả thù dân tộc

31.01.2018
468741857_thumb.jpg

Bỗng tiếng người đồng hương khóa trước vang lên trong tâm thức anh: “Con gái Mỹ dễ “ấy” lắm; nhưng nếu mình không làm nó thỏa mãn nó sẽ thưa mình ra tòa.”

Trong khi lý trí bảo Hữu phải giữ đầu lạnh, dục vọng nung nóng thân thể anh.

Cát

9.01.2018
il_570xN.1222055276_ieo4_thumb.jpg

Sandbridge- sơn dầu của John White
Khách sạn tọa lạc ven rừng, kiến trúc hài hòa với thiên nhiên, giữa các cây cổ thụ dây leo chằng chịt, rễ to trồi khỏi mặt đất.
Khung cảnh …

Truyện Chớp Thu Phong: Tay Thầy / Hình Bóng / Cổ Tích

5.10.2017
Plum-Park-in-Kameido-1857_thumb.jpg

Trên đường, người mẹ chợt nhìn thấy con búp bê trên tay con trai, vô cùng ngạc nhiên: “Tại sao con giữ búp bê của em? Còn ngựa gỗ của con đâu?”
Hai giòng lệ đang tuôn xuống khuôn mặt cậu bé.

Trở thành

13.09.2017

Ông không có lỗi gì cả, ông là người bị tôi lợi dụng.”

Ba và bà ấy tiếp tục nói chuyện như vậy, kẻ ngoài người trong.

“Tôi biết tôi không là gì của cô cả; nhưng cô là mẹ của con tôi.”

“Đứa bé không phải là con ông, ông không hề muốn có nó.”

Thư ngỏ gởi bà Tôn Nữ Thị Ninh

15.06.2016
Kerrey-and-FUV_thumb.jpg

Theo tôi ông Bob Kerrey không phải là “một biểu tượng của quá khứ đen tối” vì cụm từ ấy mông lung … quá. Nói ông là “biểu tượng cho tội ác chiến tranh”thì đúng hơn; … đúng hơn nữa là “biểu tượng cho tội ác chiến tranh của lính Mỹ”(vì không chỉ có lính Mỹ mới phạm tội ác chiến tranh); Nhưng tôi ngờ ngay cả sửa lại như vậy vẫn có người tranh cãi. ( Còn trung úy William L.Calley thì sao?)

Bàn Tròn- Thu Phong

3.04.2014

Vậy hôn nhân và tình dục có thực sự là kẻ thù, có là điều tồi tệ nhất của phụ nữ có tham vọng? Ngoài câu hỏi của Da Màu, tôi mạn phép BBT Da Màu nêu lên câu hỏi trên với các nhà văn nữ Việt Nam trong và ngoài nước.

Tôi có đọc vài truyện ngắn của tác giả nữ Việt Nam viết về tình dục trong đó tôi chú ý nhất truyện ngắn “Bóng đè” của nhà văn Đỗ Hoàng Diệu dù yếu tố tình dục có thể không phải là chủ đề của cô.

Bướm-Hoa

22.11.2013

Sau ít phút cô gái không nhìn thấy con bướm nữa; tuy nhiên cô có cảm giác có một luồng hơi mát lạnh phả vào người mình. Sau đó cô nhìn thấy đôi cánh bướm khổng lồ vờn trên da thịt rồi phủ lên thân thể mình.
Rồi cô gái có cảm giác một sự tiếp xúc, những cái vuốt ve. Đằm thắm. Nhẹ nhàng.

Mảnh khiếm khuyết

25.10.2013

Ánh mắt sáng lên, cô sinh viên lần lượt cầm lấy 3 mảnh ngẫu nhiên, cảm nhận cảm giác cổ xưa, thuần phác, nhìn kỹ thấy màu sắc dịu nhẹ có những hoa văn trang trí hình trúc và sen. Cô ráp thử vài mảnh lại. Chúng khớp với nhau, ra hình dáng một chiếc chum.

Biện pháp của mối

26.06.2009

Không, toàn bộ cơ thể anh còn rắn chắc. Màu da thịt anh còn hồng hào. (Điều này là vô lý, vì anh không trông thấy bất cứ thứ gì.)
Trong lúc lũ giòi phía trên tập trung ở đỉnh đầu anh, lũ giòi trên ngực tìm cách xâm nhập vào bên trong thân thể anh. Chúng đục hàng ngàn lỗ nhỏ kích thước vừa cơ thể chúng.
Lũ giòi trên đầu đang chui qua da.

Giấc mơ hình cánh bướm

18.02.2009

Anh định nói với vợ anh rằng nó sẽ là một con bướm mà cô rất thích; tuy nhiên, anh im lặng. Trong trường hợp này, đó sẽ là một lời trách móc. Anh không thể trách vợ. Những cây cải, cũng như cây ớt, bụi hành góp phần làm nên bữa ăn đạm bạc của gia đình. Anh thẫn thờ bước đi dọc luống cải, hình dung con gái sẽ phản ứng thế nào khi đi học về không nhìn thấy con sâu.

Mùa dế

26.09.2008

Thu Phong
Tất cả đều có(Sarvastivada)
Chàng thiếu niên thả nó vào ụ đất dưới chân bụi Mua, nơi chàng đã bắt nó. Là con dế cuối cùng, chàng vẫn thả, theo thông lệ của chàng. …

Đôi cánh của mơ

15.07.2007

Ba mươi năm qua, một số người đã lên tiếng trong tư thế của họ; tuy nhiên, không phải tất cả sự thật đã được phơi bày. MTL là tiếng nói một người với tư thế một chứng nhân, đồng thời là nạn nhân, một thứ tiếng có tác động mãnh liệt, khiến người đọc sững sờ, đớn đau, buồn rã.

Hai người đàn ông Một chuyến tàu

31.05.2007

Hầu như với mọi ngành nghệ thuật, vấn đề không phải là ý tưởng; mà, chính là cách thể hiện ý tưởng ấy.
Đây là một vở kịch vừa để trình diễn, vừa để đọc.
Chuyến tàu là hình ảnh của thời gian. Thời gian là của khán giả. Họ có thể lựa chọn quá khứ hay hiện tại, chọn giữa hiện thực hay phi thực, chọn lựa xuống ga hay đi suốt chuyến tàu.
Trên mặt phẳng sân khấu, quá khứ và hiện tại cùng đồng hiện. Các nhân vật mang trong họ nhiều dấu mốc thời gian. Thời gian là nguyên do tạo nên những phiên bản từ một nhân vật chính bản.

Một người lính tồi

3.02.2007

Chiến tranh chấm dứt không phải cách anh mong muốn; các kế hoạch đời anh đều đổ vỡ, ngoại trừ việc lập gia đình. Với hai bàn tay trắng.
Anh trở nên ít nói.
Anh ít ra khỏi nhà.
Anh hút thuốc tay ám khói.

Hạ Huyền

6.01.2007

Đêm. Biệt thự. Phòng ngủ.
Giường lớn. Người đàn ông và đàn bà đang ngủ. Người đàn ông nằm ngửa.
Người đàn bà nằm nghiêng, mái tóc xõa tung trên gối mộng mị.
Giường con cạnh bên. Bé trai năm tuổi, rèm mi khép, miệng hé mở, má phúng phính trông giống thiên thần của các họa sĩ Âu-Châu thời Phục hưng.

Sinh Nở

23.12.2006

Nàng đã không nhìn vào bên trong, không ưu tư về thân phận mình với danh nghĩa một sinh vật, một động vật, một con người được Thượng đế tạo dựng, nàng tưởng Ngài đã xong công việc với vạn vật, với nàng. Nàng tưởng thân thể mình đã hoàn chỉnh với bấy nhiêu bộ phận bất biến, và những bộ phận ấy vận hành theo một nhịp điệu đều đặn, chỉ có thể lụi tàn dần

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)