Trang chính » Sáng Tác, Truyện vừa Email bài này

Đen Trắng (kỳ 1/2)

 

TranNguyenDan-DenTrang-01

 

1.

Trong lúc đang tắm, tắm có lẽ là khoảng thời gian đầu óc rảnh rỗi nhất, vì chẳng nghĩ gì ngoài chuyện tắm, thình lình hắn nẩy ra một ý tưởng, nói thình lình là ngay lúc đó ý tưởng nhảy vào đầu, lướt qua mà không chịu đi luôn, đứng lại, và đứng hơi lâu, ngẫm nghĩ, làm hắn chú ý, chứ ý tưởng là không thình lình, nó đã có những phác thảo nguệch ngoạc từ rất lâu, lâu lắm, từ những ngày mơ hồ lẫn lộn giữa trắng và đen, giữa nam và nữ, giữa những bộ phận nhạy cảm, hắn đã muốn làm một cái gì, để làm rõ hơn, nói rõ hơn, nhưng không dám, giữa biên giới mong manh của sự thật và niềm riêng kín giấu, chỉ cần vượt qua là có thể ngã vào một đồng cỏ xanh ngắt rợn người, hay có thể rớt vào giữa một sa mạc mênh mông không một dấu vết sự tồn tại của con người. Bức phác thảo ấy nao nức, chộn rộn muốn hoàn tất tác phẩm, không muốn để dang dở vậy nữa. Sự dang dở làm hắn mệt mỏi từ ngày này sang ngày khác.

Trong đầu hắn vẽ ra cảnh một người đàn ông trần truồng rơi vào giữa khoảng trống của hai bức tường, bị bức tường kẹp dính lại ở giữa, lưng ở bức tường phía sau, ngực ở bức tường phía trước, phía sau màu trắng, phía trước màu đen, có vẻ như người đàn ông phải đối diện với màu đen trước mặt mà hắn không muốn, nên đầu ngoảnh về một bên, hơi nghiêng về phía sau, như một sự mong muốn tuyệt vọng bám lấy mảnh tường màu trắng. Hai bức tường trắng đen có vẻ như là một sự tranh chiến giữa đen và trắng, mà đen và trắng có nhiều ý nghĩa lắm, có thể dùng làm poster chính cho phim. Ngoài sự hốt hoảng biểu cảm của khuôn mặt, cameraman phải lấy một góc độ trần truồng của thân thể sao cho người ta biết đó là trần truồng, không nhất thiết phải phơi bày những chi tiết không cần thiết phải phơi bày, mà vẫn gợi cảm. Làm sao cho người ta ngoẹo đầu vẹo cổ cố tìm cho ra một chút cái người ta có mà cứ muốn tìm thấy ở người khác. Làm cho người ta thèm muốn tốt hơn cho người ta ăn no. Sự trần truồng của người đàn ông cũng là một chi tiết đắt giá, điều sẽ khai thác trong phim.

Nhân vật chính trong phim, dĩ nhiên phải là một người đàn ông, nhưng có chút gì đó phảng phất, xô giạt, dường như những (nhân) vật hơi cong cong một chút thế này làm cho người ta bị kích thích hơn là một cái gì đó cứ thẳng tắp suôn đuột, cái phảng phất không rõ lắm, người ta có thể ngờ vực một chút, nhưng không thể khám phá, vì hóa trang (ngụy trang) rất kỹ, hóa trang từ khuôn mặt đến cả dáng đi, cái mà người ta có thể khám phá. Nói chung là một người đàn ông với bề ngoài không gợi lên một ẩn ý nào, chỉ có một cái khiến người ta thoáng ngờ vực, là đẹp trai quá. Những người đàn ông đẹp trai quá thường có chút gì đáng bị ngờ vực. Thường khi nói đến cái đẹp, người ta nói về đàn bà hơn, vì họ được gọi là phái đẹp, tên chung, nếu không đẹp lắm thì chưng diện một chút cho đẹp, nên nói đến đàn ông đẹp thì người ta lại thấy có chút gì thoáng vẻ đàn bà. Người đàn ông này khi xuất hiện ở một nơi đông người cũng có thể làm cho một vài đàn ông quay lại nhìn, ngoài những người đàn bà. Hình như là những con chim trong công viên cũng bay lên. Nghe cả tiếng xuýt xoa của chúng.

Chúng xuýt xoa: một tuyệt tác của tạo hóa.

 

2.

Khi đi ngang qua khoảng giữa trung tâm công viên, nơi nhiều người đang ngồi, ngồi nhiều kiểu khác nhau, hắn đụng phải một gã đàn ông khác đang ngồi cách hớ hênh vì đang chú mục vào laptop, trên màn hình là một màn vũ ballet. Người đàn ông đang vũ ballet mặc quần áo mà như không, vì nó bó sát lấy từng chi tiết gợi cảm khi Đấng sáng tạo dựng nên người đàn ông đầu tiên của thế giới mà sau này chỉ còn vài người trên thế giới còn sở hữu tác phẩm nguyên thủy, phần còn lại thì xấu, chân ngắn, bụng to, ngực nhỏ, mông lép. Gã bị đụng chẳng hề giật mình vì chẳng còn biết đất trời là gì ngoài cái hình bay nhảy trong laptop. Nhưng chỉ vài giây sau đó, có lẽ là mùi hương rơi lại, hắn rời màn hình laptop ngó lên, dõi mắt tìm, thấy một cái gì đó rất quen khiến gã gấp laptop lại, đứng lên và rượt theo cách chừng mực người vừa đụng gã. Khoảng cách chừng mực, vì dường như người đi trước cố ý đi chậm lại, mà người phía sau lại không dám đi nhanh hơn, nhìn có vẻ như là một cuộc tìm nhau mà còn ngại ngùng hơn là một cuộc đuổi nhau. Người ta nhìn thấy mầu hồng rực rỡ của đỗ quyên mùa xuân bên trời, như một khung nền của một bức tranh đẹp. Vẻ đẹp rạo rực của một nút áo phía trên ngực bị cắt đứt, lìa bỏ, vẻ đẹp căng thẳng của đôi môi vừa chín. Đẹp quá đôi khi làm người ta thở dài, vì chỉ thấy, mà không sở hữu được.

Nhưng tại sao không, nếu tôi muốn sở hữu nó.

Tôi đang đi theo nó đây, cái vừa chạm vào tôi, đụng vào tôi, đụng chạm cách cố tình, chứ không hề vô ý.

Trên đời này không có cái gì là vô tình, dù người ta cố ý gọi là vô tình, đi ngang qua nhau, đã là một sự cố tình. Đôi mắt rơi lại, là một sự cố tình, bàn tay đưa lên, là một sự cố tình.

Tôi sẽ đi chậm lại, để xem cái tác phẩm hớ hênh của tạo hóa bên đường có vộ vã rời khỏi chỗ ngồi hàng ngày của hắn, ra khỏi sự rạo rực bốc khói của hắn, đuổi theo một ảo ảnh.

Giữa dòng đời xuôi ngược, sự phức tạp cuồng nhiệt của cuộc sống, có khi những sự lẻ loi ấy lại bắt đầu một điều tái hợp.

Nhưng cũng có khi, ánh sáng nhòe đi, đường phố nhạt nhòa, bóng người cũng nhạt nhòa, trong khung hình mầu đen chỉ còn chút gì xa vắng mênh mông, không có gì rõ ràng, mà người ta yên lặng nhìn, chờ đợi cái gì đó sẽ đến, nó sẽ đến, vì nó chưa chấm dứt.

 

3.

Khi cả hai người đàn ông đang chầm chậm trôi đi, thì dường như thời gian cũng trôi đi, dòng sông thì trôi xuôi, mà dòng thời gian thì trôi ngược, trôi ngược về nguồn, trở lại với những núi rừng nguyên sinh không bóng người, trở lại với những bãi bờ cát trắng tinh khiết chưa bị bước chân người phá vỡ trinh tiết, chưa bị tiếng cười ồn ào náo nhiệt, ẩm ướt, kích thích làm hoen ố, nơi những con nai yên lặng bên bờ suối mơ, những con còng gió lăng xăng trên cát, không có những mùi hương nhân tạo lôi kéo, mà chỉ có mùi hương của rừng, của biển, của sông của suối, của mưa bay, của gió thổi làm chiếc mũi bị đánh thức quấy rầy không cưỡng được. Nó trôi mãi tưởng như vô tận, và khi đến chỗ vô tận, thì xuất hiện vẻ đẹp mê hoặc của táo, cây táo, trái táo, một cây mọc giữa một khu vườn tuyệt đẹp chỉ có ở trong mơ, thật ra nó có thật từ rất lâu chứ không phải là mơ, nhưng vì sự bất cẩn của con người mà nó bị xóa khỏi mặt đất, biến mất như chưa hề tồn tại, dù cho người ta cất công tìm kiếm bằng mọi nỗ lực của khoa học hiện đại nó vẫn như một khu vực huyền bí không còn dấu vết cho tới khi người ta trở lại bằng sự yên lặng của tâm hồn.

Trong yên lặng của thời gian ngược dòng người ta có thể nhìn thấy bóng dáng lẻ loi của một con người đang đi ngược lại dĩ vãng kiếm tìm, người đàn ông ấy, trần truồng, thản nhiên vì sự trần truồng nguyên bản, mặc kệ những tia nhìn, những lời phê bình, những bàn tay chỉ trỏ, đi ngược lại bên bờ suối, ven rừng, dốc núi, cây xanh, lá vàng, biển sóng… cho tới khi trở lại khu vườn xưa, khu vực sáng tạo đầu tiên của đấng tạo dựng: đoạn, Giê-hô-va Đức Chúa Trời lập một cảnh vườn tại Ê-đen, ở về hướng Đông, và đặt người mà Ngài vừa dựng nên ở đó. Giê-hô-va Đức Chúa Trời khiến đất mọc lên các thứ cây đẹp mắt, và trái thì ăn ngon, giữa vườn lại có cây sự sống cùng cây biết điều thiện và điều ác.

Người đàn ông sững sờ khi nhìn thấy một người đàn ông và một người đàn bà, đang nắm tay đi dạo trong khu vườn tuyệt đẹp, cả hai đều trần truồng, y như vậy sau khi sáng tạo bằng đất sét và một cuộc giải phẫu, Đấng Tạo Hóa đã không mặc quần áo cho họ mà để họ tự nhiên cùng đất trời mênh mang và vô tận. Ngài đã cố ý làm thế, chứ không vô tình đâu. Sáng tạo một tác phẩm hoàn mỹ với những đường cong lượn của bãi cát, của núi đồi, góc biển, khúc quành mềm mại của sông, những khe rãnh ẩm ướt thơm ngát, sự căng phồng khỏe mạnh của rừng cây, thì che đậy làm gì, để cho mọi người chiêm ngưỡng. Sự trần truồng không hề mang chút dấu vết của nhục dục, nhục cảm, mà lại làm cho người ta kinh ngạc trước sự trinh trắng của thân thể. Từ ban đầu, trần truồng là vẻ đẹp của sự sáng tạo, thế mà sau này người ta cứ che che đậy đậy, che chỗ này lại hở chỗ kia, vì che cách mấy thì cũng chẳng thể che được sự khao khát bùng nổ trong tâm hồn. Toàn bộ sự căng cứng của thân thể ưỡn ẹo vặn vẹo như muốn thoát ra khỏi miệng núi lửa toang hoác đang chuẩn bị sinh nở.

Lạy Chúa Đấng sáng tạo, tại sao lại là một người đàn bà.

Tại sao không là một người đàn ông hoặc là một cái gì khác.

Đấng sáng tạo không trả lời, như Ngài vẫn yên lặng trước hàng trăm hàng ngàn hàng chục ngàn câu hỏi của con người bất an.

Ngài yên lặng làm công việc của Ngài. Ngài biết rằng trí óc mông muội của họ không thể hiểu cho dù Ngài có giải thích. Ngài chỉ biết rằng những gì phát sinh từ khối óc siêu việt đã được lập trình bởi hàng triệu hàng tỉ giấc mộng qua hàng tỉ không gian thời gian sẽ được tạo thành một tác phẩm hoàn chỉnh không sai sót, không bàn tán, không nghi vấn, không cả một sự tiếc nuối.

 

4.

Người đàn ông đi lạc vào khu vườn đứng ngây người nhìn ngắm hai tác phẩm kỳ diệu sống động ấy, thoáng chút ước ao thầm kín mà không dám nghĩ. Suy nghĩ làm cho hắn rùng mình, ớn lạnh, vì hắn đang nghĩ về người đàn ông, mà không nghĩ về người đàn bà. Tại sao vậy hắn không hiểu cũng chẳng thể phân tích, vì cái nhìn đầu tiên của hắn đã đăm đắm vào nơi ấy. Nó là một cái gì hết sức lạc lõng. Một cơn gió thổi ngang, làm rơi chiếc lá vàng trên cành rơi xuống, rơi vào một nơi không cần thiết, nó vẫn rơi cách tự nhiên thế thôi, chẳng có gì đặc biệt, nhưng làm cho những sợi máu li ti nằm dưới lớp da thịt vốn dĩ mềm mại bỗng rùng mình, động đậy, trồi lên lên cách không cố ý, người đàn ông cố gắng vặn vẹo cái suy tưởng mình lại chỗ mà hắn muốn, nhưng cố gắng tuyệt vọng vì cái suy nghĩ quái ác ấy cứ quay về chỗ nó muốn.

-Này anh.

Người đàn ông quay lại, vẫn với tư thế ngậm ngùi.

-Sao lại có thể như thế được. Tại sao có một cái gì có thể làm đau xót đôi mắt đến thế.

-Sự sáng tạo là nhìn về hướng màu trắng, nhưng sự phản kháng của con người là cứ nhìn về hướng màu đen và hỏi tại sao.

-Có thể nào?

-Sự chọn lựa là con người.

Có một cuộc chiến tranh ngấm ngầm mà dữ dội giữa đen và trắng từ nguyên thủy, bên nào cũng hết sức quảng cáo sản phẩm mình, trong khi sản phẩm thì đứng giản dị giữa đất trời tự nhiên, giữa ngàn hoa và ngàn cây, gió thổi nhẹ làm dậy lên tất cả các mùi thơm của đất trời, mùi thơm từ biển, từ núi đồi sông suối, từ những hoa dại mọc ven bờ lau sậy, là người thật chứ không phải diễn viên, chẳng những thế thôi, lại đứng cách hớ hênh cẩu thả, xui cho người ta ý nghĩ phạm tội. Mọi thứ phức tạp sau này đã bắt đầu từ sự hớ hênh ấy, tại sao Đấng sáng tạo không căn dặn sản phẩm của mình khi đứng thì phải khép chân lại một chút. Hay điều này cũng là một trong những kế hoạch của Ngài, để mà sau đó những đứa bé xinh đẹp ra đời? Để mà nhân loại cứ phải tranh cãi chết sống với nhau về sự phân biệt giữa đúng và sai, đen hay trắng. Có nhất thiết phải là đúng hay sai, hay là đen hay trắng, có thể nào cái nào cũng đúng không, và mầu chocolate nâu trộn lẫn giữa trắng và đen cũng có vẻ đẹp của nó, thay vì cứ phải chiếc áo đen buồn bã trong nhà quàn và mầu trắng đơn điệu lẻ loi trong các nhà nguyện giáo đường. Một vị hoàng tử hay một công chúa thế hệ tiếp nối của Hoàng gia Anh có thể nào trộn lẫn giữa mầu trắng của Harry và mầu nâu của Meghan?

Thật ra thì cần gì phải giữ kẽ, phải khép chân, vì cả khu vườn bích ngọc ấy chẳng có một ai lai vãng tới ngoài chính họ. Họ thản nhiên qua lại, len lỏi giữa rừng cây, tắm táp bên dòng suối, hái trái cây ngon ngọt mà ăn, rồi ngủ quên trên đồng cỏ, thức dậy, nhìn bên cạnh, động lòng thèm muốn thứ thèm muốn tự nhiên của bản năng, thì giao hòa cùng đất trời, giao cấu cùng người. Chẳng cần ai dạy, chẳng cần bài học gì, sự trợ giúp gì, chẳng cần ai tư vấn. Sự tạo dựng đơn giản là vậy.

Chỉ đôi khi nằm ngửa trên đất, dõi mắt nhìn xa, sau sự um tùm rậm rạp, chợt tò mò tọc mạch, thoáng thắc mắc về cái cây nằm giữa vườn mà Đấng sáng tạo có dặn dò kỹ lưỡng, không hiểu vì sao Ngài dặn dò kỹ lưỡng thế, sao Ngài không cho thợ đốn cây hạ nó đi cho rồi, để đấy làm gì cho mất công dặn dò. Con người sau này cứ hay hỏi thế. Thật ra cũng có phần lỗi của con người, Ngài đã cho tất cả rồi, và dặn dò cứ tha hồ hưởng thụ, sao lại còn tò mò tọc mạch một chuyện không dính dáng đến mình làm chi. Ngài có quên chăng, rằng là trong vườn chẳng phải chỉ có đôi uyên ương xinh đẹp, mà còn có sự hiện diện của một con virus có sức công phá dữ dội hơn một quả bom nguyên tử, nó là một con rắn độc, vì sự chết của nó không chỉ hủy diệt một thành phố, một đất nước, mà là cả loài người. Sự tò mò tọc mạch của con người là cánh cửa mở cho con virus độc hại ấy lẻn vào. Một buổi sáng đẹp trời kia, đôi uyên ương lại gần cây sự sống ấy, nhìn những trái táo treo lơ lửng trên cành, lại có những trái rơi ngay vào tầm nhìn họ, tầm tay họ. Những trái táo đẹp, mà nguy hiểm, vì Đấng sáng tạo đã dặn dò đừng ăn, vì nếu ngươi ăn, ngươi sẽ chết. Cùng đứng với họ buổi sáng định mệnh ấy là con rắn quỷ quyệt, muốn mở bức tường đen đối nghịch với bức tường trắng, mà cương quyết so tài với Đấng sáng tạo.

-Thưa Ngài, tại sao con người lại tò mò tọc mạch vậy ạ, Ngài đã tạo nên họ có chút gì bướng bỉnh phản kháng?

-Không gì cả, tại họ muốn thế.

 

TranNguyenDan-DenTrang-02

 

5.

Khi vừa cắn vào trái táo, khi một miếng táo thơm tho rơi vào lưỡi, nằm đó nhẩn nha một lát cho cái vị ngọt lan ra trên cái vị giác hấp dẫn chết người, và dần trôi vào cổ, người đàn ông chợt quay lại nhìn, vì dường như là anh ta nghe có tiếng động, dù chỉ là tiếng rơi khẽ của lá vàng. Người từ đâu đến, đang bỡ ngỡ đôi mắt nhìn, đang giang rộng vòng tay, và lại muốn thu hẹp lại, đang truyền cảm xúc ngây ngất từ trái tim, lan ra từng mạch máu chảy rần rật nguy hiểm. Bàn tay đang nắm lấy tay người đàn bà chợt lỏng ra một chút, vì anh ta muốn di chuyển về phía tiếng động làm cho trái tim anh ta giật mình. Người đàn bà cũng giật mình, nắm chặt lại bàn tay lơi lỏng, ý thức một cách mơ hồ rằng có một cái gì đó chưa từng xảy ra trong khu vườn này đe dọa hạnh phúc của họ. Nhưng chẳng thể giữ được vì lời nguyền của trái táo đã bùng nổ. Người đàn ông nhìn thấy một bức tượng hoàn mỹ giống mình, nhưng chẳng giống mình. Những tia nhìn gặp nhau giống như những dòng điện cao thế bay ngang dọc bầu trời va chạm nhau tình cờ. Họ đứng lặng người nhìn nhau. Tia nhìn khởi đầu từ chỗ e dè, nhưng sự e dè chẳng mấy chốc, họ di chuyển tia nhìn bằng tốc độ của ánh sáng, tia chói lọi của ánh sáng soi đến từng phần thân thể, những góc mở và ngay cả những góc khuất, họ rơi vào nhau một cách tự nguyện và hài lòng. Sự va chạm mang một cảm giác mới mẻ, ngọt ngào nhưng khi trôi vào lòng thì đắng chát. Giống như một luồng điện nghịch chiều, họ cảm thấy bị thương tổn phần nhạy cảm của thân thể, sự thương tổn ban đầu gây phấn khích, nhưng ngay sau đó là một nỗi buồn lớn hơn sự phấn khích. Nó sâu sắc đến nỗi trái tim thình lình bị cắn thủng, chảy máu, bàn tay cố bịt lại vết thương, cố gắng giảm thiểu sự chảy máu, nhưng máu rơi ra từ những kẽ hở của ngón tay, máu cũng rơi từ trong những cảm xúc gay gắt gay cấn, cấu xé từng phần da thịt.

-Tôi đang cố gắng phản đối.

-Như Jacob muốn vật lộn với thiên sứ của Chúa ư, sẽ là vô ích thôi.

-Tôi sẽ vật lộn.

-Ngươi sẽ bị thương tổn.

-Tôi muốn thương tổn.

-Sẽ có một sinh vật thượng đẳng bị dị tật đi lại trên mặt đời, sẽ không bao giờ hài lòng với mình, sẽ không bao giờ hài lòng với người, sẽ cứ lang thang mãi trong đồng vắng và những cơn gió hú bất tận.

Người đàn ông muốn chạy tới, chạm vào, nắm chặt, ôm giữ, nhưng lùi lại, nhìn mình. Nhớ lại những ngày lang thang trong vườn học hỏi cùng với Đấng sáng tạo mình, những lời dạy của người: những người đàn ông cũng vậy, bỏ cách dùng tự nhiên của người đàn bà mà un dốt tình dục người nầy với kẻ kia, đàn ông cùng đàn ông phạm sự xấu hổ, và chính mình họ phải chịu báo ứng xứng đáng với điều lầm lỗi của mình. Cái đầu bị gai chích, trái tim bị cào cấu, hắn lui lại đến bên bờ suối, nơi hắn đã từng ngồi hát tình ca từng hẹn mùa xưa cùng xây nhà bên suối, nghe suối róc rách trôi, hoa lừng hương gió ngát, đàn nai đùa trong khóm lá vàng tươi. Hắn nhìn vào trái tim chỗ có hình ảnh người phụ nữ xinh đẹp, hiền lành, yên lặng, người vẫn ngồi cùng hắn bên bờ suối, giản dị như hoa cỏ, giản dị như đàn nai, giản dị như tiếng suối, giản dị như tiếng đàn, chẳng hề có dấu hiệu của một cơn mưa lớn khiến cho cả hai phải rời chỗ ngồi mà chạy trốn. Hỡi trái táo trong vườn địa đàng, có phải đây là sự chết mà Đấng sáng tạo đã cảnh cáo. Nó đã chảy vào trong lòng thứ nước ngọt ngào của trái cấm, trái cấm luôn hấp dẫn hơn trái không cấm. Trái cây bày ra đầy bàn tiệc, sao không ăn, mà tìm chi thứ trái cây nguy hiểm chết người, nó không còn là trái táo nữa nhưng là một trái bom nổ tung trong lòng. Kìa, người đàn ông trong vườn, đôi mắt nhìn hắn, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy bàn tay người phụ nữ, toàn thân co giật nhè nhẹ, mà khóe mắt dường như có giọt nước long lanh?

 

6.

Người đàn ông vùng lên chạy, nhưng hai chân quýu lại, không thể chạy được, hắn định chạy, nhưng mắt vẫn không rời trái cấm, muốn cắn nữa, hắn có cảm giác như đang bị rơi từ một độ cao, và hai bức tường đen trắng đang mở ra phía dưới chộp lấy hắn như một cái kẹp lớn, bấu hắn lại, kẹp hắn lại ở giữa, quay mặt hắn lại phía bức tường đen. Bằng một nỗ lực tuyệt vọng hắn cố chen ra, nhưng toàn thân bị giữ chặt, chỉ có cái đầu có thể loay hoay được. Hắn nghiêng đầu qua một bên, cố gắng ngoái lại bức tường trắng phía sau, nhưng cái đầu không thể quay ngược lại, nó chỉ đến giới hạn thế thôi, một phần ba là tốt lắm rồi. Hắn đứng yên như thế, để cho dòng sông trôi dưới chân.

Adam đi vào cuộc đời, sau cú điện giật làm nám một góc trái tim. Người đàn ông trẻ mặc quần áo vũ công vũ ballet cũng đi vào trong hậu trường, mây trên trời lại bay, chẳng còn dấu vết mưa bão gì nữa. Nhưng cổ anh hơi bi ngoẹo về bên phải, khi cố gắng hết sức để xoay mình, dù vậy phải hết sức để ý mới thấy, không giống như Jacob sau khi vật lộn với thiên sứ thì bị đánh vẹo hẳn một bên hông nên từ đó cứ đi “giẹo” một bên, cái giá phải trả để có thể bước qua ranh giới của bức tường trắng.

Adam vẫn cứ đẹp trai như vậy, không có gì suy suyển, mà vẻ đẹp có vẻ lại mê hoặc hơn sau sự đau khổ dằn vặt nội tâm, thu hút những con bướm trong vườn. Sự đau khổ làm người ta trông quyến rũ hơn. Adam vẫn nhớ người đàn bà ngày trước của mình, trong một lúc thảng thốt vì kinh hoàng đã rơi xuống vực, và may mắn cho cô là đã rơi xuống vực, vì chẳng bao giờ có ai tìm thấy thân xác cô nữa, dưới đáy vực cô đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống, khỏi người mà cô đã yêu, mà không làm cho anh ta ray rứt khi nhìn thấy một thân thể tan nát máu me mà phần lỗi thuộc về anh khi anh đã làm cho cô kinh hãi đến nỗi không thể tự chủ mình nữa. Khi Adam đi vào đời, anh đã cố gắng chôn lấp kỷ niệm đau thương đó, mỗi ngày, mây bay mang theo một chút nỗi ân hận bay về cuối trời, nó cứ bay mỗi ngày.

(còn tiếp)

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2022 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)