Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Cung Tích Biền

Cung Tích Biền

Tên thật Trần Ngọc Thao. Sinh ngày 8-2-1937 [tháng 12 năm Bính Tý], khai sinh ghi 1938, dưới chân Nỗng Ông Tào, Thăng Bình, Quảng Nam.

Sống tám năm thời Pháp thuộc [1937-1945]. Chín năm trong vùng Kháng chiến Liên khu V [1945-1954]. Hai mươi mốt năm Việt Nam Cộng Hòa [1954-1975]. Từ 1975 đến nay [2008] dưới chế độ Cộng sản.

Từ nhỏ có đến trường đàng hoàng. Thời Kháng chiến hoc hành lang bang. Sau 1954 học trường Diên Hồng [Phố Cổ Hội An], Quốc Học Huế, Đại học Văn khoa Huế, Đại học Luật Sàigòn. Không tiếp tục học đại học. Khởi nghiệp văn khá sớm. Năm 1961 dạy Anh văn và Việt văn tại các trường trung hoc ở Quảng Nam. Năm 1963 động viên vào trường Võ Bị Thủ Đức, khóa 17.

Tốt nghiệp Trường Sĩ quan Hành chánh Tài chánh khóa 10, thuộc Bộ Quốc phòng Quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Từng phục vụ qua các đơn vị 211 Pháo Binh [Sư đoàn 21 Bộ binh, Bạc Liêu], Trung đoàn 10 Kỵ binh [Đức Hòa] và Tiểu đoàn 251 Pháo Binh [Sư đoàn 25 Bộ Binh, Tây Ninh].

Từ 1970 là giảng viên Trường Sĩ quan Hành chánh [Sàigòn]. Lập gia đình năm 1972. Giải ngũ năm 1973, cấp bậc Đại úy. Giáo sư Thỉnh giảng Viện Đại học Cộng đồng Quảng Đà [Đà Nẵng]

Sau 30 tháng 4-1975, sống lây lất bằng đủ thứ nghề. Đạp xe ba gác, chạy xe ôm, thu gom ve chai, làm cu ly bốc vác, thợ mây tre lá, thợ sơn mài... Năm 1982 tạm ổn định nhờ vợ buôn bán sơn mài. Bản thân mang rất nhiều thứ bệnh. Hơn vài thập niên nay làm thân chùm gởi trong gia đình.

Nghề và nghiệp trọn đời: Viết văn.

Là một nhà văn độc lập. Có truyện và thơ đăng trên các báo từ 1958, với nhiều bút hiệu lúc ban đầu [Chương Dương, Việt Điểu, Uyên Linh] trước khi có bút hiệu Cung Tích Biền.

Bút hiệu Cung Tích Biền xuất hiện lần đầu tiên tên tuần báo Nghệ Thuật [tháng 3-1966] tại Sàigòn, với truyện ngắn Ngoại Ô Dĩ An và Linh Hồn Tôi. Nhanh chóng có truyện đăng trên hầu hết các nhật báo, tuần báo, tập san văn học nghệ thuật có giá trị, trước và sau 1975, trong và ngoài nước, cả trên các trang web văn học. Có tác phẩm dịch sang ngoại ngữ, in chung với nhiều tác giả, phát hành ngoài nước.

Tác phẩm đã xuất bản:

- Ai Tỉnh Ai Điên [Trí Dũng, SG 1969]
- Nỗi Buồn Thắp Sáng [Trí Dũng, SG 1969]
- Hòa Bình Nàng Tình Rỗng [Trí Dũng, SG 1970]
- Trên Ngọn Lửa [in chung, Hoàng Đông Phương xb 1971]
- Cõi Ngoài [Kỹ nguyên, SG 1970]
- Bạch Hóa [in chung Những Truyện Ngăn Hay Nhất Quê Hương Chúng Ta, xb Sóng, SG-1974]
- Chim Cánh Cụt [Long An xb 1990]
- Một Thời Lưu Lạc [Long An xb 1990]
- Tình Yêu Mùa Ảo Ảnh [Đồng Nai xb 1990]
- Thằng Bắt Quỷ [Tân Thư xb, Hoa Kỳ 1993]
- En Traversant le fleuve [in chung, Edition Philippe Picquier, Paris]
- Thằng Bắt Quỷ [in chung, Kim Đồng xb, Hà nội, trong Tổng Tập Truyện Ngắn VN Thế Kỷ XX]

Hiện các tác phẩm của Cung Tích Biền sáng tác trước 1975 đang bị cấm lưu hành tại Việt nam. Tác giả hiện sống tại Đồng Ông Cộ, Sàigòn, Việt nam.

PHẬN NGƯỜI TRONG CÕI ẢO

16.11.2020

Tiểu sử của Đạo Nữ khá nhiều bí ẩn, cách tu hành lạ lùng, phong thái kẻ tu hành nửa ma nửa Phật, tỉnh tỉnh mơ mơ, cũng là đặc điểm quyến rũ bá tánh hiếu kỳ. Cái khuôn phép, cái khuôn vàng thước ngọc lắm khi làm con người chán nản, muốn phá bỏ, vượt ngoài. Là tìm tới cái lạ, chỗ ma ám quỷ hiện hình.

“Mộng ảo với Quỷ Thần: Cung Tích Biền trả lời phỏng vấn chuyển đề thiếu nhi

20.10.2020
Fables-La-Fontaine_thumb.jpg

Sách cần đọc hồi còn bé mà ngoài hai mươi tuổi mới ghé mắt “thăm” thì chẳng còn lúc nào đọc lại. Cảm giác ư? Nó lạ lùng lắm. Tôi đến với sách thiếu nhi khi vợ tôi sẵn lòng đẻ ra cho tôi một lũ con. Rồi lũ con đẻ tiếp bọn cháu nội ngoại.

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT – Mắt truồng

6.08.2020

Vào thời Pháp thuộc, trước 1945, ở quê tôi, lứa chừng sáu bảy tuổi đổ xuống đa phần ở truồng. Con nít gái cũng truồng khơi khơi. Cái mặt còn có lông mày lông mi, cái háng trắng nõn. Trong vườn quê, bọn con nít đông vầy như bầy gà, ríu ra ríu rít. Đứa bẻ đôi củ khoai, đứa ăn chung trái ổi. Đứa này cắn xong tới đứa kia. Trái ổi dính nước miếng nước mũi dơ hầy.

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- Lời giải oan muộn màng

4.08.2020

Thuyên đang ở đâu? Vĩnh Th. đang ở đâu? Và cô Hồng vàng đẻ con Mỹ trắng? Và đâu Sư Tăng, Thầy Tú, chùa thiêng, miếu thắt cổ mưa mù sét đánh ngang? Đêm mùa đông 1947 tôi ngồi trong cái thúng, thúng đầu kia là hai đứa em, được chú Hai Mau vừa gánh vừa chạy băng đồng, tản cư lên đèo Tư Yên.

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- Lời tâm sự nửa vời

30.07.2020

Bọn nhóc hoảng sợ, bỏ chạy. Tôi phản ứng chậm, bị chú chộp đầu. Bảo, Thằng Thao, ngồi lại đó, mày phải ăn kẹo. Tôi nhai kẹo. Chú ngồi, buồn rượi con đười ươi. Đôi mắt chú nhìn lung ra nắng. Nắng quê tôi chừng là nắng buồn nhất thế giới. Tôi chưa đi khắp thế gian, nhưng cam đoan vậy.

MỘT THỜI NÊN VĂNG MẶT- Bùa mê từ thuở dậy thì

24.07.2020

Năm ấy tôi mười ba tuổi, sinh lực lẫn thần hồn tôi chưa biết mùi giao cấu nam nữ là gì. Một đêm tối trời, chị Hai Xuân xinh đẹp kéo tôi lên giường ngủ cùng chị. Hồi này dân miền quê chưa biết tới ánh điện. Đêm có trăng mơ màng, không trăng xóm làng tối thui một cái túi mực, chỉ lấm tấm trên kia sao trời.

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- Những niềm đau hóa thân.

22.07.2020

Cô đang trong cái khí hậu một thủ đô bị bao vây bởi muôn trùng hiểm họa, rộn ràng đảo chính, nức nở biểu tình, mày mò đặt khối thuốc nổ, thông minh cực kỳ canh giờ giấc đúng giờ tan sở, buổi hội họp, khi cùng vui chung trong quán rượu, tất thảy, nhất thiết phải cùng lúc, một ánh chớp, chúng phải chết tươi hàng loạt. Một hàng áo quan bên này bày ra, lũ huy chương đầu kia được gắn.

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT – Có nhiêu điên nhiêu

16.07.2020

Miền Nam bắt đầu cơn đột quỵ.

1964, 1965, triền miên những cuộc binh biến dưới nhiều tên gọi, chỉnh lý, đảo chính, cách mạng, từ các tướng già tướng trẻ, tướng thân Pháp, tướng thân Mỹ, tướng con Chúa, tướng nhà Phật, tướng thuần quốc gia, tướng nằm vùng.

Phật giáo góp mặt trong dòng xe cộ lừ đừ trên đại lộ là vô số bàn thờ Phật.

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- Bị nhiễu loạn từ tuổi học trò

14.07.2020

Tôi bị ngấm thuốc “Biệt ly”, từ tuổi học trò. Miền thanh tân của tuổi trẻ đã mau chóng biến dạng. Khởi đầu là vô danh, bóng tối. Từ một con ấu trùng sống qua hai trăm ngày, để ra kiếp/con phù du, chết trong một hoàng hôn ngày. Lửa mặt trời hãy còn, chúng tôi đã vào kết thúc.

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- Cứt thỏ

9.07.2020

Xứ sở này tàn tệ thật. Chiến tranh tàn phá và sự buồn phiền bào mòn cả thảy. Bom đạn kẽm gai rào chắn đã đành, lại rào chắn bởi vô hình tư tưởng. Cái hư ảo tuyệt cùng mộng mị mênh mông kia lại khiến con người chết chóc bị gậy gấp bội.

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- buồng trứng

8.07.2020

Đồng ruộng nhiều sâu rầy, ta dùng nhiều thuốc trừ sâu. Đồng ruộng thừa thuốc trừ sâu, thay vì giảm thuốc, ta cần thiết tăng thêm… sâu rầy. Để giải quyết số thuốc thừa. Hai thứ này luôn phải cân bằng để lai rai xài nhau. Ấy là cái sân khấu trình diễn.

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- chuyện của châu chấu

3.07.2020

Nữ Sư phán rằng:
“Đạo hữu này phải được sống chung dài lâu với một con vật. Để tự thức dạy bảo. Bấy lâu Nhà ngươi quên rằng mình là …một con người. Muốn trở thành một con người hoàn hảo, không có chi khác hơn, là để con vật nó cai trị.”

MỘT THỜI VẮNG MẶT- Lời âm u khói núi

2.07.2020

Tôi, một thành phần rất lăng nhăng nhưng không thể vắng mặt chỗ đầu tên mũi đạn. Đôi khi thảnh thơi nghĩ: “Nếu thiếu vắng mình cuộc chơi sẽ thiếu khăn tang.”

Nếu chúng tôi tìm mọi cách để ra khỏi cuộc chơi – trốn lính hoặc đào ngũ chẳng hạn – các xưởng sản xuất chân nhựa, nạng gỗ, răng giả tròng mắt nhân tạo và đủ thứ lộn xộn lẫn vân vân, sẽ đồng loạt ế ẩm.

NHỮNG MÙA XUÂN THEO NHAU

9.04.2020
DSCF2851_thumb.jpg

Đôi khi tôi hỏi Tựu, Ông sợ gì nhất. Lần nào cũng vậy, Sợ cái lưỡi.

Tựu có một cái lưỡi rất đẹp. Màu đỏ tươi, người ấy là sức khỏe tốt. Lưỡi rất dài, có thể là người giàu lý luận

ĐỜI NGỬI KHÓI

2.01.2020

Đã hơn tuần nay, mỗi chiều tối, Tôm đốt năm bảy trang sách tiểu thuyết, hoặc một mớ trang giấy của một tập san văn chương — phải là giấy có in chữ, không phải giấy trắng. Anh đốt. Rồi, rồi anh…ngửi khói. Chừng mê mẩn. Chừng ngỡ ngàng say đắm. Anh đốt, anh ngồi, anh ngửi. Anh mơ hồ, như một con thú nhỏ nhoi trong ánh trời hừng sót lúc núi rừng đã vào đêm

MỐI TÌNH THỜI GIÓ CHƯỚNG

6.05.2019

1975. Chị Bạc của tôi, nào ra khỏi chỗ thân phận chung. Những hình nhân đen đẫm nôn nao in hình trên nền ánh sáng lồng đèn kéo quân. Bị điều động bởi ánh đèn trung tâm. Ánh sáng trung tâm càng sáng, càng nóng, bọn hình nhân càng chạy quay tít, càng trước sau miệt mài đuôi theo nhau. Không người sau nào kéo được chéo áo người trước. Chẳng ai bắt gặp ai.

ANH EM CÙNG MỘT MẸ

26.04.2019

Nghe loáng thoáng, mơ hồ có một cuộc đối đáp giữa anh em, bà mẹ thức giấc. Nhưng mẹ từ lâu mẹ đau yếu, bị thấp khớp, yếu tim, huyết áp cao, luôn mệt mỏi, không gượng dậy được. Thằng con Cả nay trở về, chẳng ra lòng giúp đỡ anh em lúc hoạn nạn, ỷ thế “giậu đổ bìm leo” đã vặn vẹo thằng con Út của mẹ. Lại nhẫn tâm tra vấn đứa em kia đang trong lao tù với lời nhiếc mắng

NHÀ THƠ HỮU LOAN, LẦN GẶP MẶT

11.02.2019
clip_image002.jpg

Sau tháng Tư 1975, tôi có dịp gặp gỡ các văn nghệ sĩ từ miền Bắc vào Nam. Những cuộc “gặp” lẫn “gỡ” này, cái đinh đóng vô đầu, vui ít buồn nhiều. Vui, là gặp được những người mình từ lâu mong đợi gặp. Lại khá bàng hoàng khi đụng phải những nhà văn nhà thơ từng là các tác gia được “vang bóng một thời”, nay trở thành những cán bộ tuyên truyền,

ĐƯỜNG VỀ CỦA PHÙNG NGUYỄN

30.11.2018
bang-an_thumb.jpg

Tháp Chàm Bàng An của Chiêm Thành xưa, nay đã là Tháp Ký Ức chữ nghĩa của riêng Nguyễn. Bàng An đứng lẻ loi trên một vùng đồng ruộng khô. Tháp không có rêu xanh. Chỉ là rêu một màu nâu chàm xa vắng. Gạch của thân tháp màu máu khô, xác thân một sử lịch của tiêu vong. Từ một hỏa thiêu, Nguyễn trở thành chiếc bóng của Tháp. Và tịch lặng cái âm u đời đời, lòng tháp.

THÀNH TÔN, NGƯỜI ĐI TÌM DĨ VÃNG.

23.10.2018
image_thumb.png

Nói/viết về Thành Tôn, có rất nhiều điều để viết, và nói.

Là, nói về một người làm thơ, từ đầu thập niên 60 thế kỷ trước, đã có tác phẩm, xuất hiện trên các tuần báo, tập san văn chương tại Miền Nam, như Văn, Bách Khoa, Khởi Hành; đã tự xuất bản một tập thơ [1969], tựa sách là Thắp Tình. Là, về một người đã tuân thủ đúng “luật chơi” vào dòng thời cuộc; học hành, đi làm giáo sư, vào quân trường Thủ Đức, đi tù cải tạo, đi vào xứ Mỹ bằng con đường H.O.

Giá Rai, Đã Có Những Ngày Như Thế

15.05.2018

Nâng ly. Dzô, “đồng chí” Thụy Long. Nghe mấy công nhân ngoài kia nói anh là nhà văn ngụy, viết tiểu thuyết du côn du kề, có tác phẩm “Cô” Loan Mắt Nhung gì đó hay lắm.

Nghe có người sửa tên tác phẩm của mình từ Loan Mắt Nhung thành “Cô Loan Măt Nhung”, Long bật cười.

TẾT MẬU THÂN CỦA MẸ

28.04.2018

Biết được “con đường” mẹ bò lê trong đêm đen, từ chiếc giường ngủ tới chỗ bàn thờ đã xiêu đổ, là nhờ những dòng máu quạnh quẽ, chỗ đậm chỗ nhạt, trên nền nhà. Đó cũng là “con đường mở rộng”, phóng lớn dấu vết được lịch sử nhận ra, là những xác người bày biện, là bao khổ đau riêng chịu, trải từ Lăng Ba Đình tới thềm nhà của mẹ.

Mẹ này là Mẹ của tôi.

CHUYỆN TỪ XÓM QUÊ- [Tường trình tháng Năm]

19.04.2018

Lần đầu trong đời tám mươi tuổi, lão Trần mới thấy một cái chết do voi chà. Đó là một xác người được Cái-cối-định-mệnh làm biếng giã qua sơ sài. Xương không nát vụn mà bể ra từng đoạn thòi lòi. Thịt không nhừ, nhuyễn giống như chị làm thịt bò viên. Mà là từng mớ lẫn lộn trong bụi lá, cỏ rừng. Nó réo gọi sự kịch liệt rùng mình.

LỜI QUÊ GÓP NHẶT [Tường trình tháng Tư]

9.04.2018

Bấy giờ dân chúng có một phản ứng khá quyết liệt nhưng rất ngậm ngùi. Đám đông cùng khiêng một chiếc quan tài bên trong có xác nạn nhân, hoặc một cái gọi là quan-tài-gió [bên trong không có xác người] đến đặt trước cơ quan công quyền. Chiếc quan tài này, xác Chết này, sẽ thay cho những người còn Sống. Nó cất lên Tiếng Nói

chùm truyện chớp Cung Tích Biền

29.01.2018

BÌNH YÊN
Một chiều về thăm quê
ngồi bên bờ ruộng rạ
chiến tranh qua, rất xa
có một con dế khô
một mình, xác buồn lạ.
HÒA GIẢI
Con mèo phải ăn con chuột.
Vì con chuột luôn vận động …

ỨNG XỬ

5.12.2017

Nơi đất nước tôi bọn trẻ đáng yêu luôn thấy mình đã chết từ lâu rồi.

Chúng hiểu, phải luôn đứng dậy từ trong lòng chiếc áo quan.

À, RA VẬY

2.11.2017

Anh nhìn cây súng đã nạp sáu viên đạn, cài nút an toàn.

Trong ánh sáng vừa đủ soi tường vách một phòng ngủ, anh thấy ra một bờ sông, chọn một thảm cỏ, bình thản ngồi xuống.

LỜI MẸ RU

24.10.2017
FUQ98EWHH2VZQBP.MEDIUM_thumb.jpg

Cô cháu của tôi là một hoa khôi, có học thức, lối sống hiện đại, từ bé cô đã yêu thơ, cả bài thơ Con Cóc. Phòng khách rộng thênh. Cô rót mời bác một ly rượu.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)