Trang chính » Chuyên Đề, Kịch, Kịch đương đại Việt Nam & thế giới, Sáng Tác Email bài này

một thế giới khác (màn 6 và 7)

0 bình luận ♦ 13.11.2021

Mannequins in fashion shop, display window, interior design


MÀN 6

CẢNH GIAN HÀNG MA-NƠ-CANH

Cửa hàng ma-nơ-canh của Vũ. Có thêm một cây thông Giáng sinh to đặt giữa phòng. Tờ lịch ghi “Tháng 12 Ngày 24”.

Đồng hồ chỉ 2 giờ 30 phút. Có nhiều người đi qua lại ngoài cửa sổ. Thỉnh thoảng tiếng động cơ xe, tiếng còi xe vọng tới.

Ba người ở trong phòng: Vũ, Lụa và một ông lão chừng 70 tuổi, tóc bạc trắng, dáng cao gầy. Ông lão cẩn thận lấy từ hai thùng cạc- tông lớn ra những bộ trang phục phụ nữ đủ kiểu, đủ màu.

ÔNG LÃO

(Lấy ra bộ ki-mô-nô trao cho Vũ)

Đây là bộ truyền thống của phụ nữ Nhật-Bản.

Trong khi Vũ cầm bộ ki-mô-nô ngắm nghía, ông lão lấy ra bộ xà-rông trao cho Lụa.

ÔNG LÃO

Còn đây là quần của phụ nữ Thái-Lan.

LỤA

Hình như phụ nữ Lào, Miến Điện, Cam-Bốt cũng mặc kiểu này?

ÔNG LÃO

Vâng, cả phụ nữ Nam Dương cũng thế.

(Nói với ông lão)

Bác nói tất cả đều chưa mặc, phải không? Bộ này hơi cũ?

ÔNG LÃO

(Lấy ra bộ áo dài trao cho Vũ)

Vâng, màu sắc có bị biến đổi đôi chút qua thời gian, tuy vậy, tất cả đều chưa sử dụng, còn rất tốt!

Bác bớt thêm chút ít nữa có được không. Những thứ này bây giờ khó bán lắm! Trừ các dân tộc thiểu số, hầu hết phụ nữ không còn mặc áo quần truyền thống nữa. Có chăng chỉ trong các cuộc lễ hội. Bác bán rẻ cháu mua chứ chưa biết để làm gì!

LỤA

Những bộ áo váy này tuy có đẹp thật; nhưng tất cả đều rườm rà, không gọn gàng, không đáp ứng được nhu cầu sinh hoạt trong một xã hội công nghiệp hiện đại. Bác có thấy thế không?

ÔNG LÃO

(Trao cho Lụa bộ váy)

Nó có giá trị sưu tầm cao đấy, phải không?

Nhưng bác thấy đấy, cháu không phải là nhà sưu tầm.

ÔNG LÃO

Thôi được! Tôi bớt cho cô chú 100 ngàn.

Vũ và Lụa đếm tới bộ đồ cuối cùng; Vũ lấy một xấp tiền trả cho ông lão. Ông lão đếm lại, bỏ tiền vào túi, chào Vũ và Lụa rồi bước ra khỏi gian hàng.

Vũ tiễn ông lão ra cửa. Trong khi ấy, Lụa thay vào bộ ki-mô-nô.

Vũ nhìn theo hướng đi của ông lão. Chợt anh chạy vội vào.

(Hốt hoảng)

Chết rồi! Bả tới.

LỤA

(Thản nhiên)

Bà má anh?

Vũ gật đầu, nhìn Lụa từ đầu đến chân.

LỤA

Anh muốn em lánh mặt?

Vũ gật đầu.

Lụa khoan thai, đứng lẩn vào các ma-nơ-canh.

Tiếng các ma-nơ-canh đồng thanh: “Ông chủ! Chúng tôi không muốn cô ta giả dạng chúng tôi!”

Đúng lúc ấy, Diệu đi vào.

Tiếng các ma-nơ-canh lại cất lên, lao xao: “Chào bà chủ.”, ”Xin chào bà chủ” , ”Chào bà.”…

Khi Diệu đến chỗ Lụa đứng, Lụa thản nhiên, nghiêm nét mặt, giữ không chớp mắt.

Mũi giày của Diệu dẫm lên chân Lụa; nhưng cô vẫn không phản ứng.

Diệu vừa đi qua khỏi chỗ Lụa bỗng đứng lại, quay đầu nhìn về phía Lụa.

Ngay lúc ấy, Vũ đi tới, kéo Diệu đến hai thùng đồ.

Anh vừa mua được các bộ quốc phục của phụ nữ nhiều nước trên thế giới. Đẹp lắm! Em vào xem.

Diệu đi theo Vũ đến các thùng đồ.

Vũ đưa cho Diệu bộ áo truyền thống của phụ nữ Hàn -quốc.

Em biết quốc phục của phụ nữ nước nào đây không?

Diệu cầm lấy bộ đồ với vẻ thờ ơ.

Của Hàn quốc đấy. Em mặc thử xem.

DIỆU

Nhưng anh mua mấy thứ này để làm gì?

Ông già bán rất rẻ! Mình sẽ lời to.

DIỆU

Bán cho ai mà anh nói lời?

Anh đã nghĩ rồi; em biết không, mình sẽ bán cho các nhà hát hoặc các viện bảo tàng.

Trong lúc Vũ và Diệu nói chuyện, Lụa cố nén bực tức.

DIỆU

(Chợt đổi giọng)

Thôi được, nhưng tôi hỏi anh: Tối hôm qua anh ngủ ở đâu mà không về nhà?

(Cao giọng)

Lâu ngày bạn bè không gặp nhau; chẳng lẽ uống với bạn một hai ly không được? (Hạ giọng) Mà anh nói em nghe: anh bạn anh làm ở một cửa hàng bán quần áo vải sợi lớn ở…Cần Thơ. Ảnh nói sẽ giới thiệu để mình bán cho cửa hàng ít nhất 20 em búp bê!

DIỆU

(Bực tức)

Anh nói vòng vo giỏi lắm. Anh đừng đánh lừa tôi. Tôi biết tỏng anh rồi! Tôi muốn hỏi anh ngủ ở đâu, với ai, sao anh không trả lời?

Tôi ngủ ở đây!

DIỆU

Với ai?

Một mình chứ với ai?

DIỆU

Tại sao anh không về nhà?

Cô nói sai rồi! Về chuyện này cô có lỗi với tôi đấy.

DIỆU

Lỗi là sao? Sao tôi có lỗi?

Vì cô không mở cửa cho tôi vào.

DIỆU

Anh về lúc mấy giờ? Gọi cửa hồi nào?

(Nhìn đồng hồ đeo tay)

Lúc 2 giờ 15 phút! Cô làm gì trong nhà vào giờ đó mà tôi gọi mà không mở cửa? Cô tiếp ai? Chính vì tôi vào nhà không được nên bạn tôi mới chở tôi đến đây để ngủ qua đêm ở đây.

DIỆU

A! Bây giờ anh định cả vú lắp miệng em hòng che giấu tội lỗi của anh phải không? Tôi biết mấy bữa nay anh không về nhà là để ngủ với con nhỏ đó! Trời ơi! Tại sao anh lại làm thế chứ? Tôi lo cho anh, cho con như vậy mà anh không vừa lòng ư? Con nhỏ đó nó có gì mà anh mê nó chứ! (Đổi giọng) Nè! Tôi nói cho mà biết, tôi mà gặp nó, tôi sẽ lột quần lột áo nó ra …

Lụa thản nhiên bước ra.

LỤA

(Thách thức)

Là tôi đây! Bà muốn lột quần áo tôi phải không? Thì đây, mời bà!

DIỆU

(Trố mắt)

Là …là cô!

LỤA

Phải.

DIỆU

Cô là…người…người thật hả?

LỤA

Bà cứ cởi tôi ra như bà muốn; bà có thể kiểm tra xem tôi là thực hay giả. Sao? Bà ngại gì? Thôi được. Để tôi giúp bà …

Lụa thản nhiên cởi bỏ áo quần trước sự kinh ngạc của Diệu.

LỤA

Sao? Bà thấy sao? Tôi là thế này đấy! Còn bà? Bà hãy thử cởi ra xem bà có gì?

DIỆU

(Trố mắt kinh ngạc)

Cô…

LỤA

Bà không dám phải không?

Diệu đến bên Vũ lúc này đang quay mặt đi.

DIỆU

Anh mê con nhỏ này sao? Anh mê nó thật sao? Sau bộ áo quần đẹp đẽ của nó chỉ có lớp da, anh thấy không?

Vũ vẫn im lặng, khoanh tay quay mặt.

DIỆU

Anh nói đi! Anh hãy nói anh chọn tôi hay chọn con búp bê này.

Lụa bước đến trước mặt Vũ.

LỤA

(Kéo tay Vũ)

Anh hãy nói cho người đàn bà nhà quê này biết đi!

Vũ nhìn thân thể Lụa, bước nhanh đến, ôm lấy cô.

DIỆU

(Mặt tái xanh, đặt tay lên ngực, với giọng đứt quãng)

Ông..ông ..

Diệu ngã lăn ra trên thảm. Vũ hoảng hốt chạy đến nâng Diệu lên, trong khi Lụa nhặt quần áo, mặc vào, bước ra khỏi phòng.

Vũ dìu Diệu bước vội theo Lụa.

Rồi cửa sắt được kéo xuống. Gian hàng trở nên tối lại.

Có tiếng Vũ từ ngoài vọng vào: “Tắc xi! tắc xi!”

Tiếng xe dừng lại, tiếng cửa xe đóng sầm, tiếng xe vọt đi.

Cùng lúc, trong ánh sáng lờ mờ, các ma-nơ-canh rời chỗ đứng, trò chuyện với nhau.

MA-NƠ-CANH SỐ 09

Tại sao bà chủ muốn lột đồ của cô Lụa vậy nhỉ?

MA-NƠ-CANH SỐ 17

Vì bà ấy ghen đấy.

MA-NƠ-CANH SỐ 09

Ghen là gì?

MA-NƠ-CANH SỐ 17

Khi yêu người ta hay ghen.

MA-NƠ-CANH SỐ 15

Bà chủ nói bên trong lớp áo quần của cô Lụa chỉ là da thôi; vậy chẳng lẽ bên trong bà chủ không phải là da sao?

MA-NƠ-CANH SỐ 09

Có lẽ bên trong là một thứ gì khác nên bà không dám cởi đồ ra như cô Lụa?

MA-NƠ-CANH SỐ 17

Không phải thế đâu!

MA-NƠ-CANH SỐ 09

Chứ tại sao?

MA-NƠ-CANH SỐ 17

Con người, ngoài sắc đẹp thân thể ra còn có nhiều thứ khác nữa; và những thứ ấy đáng quý hơn sắc đẹp nhiều lắm.

TẤT CẢ MA-NƠ-CANH

(Đồng thanh)

Con người thật phức tạp. Với chúng tôi, sắc đẹp thân thể là tất cả.

MA-NƠ-CANH SỐ 25

(Cầm lấy một bộ đồ)

Những bộ áo váy này đẹp đấy chứ?

MA-NƠ-CANH SỐ 07

Ông lão nói chúng rất quý, là quốc phục của phụ nữ khắp nơi trên thế giới.

MA-NƠ-CANH SỐ 21

Cô Lụa mặc trông thật đẹp.

MA-NƠ-CANH SỐ 09

Ông chủ không hề nói đến việc cho chúng ta mặc thử. Tại sao vậy nhỉ?

MA-NƠ-CANH SỐ 02

Sao chúng ta không mặc thử?

MA-NƠ-CANH SỐ 26

Ừ! Chúng ta cùng mặc nào!

Các ma-nơ-canh mỗi người lấy một bộ đồ, đi vào trong.

Một lát, họ lần lượt từng người đi ra, đi qua đi lại như một cuộc trình diễn thời trang.

Riêng ma-nơ-canh số 17, vẫn ngồi ở ghế, lặng lẽ nhìn các ma-nơ-canh khác.

Cuộc trình diễn kéo dài vài phút.

Ma-nơ-canh Số 15 tiến đến bên ma-nơ-canh số 17.

MA-NƠ-CANH SỐ 15

Trông cô âu sầu quá! Cô buồn à?

MA-NƠ-CANH SỐ 17

Tôi nhớ họ!

MA-NƠ-CANH SỐ 09

Cô muốn nói đến ai vậy?

MA-NƠ-CANH SỐ 17

Ông chủ cũ của tôi và bé Vi!

MA-NƠ-CANH SỐ 02

(Nhìn các ma-nơ-canh khác )

Cô ấy nói cô ấy nhớ ông chủ cũ và bé Vi.

MA-NƠ-CANH SỐ 26

(Lắc đầu)

Vô ích thôi!

MA-NƠ-CANH SỐ 15

Chẳng lẽ cô không biết với con người, chúng ta chỉ là vật vô tri vô giác, không có khả năng tự nhận thức bản thân, không có ý thức thế giới chung quanh?

MA-NƠ-CANH SỐ 29

Với họ chúng ta chỉ là những chất poly đông cứng. Họ không bao giờ tin rằng cô nhớ họ.

MA-NƠ-CANH SỐ 26

Họ không biết đến niềm tự hào của chúng ta: chúng ta hơn họ và các loài động vật, kể cả thực vật. Tất cả giống loài đó đều muốn bành trướng, mở rộng bản thân, thân xác trong quá trình sinh tồn. Còn chúng ta, từ lúc hiện hữu cho đến khi mất đi chúng ta không hề bành trướng, chiếm hữu, xâm lấn ra ngoài thân xác của mình, dù chỉ một li.

MA-NƠ-CANH SỐ 29

Trong lúc con người còn nghĩ rằng họ là chúa tể và xem sinh mệnh của mình đáng quý hơn bất cứ một sinh vật nào; trong lúc con người vẫn quả quyết rằng đồ vật không có đời sống, xem chúng ta là vô tri vô giác, thì cô lại hướng tình cảm mình đến với họ. Thật là vô nghĩa.

MA-NƠ-CANH SỐ 17

Không hẳn là thế! Con người không chỉ yêu bản thân họ! Họ yêu cả thú vật, họ xem chó mèo, heo, nhện là thú cưng của họ. Cả với đồ vật như chiếc xe họ đi, cũng có người yêu mến nó.

MA-NƠ-CANH SỐ 26

Họ quý chiếc xe vì nó là một phương tiện giúp họ di chuyển. Cô không biết điều ấy sao?

MA-NƠ-CANH SỐ 29

Đúng. Do bản chất ích kỷ, con người tạo ra vật dụng chỉ nhầm mục đích duy nhất phục vụ cho lợi ích của họ: Lợi ích sử dụng nhằm tạo cho cuộc sống của họ thêm tiện nghi, thoải mái mà thôi.

MA-NƠ-CANH SỐ 17

Nhưng con người cũng lưu giữ trân trọng đồ vật mặc dù nó không có giá trị, không mang lại lợi ích thiết thực gì cho họ.

MA-NƠ-CANH SỐ 29

Đúng! Đó là trường hợp các tặng vật, các kỷ vật của họ! Nếu cô là một chiếc nhẩn, một cây bút, một con búp bê mà người yêu họ đã tặng cho họ. Nhưng ngay cả tình cảm ấy, cũng chỉ xuất phát từ người họ yêu. Khi mối quan hệ tình cảm ấy không còn, họ sẽ vất cô đi không thương tiếc. Họ yêu người yêu họ chứ họ không yêu cô! Họ yêu tiếng nói của người yêu chứ không yêu cái điện thoại, họ yêu hình bóng của người yêu chứ họ không yêu mảnh giấy chứa đựng hình bóng ấy.

MA-NƠ-CANH SỐ 17

Tôi chính là hình bóng của bà Lan, vợ ông chủ. Tôi nhất định sẽ quay về với ông chủ cũ của tôi, với bé Vi.

TẤT CẢ CÁC MA-NƠ-CANH

(Đồng thanh)

Phải rồi! Khác với chúng ta, cô ấy là hình bóng của một con người cụ thể…

MA-NƠ-CANH SỐ 09

Nhưng cô làm sao đi được? Cô quên rằng trong thế giới con người cô chỉ là vật chất bất động?

Ma-nơ-canh số 17 bước chậm chạp, dáng ủ rũ, đau khổ. Bỗng cô đứng lại, nhìn xa xăm.

MA-NƠ-CANH SỐ 17

(Lẩm bẩm)

Pinocchio…Pinocchio…cậu bé bằng gỗ…

MA-NƠ-CANH SỐ 02

(Nhìn đồng lọai)

Cô ấy nói gì thế ?

MA-NƠ-CANH SỐ 09

Cô ấy mê sảng chăng?

MA-NƠ-CANH SỐ 17

(Ngước nhìn xa xăm)

Một lần ông chủ kể cho bé Vi nghe chuyện về một cậu bé bằng gỗ trở thành người thật !…Phải rồi! Bà tiên! Bà tiên!

TẤT CẢ MA-NƠ-CANH

(Cười rộ)

Ha …ha…ha …

MA-NƠ-CANH SỐ 25

(Nói với ma-nơ-canh số 17)

Cô ngây thơ quá! Chẳng lẽ cô không biết bà tiên với các chiếc đũa thần chỉ là chuyện do con người bịa đặt?

MA-NƠ-CANH SỐ 29

Phải! Cô thử nghĩ nếu có phép màu thật, thế giới con người đã tốt đẹp và họ đã sống trong hạnh phúc, sẽ không có nạn đàn áp, bốc lột, bất công, lừa dối, chiến tranh, bệnh tật, đói khát…Nếu có phép màu làm gì có cảnh người tốt, người thiện bị kẻ xấu ác hãm hại?

MA-NƠ-CANH SỐ 15

Phải, nếu có phép màu, cô đã không bị kẻ cắp mang đi như thế này…

MA-NƠ-CANH SỐ 17

(Qùy xuống sàn, bịt hai tai)

Thôi đi! Làm ơn! …(Đứng lên) Nhưng dù thế nào tôi cũng sẽ quay về với họ.(Ma-nơ-canh số 17 chạy ra cửa. Đến cửa, cô đưa tay đập mạnh vào lớp kính dày)

Mở ra! Mở cửa ra cho tôi đi!

MA-NƠ-CANH SỐ 25

(Nghiêng người nói nhỏ vào tai ma-nơ-canh số 26)

Có phải chính là người đàn ông đi với một cô bé vào đây mấy tháng trước?

MA-NƠ-CANH SỐ 26

Đúng thế.

MA-NƠ-CANH SỐ 25

Tội nghiệp cô ấy.

TẤT CẢ MA-NƠ-CANH

(Nhìn theo ma-nơ-canh số 17 đang ngồi bệt dưới thảm trải sàn nơi cửa, đồng thanh lên tiếng

Ghê gớm thay khát vọng của con người!

Tiếng nói của các ma-nơ-canh lan ra, nhỏ dần, rồi mất hút.

MÀN HẠ



MÀN 7

CẢNH GIAN HÀNG MA-NƠ-CANH

Cảnh gian hàng bán ma-nơ-canh của Vũ. Các ma-nơ-canh đều đã thay vào y phục cũ. Quần áo Vũ mua của ông lão được để vào chỗ cũ. Tờ lịch trên tường ghi “Tháng 12 Ngày 24”.

Cây thông Giáng sinh đặt giữa phòng được trang hoàng lộng lẫy với những dây màu lấp lánh, ngôi sao, Ông già Nô-en, cây gậy, hộp quà, các quả chuông…

Đồng hồ chỉ 6 giờ 30 phút. Qua cửa sổ, đèn đường đã sáng cho thấy thời gian là chiều tối.

Nhạc Giáng sinh vang lên rộn rã.

Ngoài cửa sổ tấp nập người qua lại, vài thiếu niên đội mũ ông già Nô-en mặt mày hớn hỡ.

Vũ ngồi ở bàn, nói điện thoại với Lụa: “Ừ! Bả nói có một người đàn ông để ý yêu bả từ lâu; nhưng bả không ưng. Nay nếu anh không còn yêu bả, bả đồng ý ly dị!…Ừ! Chúng ta được tự do!…Ừ, tối nay anh sẽ đến!..Ừ!, Bye nhé!”

Vũ gác điện thoại, cầm bộ đồ lông trắng viền đỏ trên bàn, đi một lượt qua các ma-nơ-canh, dừng lại trước ma-nơ-canh số 08, mặc vào cho ma-nơ-canh này.

Ở cửa, có 5 học sinh trung học dừng bước.Trong lúc 3 cô gái liếc vào gian hàng; 2 chàng trai hau háu nhìn vào các ma-nơ-canh. Họ đến sát cửa kính đến nỗi nó tự động mở ra.

Vũ ngẩng lên, nhìn thấy hai thiếu niên.

Chuyện gì, các chú nhóc?

Đám học trò bỏ đi.

Các ma-nơ-canh vẫn đứng, ngồi trong các vị trí, tư thế, kiểu mẫu do Vũ sắp đặt. (Những gì các ma-nơ-canh trình diễn, tất nhiên không hề xảy ra trong thế giới con người)

Tiếng các ma-nơ-canh cất lên.

TIẾNG MA-NƠ-CANH SỐ 15

Các cô gái ít chú ý đến chúng tôi; cái nhìn của họ mang tính tò mò; còn các chàng trai lại nhìn đăm đăm.

TIẾNG MA-NƠ-CANH SỐ 09

Thái độ họ khác nhau là do đâu vậy?

TIẾNG MA-NƠ-CANH SỐ 26

Đó là do sự thu hút giới tính.

TIẾNG TẤT CẢ MA-NƠ-CANH

(Đồng thanh)

Chúng tôi không có vấn đề giới tính.

TIẾNG MA-NƠ-CANH SỐ 29

Giới tu sĩ, giai cấp được kính trong trong xã hội con người bởi lý tưởng cao cả của họ, cũng tìm cách hủy diệt sự thu hút giới tính! Bởi vì nó là nguồn gốc của đau khổ .

TIẾNG MA-NƠ-CANH SỐ 26

Đúng, con người nói nếu không có tiền bạc và đàn bà, ắt là không có ai bị đày xuống địa ngục.

TIẾNG MA-NƠ-CANH SỐ 29

Sức mạnh của lục dục, thất tình thật ghê gớm.

TIẾNG TẤT CẢ MA-NƠ-CANH

(Đồng thanh)

Chúng tôi đã đạt tới điều mà con người mong muốn nhưng không thể đạt tới: Chúng tôi không có lục dục, thất tình.

Một bà khách mập mạp, ăn vận sang trọng bước vào gian hàng.

Tiếng lao xao của các ma-nơ-canh nổi lên: “Chào bà”, “Xin chào bà”, “Chào bà!”…

(Bước đến với bà khách)

Xin chào bà. Bà muốn mua một ma-nơ-canh ?

BÀ KHÁCH THỨ BA

(Gật đầu)

Tôi muốn mua một búp bê.

Bà muốn mua loại nào: Việt Nam hay Tây? Cửa hàng có đủ loại ạ.

BÀ KHÁCH THỨ BA

Tôi muốn mua Việt Nam.

Mời bà theo tôi.

Vũ dẫn người khách đến chỗ các ma-nơ-canh.

(Đưa tay chỉ vào các ma-nơ-canh)

Đây! Mời bà chọn lựa: Việt Nam kích thước nhỏ hơn, mắt đen, tóc đen.

Người đàn bà bước chậm qua các ma-nơ-canh. Vũ bước theo.

Họ dừng trước ma-nơ-canh số 9, rồi số 20.Thấy người đàn bà phân vân Vũ lên tiếng.

Xin hỏi bà: bà may đồ ở nhà phải không ạ? Bà có chuyên may loại áo quần nào không ạ ?

BÀ KHÁCH THỨ BA

Tôi chuyên may áo cưới cho cô dâu.

Vậy bà vui lòng theo tôi.

Vũ bước nhanh vào trong. Bà khách đi theo anh.

Vũ dừng lại trước ma nơ canh số 17.

(Chìa tay về phía ma-nơ-canh số 17)

Đây! Xin giới thiệu với bà: cô dâu số 17! Thích hợp với mọi loại áo cưới: ma-xi, sa ri, áo dài, áo đầm…

Bà khách ngắm nghía, chần chừ.

Búp bê này đặc biệt: bà có thể để nó trong tư thế nào cũng được, thưa bà! Ở đây, tôi để ngồi vì trong tư thế này, nó không những vẫn phơi bày trọn vẹn vẻ đẹp của chiếc áo cưới mà con tăng thêm sự duyên dáng, quyến rũ của nó.

BÀ KHÁCH THỨ BA

Nhưng búp bê này trông cũ cũ, buồn buồn thế nào ấy!

Vũ giã vờ ngắm ma-nơ-canh số 17 một lúc.

(Gật gật)

Bà nói phải, tuy nó duyên dáng, nhưng nó không được vui! Không bằng búp bê số 20 ngoài kia. Mời bà xem lại búp bê số 20.

Vũ hướng dẫn bà khách đến chỗ búp bê số 20.

Nó cao ráo sáng sủa hơn búp bê số 17! Bà chọn nó là phải lắm!

BÀ KHÁCH THỨ BA

Vâng, tôi mua con này!

Mời bà ngồi ghế, chờ tôi đóng gói cho bà.

Vũ bỏ búp bê vào trong một túi nylon to, trao cho khách, thu tiền rồi tiễn bà khách ra về.

Khi họ đến cửa, nhiều tiếng lao xao nổi lên: “Giã từ số 20! Gĩa từ …”

Tiễn khách xong, quay lại, Vũ đi đến ma-nơ-canh số 17.

(Cau mày)

Phải! Tôi sơ ý không nhìn kỹ khi quyết định mua cô từ tay ăn cắp ấy. Đúng là cô có nét rầu rầu, đặc sắc. Cô hay hơn các cô khác. Nhưng tôi không cần điều ấy. Tôi đã cất công giới thiệu cô với bao nhiêu khách rồi? Nếu có một người khách nữa chê cô, tôi sẽ quẳng cô đi đấy!

Trong khi Vũ đứng phàn nàn ma-nơ-canh số 17, Hoa và Vi dừng bước trước cửa hàng, mỗi người đội một chiếc mũ giống như mũ Ông gìa Nô- en. Họ ôm nhiều gói quà Giáng sinh.

HOA

Ta ghé vào đây. Cô muốn mua một ma-nơ-canh cho bố.

VI

Dạ.

Khi Hoa cùng Vi bước vào,Vũ ra tiếp họ.

Chào cô! Chào bé! (Chợt nhận ra Vi) À! Là cô bé mấy tháng trước có đến cùng bố, phải không?

VI

Dạ…

Lần này bé đi với mẹ à?

HOA

(Trả lời thay Vi)

Dạ, tôi không phải mẹ cháu. Mẹ cháu đã mất…

(Đặt tay lên tóc Vi)

Ồ! Chú xin lỗi…

VI

(Nhìn thấy ma-nơ-canh mặc áo Ông già Nô-en, reo lên)

Bà gìa Nô-en! Bà già Nô-en!

Hai người dừng lại trước ma-nơ-canh số 08 đang khoác bộ đồ ông già Nô-en.

Rồi Vi chạy đến ma-nơ-canh số 13 có cái đầu trọc.

Trong khi Vi bị lôi cuốn bởi ma-nơ-canh số 13 mà Vũ mua bổ sung mấy ngày trước, Vũ hỏi Hoa.

Cô có muốn tôi giúp cô?

HOA

Không, cám ơn anh, tôi có thể tự chọn được ạ!

VI

(Kêu lên)

Cô ơi cô! Bà này sao không có tóc hở cô?

Hoa quay sang, Vũ mau mắn bước đến bên Vi.

(Vuốt nhẹ tóc Vi)

Đó là mốt thế kỷ 21, cháu!

Hoa dừng lâu trước ma-nơ-canh số 23.

Tất cả búp bê ở đây đều được bảo đảm về chất lượng, thưa cô.

HOA

(Hỏi Vũ)

Búp bê này có thể mặc đủ các loại áo quần chứ, thưa ông?

Vâng, có những búp bê đặc biệt thích hợp với một loại y phục nào đó. Như cô thấy đàng kia: số 07 áo dài, số 15 váy, số 25 sơ mi quần jeans…Nhưng cũng có những búp bê có đường nét thích hợp cho mọi loại áo quần, như búp bê này, thưa cô. Mời cô đến đàng kia xem.

Hoa theo Vũ đến chỗ các ma-nơ-canh số 07,15, 25, 09.

HOA

(Gật gật đầu)

Hay nhỉ!

Trong khi ấy,Vi nhìn thấy ma-nơ-canh số 17.

VI

(Vừa chạy đến chỗ ma-nơ-canh số 17 vừa, kêu lên)

Cô ơi! Cô ơi! Mẹ đây rồi cô ơi!

Hoa và Vũ bước nhanh đến chỗ Vi.

VI

(Ngả đầu vào vai của ma-nơ-canh số 17)

Mẹ của con!

Vũ ngạc nhiên nhìn Hoa chờ lời giải thích.

Tiếng nội tâm của Hoa vang lên: “Thì ra ma-nơ-canh này là Lan, người vợ đã khuất của anh ấy! Làm sao người ta có thể yêu một người trong khi trái tim họ đang có một bóng hình khác!”

Nhưng Hoa im lặng, kéo Vi đến chỗ ma-nơ-canh số 23.

Vũ bước theo họ.

HOA

(Chỉ vào ma-nơ-canh số 23)

Ông vui lòng cho tôi lấy búp bê này.

Vũ gật đầu nói: “Vâng”, ôm lấy ma-nơ-canh số 23, đi vào trong, bỏ nó vào một bao nylon, đi ra trao cho Hoa.

Hoa trả tiền, ôm lấy ma-nơ-canh.

HOA

(Cúi nhìn Vi)

Chúng ta về thôi, cháu!

Vi miễn cưỡng bước theo Hoa, quay đầu nhìn lại ma-nơ-canh số 17, luyến tiếc.

Tiễn Hoa và Vi trở vào, Vũ vui mừng đến trước ma-nơ-canh số 15 mặc váy với dáng điệu đang khiêu vũ.

(Nhảy múa trước ma-nơ-canh số 15)

Tuyệt thật! Hôm nay vậy là đã bán được 5 em rồi! (Bổng anh ngưng lại, nghe ngóng ) Khoan! Còn nữa, còn nữa.

Một phụ nữ chừng 40 tuổi cùng cô con gái chừng 20 bước vào gian hàng.

BÀ KHÁCH THỨ TƯ

(Nói với Vũ)

Mẹ con tôi vừa mở một cửa hàng cho thuê áo cưới. Ông bán cho tôi một búp bê để tôi trưng bày áo mẫu?

Được! Thưa bà! Mời bà vào xem; trong này tôi có sẵn một búp bê mặc đồ cưới!

BÀ KHÁCH THỨ TƯ

(Bước theo Vũ)

Cái nào rẻ rẻ một chút…

Được! Tôi để rẻ cho bà.

Vũ dẫn hai mẹ con vào trong, đến chỗ ma-nơ-canh số 17.

(Đưa tay về phía ma-nơ-canh số 17)

Cái này, thưa bà!

BÀ KHÁCH THỨ TƯ

Hơi cũ, phải không?

Chính vì thế tôi mới bớt cho bà.!

CÔ CON GÁI

(Kéo tay người đàn bà)

Được đấy, mẹ! Búp bê này dễ thương quá! Lấy cái này đi, mẹ!

Nếu bà bằng lòng mua, tôi biếu bà luôn bộ đồ cưới này.

BÀ KHÁCH THỨ TƯ

(Gật đầu)

Được, tôi mua! Bao nhiêu tiền vậy ông?

Lẽ ra là xxx đồng; nhưng tôi bớt cho bà còn xxx đồng thôi.

Người đàn bà trả tiền. Vũ định mang ma-nơ-canh số 17 đi vào trong đóng gói thì đúng lúc ấy, Hoa dắt Vi bước nhanh vào gian hàng.

HOA

Khoan! Khoan! Xin lỗi; Nhưng tôi muốn đổi lại để lấy ma-nơ-canh này.

Vi chạy đến Vũ, đưa tay vuốt ve ma-nơ-canh số 17, nhìn Vũ.

VI

Đổi cho cháu đi, chú!

Hai người khách ngạc nhiên, hết nhìn Vũ rồi nhìn Hoa.

(Nói với Hoa)

Nhưng tôi đã bán nó cho bà đây rồi, thưa cô !

HOA

(Nói với hai người khách)

Xin lỗi bà, xin lỗi cô. Xin nhường cho cháu búp bê ấy…

(Quay sang hai người khách)

Bà và cô có vui lòng không?

HOA

(Năn nỉ)

Xin lỗi bác, cháu mới cho tôi biết búp bê này chính là búp bê của bố cháu đã bị kẻ xấu đánh cắp trước kia…

(Gật gật, lẩm bẩm)

Thì ra là vậy…(Quay sang bà khách) Đúng thế, thưa bà, bây giờ tôi mới biết chủ của nó! Đúng là cách đây hơn 4 tháng, có một thanh niên mang đến bán cho tôi búp bê này! …Bà vui lòng cho tôi lấy lại để trả nó cho chủ của nó chứ, thưa bà? (Quay sang Hoa, cầm lấy ma-nơ-canh số 23) Nếu bà đồng ý lấy búp bê này, tôi cũng không tính thêm tiền. Nó còn mới tinh, cũng rất đẹp, thưa bà!

Hoa đứng ngắm ma-nơ-canh số 17.

Giọng nói nội tâm của cô vang lên: “Chị ấy dễ thương thật! Và em đã hiểu ra rồi: anh cần có thời gian, anh Vinh ạ. Cũng bởi anh là người đứng đắn, trung thực và chung thuỷ…”

BÀ KHÁCH THỨ TƯ

Nếu vậy cô lấy lại là đúng rồi! Tôi sẽ lấy búp bê này vậy!

Vũ trao búp bê số 23 cho bà khách.

BÀ KHÁCH THỨ TƯ

(Cúi đầu chào Vũ, Hoa)

Cám ơn ông, chào ông, chào cô.

Bà khách thứ tư nắm tay Vi, vỗ vỗ rồi bước ra. Cô gái bước theo bà mẹ, quay lại đưa tay vẫy vẫy Vi.

Vi vẫy lại.

Vũ bỏ ma-nơ-canh số 17 vào bọc nylon, đưa cho Vi.

Đây, mẹ của em, em bé!

HOA

Cám ơn anh.

VI

Con cám ơn chú!

Vũ đứng nhìn Hoa và Vi đi ra.

(Nói lớn theo)

Hãy chăm sóc mẹ cho tốt, em bé!

Tiếng các ma-nơ-canh đồng loạt vang lên: “Chào cô số 17! Chúc cô an lành, hạnh phúc!”

(Vẫn đứng nơi cửa nhìn theo Hoa và Vi, lẩm bẩm)

Một ma-nơ-canh mang hình bóng một con người… Lại là một người vợ, một người mẹ. Tuyệt thật! Thế còn ngược lại? …Ừ! Ngược lại thì sao?…Không! Không được!

Vừa lúc ấy có tiếng chuông điện thoại reo.

(Bước lại bàn, nhấc máy)

A lô! Lụa à?… Không! Không được!..Tại sao à? Vì anh quyết định chia tay….Tại sao à? Tại vì ở đây anh có nhiều ma-nơ-canh lắm rồi! Vĩnh biệt em.

(Gác điện thoại; nhưng tay không rời ống nghe, ngập ngừng một lát, nhấc máy, quay số) Alô! Em đấy hả? Em thật khoẻ chưa? …Tốt lắm! Em và con chờ anh về đi lễ, rồi chúng ta sẽ ăn rờ-vây-dong cùng nhau nhé! Chờ anh nhé! Anh sẽ về ngay!”

Rồi Vũ vội vã bấm phím máy vi tính, lấy máy hút bụi làm vệ sinh sàn nhà .Vừa làm anh vừa cất tiếng hát:

Silent night, Holy night…”

Hoà cùng tiếng hát của Vũ, nhạc Giáng sinh vang lên cùng với tiếng chuông nhà thờ rộn rã: “Silent night, Holy night…All is calm, all is bright…”

Xong việc,Vũ tắt máy hát, vẫy tay chào các ma-nơ-canh, bước ra.

Những tiếng lao xao của đám ma-nơ-canh cất lên: “Chào ông chủ, chào ông ”, “Chúc ông bà chủ Giáng sinh vui tươi, hạnh phúc”

Nơi cửa, Vũ đưa tay tắt công tắc.

Gian hàng trở nên mờ tối. Có tiếng cửa sắt kéo lại, cùng lúc, tiếng hát của đám ma-nơ-canh cất lên hòa trong tiếng nhạc “Silent night, Holy night…All is calm, all is bright…”

Tiếng hát nhỏ dần; màn từ từ hạ.



HẾT

THU PHONG

bài đã đăng của Thu Phong

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)