Bài thuộc thể loại: Truyện vừa
dài thế kỷ
Chuyện lòng dài thế kỷ
Chỉ dám một lần thư
Tuệ Quang
Hồi còn cắp sách đến trường, những năm cuối tiểu học và đầu trung học, tôi mê đọc vô …
ở phía đông âm phủ (một phiên bản khác) – kỳ cuối
4.
Rơi xuống một vực thẳm hoang vu mà thời gian thì diệu vợi, ông minh hốt hoảng:
-Con tôi… con tôi…
Ông huệ:
-Sẽ không một ai nghe thấy tiếng gọi của ông. Tất cả mọi linh …
ở phía đông âm phủ (một phiên bản khác) – kỳ 2
3.
Ở phía sau bức bình phong vườn xuân trung nam bắc, ông huệ tức tối hất tung bàn cờ, đứng lên. Tiếng gầm gừ thoát ra từ miệng ông như tiếng nghiến răng của sư …
ở phía đông âm phủ (một phiên bản khác) – kỳ 1
Ở nơi không bao giờ có mưa và thời tiết chỉ là khí sắc của ngọn lửa trên gương mặt thời gian, linh hồn con người trong suốt nhưng ký ức của nó là một …
Và, Hắn Đã Đến (Chương Cuối)
6.
Nhà hát lớn Hà Nội. Sân khấu được thiết kế như ruộng bậc thang với những bó lúa chín vàng thơm ngào ngạt. Khán phòng lạnh cực độ.
Một piano và một saxophone do hai nghệ …
trống
Người đánh trống gầy gò, dạn dày. Áo quần rằn ri cũ mèm, đầu đội nón da thú đã nhàu nát, chân mang giày ống ngắn, gót cao gót thấp, bụi cát dính đầy. Khó đoán tuổi, có thể từ 70 đến trên 80, mặt mày nhăn nheo, một vết sẹo chạy dài từ mang tai bên trái đến cằm. Đôi mắt giấu sau kính đen. Tại sao đôi giày gót cao gót thấp? Hay vì đôi chân cái dài cái ngắn?
một thời hoang dã
Nó ráng sức bước từng bước một. Khó khăn vô cùng. Người bạn đồng đội trên vai nó bỗng quẫy nhẹ, nó lảo đảo muốn ngã nhưng hai tay vẫn cố nắm chặt vai …
Câu Chuyện Của Nó
Như có thần giao cách cảm, bỗng dưng nó quay nhìn tôi. Tôi thoạt tiên ngoảnh nhìn nơi khác ngay, tôi vốn có tánh e ngại, sợ “nó” biết mình nhìn trộm. Nhưng rồi tôi hối hả nhìn lại nó. Chúng tôi nhìn nhau trong một khoảnh khắc rất ngắn mà đã tìm thấy trên mắt của nhau điều đó: “Nó”. Vâng, nó và tôi là “nó” của nhau. Trong hai cặp mắt của chúng tôi đã có sự thỏa thuận ngầm như thế.
Dưới Những Gốc Nho Biển (Phân đoạn 10-12)
THÀNH PHỐ
Tranh Nguyễn Đình Thuần
10.
Gần đây cô cũng hay nghĩ về người chồng xấu số. Đúng ra cô thấy anh trong những giấc mơ. Cô thấy anh và cô đi dạo tại những nơi chốn thơ …
Và, hắn đã đến
Sân khấu ngoài trời.
Một ngọn đèn đỏ leo lét và lặng lẽ nhưng không bao giờ tắt, giống đèn chầu trong một ngôi thánh đường, đặt trên cột trụ cuối chân trời.
Thời gian đọng lại trên chấm đỏ ánh sáng ngàn thu đó.
Của Chúa Và Ma Quỉ
… ta nhân danh hòa bình để chuẩn bị chiến tranh. Ta tìm kiếm lợi ích bằng cách buôn bán xương máu con người. Ta tạo ra các cuộc chiến tranh không phải để chiến thắng, mà tạo ra chính nghĩa. Tự vệ hay xâm lăng cũng là ta.
Đen Trắng (Kỳ 2/2)
… Adam đã cương quyết không để mình rơi theo chiều gió thổi, mà quay ngược lại, bằng một nỗ lực của ý chí, bằng cách nhấn sâu vào bên trong phần mềm mại nhạy cảm của người, với vòng tay siết chặt bấu víu vào những đường cong còn lại, và đôi môi thương môi, đã xé nát đời người.
Đen Trắng (kỳ 1/2)
Trong lúc đang tắm, tắm có lẽ là khoảng thời gian đầu óc rảnh rỗi nhất, vì chẳng nghĩ gì ngoài chuyện tắm, thình lình hắn nẩy ra một ý tưởng, nói thình lình là ngay lúc đó ý tưởng nhảy vào đầu, lướt qua mà không chịu đi luôn, đứng lại, và đứng hơi lâu, ngẫm nghĩ, làm hắn chú ý…
Một thời điêu linh (kỳ 4/4): Đồi Dó – Núi Dài
Anh nhớ được điểm thiếu sót mà anh phân vân khi bước vào thư viện là bộ tộc đã cứu anh không hề có chữ viết hay sách vở gì liên hệ. Thư viện là một cách nói về một bảo tàng lịch sử được vẽ hay điêu khắc trên đá của tiền nhân. Đối với thế giới hiện hành, bộ tộc kia chỉ là biểu tượng, tổng hòa giữa hai yếu tố ảo và thực. Lúc này, Hậu nhớ lại điển tích “Giấc Hòe” hay “Giấc Kê Vàng” mà anh đã học từ những năm trung học rồi tự hỏi, “Ngay lúc này đây, có thực hay cũng chỉ là ảo đối với một chiều kích không thời gian khác?”
một thời điêu linh (kỳ 3/4)- Xứ Khỉ: hàng cây thiêng, thư viện đá
Hậu không hề có ý niệm về một thứ thư viện kiểu như thế này của một bộ tộc. Thực ra, khi yêu cầu đến đây, lòng Hậu chỉ muốn biết mình đang ở đâu và sự tồn tại của mình có xuất xứ như thế nào? Dường như anh đang sống trong một chiếc khung thời gian lẫn không gian hạn chế. Cái bắt đầu là chỗ xuất phát. Hậu nghĩ rằng mình đang hiện hữu nhưng cũng rất mơ hồ về nguồn cội.
một thời điêu linh- Xứ Khỉ (kỳ 2/4)
Xứ này là xứ nào, có những con người như thế này và hỏi Hậu như thế kia. Anh là người Việt cổ còn sót lại? Lúc này tự dưng Hậu nghĩ mình đang ở trên một sân khấu trình diễn kịch vì những sự việc diễn ra rất lớp lang và đầy kịch tính. Đêm đến, Hậu phì cười trên chiếc giường đá. Giữa họ và anh: ai cổ hơn ai? Tôi cổ sao không còn chút lông lá trên thân thể. Thời gian làm rụng lông
Một Thời Điêu Linh–kỳ 1/4
Sông núi với chúng tôi là một. Không có ý niệm riêng lẻ phạm trù giữa chúng tôi và sông núi. Rừng núi, đất đai và chúng tôi là một thực thể duy nhất. Bởi thế, dù chúng tôi có chết, sông núi sẽ tự động chuyển giao cho thế hệ con cháu chúng tôi và bổn phận chúng nó là phải tiếp tục bảo vệ núi sông, vì cha mẹ ông bà tổ tiên chúng nó đã hóa thân vào thứ di sản muôn đời này
NHỮNG KẺ GIẾT NGƯỜI
Chĩa ngón trỏ vào bức hình lão già treo trên tường, hắn làm động tác bóp cò. Bùm.
Thế giới này, có quá nhiều kẻ đáng chết. Nhưng giết người là việc của các vĩ nhân. Điều hắn muốn chỉ là chĩa ngón tay trỏ vào một ai đó. Bùm.
Mưa Qua Sân Thượng- Tấu khúc thứ sáu: Sân Thượng
Tôi trông thấy một cô bé đứng ủ rũ bên cạnh hồ nước chậm chạp nhìn quanh. Ánh mắt cô bé đầy mất mát, nhìn luyến tiếc mỗi nơi mỗi vật như muốn ôm hết vào lòng mãi không buông. Tôi chạnh lòng liên tưởng đến sự mất mát của mình, không được như những cánh hoa sứ trắng làm đẹp nơi mình sinh ra và khi chết rơi xuống cội nguồn.
Mưa Qua Sân Thượng – Tấu khúc thứ năm: Căn phòng
Những suy tư tiếp tục phình to chiếm hết không gian khiến tôi ngộp thở. Không bao lâu nữa khung cửa sổ sẽ không còn lùa vào đủ không khí để tôi hô hấp, giúp tôi thở những làn hơi thở khát khao của đời sống. Có lẽ đó là lúc tôi phải mở toang cửa phòng,
Mưa Qua Sân Thượng- Tấu khúc thứ tư: Vượt biên
Hai bên cha mẹ chúng tôi thân nhau đã mấy mươi năm. Khi chúng tôi còn bé, hai bác mời gia đình tôi cùng đi nghỉ hè ở Vũng Tàu, tại ngôi biệt thự nghỉ mát mà hai bác vừa mua. Sóng biển và cát vàng còn lưu trữ bao kỷ niệm đẹp của đám trẻ con chúng tôi.
Mưa Qua Sân Thượng- Tấu khúc thứ ba: Sinh Nhật
Và như vậy tâm hồn chúng tôi tìm nhau trong âm vang hư ảo của những bản nhạc tình. Tôi mất tan trong tiếng hát của mình, như giọng hát vang lên từ một thể xác mà linh hồn đã thoát ra và không chịu trở về. Chỉ cần tôi chưa tỉnh dậy thì buổi tiệc không thể tàn.
Mưa Qua Sân Thượng- Tấu khúc thứ nhì: tháng tư
Mẹ đã có chuẩn bị sẵn, trữ thêm gạo và mua một số bao cát chất chung quanh phòng. Mẹ còn cột vào người mỗi đứa một bao nhỏ đựng ít tiền, lương khô và giấy ghi rõ tên tuổi cha mẹ đề phòng chạy loạn bị thất lạc, và giao mỗi đứa cho một người giúp việc. Chúng tôi ngồi bệt trên nền nhà, trong tầm che chở của những bao cát,
Mưa Qua Sân Thượng- Tấu khúc thứ nhất: Hồ Nước
Sân thượng im lìm tựa đám mây treo trên cao ngắm nhìn những hình ảnh bận rộn không âm thanh của nhịp đời dưới phố. Đôi khi sân thượng thở nhẹ bằng những hơi gió đứt đoạn làm nhiễu mặt nước của chiếc hồ to nằm lặng lẽ chờ những trận mưa qua.
Lính Mỹ đã có mặt- Phần II: ĐẤT ĐAU ĐẤT CŨNG RÙNG MÌNH
Đám hành khách xe đò một đoàn lang thang, nhạt nhòa trong hoàng hôn đi về hướng cầu. Một thanh niên trong họ khuyên bà con nên vào ngay cổng đồn lính Mỹ xin cầu cứu, trú ngụ qua đêm, đồn lính Mỹ có nhiều thực phẩm thuốc men, chỗ trọ sạch sẽ. Đám phụ nữ và các cô gái trẻ phản đối, lý do, “rất sợ lính Mỹ”. Vì sao mà sợ? Sợ bọn Mỹ hiếp dâm? Ai nói vậy? Người Bên Kia nói. Nói, một trăm phần trăm lính Mỹ là bọn hiếp dâm đàn bà gái trẻ, là luôn đốt nhà, giết trẻ em.
NGƯỜI LÍNH MỸ ĐÃ CÓ MẶT–Kỳ 1: Điểm Lửa Đầu Tiên
Pence và Fort, hai sĩ quan cấp úy quân đội Mỹ, đến Việt Nam trong nhiệm vụ một người lính viễn chinh, tham dự trực tiếp vào cuộc nội chiến Bắc-Nam.
Trước khi lên đường, họ được học tạm đầy đủ về lịch sử, địa lý, chiến sự, tình hình chính trị, tương tác xã hội, tâm lý quần chúng nơi sẽ tới.
rau răm cay hoài ngàn năm- kỳ 4/4
Sao con cứ tiêu phí thì giờ, không tiếc nuối gì khi nhìn hai cây kim nhọn nhích qua những con số trên mặt đồng hồ. Hãy tưởng tượng con đang dăng một giải lụa dài giữa hai cây cọc trước mắt con. Giải luạ này tượng trưng cho chiều dài của cuộc đời con. Hãy trừ bớt thời thơ ấu, trừ bớt thời gian của tuổi già lẩm cẩm, và loại ra những kỳ nghỉ hè ở không, những lúc đau ốm, thì giờ giải lao vv… Đáp số của bài toán trừ là: con chỉ còn lại 20 năm để hoạt động
rau răm cay hoài ngàn năm–kỳ 3/4
Hảo lại gọi điện thoại cho Thúy: “Con không thể lấy Jeffrey được.. Nửa chừng xuân đời con, hôn nhân sẽ tan vỡ, Con không bằng được các cô Trang, cô Vinh, cô Nga…Họ là những người đàn bà đã lấy nhu để đương đầu với cương và đã huề chứ không thua những ông chồng đại cường quốc của họ…Họ có sức mạnh của người đàn bà nhược tiểu: Họ đặt luân-lý lên hàng đầu, họ tề gia nội trợ giỏi, nấu ăn ngon lành, chịu khó lau nhà và giặt đồ.. Khí giới Khổng-Mạnh đương đầu với văn minh cơ khí vật chất.. là vậy đó Thuý ạ.. Con ô-nhiễm văn minh tây phương, con thua chồng chứ không thể huề với chồng như họ được

Bình Luận mới