4.
Rơi xuống một vực thẳm hoang vu mà thời gian thì diệu vợi, ông minh hốt hoảng:
-Con tôi… con tôi…
Ông huệ:
-Sẽ không một ai nghe thấy tiếng gọi của ông. Tất cả mọi linh hồn đều tự tại không huyết thống.
Ông minh:
-Dòng máu họ nhà ta về đâu?
Ông huệ:
-Đó chỉ là nhân duyên hư ảo.
Ông minh:
-Không, con tôi… tôi vẫn nghe tiếng kêu vô vọng của nó. Tôi muốn đưa nó về.
Ông huệ:
-Nó mãi mãi là những đứa trẻ vô thừa nhận.
Ông minh:
-Không, các con của tôi…
Ông huệ thì thầm:
-Những cánh chim bay đi không để lại dấu vết.
Ông minh:
-Tôi đã sai lầm.
Rồi ông minh khóc. Tiếng khóc của người đàn ông ai oán.
Ông minh:
-Tôi đã tự tẩy não tôi. Tẩy não các con tôi. Tự bôi xóa tôi trong ký ức của các con. Tôi sập bẫy tôi.
Ông huệ:
-Chúng ta không thể làm lại. Không thể thay đổi bất cứ điều gì.
Ông minh càng khóc to:
-Những đứa con lưu lạc của tôi giờ chúng ra sao?
Ông huệ:
-Chúng có cuộc sống của chúng. Khi còn sống, tôi cũng có làm gì được với những đứa con bất tài của mình.
Ông minh:
-Tôi đã vì điều gì mà trở nên một người cha bất nhân thế?
Ông huệ:
-Ông còn phải đặt câu hỏi sao?
Ông minh:
-Phải, có điều gì lớn hơn tình phụ tử chăng?
Ông huệ:
-Không có gì lớn hơn tình phụ tử bằng chính sự ích kỷ và sai lầm của mình.
Ông minh bỗng tỉnh táo:
-Không. Tôi không ích kỷ và không bao giờ sai lầm. Tôi là chân lý. Tình yêu của tôi lớn lao hơn tất cả mọi thứ.
Ông huệ cười đểu:
-Vâng, đã nghị quyết rồi.
Ông minh chợt như đốn ngộ, nói lớn:
-Chúng ta phải tìm cách đầu thai.
Ông diệm:
-Phải đấy. Tôi sẽ tái sinh như đấng cứu thế.
Ông ánh cười lớn:
-Các ông tuyệt tự rồi.
Ông minh:
-Không, tôi sống mãi. Những kẻ truyền thừa tôi vẫn quang vinh.
Ông huệ:
-Bọn ăn bám ấy biết gì vinh với nhục.
Ông minh:
-Chúng tôi vẫn là chân lý.
Ông huệ:
-Chân lý là một khái niệm hàm hồ trá ngụy. Không ai có thẩm quyền để nói về chân lý.
Ông diệm tỏ ý hài lòng về câu nói của ông huệ.
Ông ánh:
-Tôi đã nhìn thấy oán khí ngập tràn trên những vùng đất mà ông huệ đã đi qua.
Ông huệ:
-Tôi biết. Tôi bắt lính không sót một mống. Nếu tôi không làm thế, họ cũng sẽ bị ông cưỡng bức theo mình. Họ được sinh ra để phục vụ cho vinh quang của chúng ta.
Ông diệm:
-Con người không có quyền chọn lựa, ngay cả lẽ phải.
Ông minh:
-Lịch sử xô đẩy và chúng ta buộc phải chấp nhận chỗ đứng tồn tại của mình như một chọn lựa. Cái bi kịch là chúng ta không thể chối từ chỗ đứng định mệnh ấy.
Tiếng của ông minh rơi xuống thăm thẳm. Không ai muốn nói gì nữa. Ở nơi, không có thời gian, sự im lặng vĩnh cửu. Ở nơi, không có không gian mà hiện tồn là mãi mãi. Vô vọng và bất tín.
Tiếng ông huệ bay đi như cơn gió:
-Nhận biết được chỗ đứng của mình và hành động, đó là anh hùng.
5.
Cơn mơ và cơn điên là bên nớ và bên ni của một dòng sông.
Có một cây cầu bắc từ bên này qua bên kia sông, nhưng cây cầu ấy không dùng để qua sông mà chỉ là một biểu tượng của một cơn mơ và một cơn điên.
Ông huệ:
-Chúng ta đã để lại điều gì?
Ông minh:
-Sự bất khuất cho một dân tộc.
Ông ánh:
-Hòa bình và thịnh vượng.
Ông diệm:
-Công lý và nhân vị.
Ông huệ chỉ tay về phía trước:
-Có phải con người đang chạy trốn không?
Ông minh:
-Đó là ảo ảnh.
Ông diệm:
-Hiện thực xã hội chủ nghĩa.
Ông ánh:
-Bọn phản nghịch.
Ông huệ:
-Không có ai trong các ông muốn hỏi tại sao ư?
Mọi người im lặng.
Ông huệ:
-Các ông là một lũ giả nhân giả nghĩa.
Vẫn không ai nói gì.
Ông minh dẫn ông diệm ra chỗ khác.
Ông minh:
-Ông huệ chỉ là dân võ biền.
Ông diệm:
-Tuy nhiên, ông ấy nguy hiểm.
Ông minh:
-Tôi biết chứ. Ông ấy cũng nói đúng. Nhưng nói đúng và làm đúng là hai việc rất khác nhau. Và không nên nhầm lẫn. Đấy cũng là lý do khiến cụ bị giết.
Ông diệm:
-Giết tôi mới là nhầm lẫn.
Ông minh:
-Kẻ sát nhân cũng có lý của họ.
Ông diệm:
-Bất kể vì lý do gì đều không thể chấp nhận.
Ông minh nhìn ông diệm trìu mến:
-Cụ rất đáng yêu.
Ông diệm:
-Lẽ ra tôi phải cứng rắn như cụ.
Ông minh nhìn xa xăm:
-Có những cái thuộc về căn cốt không thay đổi được.
Ông diệm gật gù:
-Có những sai lầm hoặc yếu đuối mà nếu phải quyết định lại có lẽ chúng ta vẫn cứ sai lầm và yếu đuối.
Ông minh:
-Nếu ngày ấy, chúng ta bắt tay với nhau hoặc tôi giết cụ sớm hơn thì chắc chắn tôi vẫn thắng nhưng sẽ ít đổ vỡ hơn. Trong sâu thẳm, tôi vẫn thấy có những giới hạn của số phận mà chúng ta không vượt qua được. Điều ấy không có nghĩa là tôi tin do tạo hóa hay ý chúa của cụ.
Ông diệm:
-Ngay cả giấc mơ hay cơn điên của chúng ta cũng là ý chúa. Nhưng quả thật, tôi không hiểu được sự lòng lành của thiên chúa. Khi nghĩ đến những điều ấy, tôi rất đau khổ.
Ông minh:
-Việc chúng ta phải ở đây, với nhau và mãi mãi, không giải thích được điều gì về sự lòng lành ấy. Con người, phải tự giải quyết những vấn đề của mình.
Ông diệm:
-Tôi phó thác linh hồn tôi trong tay chúa.
Ông minh:
-Tôi chán cái đức tin của cụ quá. Sống hay chết, phù du hay vĩnh cửu vẫn là của chúng ta và do chúng ta quyết định.
Ông diệm:
-Chúng ta không quyết định được điều gì, kể cả một nỗi buồn bất chợt.
Ông minh nắm tay ông diệm:
-Cụ đa cảm quá.
Ông diệm khóc.
Ông minh:
-Sao thế?
Ông diệm:
-Không có gì. Tôi nhớ chú nhu. Không biết chú ấy ở đâu.
Ông minh:
-Ai có cõi của người ấy. Sống là một số phận. Chết là một số phận khác. Đôi khi tôi nghĩ, nghiệp chính là thượng đế. Vì thế, số phận là của chính chúng ta, không thuộc về bất cứ điều gì.
Ông diệm:
-Tôi thương chú ấy. Hồi trước, chú ấy luôn ở bên tôi, kể cả lúc chết. Thế mà bây giờ…
Ông minh:
-Dường như con người luôn bị thất lạc điều gì đó. Con người cũng luôn bị phân rẽ. Chúng ta luôn phải sống trong sự bất toàn.
Ông diệm:
-Dường như đấy là điều thượng đế muốn nhắc nhở chúng ta. Cũng là cách để chúng ta nhận biết người.
Ông minh:
-Con người chỉ tự tìm cách trấn an mình thôi.
Ông diệm lại khóc:
-Anh em tôi đâu?
Ông minh quay đi.
Ông diệm:
-Tại sao lại giết chúng tôi?
Ông minh:
-Không phải cụ cũng giết người sao?
Ông diệm không khóc nữa. Họ nhìn nhau hằn học.
Không biết từ chỗ nào, tiếng ông huệ vang rền như sấm:
-Giết. Cần phải giết hết.
Tiếng ông ánh cũng đầy nộ khí:
-Tru di tam tộc. Voi giày ngựa xéo.
6.
Ông minh bóp cổ ông diệm:
-Chính trị là cái nhất thiết của cuộc sống. Và cốt lõi của nó là niềm tin. Kẻ nào trung thành với ta thì kẻ ấy được sống. Kẻ nào phản bội hay chống đối ta, kẻ ấy phải chết.
Ông diệm đấm ngực ba lần thống hối. Máu từ những vết thương ứa ra. Ông minh buông tay khỏi cổ ông diệm và lau những vết máu ấy với một niềm thiết tha khôn tả.
Ông diệm:
-Phản bội hay trung thành cũng chỉ là một nỗi mơ hồ của cơn gió. Cả đến mặt trời và mặt trăng cũng lừa mị chúng ta về sự sáng.
Ông minh:
-Cụ vẫn cầu cạnh cái nhất nguyên tuyệt đối để an ủi mình sao?
Ông diệm:
-Tôi còn biết làm gì để vượt qua cơn hoạn nạn này.
Ông minh:
-Tôi chỉ tin tôi.
Ông diệm:
-Thật ra, tôi không tìm sự an ủi, mà tôi truy tìm cái nguyên ủy và cứu cánh của sự sống để thấu hiểu và chấp nhận.
Ông minh:
-Hãy chiến đấu như tôi. Chân lý ở đầu mũi dao. Sử mệnh là giết chết kẻ thù.
Ông diệm:
-Cụ vẫn còn muốn giết tôi sao?
Ông minh:
-Cho đến khi cụ thuộc về tôi.
Ông minh vuốt mắt ông diệm. Và nhẹ nhàng đặt lên trán ông diệm một nụ hôn đằm thắm.
3/2025