Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Phê Bình

đi tìm vài góc khuất trong văn chương trần thị ngh- phần 2: NGƯỜI TA KHÔNG SINH RA NHƯ LÀ, MÀ TRỞ NÊN, ĐÀN BÀ–HỘI CHỨNG NHÂN SINH & ÁC TÍNH 19.07.2019 | Biên Khảo, Chuyên Đề Trần Thị NgH., Phê Bình, Tiểu luận | 5 bình luận

Như đã nói ngay từ đầu, đọc NgH là đọc văn hơn là đọc truyện hay đọc chuyện. Người không thích, đọc, chỉ thấy NgH viết nhăng viết cuội. Người thích, mới đọc, không rõ mình thích cái gì. Đọc rồi, thấm, bỗng tìm thấy ở cái văn phong này một hiệu ứng rất lạ: tất cả mọi thứ quan hệ tình cảm nhân sinh (tình yêu, tình bạn, tình gia đình, tình thầy trò…), quan hệ xã hội (tôn giáo, chính trị, văn nghệ, nghề nghiệp…), và cuối cùng, quan hệ với chính bản thân mình, từ lâu nay vốn mang một khuôn mặt êm ái, trơn tru, thân thiện, tình cảm bây giờ bỗng trở nên lỏi chỏi, rạn nứt, trục trặc và có lúc mang vẻ giả trá, ngụy tạo một cách lạ lùng. Nhất là vì, không có tác giả nào mà cái “tôi” được phơi bày một cách rạch ròi, chi li và tiêu cực trong văn chương đến vậy bằng NgH. Tất cả các nhân vật “tôi” dường như đều tự khỏa thân, bóc mẻ và cào xước chính mình.

Đi tìm vài góc khuất trong văn chương Trần Thị NgH – Phần 1: Gỏi Chữ- Lăng Ba Vi Bộ 18.07.2019 | Biên Khảo, Chuyên Đề Trần Thị NgH., Phê Bình, Tiểu luận | 0 bình luận

Vài truyện sáng tác trong thời gian đầu (mà NgH gọi là thời kỳ quá độ, thí mạng cùi), còn tập trung hay xoay quanh một chủ điểm nào đó, nhưng càng về sau, trong các thời kỳ “biên độ”, “ế độ” và “cá độ”,[6] theo cách xếp đặt của NgH, truyện càng đa-tuyến, đa-đề-tài, tỏa ra, lan rộng. Nhiều đề tài pha trộn vào nhau. Chọn một đề tài nào đó đôi khi chỉ là cái cớ chỉ để nói về những đề tài khác. Kể một chuyện nhưng là cái cớ để kéo ra những chuyện khác. Có thể nói, đề tài không chi phối, mà lắm khi lại là hậu quả của (những) câu chuyện.

Trần Thị Ngh., Lạc đạn và mười truyện ngắn 10.07.2019 | Chuyên Đề Trần Thị NgH., Giới thiệu tác phẩm, Nhận Định, Phê Bình | 0 bình luận

Ở Trần Thị NgH. những nét ác, nét xấu trong các nhân vật được mô tả một cách chi li. Giả dụ bất chợt, nhân vật có một thoáng nào đó thấy mình hơi bị tốt thì lập tức, cô ta hay bà ta phải xét lại xem cái tốt đó có thực không hay là ẩn sau nó là một hậu ý xấu xa. Thủ pháp văn chương ấy xoáy vào chỗ xét lại đó: tạo ra những nhân vật, xưng tôi, rất tàn nhẫn với chính mình và cái tôi ấy được tác giả định nghĩa như sau: “Tôi thường tham dự mọi thứ với tư cách một người không phải là tôi. Cái tôi thực sự chỉ biết rình mò những vai trò do chính mình thủ diễn.” (Lạc Đạn, trang 104).

ngụ ngôn giữa đời thường: việt nam giữa canada; ta giữa tây; dân tộc giữa nhân loại (kỳ 3/3) 28.06.2019 | Biên Khảo, Chuyên Đề, Giới thiệu tác phẩm, Phê Bình, Phụ Nữ & Giới Tính, Tiểu luận | 0 bình luận

Giữa nền văn học Việt đương đại, đây là sáng tác có thể nói rất đặc biệt về đề tài – nội dung hậu chiến, xuất sắc về hình tượng nghệ thuật thể hiện, sang chấn về triết lý hiện sinh, và sáng chói về nhân văn – nhân tính. Một cây bút phải được/bị những gì để có thể “đẻ” nổi tác phẩm vẹn toàn đến vậy? Nếu “bị” thì đời ơi, sao nhẫn tâm hành hạ để chữ nghĩa phải thét lên đến thế? Giá như bt ra đời từ thời hậu Đổi mới, sẽ có cơ trở thành một “con dấu” của dòng văn chương hậu chiến tranh, nhánh “văn chương chấn thương”. (Chứ thời Đổi mới 1986 – 1992 ắt hẳn không chịu loại truyện này đâu).

Trải Nghiệm Học Thuật: Thơ Chuyển Đổi Hiện Thực (Transrealism) 26.06.2019 | Biên Khảo, Nghiên Cứu, Phê Bình | 0 bình luận Trải Nghiệm Học Thuật: Thơ Chuyển Đổi Hiện Thực (Transrealism)

Ở một điểm giao nhau giữa thời gian và không gian tạo ra khoảnh khắc thực tế của đời sống. Ví dụ, ngày 15 tháng 8 năm 2000, lúc 10 giờ 5 phút 8 giây và … thời gian đụng không gian, ngay lúc này, tức thì, là thực tế. Nếu hư cấu phá vỡ thời gian, không có thời gian, tự nhiên không gian sẽ chồng chất lên nhau.

ngụ ngôn giữa đời thường: việt nam giữa canada; ta giữa tây; dân tộc giữa nhân loại (kỳ 2/3) 19.06.2019 | Biên Khảo, Chuyên Đề, Giới thiệu tác phẩm, Phê Bình, Phụ Nữ & Giới Tính, Tiểu luận | 0 bình luận

Không dành cho những bạn đọc chuộng lối diễn tả mạnh bạo hành vi và cuồn cuộn từ vựng của Trần Vũ, hay cù cưa thổ ngữ tâm tình gái đất Mũi ở Nguyễn Ngọc Tư. Thật ra, văn chương McAmmond Nguyen Thi Tu kết hợp thuần thục 3 hình thức: văn nói kể chuyện một lèo “có sao nói vậy người ơi” ở cánh phụ nữ gia đình; văn viết tường thuật chi tiết, chính xác và khoa học của báo chí; và văn giảng chuẩn mực, bao quát, lý giải trong giới mô phạm. Chị làm chủ, thấm sâu các hình thức ngôn ngữ.

Nguyễn Xuân Thiệp: thơ như nỗi trăn trở nhân sinh 15.05.2019 | Giới thiệu tác giả, Giới thiệu tác phẩm, Nhận Định, Phê Bình, Thơ | 0 bình luận Nguyễn Xuân Thiệp: thơ như nỗi trăn trở nhân sinh

Từ những võng, áo, tường, ngói, hiên, bờ mía, bếp lửa, ghế xích đu… cho đến những sói, vịt trời, quạ, cua, nhái, thỏ, cọp, dế, gà, ngựa …. Người và cây cỏ, sự vật tan vào nhau, quấn quýt nhau, soi chiếu nhau. Chúng vui, buồn theo số phận anh, là thành phần của hiện sinh anh.

Trải Nghiệm Học Thuật: Thơ (Tính) Củ Hành 8.05.2019 | Dịch Thuật, Nghiên Cứu, Nhận Định, Phê Bình, Song ngữ, Thơ | 1 bình luận Trải Nghiệm Học Thuật: Thơ (Tính) Củ Hành

Hầu hết những bài thơ hay trên thế giới từ giữa thế kỷ 20 là những bài thơ trong dạng củ hành. Nhiều lớp vỏ bao chặt, vây kín những gì bí ẩn ở trong lõi …. Nghệ thuật thơ gọi là “Lợp Tứ”: nhà thơ tạo bài thơ có nhiều lớp tứ bao bọc hoặc liên hệ với nhau để diễn đạt ý nghĩa.

Thi Ca Như Cơm Ăn, Bánh Mì: Một Phản Biện về Bàn Tròn Thi Ca 1.05.2019 | Phê Bình, Quan Điểm, Tham luận, Thơ | 2 bình luận Thi Ca Như Cơm Ăn, Bánh Mì: Một Phản Biện về Bàn Tròn Thi Ca

Thơ đúng nghĩa luôn luôn sống động, như cơm ăn, bánh mì, hơi thở, hộ chiếu hữu cơ của tình cảm và tư tưởng. Hãy thảo luận về thơ như ta kể chuyện về một cá nhân, một người bạn thân, thay vì một tổng thể, hay hình ảnh lập lòe nhưng vô cảm của Time Square ngoài cửa sổ xe buýt..

Quan Sát Thơ Thế Kỷ: “As For Poets” (“Nói Về Thi Sĩ”) của Gary Snyder 28.03.2019 | Giới thiệu tác giả, Giới thiệu tác phẩm, Nhận Định, Phê Bình, Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận Quan Sát Thơ Thế Kỷ: “As For Poets” (“Nói Về Thi Sĩ”) của Gary Snyder

Quan sát thơ hay như xem một đoạn phim lôi cuốn, động lòng, chiếu chồng lên đoạn phim của bản thân, khiến hình ảnh trên màn hỗn loạn, nhưng bất ngờ tạo ra ý nghĩa. Rồi sau khi chấm dứt, từ từ, một lúc nào đó, cả hai đoạn phim nhập lại chiếu thành một đoạn phim khác mà bản thân đóng vai chính hoặc đạo diễn.

Lưu Quang Vũ, càng thương yêu càng không vừa ý 26.03.2019 | Biên Khảo, Nhận Định, Phê Bình | 0 bình luận

Ngay từ những năm sáu mươi, khuynh hướng thế sự đã tỏ ra sắc bén ở Lưu Quang Vũ. Không có gì đáng ngạc nhiên là sau đó, những năm tám mươi, anh trở thành nhà viết kịch lừng lẫy.

Quan Sát Thơ Thế Kỷ – Cáo Trạng Số 0 10 / 04 21.03.2019 | Nhận Định, Phê Bình, Thơ | 2 bình luận Quan Sát Thơ Thế Kỷ – Cáo Trạng Số 0  10 / 04

Cáo trạng số 0, không phải cáo trạng không có, không phải cáo trạng hư vô, không phải cáo trạng của một ngày không hiện diện … mà là cáo trạng không phải cáo trạng. Chỉ là một cách nói “anh đã may mắn được yêu [em].” Và người may mắn đó là họa sĩ Trịnh Cung, tác giả bài thơ.

VĂN CẦM HẢI: NGƯỜI ĐI TÌM QUÁ KHỨ MỚI TỪ NHỮNG CUỘC CHIẾN TRANH 13.03.2019 | Biên Khảo, Giới thiệu tác giả, Giới thiệu tác phẩm, Nhận Định, Phê Bình | 1 bình luận VĂN CẦM HẢI: NGƯỜI ĐI TÌM QUÁ KHỨ MỚI TỪ NHỮNG CUỘC CHIẾN TRANH

Từ góc nhìn chiến tranh của lịch sử dân tộc mình, Văn Cầm Hải nhìn thấy được nỗi đau của dân tộc bạn. Không chỉ đề cập đến nỗi buồn hậu chiến của Việt Nam, tác giả còn mở rộng liên kết và so sánh với các cuộc chiến tranh khác từ góc nhìn quốc tế.

ĐỌC TRƯỜNG CA THỜI TÁI CHẾ CỦA MAI VĂN PHẤN 14.02.2019 | Giới thiệu tác giả, Giới thiệu tác phẩm, Nhận Định, Phê Bình | 0 bình luận ĐỌC TRƯỜNG CA THỜI TÁI CHẾ CỦA MAI VĂN PHẤN

Trong Thời Tái Chế, các vật dụng tưởng mình làm từ vật liệu nguyên bản nên thành thật đến cảm động. Tuy nhiên, tái chế là hành vi phi tự nhiên …. Khi áp lực được cởi bỏ, vật liệu cũ lộ ra, giá trị gốc trở lại, đưa mọi thứ về đúng vị trí của nó, “giờ tất cả đang tự giác đến nơi tập kết để được phân loại, bị tiêu hủy, hoặc đợi tái sinh.”

TỪ HỎA NGỤC ĐẾN THIÊN ĐƯỜNG GIẢ (kỳ 2) 12.02.2019 | Giới thiệu tác giả, Giới thiệu tác phẩm, Phê Bình | 0 bình luận TỪ HỎA NGỤC ĐẾN THIÊN ĐƯỜNG GIẢ (kỳ 2)

[K]hông ai cấm nổi những tiếng “thét câm” làm chứng cho sự có mặt của con người. Đứng dưới chân núi, Sisypha vẫn có thể nhìn lên, kiêu hãnh. Phật tại tâm. Tâm khác nhìn khác. Nhìn khác thì đời khác.

TỪ HỎA NGỤC ĐẾN THIÊN ĐƯỜNG GIẢ (Kỳ 1) 6.02.2019 | Giới thiệu tác giả, Giới thiệu tác phẩm, Phê Bình, Thơ | 0 bình luận TỪ HỎA NGỤC ĐẾN THIÊN ĐƯỜNG GIẢ (Kỳ 1)

Phương Sinh cầm bút như cầm dao cầm búa. Viết như đâm như chém, như ném vào sọt rác của thời gian, của cái gọi là lịch sử …. Cách đặt câu, dùng chữ, xếp chữ, táo bạo và bất ngờ. Những từ ngữ hung tợn hay gọt giũa nằm cạnh những lời hiền hậu, đơn giản.

CUNG TÍCH BIỀN: BƠ VƠ CÁI DẤU CHẤM BUỒN LẠNH . . . 4.01.2019 | Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị, Giới thiệu tác phẩm, Phê Bình | 0 bình luận CUNG TÍCH BIỀN: BƠ VƠ CÁI DẤU CHẤM BUỒN LẠNH . . .

Và trong một dịp trao đổi riêng, ông bảo tôi:

Thật ra có phóng lớn, khuếch đại thế nào cũng chẳng diễn/miêu tả nỗi cái tình trạng của hoảng loạn, mạt thế, trong xã hội Việt Nam hiện nay. Nó nằm trên, và ngoài sức tưởng tượng lẫn hư cấu, trước bàn viết của một nhà văn. Việt Nam hôm nay, một xã hội tan rã là chưa đúng nghĩa, phải là một dân tộc tự hủy diệt.

XUÂN QUỲNH, ĐÃ YÊN NGÀY THÁC LŨ 28.11.2018 | Đọc và Đọc lại, Giới thiệu tác giả, Giới thiệu tác phẩm, Phê Bình | 0 bình luận XUÂN QUỲNH, ĐÃ YÊN NGÀY THÁC LŨ

Ngôn ngữ thơ ngắn, tiết kiệm, như trong trường hợp Xuân Quỳnh, để hở ra, để dành lại những khoảng trống, gợi ý nhiều hơn là mô tả kỹ càng; chính người đọc lấp vào các khoảng trống ấy không những bằng tình yêu ngôn ngữ của mình mà còn bằng chính cuộc đời trải nghiệm, với khúc quanh hạnh phúc hay giây phút đau buồn của họ …

Truyện & Tiểu luận của Phùng Nguyễn qua cái nhìn Thi pháp học Văn hoá 21.11.2018 | Diễn từ, Nhận Định, Phê Bình, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Truyện & Tiểu luận của Phùng Nguyễn qua cái nhìn Thi pháp học Văn hoá

Người đọc đọc văn, truyện, tiểu luận của Phùng Nguyễn, và cái nhìn của họ về những gì anh đề cập đến, qua sự đọc này, có thể thay đổi. Hoặc sẽ được chính họ (qua kích thích từ những gợi nhắc, đề nghị của anh …) tái kiểm điểm, định vị, cân nhắc và đánh giá. Đó thực là một vòng sinh trưởng. Và bồi dưỡng.

TỪ BEST SELLER VỪA NHẮM MẮT, VỪA MỞ CỬA SỔ, ĐẾN KÍNH VẠN HOA VÀ THIẾU NHI VIỆT 2.11.2018 | Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị, Giới thiệu tác giả, Giới thiệu tác phẩm, Phê Bình, Quan Điểm | 0 bình luận TỪ BEST SELLER VỪA NHẮM MẮT, VỪA MỞ CỬA SỔ, ĐẾN KÍNH VẠN HOA VÀ THIẾU NHI VIỆT

Người Việt Nam dạo này ngủ hơi nhiều. Chúng ta ngủ ở nghị trường quốc nội (Quốc Hội), ngủ ở nghị trường quốc tế (Liên Hiệp Quốc) …. Thức dậy thôi, tỉnh dậy đi, mọi chuyện và giáo dục nói riêng còn mơ ngủ thì đất nước gọi là bốn ngàn năm văn hiến chắc sẽ tiếp tục ngáy o o.

Đọc thơ Jane Miller: Cách Nhận Diện ‘Kẻ Thù Vô Hình Mặc Áo Giáp’ 25.10.2018 | Dịch Thuật, Giới thiệu tác giả, Giới thiệu tác phẩm, Màu Da và Ngôn Ngữ, Phê Bình | 0 bình luận Đọc thơ Jane Miller: Cách Nhận Diện ‘Kẻ Thù Vô Hình Mặc Áo Giáp’

“Kẻ thù vô hình mặc áo giáp” vừa là hồn ma của những ẩn dụ đã chết qua tiến trình lịch sử của một ngôn ngữ, vừa là yếu tố có thể hồi sinh ngôn ngữ. Vì vậy, câu hỏi của Jane Miller là xúc tác, là sáng thế, và người đọc chỉ có thể giác ngộ nếu chấp nhận ngôn ngữ là một khái niệm diệu ảo và bất trắc …

ĐỌC HỒ VIỆT KHUÊ: NHỮNG NGÀY TRỞ GIÓ 10.10.2018 | Giới thiệu tác giả, Giới thiệu tác phẩm, Phê Bình | 0 bình luận ĐỌC HỒ VIỆT KHUÊ: NHỮNG NGÀY TRỞ GIÓ

Những đứa trẻ trong Những Ngày Trở Gió của Hồ Việt Khuê mới chính là điểm nhấn long lanh trong bức tranh tương lai quý giá, như thứ ánh sáng trong trẻo dẫn đường hy vọng lóe lên ở cuối đường hầm. Hồ Việt Khuê đặc biệt nương tay ưu ái với trẻ con và không hề nỡ làm lấm láp lầy lội chúng.

Ngu Yên Đọc Jane Miller: “Whether The Goat Is a Metaphor?” (“Phải Chăng Con Dê Là Ẩn Dụ?”) 3.10.2018 | Dịch Thuật, Giới thiệu tác giả, Phê Bình, Sang Việt ngữ | 0 bình luận Ngu Yên Đọc Jane Miller: “Whether The Goat Is a Metaphor?” (“Phải Chăng Con Dê Là Ẩn Dụ?”)

Theo tâm lý học, người lớn, nhất là tuổi già, thường hay nhớ về trẻ thơ, vì thời ấy cho người lớn cảm giác yên ổn, vô tội. Câu chuyện hóa dê, được xem như “sự trừng phạt” cho đến khi “làm được điều gì tốt đẹp” mới được tưởng thưởng trở lại làm người.

Đặng Mai Lan: Người lạ, người quen 25.09.2018 | Biên Khảo, Giới thiệu tác phẩm, Phê Bình | 0 bình luận Đặng Mai Lan: Người lạ, người quen

Người lạ, người quen là một tập sách viết về người, nhưng Đặng Mai Lan không miêu tả nhân vật của chị một cách máy móc theo công thức dàn dựng sẵn (một việc làm phản văn chương); chị viết một câu chuyện phi hư cấu như sáng tác truyện, thậm chí có nơi còn có cả độc thoại nội tâm. Chính nhờ bút pháp và văn phong như thế, những câu chuyện chị kể không lâm vào tình trạng chán nhàm, xơ cứng.

Ngu Yên Đọc “Giả Thiết Về Cánh Tay Phải Của Chúa Giê-Su” 11.09.2018 | Đọc và Đọc lại, Nhận Định, Phê Bình | 0 bình luận

Tôi đọc bài thơ này nhiều lần, mỗi lần thấy thêm nhiều chi tiết khác lạ. Một số hình ảnh cũ mờ đi, hình ảnh khác sáng lên, hoặc được thay thế bằng hình ảnh mới. Những hình ảnh lật qua lật lại rất nhanh giữa câu chuyện 2000 năm cũ và câu chuyện hiện tại đang xảy ra.

đọc thơ trân sa 5.09.2018 | Biên Khảo, Giới thiệu tác phẩm, Phê Bình | 0 bình luận đọc thơ trân sa

Những bài này xứng đáng có mặt trong bất cứ tuyển tập thơ hiện đại nào vì nỗ lực cách tân không chỉ nằm trong cách viết, cách cấu tạo mà trên hết là phong thái tư duy bất ngờ, cô đọng, thông minh cao độ buộc người đọc phải tham dự bằng tất cả óc tim và cảm xúc để nắm bắt vô vàn liên tưởng được phát sóng từ một từ trường thơ mãnh liệt.

DƯƠNG TƯỜNG, BẢN NHÁP CHIỀU TƠ LIỄU 30.07.2018 | Biên Khảo, Phê Bình | 0 bình luận DƯƠNG TƯỜNG, BẢN NHÁP CHIỀU TƠ LIỄU

Trong khi chúng ta quay đi, thế giới thay đổi. Những liên kết nhảy vọt trong thơ Dương Tường tạo ra các ảo ảnh. Đó là chuyển động nhanh từ một hình ảnh này đến …

Nguyễn Đình Thuần: Sự vật vỡ vụn trong một thế giới hỗn mang 20.07.2018 | Câu chuyện Nghệ thuật, Hội Họa, Phê Bình, Tạo hình | 0 bình luận Nguyễn Đình Thuần: Sự vật vỡ vụn trong một thế giới hỗn mang

Cảnh giới tranh của ông là một thế giới vụn vỡ, những mô-típ không giữ hình thể nguyên thủy mà vỡ vụn trong một không gian mờ mịt, hỗn mang. Chúng vỡ vụn nhưng không tan biến mà quay về như những nốt nhạc láy rền vang mãi trong tâm tư người xem.

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)