Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn
nét vẽ vô hình của thằng bé mồ côi
Thằng bé đưa tay lên, vạch vào không gian những đường thẳng, những đường gẫy khúc, những đoạn vòng vèo; toàn những hình dạng mơ hồ. Cô giáo đến bên tôi, nghiêng đầu thì thầm, “Nó đang vẽ đấy.” Tôi xoáy tia nhìn lên vách tường nhưng chẳng thấy gì ngoài những mảnh vôi tróc lở.
âm thầm
Ba cố gắng chịu cực chắt mót cho con theo học để may ra sau này nó được làm một cái gì lạ hơn, vẻ vang hơn là tưới mồ hôi xuống ruộng cát, tưới mồ hôi xuống rừng rẫy để kiếm cơm, như cha ông nó. Đời ba đen đủi, cho tới ngày gần chết rồi ba cũng chưa biết mặt mày ông cha bà mẹ ngang dọc thế nào, đừng nói chi đến chuyện học hành.
ý nghĩ
Bơ vơ riết rồi cũng quen. Thấy người chết không cảm động. Thấy chia ly không buồn. Dửng dưng với sân ga. Ai vĩnh biệt kệ cha. Đêm như ngày, mưa nắng như nhau. Kỷ niệm như da thịt dính liền với thân thể không thể cắt bỏ không thể đổi màu.
NGÀY ĐẦU ĐI HỌC
Tôi biết được điều này về mẹ tôi: Người nào càng đáng nể phục, bà lại càng không để họ lấn áp mình. Nhưng cuối cùng, tôi đọc được trong ánh mắt của bà sự thua cuộc. Bà nắm tay tôi bước ra khỏi trường. Trên các bậc thềm, bà dừng lại khi hai bên người ta vẫn bước qua mặt chúng tôi.
Qua Sông Mê
QUA SÔNG MÊ
Trần C. Trí
SÔNG MÊ – RIVER OF BENIGHTEDNESS
Cẩm Tâm
Tính ra, từ trước đến giờ, tôi đã chuyển ngữ được hàng chục truyện ngắn và kịch từ nhiều thứ tiếng, nhiều tác giả, nhiều …
ở một nơi có rất nhiều barbie
Bọn đàn ông biến đâu hết rồi. Hắn thầm nghĩ và nhìn lướt quanh một vòng. Nhìn thật nhanh để khỏi mang tiếng có con mắt láo liên. Cũng có đàn ông đấy chứ. Nhiều không kém gì số lượng đàn bà. Nhưng bọn đàn ông phần lớn là cằn cỗi, xấu xí; và dẫu cho hốc hác hay phì nộn, nhìn bọn họ đều bệ rạc và hèn mọn như nhau.
“Lâu ghê mới gặp!”
Thế nên anh đã có thể hiểu tại sao trong những tác phẩm của em, em né tối đa những chuyện nhuốm màu sắc sexuel, chuyện làm tình, chuyện thầm kín phòng the. Thiệt ra thì em cũng chẳng tử tế, đức hạnh gì đâu. Chẳng qua em đã nghe lời khuyên của nhiều người đi trước lẫn đi sau: Không nên viết về những gì mình chẳng rành rẽ, chuyên môn.
Cừu
Những con cừu béo ụ, lông dày quắn bện từng lọn, kết thành mảng trông chúng cứ như cục bông gòn trùng trục. Suốt ngày cặm cụi quanh bãi chăn thả gặm cỏ, cả đàn có đến vài trăm con nhưng răm rắp tuân theo sự điều khiển của mấy con chó…
Những tử thi đi giữa chúng ta
Anh chàng Tử thần mân mê lưỡi hái nằm gọn trong lòng bàn tay. Từ lúc lão Tử thần bị đọa lên cung trăng chặt cây quế mà chặt mãi không xong–chặt tới đâu, cây …
Trí Nhớ Những Giấc Mơ
Thể chất xuống dốc theo tinh thần, luôn uể oải, nhọc nhằn, không thể viết tiếp những truyện dang dở theo kế hoạch, tôi không biết phải làm gì ngoài việc quanh quẩn trong nhà, …
ONG VÒ VẼ VÀ HOA BÍ VÀNG
tôi vẽ một chuyện khoa học giả tưởng với 4 tờ giấy viết thư cho con gái tôi. Trang thứ nhất tôi vẽ con gái tôi được một bà tiên hóa phép cho bé tí bằng một hạt đậu. Trang thứ hai, cô bé cầm walkie talkie (máy bộ đàm) gọi mấy con ong vò vẽ đến thả phấn đực trên bông hoa bí cái. Trang thứ ba, hoa bí thụ phấn nở ra hoa vàng rất đẹp. Trang thứ tư, cô bé rất vui được ngồi trên quả bí đao vừa được Thượng Đế cho kết trái. Đó là một sự kết hợp đẹp đẽ của con ong vò vẽ và hoa bí vàng.
gọi về chốn xưa
“Hello!” Vẫn từ ống nghe điện thoại vọng ra. Rõ ràng giọng đàn bà. Run, khàn và đặm nỗi buồn. Nghe xa xăm như vọng về từ một nơi chốn thâm u nào, “Ai đấy? Ông nhà tôi đâu rồi?”
Đôi Giày Bata
Trong thành phố, mà nay không còn nữa, có một cửa hiệu giày, nơi duy nhất bán giày Bata. Khi bạn đứng đó trên hè phố nhìn qua một lần gương bạn có thể nhìn thấy những chiếc giày đủ màu sắc, trắng, xanh, đen, và bạn đứng đó, tự chọn cho mình một đôi, nhưng bạn không bao giờ mua được, giày Bata là mơ ước của tuổi thơ của bạn, một lần nọ bạn đập vỡ tấm kính, nhảy vào bên trong, ăn cắp đúng một đôi giày vừa vặn chân mình
trầm hương phố lạ
Nhìn bóng cô gái Việt Nam lọt qua khung cửa chiếc xe bus dài giữa lòng phố Kuala Lumpur, hắn muốn chạy ào tới, leo lên xe, đi với cô thêm một đoạn đường. Hắn thèm đi với cô thêm nhiều đoạn đường. Đường phố hay đường đời, cho nhạt bớt nỗi cô đơn.
Ngôi nhà không cho thuê
Trước, nhà ông luôn có hai người trở lên phục dịch. Nay ông hưu, cho nghỉ cả. Mẹ phải mướn một con bé phụ việc vặt cho ông. Con bé có nốt ruồi ở khóe môi trên, là con bé thứ ba mẹ đưa về nhà này. Ðứa thứ nhất ăn cắp vặt. Ðứa thứ hai vào làm mấy ngày đã bịa chuyện nằm mơ thấy hồn cha khóc kêu về để xách gói đi luôn.
sơ yếu lý lịch
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
===========================================
SƠ YẾU LÝ LỊCH
PHẦN I: LỊCH SỬ BẢN THÂN
1.Họ và tên: …………..
Theo lời bố tôi kể lại, việc đặt tên …
Happy Birthday
Chiến tranh đã qua từ lâu. Sống sót là một màu nhiệm và cái chết là sự bí ẩn nhất của cuộc đời. Giết người hoặc bị người giết, vừa thường tình vừa bi kịch, cũng như sự màu nhiệm và cái bí ẩn là những ám ảnh mà tôi cho rằng đó là lý do tôi chán sống. Và không biết làm gì cho hết chán.
Đại gia
Làm thế nào để kết thân với “nhân vật mà ai cũng muốn bắt quàng làm họ” là mục tiêu lớn nhất của Đức khi quyết định về đầu tư tại Việt Nam. Cũng như anh Sáu, Đức biết rằng luật không bằng lệ
bữa ăn tối
Và linh hồn tôi là những bước chân
Cô nói ngón út của anh khi cầm đũa lúc nào cũng chĩa ra như thể ngăn cản người khác cùng ăn với
mình. Nhưng em lại có cảm …
Và, hắn đã đến
Sân khấu ngoài trời.
Một ngọn đèn đỏ leo lét và lặng lẽ nhưng không bao giờ tắt, giống đèn chầu trong một ngôi thánh đường, đặt trên cột trụ cuối chân trời.
Thời gian đọng lại trên chấm đỏ ánh sáng ngàn thu đó.
đi tìm hơi thở đã tắt
Liều thuốc chống lại cái chết, ông chưa thử lần nào vì một lời thề. Nhưng thâm ý hơn, ông muốn để dành, tạo ra sự bất ngờ đối với cái chết. Không thể cho nó biết trước.
Ne me quitte pas…
Càng lớn tuổi càng kinh nghiệm, cô ấy càng quả quyết, sinh vật đó không thuộc về đàn ông, cho dù nó dính vào thân thể của họ. Sinh vật đó có tâm tình riêng, cảm xúc riêng, suy nghĩ riêng, hành động riêng, mà không cần kẻ đồng hành, người đàn ông, đồng ý hay phản đối.
quán trọ
Nói chung, ai đến quán trọ nhà cô cũng có vẻ rất yêu nhau và hạnh phúc. Hình như chỉ trừ có mỗi cô. Ờ thì họ đang yêu nhau lúc họ ở quán trọ nhà cô cũng như lúc ở cái khu du lịch này, mắc mớ gì tới cô mà cô tái xanh tái tử.
kịch
Phụ rời nhà ra đi đến một tiểu bang khác khi đứa con trai út cưới vợ. Rời nhà thì rất mục đích, vì nghe loáng thoáng cô con dâu nói xa nói gần là …
Dốc sông trăng
Mưa ngớt hạt rồi tạnh hẳn, đám cỏ lau bên đường ướt sũng nép vào nhau yên lặng. Khuê nhón chân lội qua vũng nước, con đường đất đỏ nhão nhoét bùn, lông chông …
O Xưa
O Xưa nói chồng O là chàng Ba. Chàng Ba đẹp trai lắm, nói chuyện rất có duyên. Tuy là ma nhưng chàng Ba ăn ở rất tình nghĩa. Họ đã có với nhau ba mặt con rồi. Không biết có độn bụng không mà lâu lâu thấy bụng của O Xưa phình lên, rồi một thời gian, đúng tháng ngày của một người đàn bà chửa tới lúc sinh, cái bụng lại xẹp xuống …
Đứng Ngoài Vỗ Tay
Một buổi kia vào youtube nghe nhạc nhìn thấy một cô bé nhỏ nhắn dễ thương đàn violon trên đường phố, một thành phố Châu Âu nào đó, bài hát mà cô say mê đàn …

Bình Luận mới