Trang chính » Chuyên Đề, Kịch, Kịch đương đại Việt Nam & thế giới, Sáng Tác Email bài này

một thế giới khác (màn 1 & 2)

0 bình luận ♦ 11.11.2021

clip_image002

Vở kịch này được Nhà hát kịch Sân khấu nhỏ 5B Võ Văn Tần, Q3,TP.HCM dàn dựng, công diễn lần đầu lúc 20 giờ ngày 3 tháng 11 năm 2002 dưới tên “Người mẫu”

Đạo diễn: Trần Minh Ngọc; Diễn viên:Thanh Hòang vai Vinh, Ngọc Quỳnh vai Vi, Xuân Phương vai Kim (Hoa),Việt Hà vai Lụa, Kim Ngân vai ma-nơ-canh số 17 (Vở kịch được giải thưởng của Hội Nghệ Sĩ Sân Khấu Việt Nam năm 2002)


NHÂN VẬT

1)VINH: 30 tuổi, thợ may (đứng đắn, chung thủy)

2)VI: 8 tuổi, con gái Vinh, học lớp 3 bán trú (thông minh)

3)HOA: 26 tuổi, y tá, người yêu của Vinh (nông nổi)

4)VŨ: 28 tuổi, chủ gian hàng bán ma-nơ-canh (lập dị, bay bướm)

5)DIỆU: 30 tuổi, vợ Vũ (chu đáo,hiền diụ)

6)LỤA: 22 tuổi, người tình của Vũ (đẹp, vô cảm)

7)30 MA-NƠ-CANH.

Và các nhân vật phụ: gã thanh niên, người đàn ông, người cảnh sát, ông lão, 2 nam sinh, 3 nữ sinh, 4 bà khách, cô con gái.

MÀN 1

CẢNH NHÀ VINH

Phòng khách 4m x 6m đồng thời là nơi cắt may của Vinh. Đồ đạc: máy may, bàn cắt vải, bàn để ủi có thể xếp lại, tủ ba mặt kính, xa lông, bàn cho học sinh cấp một. Còn có một tấm bảng đen nhỏ, một điện thoại. Một cánh cửa thông với một phòng khác, đang đóng kín.

Có ổ khoá kêu lách cách. Cửa mở, Vi- một bé gái chừng 8 tuổi, xinh xắn, tóc cột nơ hai bím, mặc đồ đầm, vai mang ba lô, chạy vào nhà. Theo sau là Vinh- một người đàn ông chừng 30 tuổi, cha của Vi, dắt chiếc mô-tô 250 phân khối.

VI

(Cởi ba lô, chạy đến bàn, đặt ba-lô xuống, ngước nhìn đồng hồ)

Chỉ có 10 phút! Bố chạy nhanh hơn mẹ! Mẹ chạy chậm rì hà!

VINH

(Dựng xe)

Phụ nữ thường chạy chậm hơn đàn ông; con biết điều ấy chứ?

VI

Tại vì phụ nữ hay sợ té hả bố?

VINH

Ừ!

VI

Có bố con không sợ té! (Ngừng một lát) Mà đi với mẹ cũng thích lắm, bố ạ.

VINH

Tại sao?

VI

(Ngồi xuống ghế xa-lông, ngó lên trần, mơ màng)

Tại vì …ôm mẹ êm hơn ôm bố!

Vi mở cửa, chạy vào trong.

VINH nhìn tờ lịch trên tường, bước vội theo Vi.

Một lát,Vi-với bộ đồ mặc trong nhà, từ trong chạy ra bàn học, mở ba-lô lấy tập ra viết.

Vinh cũng từ trong đi ra, vừa đi vừa lau tay. Anh vất khăn trên ghế, đến bàn cắt, cầm lấy xấp vải trải ra bàn, mở ngăn kéo lấy ra quyển sổ lớn, lật một vài trang, chăm chú nhìn, cầm lấy thước, đo xấp vải trên bàn.

Chợt Vi dừng tay, ngẩng lên, nhìn về phía tủ kính, cúi xuống viết, rồi lại nhìn lên.

VI

(Gọi lớn)

Bố ơi, bố!

VINH

(Dừng tay, quay lại nhìn Vi)

Gì, con gái?

VI

Con khó viết quá!

VINH

Tại sao?

VI

Trước kia, mỗi khi con ngồi đây học bài, con đều nhìn thấy mẹ ngồi nhìn con đàng kia!

Vinh quay nhìn tủ kính, nơi có đặt một chiếc ghế, cau mày. Chợt hiểu, anh đến bên tủ kính, nhấc chiếc ghế mang đi đặt bên cạnh bàn cắt, rồi đến bên bàn học của Vi.

VINH

(Vuốt tóc Vi)

Khi làm việc gì; phải để hết tâm trí vào việc ấy, con ạ.

Vinh đi lại bàn. Vi cúi xuống.

Nhưng không lâu, Vi lại ngẩng lên, nhìn về phía tủ kính. Cô bé nhìn thật lâu, nước mắt ứa ra trên khuôn mặt xinh đẹp của bé.

VI

Bố ơi!

Vinh lại ngừng tay. Rồi anh đứng lên, bước đến bên Vi.

VI

(Nắm lấy cánh tay Vinh, rưng rưng)

Đi tìm mẹ, bố ơi! Con muốn có mẹ ngồi đấy!

VINH

(Lau nước mắt, vuốt tóc Vi)

Mình đã đi tìm hai lần rồi!

Vi ôm lấy Vinh, oà khóc.

VINH

(Dỗ dành)

Được rồi! Được rồi! Ta sẽ đi tìm lần nữa. Con vào trong thay đồ, bố dẫn con đi ra ngoài một lúc.

Vi chạy vào trong.

Vinh mặc áo khoác, bước ra cửa, nhìn trời.

Một lát, Vi chạy ra với bộ đồ khác.

Vinh nhìn hai chiếc khăn quàng trong tủ kính, định lấy nhưng thôi. Anh bước đến bên chiếc Hon-da.

VI

(Chỉ vào 2 chiếc khăn)

Bố ơi! Khăn quàng cổ mẹ mua cho con và bố!

Vinh mở tủ kính lấy khăn quàng cho cả hai.

Rồi đẩy xe, cùng Vi ra khỏi phòng.

MÀN HẠ

.

MÀN 2

CẢNH GIAN HÀNG MA-NƠ-CANH

Gian hàng bán ma-nơ-canh 4m x 10m x 2,8m: cửa ngoài bằng sắt cuộn đang được đẩy lên, cửa trong kính tự động, thảm, máy điều hòa, máy hát CD loa âm trong tường, đèn chiếu sáng có thể điều chỉnh 180 độ. Có một bàn làm việc rộng với hai ghế bọc nệm, một máy vi tính, một điện thoại, một bình hoa vải. Tường treo một tấm kính lớn, một đồng hồ, một hình ca sĩ Madonna, một cuốn lịch ngày khổ lớn: tờ lịch ghi “THÁNG 8 NGÀY 1”. Một máy hút bụi đặt ở góc phòng sau bàn.

30 ma-nơ-canh, mỗi ma-nơ-canh mang một con số từ 01 đến 30, đứng, ngồi hai bên tường không theo thứ tự số; tất cả đều là nữ, hầu hết khỏa thân với đường nét, vóc dáng, màu da y như người thật, sống động và tuyệt đẹp. Chỉ có bốn ma-nơ-canh số 7, 15, 25 và 9 là mặc áo quần: áo dài, váy, sơ mi, đồ tắm.

Vũ-chủ gian hàng, đàn ông, chừng 28 tuổi, vóc dáng nhỏ thó, tóc quăn, trán cao, mắt to đeo đôi kính gọng tròn. Anh ta mặc áo sơ mi ca rô màu nâu-vàng&trắng, bỏ ngoài quần jeans rách ở gối, chân mang dép Lào, ngồi sau bàn, đeo headphone, gật gật đầu theo điệu nhạc.

Nhiều giọng nữ cất lên lao xao, xa xăm (Khán giả không biết xuất phát từ đâu): “Chúng tôi muốn nghe nhạc! Ông chủ, xin cho chúng tôi nghe nhạc!”

Tiếng nói của Vinh và Vi cất lên trên nền tiếng các giọng nữ:

Tiếng nói củaVi: “Vào đây tìm mẹ đi bố!”

Tiếng nói của VINH: “Ừ!”

Vũ nhìn thấy Vinh và Vi, tháo headphone. Ngay lập tức, âm nhạc tràn ngập căn phòng. Đó là một bản nhạc trữ tình âm thanh nổi.Tiếng lao xao các giọng nữ ngưng bặt.

Vũ bước nhanh ra cửa; đúng lúc Vinh và Vi bước vào.

(Nghiêng người, dang tay mời, vẻ kiểu cách)

Mời ông, mời cháu. Xin hỏi tôi có thể giúp gì cho ông và cháu?

VINH

Chúng tôi chỉ muốn xem qua. Có phiền ông không?

Dạ, xin cứ tự nhiên.

Đúng lúc đó, bà khách thứ nhất bước vào.

Vũ đến chào, hướng dẫn bà khách xem hàng.

Vinh và Vi bước chậm, lần lượt đi qua các ma-nơ-canh.

Khi họ bước đến ma-nơ-canh số 25, một giọng nữ vang lên, trong trẻo và xa vắng. Khán giả có cảm giác tiếng của con người kiếp trước. Đó là tiếng của ma-nơ-canh này.

MA-NƠ-CANH SỐ 25

Chào ông! Chào em!Tôi tóc nâu đen, cắt ngắn kiểu nửa con trai, mắt môi sắc sảo, dáng điệu tinh nghịch. Tôi có tính cách sôi nổi; ông chủ cho tôi mặc áo sơ mi, quần jeans.

Vũ theo bà khách dừng trước ma-nơ-canh số 22.

Bà cứ tự do chọn lựa theo ý bà. Nhưng nếu bà cho phép tôi giúp bà; tôi xin hỏi, bà chuyên may đồ gì ạ?

BÀ KHÁCH THỨ NHẤT

Tôi may áo dài là chính.

Nếu thế, bà cần một búp bê với dáng vẻ thuỳ mị. Mời bà theo tôi, tôi xin giới thiệu với bà một búp bê như thế.

Người đàn bà đi theo Vũ đến trước ma-nơ-canh số 07.

Tiếng ma-nơ-canh này vang lên:

TIẾNG MA-NƠ-CANH SỐ 07

Chào bà, tôi tóc đen, dài, suông, buông thả xuống lưng, nét mặt, dáng điệu thể hiện nét dịu dàng. Tôi có tính cách dịu dàng, đằm thắm; ông chủ cho tôi mặc bộ áo dài Việt Nam.

Khi Vinh và Vi đi đến ma-nơ-canh số 15 trong dáng điệu đang nhảy sam-ba và số 09 đang gập người trong dáng điệu lao xuống nước, tiếng họ cất lên cùng lúc.

TIẾNG MA-NƠ-CANH SỐ 15 VÀ 09:

Cũng như ma-nơ-canh số 07 và 25, chúng tôi được ông chủ cho mặc đồ: chúng tôi mặc váy và áo tắm.

TIẾNG CÁC MA-NƠ-CANH SỐ 07, 25, 15, 09

(Đồng thanh)

Ông chủ có óc thẩm mỹ cao, đã chọn cho chúng tôi các bộ áo quần thích hợp nhất với từng người. Ông muốn một vài người trong chúng tôi mặc làm mẫu cho khách thấy chúng tôi trông ra sao nếu được mặc đồ.

TIẾNG CÁC MA-NƠ-CANH CÒN LẠI

(Đồng thanh)

Hầu hết chúng tôi đều trần truồng; nhưng chúng tôi không mắc cở. Với người thực sự đẹp, quần áo che đậy mất vẻ đẹp của họ. Các họa sĩ khi muốn tôn vinh vẽ đẹp người phụ nữ đều vẽ họ khỏa thân.

Vinh và Vi tiếp tục đi đến những ma-nơ-canh khác; trong khi các ma-nơ-canh tiếp tục lên tiếng.

TẤT CẢ MA-NƠ-CANH

(Đồng thanh)

Dù để kiểu tóc nào, uốn quăn hay buông thả, dài hay ngắn; dù ngồi hay đứng, tất cả chúng tôi đều cao 1m65, mắt to, lông mi dài, mày cong lá liễu, mũi cao vừa, môi đầy đặn rõ nét, làn da trắng hồng, mịn màng, vóc người thon thả. Nhưng dù Âu hay Á, tất cả chúng tôi đều rất đẹp. Vòng số 1, 2 và 3 có kích thước chuẩn. Chúng tôi có được sự cân đối tòan diện từng bộ phận cơ thể. Nhưng chúng tôi không hề kiêu ngạo hoặc tự hào vì vẻ đẹp của mình. Chúng tôi ý thức nhan sắc là thứ tự có chứ không phải thủ đắc do trau giồi, học hỏi. Chúng tôi không lợi dụng nhan sắc của mình, vì giá trị của nhan sắc ở chỗ nó tô điểm cho cuộc đòi, là nguồn cảm hứng cho con người trong nỗ lực vươn tới cái Đẹp toàn bích, và bởi vì nhan sắc tự nó là một giá trị.

MA-NƠ-CANH 15

Thật ra, số đo các vòng dùng làm tiêu chuẩn để sản xuất ra chúng tôi xuất phát từ số đo của con người. Đa số chúng tôi đẹp hơn họ; tuy nhiên xét về nhan sắc tuyệt đối thì con người vẫn đẹp hơn!

TIẾNG MA-NƠ-CANH SỐ 09

Sự sinh sản vô tính sẽ giúp con người đạt được vẻ đẹp của hoa hậu, người mẫu.

TIẾNG MA-NƠ-CANH SỐ 07

Nhưng phải lâu lắm con người mới copy được một người đẹp nhất ra hàng triệu bản sao, nếu họ thực sự muốn.

(Thấy người đàn bà phân vân, nói thêm)

Nói chung cửa hàng tôi chỉ bán những búp bê bền, đẹp với giá phải chăng. Và tất cả đều được bảo hành. Tuy nhiên, nếu để ý bà sẽ thấy mỗi búp bê ở cửa hàng biểu lộ một tính cách riêng. Búp bê này sẽ làm tăng vẻ đẹp chiếc áo dài bà may. Nó giống búp bê số 17 bên cạnh. Nó có nét thuỳ mị, dịu dàng.

Người đàn bà nhìn sang búp bê số 17 rồi nhìn lại búp bê số 07 gật gù.

BÀ KHÁCH THỨ NHẤT

Bao nhiêu tiền vậy chú?

Dạ thưa xxx đồng ạ.

BÀ KHÁCH THỨ NHẤT

(Chỉ tay vào ma-nơ-canh số 17)

Tôi mua búp bê này!

Vũ ôm lấy ngang hông búp bê, đi vào trong.

Mời bà ngồi ghế, chờ tôi đóng gói cho bà!

Vũ vào trong, mang ra một túi ny-lon lớn và dài, gỡ con số 17 gắn trên người ma-nơ-canh, rồi bỏ ma-nơ-canh này vào túi nylon.

Bà khách trả tiền. Vũ nhận tiền rồi ôm búp bê theo bà khách đi ra. Khỏi cửa, anh ta trao ma-nơ-canh cho bà khách, quay vào.

Vũ đến bàn, ngồi xuống.

Sau khi lần lượt đi qua tất cả các ma-nơ-canh Vinh và Vi, với vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt, đến chào Vũ.

(Đứng lên, cúi đầu)

Chào ông! Chào em!

VINH

(Ngồi xổm, nhìn Vi)

Ta đi ăn kem nhé, bố biết một tiệm bán kem ngon lắm!

Vi im lặng gật đầu. Cả hai bước ra khỏi gian hàng.

Vũ rời chỗ, bước đến nhìn các ma-nơ-canh.

(Cau mày)

Ông ta muốn tìm kiếm gì ở đây đấy nhỉ?

Cùng lúc tiếng nói của Vũ, tiếng các ma-nơ-canh cất lên: “Ông ta muốn tìm kiếm gì ở đây?”

Vũ đến bên ma-nơ-canh số 07.

(Nói với ma-nơ-canh số 07)

Cám ơn cô. Hôm nay nhờ cô mà tôi bán được một “em” (Ngước nhìn đồng hồ, nói tiếp)Thôi, ngày hôm nay vậy là xong! Tôi đi bổ sung một “em” khác đây; kẻo bả biết thì hư chuyện!”

Vũ đến bàn tắt máy hát, lấy máy hút bụi làm vệ sinh sàn nhà, cất máy vào chỗ cũ, đội nón.

Bỗng ngay lúc ấy có tiếng gọi: “Ông ơi! Ông ơi!”

Vũ ngẩngg lên, bắt gặp một thanh niên chừng 18 tuổi, dáng cao, gầy, mặc áo sơ mi hở ngực, quần jeans xanh, chân mang giày bố. Gã thanh niên ôm ngang eo một ma-nơ-canh trong tư-thế-ngồi-mặc-áo-cô-dâu.

Vũ đến nơi gã đang đứng, bên trong cánh cửa tự động.

GÃ THANH NIÊN

(Chỉ vào ma-nơ-canh trên tay)

Ông có mua không ?

Để xem đã!

Gã thanh niên trao ma-nơ-canh cho Vũ.

Vũ cầm lấy ma-nơ-canh, xoay qua xoay lại, ngắm nghía.

Nó cũ quá rồi! Em bán rẻ tôi mới mua.

GÃ THANH NIÊN

Ông trả bao nhiêu?

Xxx ngàn!

GÃ THANH NIÊN

Không trả hơn được sao?

Không!!

GÃ THANH NIÊN

(Đưa ma-nơ-canh cho Vũ)

Thôi được, chơi luôn!

Vũ trả tiền, mang ma-nơ-canh đi vào trong.

Gã thanh niên quay lưng, đi ra.

Vũ bước vào, đặt ma-nơ-canh lên ghế dành cho khách, sửa lại dáng điệu, vuốt lại tóc, áo quần rồi lấy máy hút bụi rà khắp người ma-nơ-canh. Sau đó, anh lấy lược chải lại tóc, lấy số 17 gắn lên áo cô, đứng ngắm một lát.

(Giở mũ, nghiêng người)

Chào cô số 17! Cô trông không được ô-rơ-gin, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy cô rất đặc biệt!…Đâu nào! Để tôi nhìn lại chiếc áo xem sao?

Vũ đi quanh, quan sát chiếc áo cưới trên người ma-nơ-canh.

Trong lúc đó, một ông lão mặc bà ba đen, đầu quấn khăn, da ngăm đen, đi ngang qua gian hàng. Chợt ông lão dừng lại, nhíu mày, trố mắt nhìn vào trong một lát rồi bước nhanh.

(Sờ tay vào mặt vải, gật gù)

Mình vải, kiểu may không tồi. Hơi cũ; nhưng còn mặc được! (Vũ lùi ra xa, đưa tay chỉ vào ma-nơ-canh, dặn dò) Cô ngồi tạm đây, chờ tôi một lát! Cửa hàng bàn ghế cạnh đây thôi.

Vũ đi ra cửa. Quen tay, anh tắt bớt các ngọn đèn trong phòng, bước ra ngoài.

Anh sáng bây giờ trở nên mờ ảo, lung linh với những chỗ tối trên gương mặt, thân thể các ma-nơ-canh khiến họ thêm sống động. Khán giả đã nghe tiếng nói của các ma-nơ-canh; tuy nhiên, họ không nghĩ là các hình nhân này lại cử đông, có cảm giác các ma-nơ-canh chớp mắt, cử động, sắp thay đổi tư thế, sắp rời chỗ của mình; có cảm giác họ là người thật.

Quả nhiên, tất cả các ma-nơ-canh đều rời chỗ của mình: ngồi vào ghế, bước vòng quanh phòng. Riêng ma-nơ-canh số 17 vẫn bất động.

Các giọng nữ cao, thanh tao, vang vang của các ma-nơ-canh lại cất lên:

Chào cô mới đến!”

“Chào cô số 17!”

“Hân hạnh đón chào cô!”

MA-NƠ-CANH SỐ 17

(Ngước nhìn đồng lọai, ngơ ngác)

Đây là nơi nào?

MA-NƠ-CANH SỐ 15

Cô chưa từng đến một nơi như thế này sao?

Ma-nơ-canh số 17 gật đầu.

MA-NƠ-CANH SỐ 26

Đây là chỗ tạm trú của chúng ta.

MA-NƠ-CANH SỐ 29

Là nơi chúng ta phải trải qua trong cuộc hành trình trở thành chính mình.

MA-NƠ-CANH SỐ 07

Phải! Đây là gian hàng bày bán ma-nơ-canh!

MA-NƠ-CANH SỐ 17

(Cau mày)

Có một nơi như thế này sao? Họ bán chúng ta à? Như các nô lệ sao?

TẤT CẢ MA-NƠ-CANH

(Ngạc nhiên, đồng thanh)

Cô nói gì? Nô lệ là gì? Thế giới chúng ta không có nô lệ. Cô là ai và từ đâu đến?

Ma-nơ-canh số 17 chưa kịp trả lời, các ma-nơ-canh đột ngột nhưng khoan thai bỏ đi, mỗi người quay về chỗ của mình.

Tất cả ma-nơ-canh, kể cả số 17 đều trở lại tư thế bất động- tư thế của thế giới đồ vật đúng theo định nghĩa, quan niệm, cái nhìn của con người. Dường như các ma-nơ-canh biết trước sự xuất hiện của ai đó, một giống loài vốn coi thế giới của họ là thế giới bất động, thế giới chết! Dường như các ma-nơ-canh muốn giấu giếm bí mật của họ, nhằm thách thức sự hiểu biết của con người!

Vài giây sau, Lụa-một cô gái trẻ chừng 22 tuổi, vai đeo túi xách, mặc áo quần mốt nhất, bước vào gian hàng.

Lụa có dáng người cân đối, thon thả, đẹp sắc sảo. Tuy nhiên, cử chỉ, khuôn mặt, làn da cô khiến khán giả tự hỏi cô là người hay là ma-nơ-canh?

Không trông thấy Vũ, Lụa đi thẳng vào trong, đặt túi xách trên bàn, bước dọc hai hàng ma-nơ-canh với cách đi của một người mẫu, quan sát từng búp bê một; trong khi tiếng các ma-nơ-canh nổi lên: “Chào cô! Chào cô, chào…”

Lụa dừng lại trước ma-nơ-canh số 15, nghiêng đầu ngắm nghía, thản nhiên trút bỏ áo quần đang mặc, rồi; cởi áo váy, kể cả chiếc khăn bịt quanh đầu của ma-nơ-canh này, mặc vào người.

Lụa không hề để ý ngay lúc đó có hai ông bà khách đứng tuổi vừa bước vào gian hàng, chứng kiến cảnh ấy, vội vã quay bước đi ra.

Lụa đến ngắm mình trong gương, hài lòng. Trông thấy hình ảnh các ma nơ canh phản chiếu trong gương, cô cúi xuống thân thể mình; rồi quay nhìn các ma-nơ-canh. Sau đó, Lụa bước vào giữa hai ma-nơ-canh, đưa tay ngang đỉnh đầu xác định chiều cao của mình ngang tầm chiều cao của các hình nhân.

Đúng lúc ấy,Vũ trở về gian hàng, tay xách một chiếc ghế có tay và lưng dựa màu đen.

Nhìn thấy Vũ, Lụa đứng bất động giữa các hình nhân.

Vũ không hay biết sự hiện diện của Lụa, thản nhiên chọn chỗ, đặt ghế. Rồi anh bước đến bàn, mang ma-nơ-canh số 17 đặt xuống ghế mới, sửa lại vị trí thân hình, vuốt tóc, áo váy, đứng ra xa ngắm nhìn cô.

Cô đồng ý ngồi chỗ này chứ?

Đến lúc này, Lụa rời chỗ, bước đến sau lưng Vũ.

LỤA

(Thản nhiên)

Anh có thấy con búp bê này cũ rồi không?

Vũ quay sang Lụa, ngạc nhiên rồi mừng rỡ ôm lấy Lụa, hôn lên môi cô.

Lụa đẩy Vũ ra.

LỤA

(Vẫn với vẻ mặt lạnh lùng, giọng nói thản nhiên)

Ai cho phép anh hôn em?

(Gải đầu)

Chỉ vì gặp em, anh mừng quá …vì em quá đẹp …

LỤA

(Khoanh tay ngước lên trần)

Anh nợ em một bộ đồ! Không bao giờ có chuyện cho không.

(Chỉ vào bộ đồ Lụa đang mặc)

Được! Anh nhớ mà !… Mỗi cái hôn là một món đồ chứ gì? Em thích bộ đồ này chứ?

LỤA

(Lắc đầu)

Em mặc thử. Kiểu này đã đề mốt. Em nghe nói hãng xxxxx mới ra một kiểu mới rất đẹp. Cô Kiều nói sẽ tìm cho em.

(Nhìn Lụa say đắm)

Ừ! Khi nào có, em cho anh biết; anh sẽ mua cho em.

Bỗng có tiếng hai người đàn ông. Một giọng trầm âm điệu thấp ồm ồm của người già: “Đây nè! Thày cảnh sát nhìn xem: Trông có kỳ cục không? Chỉ có vài cô là mặc đồ. Còn lại, tất cả đều không một mảnh vải che thân!”

Một giọng trung của một người đàn ông trẻ: “Ha ha …ha ha…Không phải như bác tưởng đâu bác ơi! Họ đâu phải là người thật! Chỉ là những hình nhân bằng sáp hay gì đó thôi”

Ông lão- chính là người lúc nãy đã nhìn vào gian hàng, cùng người cảnh sát, bước vào.

(Bước ra chào)

Dạ, xin hỏi có chuyện gì đấy ạ?

NGƯỜI CẢNH SÁT

(Quay nhìn ông lão)

Ông cụ tưởng các cô đây là người thật.

ÔNG LÃO

(Bối rối)

Vậy sao các chú ?…( Nhìn Vũ) Nhưng rõ ràng lúc nãy tôi thấy chú đang nói chuyện với …họ mà!

NGƯỜI CẢNH SÁT

(Nói với ông lão)

Họ không phải là người thật; làm sao biết nói chuyện,bác?

(Mỉm cười, đặt tay lên vai ông lão)

Họ rất đẹp phải không bố! Bố có muốn cưới một cô không?

LỤA

(Nói với ông lão)

Ông già! Tôi là một búp bê nè! Ông xem có phải không?

ÔNG LÃO

(Khom người về phía Luạ, trố mắt nhìn)

Cô là …

NGƯỜI CẢNH SÁT

(Kéo tay ông lão)

Ta đi thôi, bác! Bác chưa từng trông thấy các cô này phải không? (nhìn các ma-nơ-canh rồi nhìn Vũ) Mà các hình nhân của anh trông giống người thật đấy.

Ông lão và người cảnh sát chào Vũ, bước ra.

Có tiếng nói của của người cảnh sát: “Bác lầm là phải; trông cô gái ấy khó mà biết là người thật hay giả”.

Tiếng các ma-nơ-canh vang lên.

TIẾNG MA-NƠ-CANH SỐ 15

Ông ấy sống ở nông thôn.

TIẾNG MA-NƠ-CANH SỐ 21

Và lần đầu nhìn thấy chúng ta! Ông ấy không biết chúng ta thuộc về một thế giới khác

TIẾNG TẤT CẢ CÁC MA-NƠ-CANH

(Đồng thanh)

Trong thế giới của chúng tôi không ai tự cho chủng tộc mình ưu việt hon các chủng tộc khác để diệt chủng họ, không ai đẩy mạnh quá trình phát triển xã hội bằng cách ngăn chận sự phát triển, không ai nhân danh tình thương để kích động hận thù, nhân danh bình đẳng để đàn áp, nhân danh giải phóng để áp đặt nô lệ. Trong thế giới của chúng tôi không có tình trạng kẻ mạnh hiếp đáp kẻ yếu. Chúng tôi không lừa dối, phản bội, vu cáo, đàn áp, bóc lột lẫn nhau. Và chúng tôi không bao giờ tôn sùng kẻ sát nhân.

Lụa im lặng đi nhặt quần áo của mình, thản nhiên thay đồ ngay giữa phòng khiến Vũ lúng túng.

Em vào trong đi! Ai lại thay đồ ở đây.

Tuy nói vậy, hiểu tính Lụa, Vũ bước ra cửa, đứng canh cho cô thay đồ. Anh hết nhìn Lụa lại nhìn dáo dác, sợ có người trông thấy.

Khi Lụa thay xong, Vũ thở phào nhẹ nhõm, bước vào trong.

Lụa trao Vũ bộ đồ của ma-nơ-canh số 15.

(Cầm lấy bộ đồ)

Anh có một người bạn làm giám đốc một trung tâm đào tạo người mẫu…

LỤA

Anh muốn em làm người mẫu thời trang?

(Dùng hai tay mô tả những đường cong thân thể Lụa)

Em rất đẹp! Chẳng khác gì những ma-nơ-canh của anh ở đây. Anh nghĩ người ta sẽ không mất thời gian đào tạo em làm người mẫu.

LỤA

(Dứt khoát)

Không! Làm người mẫu cực lắm!

(Mặc lại áo quần cho ma-nơ-canh số15)

Thực ra anh chỉ sợ em buồn…

Lụa vừa bước quanh phòng vừa nhìn trang phục của các ma-nơ-canh.

LỤA

Em chỉ thích mặc đồ đẹp! (Quay sang Vũ) Anh có thích em mặc đồ đẹp không?

Thích chứ! Người đẹp như em mà mặc đồ xấu thì tội quá.

Một phụ nữ chừng 50 tuổi bước vào gian hàng.

Vũ mau mắn tiếp người đàn bà. Trong khi Lụa đến ngồi sau bàn.

Vũ cúi đầu chào người đàn bà, cùng lúc tiếng các ma-nơ-canh vang lên: “Chào bà, chào bà.”

Chào bà, bà muốn mua búp bê?

BÀ KHÁCH THỨ HAI

Vâng, con gái tôi vừa mở hiệu may. Nó nhờ tôi mua một búp bê…vừa vừa thôi.

(Đưa tay mời)

Mời bà xem.Ở đây có đủ loại thích hợp với mọi thứ áo quần.

Người đàn bà theo Vũ lần lượt đi qua các ma-nơ-canh.

Búp bê này thích hợp với áo dài…búp bê này dành cho áo đầm… búp bê này dành cho đồ Tây…

Khi đến gần chỗ ngồi của Lụa, bà khách gật đầu chào cô. Nhưng cô vẫn thản nhiên.

Chợt có tiếng chuông điện thoại. Tiếng chuông reo văng vẳng, âm thanh của loại điện thoại di động.

Lụa lấy từ trong túi xách ra chiếc điện thoại, trả lời.

LỤA

A lô!…Dạ chào chị Kiều! Em nghe đây… Mắc lắm hả?Dạ không sao, tiền nào của đó mà!..Dạ, em đến ngay!

Trong lúc Lụa trả lời điện thoại, bà khách bỗng ôm bụng, ngồi bệt xuống thảm.

(Hốt hoảng, cúi xuống bà khách)

Dạ thưa bà, bà có sao không ạ ?

BÀ KHÁCH THỨ HAI

(Nhăn nhó, rên rỉ)

Tự dưng tôi ..thấy.. đau bụng quá! Ông có…có dầu …gió không? Xin làm ơn…

Vũ bước vội đến bàn.

(Nói với Lụa)

Bà khách bị đau bụng, em cho bà ấy xin chút dầu nóng…

Lụa cất điện thoại vào túi xách, đứng lên.

LỤA

(Thản nhiên)

Chị Kiều vừa gọi cho em, bảo đã có đồ. Chị ấy nhắn em đến gấp! Anh đưa em đến chỗ chị ấy nhé!

(Gật đầu)

Được, anh sẽ đưa em đi, nhưng em …

Lụa đi đến trước gương, vuốt lại tóc, áo quần, lấy son môi từ trong túi xách tô lại môi, cất thỏi son,l ấy ra một cái kẹp, uốn lại lông mi.

Trong khi Lụa trang điểm, Vũ đứng bên cạnh, sững người nhìn cô như bị thôi miên.

LỤA

(Vừa cất đồ trang điểm vừa nói)

Anh đóng cửa tiệm đi! Chúng ta cần đi gấp, chị Kiều không thích chờ đâu.

(Ngập ngừng)

Ừ ! Em có dầu …

LỤA

(Ngẩngg lên nhìn Vũ, cau mày)

Này! Anh có đi không?

Không đợi Vũ phản ứng, Lụa dùng dằng bước ra cửa.

BÀ KHÁCH THỨ HAI

(Nói giọng đứt quảng, khó nhọc)

Anh.. chị cần.. đi việc gấp cứ …cứ .. đi, tôi không ..không sao …

(Bước nhanh đến chỗ bà khách)

Xin bà cảm phiền…

Bà khách gượng đứng lên, nhăn nhó, mồ hôi rịn trên mặt.

Vũ dìu người đàn bà ra cửa, để bà ngồi bệt xuống vỉa hè trước cửa gian hàng, trở vào tắt bớt đèn, kéo cánh cửa sắt xuống.

Trong khi đó, Lụa đứng nhìn người đàn bà rồi nhìn Vũ với vẻ mặt không hài lòng.

Bên trong gian phòng, ánh sáng dịu đi.

Có tiếng của Lụa từ ngoài vọng vào: “Kìa có xe tới!

Mau lên anh!”

Có tiếng xe tắc-xi dừng lại, tiếng cửa xe đóng sầm, tiếng động cơ xe vọt đi.

Trong ánh sáng mờ, các ma-nơ-canh cử động, rồi rời chỗ.

Ma-nơ-canh số 15 đi lại chỗ ma-nơ-canh số 17.

MA-NƠ-CANH SỐ 15

(Ngắm nhìn ma-nơ-canh số 17)

Cô có vẻ khác lạ.

Sau lời nhận xét của ma-nơ-canh số 15, nhiều ma-nơ-canh đi vòng quanh ma-nơ-canh số 17, nói lên ý nghĩ, nhận xét của mình.

MA-NƠ-CANH SỐ 09

Cô ấy ngồi trên một ghế dựa, mặc áo cưới-một chiếc đầm trắng cổ hình chữ U, tay hơi phùng, chân bắt chéo, hai tay để hờ trên đùi, tóc đen dài, uốn lượn, xoã hai bên vai.

MA-NƠ-CANH SỐ 25

Cũng như tất cả chúng ta, cô ấy là một thực thể đã thành, đã hoàn tất, và đẹp không kém chúng ta.

MA-NƠ-CANH SỐ 07

Nhưng cô có vóc dáng nhỏ hơn chúng ta

MA-NƠ-CANH SỐ 29

Mắt cô màu đen, mũi không cao như chúng ta.

MA-NƠ-CANH SỐ 07

Kích thước cô không theo tiêu chuẩn .

MA-NƠ-CANH SỐ 26

Đúng! Và cô ấy không chỉ khác chúng ta về vóc dáng.

MA-NƠ-CANH SỐ 05

Diện mạo cô ấy phảng phất vẻ u uẩn và dường như có thể thay đổi!

MA-NƠ-CANH SỐ 25

Phải chăng cô ấy có cá tính, bản sắc?

MA-NƠ-CANH SỐ 02

Chắc chắn cô ấy có tâm sự!

MA-NƠ-CANH SỐ 15

Khác với chúng ta:cô không chỉ tồn tại …

MA-NƠ-CANH SỐ 29

…Mà hơn thế nữa: một mục đích nhắm tới, một khát vọng cháy bỏng, một ý nghĩa cho cuộc sống.

TẤT CẢ MA-NƠ-CANH

(Vây lấy ma-nơ-canh số 17, đồng thanh)

Hãy kể cho chúng tôi nghe bí ẩn của cô!

MA-NƠ-CANH SỐ 17

(Ban đầu rụt rè, sau lưu loát)

Tôi cao 1m58. Tôi không được sản xuất hàng loạt như các chị. Tôi là một mẫu riêng theo yêu cầu của ông chủ tôi. Ông chủ tôi là một thợ may goá vợ, sống với con gái nhỏ tên là Vi. Họ rất quan tâm đến tôi. Vi thường nhìn tôi khi cô bé làm bài;còn ông chủ thì thường nhìn tôi sau khi đóng cửa tiệm mỗi tối. Họ gọi tôi là hình bóng của một người mà cả hai rất yêu thương: đó là một phụ nữ tên Lan, vợ của ông chủ, mẹ của Vi.

TẤT CẢ MA-NƠ-CANH

(Đồng thanh)

Hình bóng là gì? Chúng tôi không có khái niệm về hình bóng.

MA-NƠ-CANH SỐ 17

Có lẽ vì tôi rất giống với bà ấy.

MA-NƠ-CANH SỐ 09

Một sự trùng hợp ngẫu nhiên?

MA-NƠ-CANH SỐ 17

Không! Vì nhớ thương người vợ đã mất, ông chủ đã đến một nơi sản xuất, đặt làm một ma-nơ-canh bằng thủ công mang diện mạo vợ ông. Đó là nguồn gốc của tôi.

TẤT CẢ MA-NƠ-CANH

(Đồng thanh)

Tất cả chúng tôi ở đây không ai có nguồn gốc như vậy. Chúng tôi được sản xuất hàng loạt bằng máy. Chúng tôi có mặt vì các thợ may và những người bán quần áo may sẵn cần ma-nơ-canh để mặc đồ mẫu do họ may, họ bán. Chỉ là thế!

MA-NƠ-CANH SỐ 09

Người thanh niên mang cô đến đây là ai ? Có phải đó là ông chủ của cô?

MA-NƠ-CANH SỐ 17

Không! Ông ấy yêu vợ ông mà tôi là hình bóng của bà ấy, không bao giờ ông làm thế.

MA-NƠ-CANH SỐ 09

Tình yêu là gì?

MA-NƠ-CANH SỐ 25

Họ nói tình yêu là sự chào hỏi của thiên thần trước các vì tinh tú(*)

MA-NƠ-CANH SỐ 15

Có người nói tình yêu làm chuyển động mặt trời và các vì tinh tú khác!(*)Thật khó hiểu.

MA-NƠ-CANH SỐ 17

Đó là thứ tình cảm phức tạp nhất của con người. Họ sống vì tình yêu, nhưng họ cũng chết vì tình yêu. Nó mang đến hạnh phúc; nhưng cũng gây ra đau khổ cho họ. Vì yêu, họ làm những điều cao thượng tốt đẹp nhất, nhưng cũng do yêu họ đã có những hành động xấu xa nhất. Khi yêu, họ sẵn sàng hy sinh, sẵn sàng chết, nhưng cũng không ngại giết người.

TẤT CẢ MA-NƠ-CANH

(Đồng thanh)

Chúng tôi không có tình yêu và chúng tôi không đau khổ.

MA-NƠ-CANH SỐ 17

Và như thế, cũng không có hạnh phúc.

TẤT CẢ MA-NƠ-CANH

(Đồng thanh)

Chúng tôi không xấu.

MA-NƠ-CANH SỐ 17

Và như thế, cũng không tốt.

MA-NƠ-CANH SỐ 09

Vậy người mang cô đến đây là ai?

MA-NƠ-CANH SỐ 17

Là một kẻ ăn cắp.

TẤT CẢ MA-NƠ-CANH

(Đồng thanh)

Chúng tôi không hề ăn cắp.

MA-NƠ-CANH SỐ 09

Anh ta đã làm việc ấy thế nào?

MA-NƠ-CANH SỐ 17

Một chiều tối, khi ông chủ và con ông ấy đang ăn cơm ở nhà sau, khi cửa sắt chỉ kéo lại phân nửa, anh ta đã lẻn vào và mang tôi đi.

Tất cả ma-nơ-canh im lặng chốc lát, như thể để cho câu chuyện của ma-nơ-canh số 17 thấm sâu vào họ.

Như chợt nhớ ra chuyện gì, ma-nơ-canh số 17 lên tiếng.

MA-NƠ-CANH SỐ 17

(Nói với ma-nơ-canh số 15)

Sao chị lại để người đàn bà ấy cởi đồ của chị?

MA-NƠ-CANH SỐ 15

Cô hỏi gì lạ thế? Điều ấy là bình thường thôi mà!

MA-NƠ-CANH SỐ 26

Phải! Với con người, chúng ta chỉ là đồ vật.

MA-NƠ-CANH SỐ 17

(Có vẻ suy nghĩ)

Người đàn bà ấy là ai vậy?

MA-NƠ-CANH SỐ 26

Bà ta tên Lụa, là nhân tình của ông chủ.

MA-NƠ-CANH SỐ 17

(Ngước nhìn xa xăm)

Thật kỳ lạ!

MA-NƠ-CANH SỐ 26

Cô muốn nói gì?

MA-NƠ-CANH SỐ 17

Những người đàn bà đến tiệm may…

Ma-nơ-canh số 17 ngừng nói như thể cố nhớ lại điều gì đó trong ký ức, trong khi các ma-nơ-canh khác im lặng, chăm chú nhìn cô, chờ đợi.

MA-NƠ-CANH SỐ 17

(Nói tiếp, giọng nhỏ nhẹ tựa như hình ảnh mờ nhoè trong đầu cô)

Phải! Có cả những người đàn bà, những cô gái đến tiệm may nữa… Và tất cả những con người ấy khi cởi đồ của họ để mặc vào đồ mới may, họ đều đi vào trong một …cái gì đấy (đưa hai tay mô tả một hình khối) một khoảng không gian giới hạn bởi ba bức vách và một tấm màn. Không bao giờ họ thay áo quần trước mặt ông ấy, trước mặt bé Vi… Ngay cả khi thay đồ cho tôi, bé Vi cũng bảo bố phải lấy màn che lại…

MA-NƠ-CANH SỐ 15

Cô nói gì chúng tôi không hiểu…Việc cởi đồ trước mặt kẻ khác có gì đáng nói?

MA-NƠ-CANH SỐ 17

Tôi không biết… Tôi không rõ lắm…(Nhìn xa xôi) Một lần khi biết ông chủ vô tình nhìn thấy ngực mình, cô bạn của ông ấy vội vàng cài lại chiếc cúc áo ở ngực, mặt cô ấy đỏ lên như có hàng ngàn mũi kim li ti chích vào …

MA-NƠ-CANH SỐ 29

Vì sao thế nhỉ? Nhiều người trong chúng ta hiện vẫn trần truồng.

TẤT CẢ MA-NƠ-CANH

(Đồng thanh)

Thoạt tiên, chúng tôi đều trần truồng, và chúng tôi chờ đợi được mặc đồ. Áo quần thời trang đối với chúng tôi không chỉ là trang phục; nó rất thiêng liêng, bởi nó là định mệnh của chúng tôi: nhờ nó, chúng tôi trở thành chính mình!

MA-NƠ-CANH SỐ 17

(Vẫn nhìn xa xăm)

Hơn nữa, bà ấy không có vẻ xúc động trước sự đau đớn của bà khách …

MA-NƠ-CANH SỐ 29

Xúc động là gì chứ?

MA-NƠ-CANH SỐ 17

(Suy nghĩ)

Có một thứ gì động đậy trong người mình…khiến mình không tự nhiên được như trước …(Lắc đầu) Tôi không biết..tôi không rõ lắm …Có vẻ như có điều gì đấy không ổn nơi người đàn ấy.

Lời nói của ma-nơ-canh số 17 vang xa, ngân dài trong gian phòng.

Và cùng với lời nói nhỏ dần, màn từ từ hạ.

(còn tiếp)

bài đã đăng của Thu Phong

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)