Vào ngày 12.3.1995, lúc chiều tối, Saigon nóng lùng bùng sau một ngày bị mặt trời hầm cho ra bã. Tôi ngồi vỉa hè với một ly café đá. Thật ra là hai ly. Ly kia là của cô chủ. Cô luôn ngồi với tôi mỗi khi tôi đến. Có lẽ đó cũng là lý do để tôi ngồi ở đây khi muốn đắm chìm trong cái chạng vạng của chiều hôm trên con kênh vẫn bốc mùi hôi thối của thời gian của rác rưởi cặn bã và của những hồi ức về một đời sống đã mất sau cơn giông bão của chiến tranh.
Chiến tranh đã qua từ lâu. Sống sót là một màu nhiệm và cái chết là sự bí ẩn nhất của cuộc đời. Giết người hoặc bị người giết, vừa thường tình vừa bi kịch, cũng như sự màu nhiệm và cái bí ẩn là những ám ảnh mà tôi cho rằng đó là lý do tôi chán sống. Và không biết làm gì cho hết chán.
Chiều tối hôm ấy, khi vừa uống hết ly café đá (phải nói là rất ngon), tôi nhận được tin nhắn “cô ấy vừa sinh một bé gái” từ một người bạn ở Nhatrang. “Cô ấy” là một cô bạn khác rất thân của tôi, một cô bạn mà tôi có thể bộc lộ thèm muốn của mình, một cách chân thật, đôi khi bệnh hoạn.
Chắc chắn tôi yêu cô ấy. Nhưng cô ấy và tôi bao giờ cũng chỉ là bạn.
Tôi hỏi ý cô chủ quán café, nên tặng quà như thế nào cho bạn gái mới sinh con? Cô ấy hỏi lại, có phải là người yêu cũ của anh không? Tôi gật gù thay câu trả lời. Cô ấy bảo, anh không sợ bị chồng người ta đánh à? Tôi vội phân trần, cô ấy không có chồng. Vậy được, để em mua cho rồi tính, cô ta nói.
Ngày 12.3.2022, tôi mừng sinh nhật Bội bằng một bánh kem màu hồng nhạt. Bản thân tôi là một bó hoa đính kèm. Với cái áo màu đỏ bầm diêm dúa, tôi hân hoan đến chỗ hẹn, một nhà hàng Ấn Độ. Không phải vì tôi thích cà ri, nhưng mùi cà ri luôn làm tôi liên tưởng đến mùi da thịt nồng nàn, như Bội.
Bội luôn đúng giờ, một trong những đức tính tôi thích ở Bội. Bội mặc áo đầm trắng với hoa văn đường viền như kiểu La Mã, hoặc tôi mường tượng thế. Một bà hoàng. Chào nhau bằng một cái ôm, happy birthday. Một người nữ được sinh ra cho tôi.
Tôi hỏi, mẹ đâu? Bội nói, mẹ đang đến. Họ không ở chung nên đi riêng. Và người mẹ đến. Tôi không bất ngờ về sự sự có mặt của cô ấy trong tư cách người mẹ, cũng như việc cô ấy cùng mặc một áo đầm trắng giống Bội. Tôi vẫn chờ đợi sự xác nhận về mối tương quan này như tôi đã đoán định. Cô ấy cũng không ngạc nhiên khi gặp tôi. Có thể cô ấy cũng đã hình dung như tôi, không thể khác trong mối tương quan giữa chúng tôi. Bởi chỉ có thể là ba chúng tôi trong một tình yêu không thể khác.
Ngày xưa thuở chưa có Bội, tôi và cô ấy vẫn thường đi ăn món Ấn Độ. Trong một ngày trọng đại như hôm nay, sự có mặt của tất cả chúng tôi trong một nhà hàng Ấn Độ, dù không cùng địa chỉ, cũng là một tất yếu. Sau nghi thức thổi nến, chúng tôi ôm nhau, một lời chúc mừng im lặng nhưng sâu thẳm. Các món ăn được order trước. Bánh mì dẹt Naan, cà ri đậu xanh Chole, thịt cừu Josh Rogan, gà nướng Tandoori và trà Masala.
Bội nói, ngon quá. Cũng không khác ngày xưa mấy, cô ấy nói thêm, ăn no kiểu này có khi lại đẻ ra một đứa nữa. Bội suýt nữa sặc. Tôi cũng không nín được cười.
Mẹ không được đẻ nữa, Bội lườm mẹ, nếu mẹ muốn thì con đẻ cho mẹ.
Một đứa con được sinh ra không bao giờ bởi chính nó hay vì nó, nhưng tôi biết Bội thích có con, dù tôi biết Bội được sinh ra như một tai nạn của người mẹ.
Bội nói, em muốn có con với anh. Tôi cười. Cô ấy cũng cười bảo, anh liệu mà chiều nó. Cả Bội và cô ấy đều gọi tôi bằng anh xưng em. Cũng không thể khác vì mối quan hệ của chúng tôi vốn thế. Tôi không chắc nếu tôi và Bội có con với nhau thì cách xưng hô giữa ba chúng tôi có khác đi không.
Mùi nước hoa và mùi cà ri quấn quít. Cả ba chúng tôi đều hạnh phúc. Tôi nói, chúng ta là một gia đình. Cô ấy nắm tay tôi. Bội dựa vào tôi. Hương vị cay nồng của trà Masala càng làm cho chúng tôi hưng phấn. Và tôi muốn hô khẩu hiệu như cách người ta muốn phô trương cuộc sống, nhưng từ sâu thẳm tôi mơ hồ một nỗi bất an âm ỉ. Tôi sợ niềm vui.
Hẳn nhiên, tôi không muốn phải về nhà một mình, sau một hạnh tràn đầy như lúc này. Tôi càng không muốn cô ấy cũng phải như thế. Vì thế tôi đề nghị, đi cho hết đêm dài nhé? Cô ấy, OK. Bội nói, hoang đàng cho trọn kiếp.
Chúng tôi chạy xe lên cao tốc và phóng thẳng ra Vũng Tàu.
Hàng quán hầu như đã đóng hết cửa. Chúng tôi vào một resort như chọn sự may rủi. Còn một phòng trống vừa đủ cho ba người và một bờ cát hoang vu. Chúng tôi truyền tay nhau chai rượu. Đêm mênh mang. Và đêm im lặng. Chúng tôi sợ phải lên tiếng. Cứ đề cho sóng rì rào lời của biển.
Nhưng rồi cô ấy đã không thể không nói. Em đã sống với biển suốt thời thơ ấu, cô ấy bảo, đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất, nhưng cũng là khoảng đời cơ cực nhất.
Con luôn nghe tiếng biển gọi từ một nơi không phải là biển, Bội nói.
Biển với anh là tường thành là vực thẳm là giới hạn, tôi nói, nó chỉ mang đến cho anh một cảm giác bất lực.
Rồi chúng tôi nằm xuống cát, gối đầu lên nhau.
Em không muốn ngủ, cô ấy nói.
Anh cũng vậy, tôi nói, ngủ thì phí phạm cả trời đất và phụ lòng đại dương.
Bội hồn nhiên, chúng ta có thể sống mãi thế này được không nhỉ.
Đó không phải là một câu hỏi, cũng không phải là một lời đề nghị. Mà có lẽ là một ước mơ bất chợt.
Ước mơ ấy ngọt ngào đến nỗi chúng tôi đã chìm vào giấc ngủ trong cái êm đềm bất tận của tiếng sóng.
Rồi nước dần dâng lên vào gần sáng. Tôi bị đánh thức bởi cái lạnh. Trước khi mặt trời mọc, chúng tôi về phòng. Không thể không ngủ tiếp, tôi nằm giữa và giang tay ôm cả hai người. Lòng tôi dịu dàng khôn tả. Tôi cũng có một ước mơ như Bội, giá mà thời gian cứ mãi như thế này. Giống như trẻ con, nhưng nếu không như trẻ con thì liệu chúng ta có hạnh phúc được không.
Chúng tôi thức dậy vào buổi trưa ngày 13.3, hoàn toàn tỉnh táo và chúng tôi nhìn thực tại bằng một đôi mắt khác, một cách trách nhiệm, tuy không một ai mở miệng.
Tôi và cô ấy đang trong một kỳ nghỉ phép, nhưng Bội thì vẫn phải đi làm. Vì thế, chúng tôi trả phòng và đi tìm một quán ăn trưa. Không cần phải cho ra vẻ một ngày chào mừng sinh nhật nữa, nhưng tôi vẫn muốn là một dịp đặc biệt không chỉ để kỷ niệm với riêng Bội, mà còn là ghi dấu ngày ba chúng tôi vui chung, tôi đưa hai mẹ con cô ấy đến một quán nằm sát biển với đặc sản Mexico. Từ Nam Á đến Trung Mỹ xa xôi, tôi vẫn thấy Ấn Độ và Mexico có gì đó tương đồng một cách đặc trưng, nồng nàn gia vị. Tôi nhớ mùi da thịt mê muội của cô ấy.
Vẫn là biển. Tôi hạnh phúc và bất lực trong hạnh phúc. Bội trong veo như gió. Cô ấy cuồn cuộn như sóng dưới chân.
Vẫn Bội, nếu ngày nào cũng thảnh thơi như thế này nhỉ.
Tôi quàng tay qua vai Bội bóp nhẹ.
Chúng ta có quá nhiều nỗi lo toan. Chúng ta cần được an nghỉ và quên lãng như cái chết. Nhưng chúng ta lo sợ cả sự thảnh thơi. Chúng ta sợ hãi hạnh phúc.
Theo một cách nào đó, cô ấy nói, em đã đi hết biển.
Anh tin điều ấy, tôi nói, như cách chúng ta đi qua đời nhau.
Cũng nhẹ nhàng thôi mà, Bội nói.
Đúng thế, chúng tôi đã có những ngày nhẹ nhàng bên nhau, như thể chúng tôi chỉ biết đi ăn và đi rong.
Ngày 12.3.2023. Tôi ngồi một mình bên bờ biển. Vẫn cái quán Mexico năm ngoái. Vẫn cái mùi vị nồng nồng da người. Tôi đến đây không để mừng sinh nhật Bội hay cô ấy, tôi cũng không đến để hoài niệm một hạnh phúc cũ. Nhưng tôi không thể tránh khỏi nhớ về Bội về cô ấy, những người tôi đã yêu. Có vẻ như tôi vội vã. Có vẻ như tôi tham lam. Tôi bồn chồn nhấp nhổm như thể tôi sợ sẽ không kịp với cuộc đời này. Nhưng tôi vẫn ngồi yên đấy. Chìm lặng trong tiếng sóng.
Em thấy cần phải khác đi, Bội nói.
Mới hôm qua thôi.
Cô ấy cũng nói, chúng ta không thể mãi thế này.
Điều ấy có nghĩa sống như thế này là không ổn, là bất bình thường. Tôi không thể hỏi cô ấy hay Bội, tại sao lại cứ phải bình thường như mọi người? Khác đi thì không thể hạnh phúc sao? Mà thật ra chúng tôi có hạnh phúc không? Tôi không chắc. Nhưng dẫu sao với tôi, những ngày qua đã là những ngày đáng sống.
Hôm nay là một ngày khác, tôi nghĩ điều tôi cần là chờ đợi. Nhưng tôi không nghĩ là tôi cần chờ đợi một tình yêu khác. Tôi cũng không chờ đợi sự lãng quên. Gió biển mênh mang. Tôi hít thở sâu tìm thêm dưỡng khí. Và tôi chợt có ý nghĩ nếu một trong hai người tôi yêu sẽ mất đi, thì trong trường hợp ấy, người còn lại có thuộc về tôi không? Tôi không biết. Rồi tôi bỗng nhận ra, tôi mong Bội chết. Tại sao lại Bội? Tôi không hiểu. Có thể cái chết của Bội là một cơn lãng mạn khác. Có thể tôi đã yêu sự chín mùi của cô ấy như một ma lực của cái đẹp trên ngưỡng cửa úa tàn. Như tôi yêu cái chạng vạng ám khói của hoàng hôn hơn cái hứa hẹn huy hoàng của bình minh. Như tôi yêu sự bình an của cái chết.
Ngày 13.3.2023. Cô chủ quán đang ngồi hút thuốc với ly café đá trước mặt như cô vẫn ngồi như thế từ 28 năm về trước. Vẫn một dáng vẻ bất cần đời và thanh thoát, cô nói, dường như anh không thể thiếu phụ nữ. Tôi nhìn cô ta gầm gừ. Bỗng nhiên tôi muốn bóp cổ cô ấy. Tôi muốn chối bỏ sự thân thuộc. Tôi muốn dày vò sự nhàm chán. Tôi muốn văng tục chửi thề. Thay vì như thế, tôi lẳng lặng quàng tay qua vai cô ta theo cách tôi vẫn làm với Bội và bóp vai nàng. Phụ nữ là một lẽ sống, tôi nói. Cô ta cười sau khi nhả khói, em tưởng với anh phụ nữ là một thứ phương tiện thì đúng hơn chứ. Tôi lắc đầu. Cô ta không biết tôi là kẻ lụy tình. Có những phụ nữ không bao giờ thuộc về mình, tôi nghĩ. Chưa bao giờ cô ta và tôi trở nên gần gũi.
Nhưng có thể cô ta nói đúng. Cho dù tôi có ngưỡng vọng phụ nữ đến đâu thì đấy cũng chỉ là cách tôi khỏa lấp cái trống trải vô nghĩa của mình. Tôi bỗng nhận ra sự trống trải không chịu đựng nổi ấy chính là căn cớ cho những nhiễu loạn và rong ruổi tìm kiếm vô vọng trong cuộc đời tôi. Tôi không thể ngồi im cho sự trống trải nuốt chửng mình. Tôi chống lại tính không của triết lý.
Bàn tay tôi di chuyển từ vai cô ta lùi về phía cổ và dừng lại ở đó. Bất chợt, tôi đổi thế, xoay vòng tay ra phía trước rồi bóp mạnh.
Tôi tưởng cô ta sẽ vùng vẫy hay làm gì đó như một phản xạ tự vệ, nhưng không. Cô ngồi im.
Tai tôi lùng bùng, dường như âm vọng lời chúc happy birthday.
3/2023