Trang chính » Chuyên Đề, Kịch, Kịch đương đại Việt Nam & thế giới, Sáng Tác Email bài này

một thế giới khác (màn 3,4, 5)

0 bình luận ♦ 12.11.2021

gettyimages-1221336596-612x612


MÀN 3

CẢNH GIAN HÀNG MA-NƠ-CANH

Cảnh gian hàng bán ma-nơ-canh của Vũ. Tờ lịch ghi “Tháng 11 ngày 2” Đồng hồ trên tường chỉ 8 giờ 20. Có tiếng nói của một phụ nữ, giọng nhỏ nhẹ, chân chất: “Ông ấy đi đâu vậy cà?”

Một lát, một người đàn bà bước vào.

Đó là Diệu- một phụ nữ thấp khó đoán tuổi, không đẹp, không xấu, hơi mập, tóc ngắn ôm khuôn mặt tròn, đôi mắt to đen, mũi hếch với hai nếp nhăn chạy dài xuống miệng. Hôm nay, Diệu mặc áo cánh xanh đậm, cổ quàng khăn, quần tây vải mềm màu nâu, chân mang dép Nhật, tay xách một ca-men nhôm.

Diệu đứng chờ một lát nơi cửa, rồi bước chậm vào trong gian hàng, đi qua hai hàng ma-nơ-canh.

Tiếng các ma-nơ-canh lần lượt nổi lên:

Xin chào bà”

“Chào bà”

“Xin chào bà”

Diệu ngồi xuống ghế, tay giữ ca-men trên đùi, chờ đợi.

Một lát, Vũ và Lụa xuất hiện trước cửa. Lụa toan bước vào, Vũ kéo Lụa đứng lại.

(Hoảng sợ)

Chết! Bả đến.

LỤA

(Nghiêng người nhìn vào trong gian hàng)

Bả là ai?

(Thì thầm)

Má anh!…Thôi, em về đi, bả khó lắm!

LỤA

(Thản nhiên)

Để em vào chào bác một tiếng?

(Thì thầm)

Đừng! Nếu bả biết em là bồ anh, bả sẽ ghét em và sẽ la anh.

LỤA

Vì sao?

(Thì thầm)

Vì …bả muốn anh cưới con gái của bà bạn bả.

(móc bóp đưa cho Lụa một xấp tiền) Em đi lẹ lên! Kẻo bả nghi ngờ. Để từ từ anh sẽ thuyết phục bả.

Lụa bỏ đi. Vũ bước vào.

Đúng lúc Diệu đứng lên, bước ra, tay vẫn xách ca-men.

Hai người chạm mặt giữa phòng.

DIỆU

Em đã đưa con đi nhà trẻ và gởi bà bạn trông coi hàng …

(Nhìn xuống ca-men)

Gì vây?

DIỆU

(Nhấc ca-men lên)

Cơm sườn ram, canh đuôi heo nấu bắp cải. Dạo này trông anh ốm đi đấy!

(Ngoảnh mặt)

Em mang về đi!

DIỆU

Anh không ăn sao? Anh bảo là thích sườn ram và canh súp đuôi heo mà!

(Nhăn mặt)

Ăn cơm hoài chán thấy mồ!

DIỆU

Chứ anh thích ăn gì?

Phở!

DIỆU

Vậy để em nấu phở cho anh ăn nhé?

Vũ im lặng lắc đầu.

DIỆU

Thôi! Để em đi mua cho anh vậy!

Em chậm hiểu quá! Anh vừa mới đi ăn phở về, em không thấy sao?

DIỆU

(Liếc ra cửa)

Với cô đó hả?

Không phải. Cô ta mua một búp bê, về nhà thấy kém chất lượng nên đòi giảm giá.

DIỆU

(Nghiêng người nhìn về phía cửa)

Có khách vào kìa!

Một người đàn ông đứng tuổi, đội nón cối, mặc áo sơ mi trắng ngắn tay bỏ ngoài quần xanh lá cây, chân mang dép nhựa, bước vào gian hàng.

Vũ xoay người, bước nhanh đến chỗ người đàn ông.

(Cúi đầu chào)

Thưa, ông muốn mua …

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

(Vênh mặt nhìn quanh)

Không! Tôi chỉ muốn góp ý với anh!

(Quay sang nhìn Diệu rồi chỉ tay vào trong)

Mời ông ngồi.

Cả ba bước lại bàn.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

(Nhìn Diệu)

Mời cô ngồi, tôi đứng cũng được.Tôi chỉ làm phiền anh đây một lát thôi.

DIỆU

(Dời ghế lại chỗ người đàn ông)

Dạ, ông cứ ngồi tự nhiên, tôi là người nhà mà!

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

(Ngồi xuống ghế, đằng hắng lấy giọng, nhìn Vũ nghiêm giọng)

Anh bán những cái mô hình này lâu chưa?

(Bước ra sau bàn, ngồi xuống ghế đối diện người đàn ông)

Dạ năm năm rồi!

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

(Gật gù)

Có ai có ý kiến gì với anh chưa?

DIỆU

(Nghiêng người )

Dạ ông nói ý kiến gì ạ?

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

(Nhìn Diệu rồi Vũ)

Những mẫu hình này trông rất giống người thật đúng không ? …Phải nói là rất giống, đến nỗi người ta có thể nhầm.

Ông muốn gì tôi chưa hiểu?

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

(Giọng kẻ cả)

Anh có đọc báo hàng ngày không? Anh có biết câu chuyện ở một xứ Nam Mỹ hay Nam Phi gì đấy: có một tù trưởng bộ lạc nhặt được một mẫu hình như vầy rơi từ máy bay xuống và ông ta quyết định bỏ bà vợ của mình để lấy mẫu hình. Anh có biết chuyện ấy chớ?

Cả Diệu lẫn Vũ đều nhìn người đàn ông cau mày, tỏ vẻ không hiểu.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

(Ra bộ )

Dĩ nhiên là có thể chỉ là chuyện vui mà thôi! Nhưng vấn đề là ở chỗ những mẫu hình này có thể ảnh hưởng xấu đến thanh thiếu niên chúng ta. Nhìn vào, con em chúng ta có thể bị ám ảnh. Nhìn vào đây chẳng khác bao nhiêu với nhìn phụ nữ khoả thân? Những ý nghĩ về tình dục có thể nảy sinh trong đầu óc trong trắng của các em…

Trong khi người đàn ông nói, Diệu và Vũ trố mắt nhìn ông ta.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

(Chỉ tay vào các ma-nơ-canh)

Anh và cô đây đừng coi thường chuyện này! Tôi nói nghiêm túc đấy. Tốt nhất nên mua quần áo mặc vào cho tất cả. ..như 5 cô này nè!…

(Đứng lên) Thôi, tôi chỉ nêu vấn đề cho anh và cô đây suy nghĩ, đừng vô tình làm hại cho nền luân lý đạo đức cổ truyền Á đông và truyền thống dân tộc!

Người đàn ông nói: “Chào anh! Chào cô!” rồi đi thẳng ra cửa.

Vũ đưa hai tay, nhìn Diệu, nhún vai.

DIỆU

Ông ấy là ai vậy anh? Ổng phê bình mình cái gì vậy?

(Khoát tay)

Không là gì cả!

DIỆU

Ổng kêu mình mặc áo quần cho các hình người này phải không?

(Gằn giọng)

Mặc với không mặc! Toàn chuyện nhảm nhí!

Diệu xách ca-men bước ra.

DIỆU

Anh không ăn, em mang về vậy… Mà mấy hôm nay có bán được hình người nào không anh?

Em thấy rồi đấy, có bao nhiêu còn đủ bấy nhiêu. Mấy tháng nay có bán buôn gì được đâu.

DIỆU

(An ủi)

Anh đừng buồn nản, buôn bán có lúc đắt lúc ế! Nhờ trời em bán quần áo ở chợ kiếm được đủ sống. Thôi em về đây, còn phải trông coi cửa hàng nữa.

Diệu bước ra, Vũ đi lại sau bàn, ngồi xuống ghế.

Chợt đến giữ phòng, Diệu dừng lại.

DIỆU

Anh này!

(Nhăn mặt)

Gì nữa?

DIỆU

Đêm qua anh ngủ ở đâu mà không về nhà vậy?

Ngủ ở đây chứ đâu!

DIỆU

Ngủ với ai?

Một mình chứ với ai. Buồn quá không muốn về nhà.

DIỆU

(Hồn nhiên)

Buồn gì buồn cũng về nhà, anh ngủ nơi khác mẹ con em lo muốn chết! Rủi có tai nạn hoặc ốm đau bệnh tật gì ai lo cho anh?

Anh biết rồi! Thôi em về đi!

Diệu rời phòng.

Diệu đi rồi, Vũ đến bàn quay số điện thoại.

A lô! Em đấy hả? Bả đi rồi…Được! Được! Anh đến ngay.

Vũ tắt bớt đèn, đóng cửa, ra đi.

Trong phòng, dưới ánh sáng mờ ảo, các ma-nơ-canh rời chỗ.

MA-NƠ-CANH SỐ 26

(Bước ra cửa, nhìn; rồi quay vào)

Người đàn bà ấy chính là vợ ông chủ.

MA-NƠ-CANH SỐ 29

(Gật gật)

Ông chủ quả là giảo hoạt.

MA-NƠ-CANH SỐ 15

(Đến ngồi ở ghế của Vũ

Một phần là do phụ nữ vốn dễ tin.

MA-NƠ-CANH SỐ 29

(Ngồi lên bàn, nghiêng người về phía ma-nơ-canh số 15)

Nhưng phụ nữ cũng đa nghi.

MA-NƠ-CANH SỐ 21

(Tiến đến bên ma-nơ-canh số 29)

Có thể bà chủ cũng đang nghi; nhưng bà để đấy.

MA-NƠ-CANH SỐ 15

(Đứng lên, bước đến nhìn hình Madonna trên tường)

Ông chủ chắc chắn là đi gặp cô Lụa.

MA-NƠ-CANH SỐ 21

Họ quen nhau đã lâu; nhưng bà chủ không hay biết gì!

MA-NƠ-CANH SỐ 29

(Đứng lên đến bên ma-nơ-canh số 15)

Để xem! Người ta nói cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra.

MA-NƠ-CANH SỐ 09

(Bước ra cửa rồi trở lại)

Còn người đàn ông đội nón cối? Ông ta khó tính, thành kiến, đạo đức giả, dốt nát hay dở hơi?

MA-NƠ-CANH SỐ 07

(Đưa tay sửa lại các nhánh hoa trên bàn)

Có thể ông ta có ý thức đạo đức cao?

TẤT CẢ MA-NƠ-CANH

Chúng tôi không có vấn đề đạo đức.

Tiếng các ma-nơ-canh đồng thanh lan ra, nhỏ dần…

MÀN HẠ


MÀN 4

CẢNH NHÀ VINH

Phòng khách & cắt may của Vinh. Bài trí giống màn 1. Tờ lịch cho thấy hôm nay là chủ nhật ngày 10 tháng 11. Kim đồng hồ chỉ 11 giờ 20.

Vinh đang cặm cụi may; Hoa- một cô gái chừng 26 tuổi, đẹp khá sắc xảo, tóc demi garcon, mặc áo thun dài tay màu đen, cổ đeo một thánh giá nhỏ, quần jeans xanh, vai mang túi xách, tay xách một túi nylon to bước vào.

HOA

Em mang cho hai cha con bữa ăn trưa.

Hoa xách túi đi vào trong. Một lát, cô bước ra.

HOA

…À, mà bé Vi đâu rồi hở anh?

VINH

(Vẫn cặm cụi may)

Con bé theo các sơ ở trường đi chơi.

HOA

(Bước đến bên Vinh)

Anh không đi với bé như các lần trước?

VINH

Anh bận may gấp bộ đồ này cho khách. Tối nay người ta đến lấy rồi.

Hoa cầm chiếc áo mới may, ngắm nghía.

HOA

Anh may khéo thật!

Hoa đến bên bàn, trải áo, cắm điện bàn ủi.Trong khi chờ bàn ủi nóng, cô vuốt đi vuốt lại chiếc áo.

VINH

Anh may cho em một bộ nhé?

HOA

Em thích lắm!

VINH

Nhưng em trả công cho anh thế nào?

HOA

(Liếc Vinh)

Em sẽ nấu ăn cho hai cha con mỗi ngày.

VINH

(Ngẩng lên )

Em nói thật chứ ?

HOA

(Gật đầu)

Thật!

Vịnh đứng lên, bước đến bên Hoa, hôn lên má cô rồi trở lại bàn may.

Hoa nhìn ra cửa xem có ai nhìn thấy họ, rồi bắt đầu ủi.

HOA

Tại sao đàn ông lại may đồ và nấu ăn giỏi hơn cả phụ nữ hở anh ?

VINH

Nấu ăn và may vá là thiên chức của phụ nữ, tất nhiên họ làm giỏi hơn đàn ông. Tuy nhiên thợ may có tiếng và các bếp trưởng trong nhà hàng đa số là đàn ông vì những người ấy có năng khiếu và toàn tâm toàn trí, mang hết khả năng của họ ra làm. Em không nghe người ta nói thiên tài là 1% bẩm sinh và 99 % nỗ lực sao?

HOA

Tại sao anh chọn nghề may vậy?

VINH

Nhà anh đông anh chị em. Anh là con trưởng. Khi anh học xong lớp 9, cha anh bỏ gia đình ra đi. Mẹ anh lúc bấy giờ là thợ may, một mình may đồ nuôi 5 con ăn học. Bà lại đang bị bệnh. Anh phải nghỉ học để giúp mẹ …

Hoa vừa ủi đồ vừa lắng nghe Vinh. Cô có vẻ xúc động, mang áo đến bên Vinh, hôn lên má anh, ngồi xuống ghế bên cạnh.

HOA

Tội nghiệp anh quá! Em yêu anh.

VINH

Em thương hại hay em yêu?

Hoa giận dỗi, liếc Vinh, cầm lấy chiếc thước dây.

Cả hai im lặng. Một lát, Vinh liếc sang Hoa, ngưng may, đưa tay nắm lấy bàn tay Hoa bóp nhẹ rồi trở lại công việc.

HOA

(Chăm chú nhìn thước)

Cái thước dây này quá cũ rồi, nhiều vạch số không còn nhìn rõ, tại sao anh không mua cái mới?

VINH

Thước đó do Lan mua…

Hoa buông chiếc thước dây, im lặng. Cô nhìn lên đồng hồ, đứng lên, bước vào trong.

Một lát cô đi ra, đến bên Vinh.

HOA

Đến giờ ăn trưa rồi!

Vinh đứng lên, theo Hoa vào trong.

VINH

Em cho anh ăn món gì vậy?

HOA

Chả giò chiên hai cha con anh vẫn thích.

Từ lúc này, tiếng động và tiếng nói từ trong vọng ra.

TIẾNG VINH

Em có để dành cho bé Vi chưa?

TIẾNG HOA

Rồi, em để trong tủ đựng thức ăn.

TIẾNG VINH

Chà! Em làm nước mắm hơi khác Lan đấy!

TIẾNG HOA

Là sao hở anh?

TIẾNG VINH

Hơi chua!…Và chả giò chiên cũng thế! Giá mà em cuốn nhỏ hơn một chút! Em biết không, Lan làm món này ngon lắm!

Có tiếng ghế xê dịch, rồi Hoa dùng dằng bước ra. Theo sau là Vinh.

Hoa đứng cúi mặt bên bộ ghế xa-lông.

Vinh bước đến bên cô.

VINH

(Quay nhìn Hoa)

Em sao thế?

Hoa không nói.

VINH

(Cúi gần mặt Hoa)

Em giận anh?

HOA

(Quay đi, dỗi)

Anh không yêu em!

VINH

Tại sao em hỏi như vậy?

HOA

Anh cứ nhắc mãi chị Lan!

VINH

(Bối rối)

Anh …anh…

HOA

Làm sao anh có thể yêu em khi mà trong tim anh vẫn tràn ngập hình bóng chị ấy!

VINH

(Ngước nhìn khoảng không)

Lan mới chết…

HOA

(Cao giọng)

Hai năm là mới chết và bốn năm cũng vẫn là mới phải không? Mười năm nữa, anh vẫn nhớ đến chị ấy. …Em biết rồi! Chỉ vì em đã cứu bé Vi nên anh tỏ ra qúy mến em chứ anh đâu có yêu em!

VINH

(Phân trần)

Em thật vô lý! Nếu thế, anh cũng có thể nói rằng em chỉ thương hại anh và bé Vi mà thôi!

HOA

(Nhìn Vinh)

Vậy có nghĩa là chúng ta đều hiểu nhầm nhau?

VINH

(Quay đi)

Có thể!

HOA

Nếu thế chúng ta chia tay trước khi quá muộn?

VINH

(Quay lại)

Nếu em muốn thế!

HOA

(Cầm lấy túi xách)

Được! Em về đây. Chào anh.

Hoa quày quả ra khỏi phòng. Vinh bước ra, nhìn theo một lát, rồi đến ngồi vào bàn may, tiếp tục may.

MÀN HẠ



MÀN 5

CẢNH NHÀ VINH

Phòng khách & cắt may nhà Vinh. Lịch tường ghi “Tháng 12 Ngày 24”. Đồng hồ chỉ 1 giờ 10 phút. Có thêm cây thông Giáng sinh ở góc phòng.

Vinh đang ngồi ở bàn máy may. Vi đang đứng chờ bên cạnh.

VINH

(Cầm chiếc áo sơ mi màu đỏ, rời bàn máy may, đưa cho Vi)

Thưa cô! Áo cô xong rồi đây ạ.

VI

(Cầm lấy áo)

Dạ cám ơn ông! Thưa ông, bao nhiêu tiền ạ?

VINH

(Ngồi xổm, nhắm mắt, đưa má cho Vi)

Xin cô …10 cái hôn.

Vi nghiêng người, hôn lên má Vinh liên tiếp.

VINH

(Lộ vẻ vui thích)

Một, Hai, Ba, Bốn …Thôi, được rồi, tôi cho cô nợ 6 cái còn lại.

VI

(Áp áo vào ngực)

Con mặc thử nhé?

VINH

(Đứng lên)

Ừ! Con mặc vào bố xem thử!

VI

(Cởi cúc áo, chợt dừng tay, nhìn Vinh)

Bố quay mặt đi!

VINH

Tại sao?

VI

Cô nói mỗi khi con gái thay đồ, con trai phải quay mặt đi.

VINH

(Gật đầu)

Bố hiểu. Bố xin lỗi.

Vinh quay mặt đi. Vi cởi áo sơ mi, mặc áo mới vào.

Định cài khuy,Vi ngưng lại.

VI

Bố ơi! Khó cài nút quá hà!

VINH

(Tiến lại sát bên Vi)

Để bố xem.

VI

(Kéo vạt áo)

Con biết rồi! Áo phụ nữ kết nút bên phải, bố lại kết bên trái.

VINH

Ồ, vậy à…Con nói đúng, bố đã làm khuy nhầm. Bố rất tiếc!

VI

(Tẩn mẩn cài khuy)

Vì bố lơ đễnh phải không bố?

VINH

Ừ, bố đã lơ đễnh.

VI

Bố lơ đễnh vì bố nhớ cô Hoa, phải không bố?

VINH

(Gật đầu)

Để bố cài giúp con cho nhanh xem áo có vừa không.

Vinh cài giúp Vi.

Khi cúc áo được cài xong, Vi chạy đến trước gương, ngắm mình, nhảy lên.

VI

Đẹp quá!

VINH

Con thích chứ?

VI

Vâng, con thích.

VINH

Tất nhiên đây là nhầm lẫn của bố. Bố xin lỗi; nhưng không còn kịp thời gian để bố may cho con một chiếc áo khác! Bố sẽ cố gắng không để xảy ra như vậy nữa. Tuy nhiên, con hãy tập đương đầu với tình trạng bất thường. Con sẽ thấy không khó lắm.

VI

Con không bắt bố phải may lại đâu!…Chỉ tại cô Hoa bố nhỉ?

Vinh kéo Vi đến xa-lông. Cả hai ngồi xuống ghế.

VINH

(Đưa tay vén tóc Vi)

Sao con nói tại cô Hoa?

VI

Hôm bữa bố ngồi ở bàn máy may, bố không làm gì cả, con hỏi bố, bố nói lâu quá cô Hoa không ghé chơi nên bố nhớ.

VINH

(Nhìn đồng hồ)

Thôi, đến giờ ngủ trưa rồi, con vào trong ngủ đi .

Vinh đứng lên, đi lại bàn máy may. Vi thay áo.

VI

Bố không ngủ sao bố?

VINH

Bố phải may cho xong cái quần cho con…Tối nay Giáng sinh rồi. Bố muốn kịp cho con mặc đồ mới đi lễ.

VI

Ờ há!

Vi chạy vào trong.

Vinh tiếp tục may quần cho Vi.

Một lát. Vi chạy ra.

VI

Bố ơi! Con khó ngủ quá!

VINH

(Đứng lên)

Bố hát cho con ngủ nhé?

VI

(Dẫy nẩy)

Thôi! Giọng bố nghe cứ rền rền sao ấy! Bố hát không bằng mẹ!…(Đổi giọng) Mà bố này! Cô Hoa hát cũng hay lắm, bố biết không?

VINH

Không. Bố chưa nghe cô Hoa hát lần nào.

VI

Hôm bữa, cô Hoa chở con đi chơi, cô Hoa có hát cho con nghe.

Vinh kéo Vi lại ghế xa-lông. Hai người lại ngồi xuống ghế.

VINH

Con nói hôm bữa là cách nay mấy bữa?

VI

(Ngó lên trần nhà)

Lâu rồi cơ!

VINH

(Bẹo má Vi)

Vậy mà lại nói hôm bữa!

VI

(Ngó xa xôi rồi ngước nhìn Vinh)

Tại con quen nói thếBố thích cô Hoa lắm hở bố?

VINH

Ừ!

VI

Tại sao?

VINH

Bố không biết. Con có thích cô Hoa không?

VI

Thích! …Bố ơi! Tại sao bố không đến nhà cô Hoa? A! Con biết rồi! Bố và cô Hoa giận nhau.

VINH

Cô ấy thật vô lý. Cô ấy không muốn bố giữ cái thước.

VI

Vì sao hở bố?

VINH

Vì nó do mẹ mua.…Con có muốn bố sắm một cái thước mới không?

VI

Con thích thước mới. Bố ơi! Sao bố không cất thước cũ vào hộp và mua một cái thước mới?

VINH

(Gật gù)

Con gái bố thông minh thật! Bố sẽ làm theo ý con… Nhưng vấn đề không phải như thế đâu! Người ta không thể quên nếu người ta cố tình quên.

VI

Là sao hở bố?

VINH

Con chưa hiểu đâu!…Con có nhớ mẹ không?

VI

Có! Con muốn có mẹ để mẹ hát cho con ngủ…Phải chi mẹ đừng chết bố nhỉ?

VINH

(Nhìn xa xôi)

Việc đó không thể, mẹ đã chết!

Vi ngáp dài.

VINH

(Đứng lên)

Ta vào trong ngủ đi!

Vinh và Vi đi vào trong.

Từ bây giờ, chỉ nghe tiếng hai người vọng ra.

TIẾNG VINH

(Giọng kể)

Con có nhớ không, lần bố dẫn con đi chơi ở sở thú; con bị đau bụng. Mọi người đều nghĩ chỉ là đau bụng thông thường, tưởng do con đã ăn thứ gì không hợp, chỉ lo xức dầu. May thay, lúc ấy cô Hoa đi đến. Sau khi khám chỗ đau, cô đã đề nghị ba đưa con vào bệnh viện. Và ở đó, các bác sĩ xác định con đau ruột thừa, mổ cho con. Nhờ thế, con thoát khỏi nguy hiểm! … Nhưng bố không nghĩ là bố chỉ mang ơn cô ấy.

TIẾNG VI

Bố ơi! Bố giận cô Hoa chỉ vì cô ấy muốn bố mua cây thước mới sao?

TIẾNG VINH

Không hẳn thế. Nhưng bố đã sai con ạ. Người ta không thể sống cho tương lai nếu luôn nhớ về quá khứ. (Im lặng một lát; rồi tiếng Vinh tiếp tục vang ra)

…Năm bố 20 tuổi, ông nội bỗng quay về. Thì ra thời gian qua, ông đã đi nước ngoài, sống và làm việc ở đấy. Sau đó, ông nội bảo lãnh các cô các chú con đi nước ngoài. Bố ở lại vì hai lý do: chăm sóc mồ mả ông bà, và vì mẹ con… Bố cưới mẹ năm bố 21 tuổi. Mẹ cũng là thợ may, là con độc nhất. Sau đó, ông bà ngoại xuất cảnh đi định cư ở nước ngoài, mẹ ở lại với bố. Năm sau, mẹ sinh con. Đến khi con được 6 tuổi, mẹ chết vì bệnh ung thư. Mẹ con là một phụ nữ tuyệt vời, hết lòng lo cho chồng, con không nghĩ đến bản thân mình…

Im lặng một lát, có tiếng trở mình trên giường; rồi Vinh đi ra.

VINH

(Tiếng nói nội tâm)

Cô ấy đã đúng. Mình đã sai khi cứ luôn nhắc đến Lan trước mặt cô ấy. Phụ nữ vốn nhạy cảm và ích kỷ, không ai bằng lòng trước một thái độ như vậy.

Vinh ngồi vào máy, may một lát. Bỗng máy đột ngột dừng lại.

VINH

Chà xui quá! Gãy kim rồi!

Vinh kéo hộc tủ bàn máy, tìm kiếm.

VINH

Không còn cây kim nào…Chà! Cả keo dựng cổ, cúc áo, chỉ may cũng gần hết rồi!

Vinh bước đến tấm bảng đen treo trước bàn học của Vi, lấy phấn ghi: “Vi con ! Bố đi mua kim chỉ, nút áo. Bố sẽ khóa cửa. Nếu có chuyện cần, con hãy lấy chìa khóa trong hộc bàn mở cửa nhé! Bố sẽ về sớm.”

Vinh đẩy xe đi ra, khóa cửa.

Bầu trời bỗng tối đi. Qua cửa sổ nhiều ánh chớp nổi lên. Rồi mưa xuống. Một lát, có tiếng la của Vi từ trong phòng: “Á …á…Bố ơi! Bố ơi!”

Vi chạy ra.

VI

(Nhìn dáo dác)

Bố ơi!

Chợt Vi nhìn thấy những dòng chữ của Vinh trên tấm bảng. Bé đứng nhìn một lát, lại bàn, với tay lấy búp bê ôm vào lòng, ngồi xuống xa-lông, nhìn mưa rơi.

Một lát,Vi lại bàn, quay số điện thoại.

VI

A lô! Dạ con là bé Vi. Cô ơi! Bố nói bố nhớ cô!… Dạ, bố nói với con. Cô ơi! Bố đi rồi. Dạ một mình. Bố đi mua kim chỉ. Dạ,có mưa. Cô ơi có một con nhện to trên giường ngủ của con. Con sợ lắm! Cô ơi! Cô có thể đến được không. .. Dạ con chào cô. Dạ!

Vi buông điện thoại, đến kéo ngăn tủ, lấy chìa khóa rồi ngồi trên ghế, chờ đợi.

Một lát, Vi rón rén bước đến hé cửa buồng, rồi đóng lại, trở lại ghế.

Một lát nữa, Hoa xuất hiện ngoài cửa sổ, tay che dù.

Vi lật đật chạy ra mở cửa.

Hoa tay xách giỏ, tay cầm dù bước vào nhà, xếp dù.

VI

(Ôm lấy Hoa)

Cô Hoa!

HOA

(Cúi xuống, vuốt tóc Vi)

Bố đi lâu chưa?

VI

Dạ bố đi lúc con ngủ.

HOA

Con nhện ở phòng con à?

VI

Dạ, to lắm cô!

HOA

Để cô vào xem.

Hoa móc dù trên tường, đi vào trong. Vi bước theo Hoa.

Tiếng hai người từ trong vọng ra.

Con thấy con nhện ở đâu ?

Dạ ở chỗ này!

Chỗ này phải không?

Dạ không, chỗ kia.

Cô không thấy. Chắc nó đi mất rồi.

Cô! Cô! Nó kìa! Ôi, thấy ghê quá!

Tiếng Hoa run run: “Để cô…để cô… làm sao…làm sao…Ờ có cây chổi lông gà đây …

Tiếp theo là tiếng la của Hoa và Vi: “Ái… Á…Ái”

Rồi Vi chạy ra, theo sau là Hoa.

HOA

(Đặt tay lên ngực, thở dồn dập)

Nó chạy mất rồi! Thôi, để bố về, bố tính với nó. Nó không thoát khỏi tay bố đâu!

VI

Ờ nhỉ! Nó mà gặp bố nó phải sợ thôi!

Hoa lấy ra một hộp sữa lớn, một chai nước bí đao, một con gà luộc sẵn, một trái bí đao, một chục trứng, một nải chuối, nhiều quả táo.

HOA

Bố có nói bao giờ về không ?

VI

Dạ không, bố ghi trên bảng bố sẽ về sớm ạ.

Hoa nhìn giòng chữ Vinh đã ghi trên bảng.

HOA

(Lấy từ giỏ ra một thỏi chocolate)

Cô có mang sô-cô-la cho con đây.

VI

(Cầm lấy thỏi chocolate)

Á sô-cô-la! Con thích sô-cô-la! (Khoanh tay cúi đầu) Con cám ơn cô.

HOA

Con có đói bụng không ?

VI

Dạ không.

Hoa và Vi mang các thứ thức ăn vào trong.

Tiếng Vi và Hoa từ trong vọng ra.

Cô ơi! Lâu quá cô không đến nhà con; cô cũng không gọi điện thoại. Có phải cô giận bố không?

Cô hết giận rồi.

Con nhớ cô lắm! Bố cũng nhớ cô!

Cô cũng nhớ Vi!

Cô có nhớ bố không?

Có.

Hoa và Vi từ trong đi ra. Vi nắm tay Hoa; trong lúc Hoa cầm hai chiếc tách có quai.

VI

Người lớn thật là phức tạp!

HOA

(Quay sang Vi, ngạc nhiên)

Sao con nói vậy?

VI

Họ nhớ đến nhau nhưng họ đều không chịu gọi cho nhau.

Hoa đặt tách xuống bàn, hôn lên trán Vi.

HOA

Vâng, người lớn là thế! Rồi sau này con cũng thế!

Hoa rót nước bí đao từ chai ra hai cái tách, trao cho Vi một cái.

HOA

(Cầm tách lên)

Vi uống đi!

Hai cô cháu vừa uống vừa tiếp tục câu chuyện.

VI

Bố nói bố đã sai, cô ạ.

HOA

Bố kể tất cả cho con nghe à?

VI

(Gật đầu)

Con và bố có giao ước như thế mà!

HOA

Nghĩa là có chuyện gì con cũng kể cho bố nghe; ngược lại, bố có gì cũng kể cho con nghe?

VI

(Gật đầu)

Dạ.

HOA

Bố bảo bố sai như thế nào?

VI

Bố nói người ta không thể sống cho tương lai nếu cứ luôn nhớ về quá khứ.

HOA

(Ngẫm nghĩ một lát)

Trong thời gian cô không đến, có ai tới nhà không?

VI

Dạ có!

HOA

(Lo lắng)

Đàn ông hay đàn bà?

VI

(Hồn nhiên)

Đàn ông và đàn bà.

HOA

Họ là ai vậy?

VI

Con không biết.

HOA

Đàn bà có mấy người?

VI

Một người ạ.

HOA

Người đó đến mấy lần?

VI

(Ngẫm nghĩ)

Dạ 2 lần.

HOA

Con có nghe người đó nói gì với bố không?

VI

Dạ lần đầu người đó nói “Tôi muốn may một cái áo khoác nhẹ, tôi có mang số đo của tôi theo đây…”

Vi ngó lên trần, cố nhớ thêm…

HOA

(Bật cười)

Thôi, được rồi! Cô cám ơn bé Vi!

VI

Bây giờ cô cho con hỏi cô một câu nhé?

HOA

Ờ! Con hỏi đi!

VI

Cô có thích bố không?

HOA

(Gật đầu)

Thích.

VI

Tại sao ạ?

HOA

Cô không biết.

VI

(Ngó lên trần)

Lạ thật! Bố cũng không biết vì sao bố thích cô.

HOA

(Vui vẻ)

Bố có hỏi con điều gì về cô không?

VI

Có.

HOA

Bố hỏi gì?

VI

Bố hỏi con có thích cô không?

HOA

Cô cũng muốn hỏi con như thế! Thế con đã trả lời thế nào?

VI

Con trả lời con thích cô.

HOA

Tại sao?

VI

Vì cô đẹp, cô hay nói chuyện với con, cô dẫn con đi chơi, cô mua bánh cho con ăn.

HOA

(Cười)

Nhiều vậy à? Còn nữa không?

VI

Dạ còn.

HOA

Con nói tiếp đi!

VI

Vì cô biết hát!

HOA

Còn nữa không?

VI

Còn ạ.

HOA

Nói đi!

VI

Vì bố thích cô.

HOA

(Xoa đầu Vi)

Cô cám ơn con.

VI

Cô ơi! Cô có đồng ý cùng ăn rờ-vây-dong với con và bố không?

HOA

Có. Cô rất vui được ăn rờ-vây-dong với con và bố.

VI

(Nhìn ra cửa sổ)

Mưa đã tạnh rồi! Cô có thể đi chơi với con được không?

HOA

(Cười, nhìn cây thông)

Được chứ! Hai cô cháu mình đi mua đồ trang trí cho cây thông giáng sinh đi!

VI

(Ôm lấy Hoa, mừng rỡ)

Thích quá!

Rồi Vi chạy đến bàn máy, cầm lấy cái áo mới.

VI

(Đưa cái áo ra trước mặt Hoa)

Bố mới may cho con cái áo (Nhưng rồi rút tay về)

Nhưng cô ạ, vì bố nhớ cô nên bố đã may nhầm khuy áo mất rồi!

HOA

Nhầm là sao?

VI

Cúc áo phụ nữ ở bên trái mà bố may bên phải cô ạ.

HOA

(Ngạc nhiên)

Vậy sao? (Nhìn lại cúc áo của mình) Ờ nhỉ! Ngay cả cô cũng không để ý. Mà làm sao con biết được điều ấy?

VI

Con không biết, con mặc áo vào con thấy khó cài cúc!

Hoa gật gù.

VI

Thế còn cô; cô nói cô cũng nhớ bố, cô làm gì?

HOA

Cô còn tệ hơn cả bố.

VI

Cô nói đi!

HOA

Vi đừng cười cô nhé!

VI

Dạ.

HOA

Cô khóc!

VI

(Ngó lên trần)

Con cũng hay khóc! (Quay lại nhìn Hoa) Nhưng khóc là yếu đuối lắm!

HOA

Ai nói?

VI

Bố nói ạ.

HOA

Ờ! Cô và Vi sẽ không khóc nữa nhé? (Chìa ngón tay)

Ta hứa nhé?

VI

(Đưa ngón tay móc tay Hoa)

Hứa!

Vi vào trong thay đồ. Xong, bé đi ra lấy từ trong ba-lô ra một tờ giấy.

HOA

Vi muốn viết cho bố phải không?

VI

Dạ!

HOA

(Cầm lấy viết )

Để cô viết cho!

VI

Dạ.

Hoa viết vài dòng trên tờ giấy.

Cả hai đi ra, khóa cửa.

MÀN HẠ


(còn tiếp)

bài đã đăng của Thu Phong

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)