Trang chính » Sáng Tác, Thơ xuôi Email bài này

nu na nu nống – xứ mêman | kỳ 3

Truyện: Nguyễn Viện
Minh họa: Bảo Huân

7. CỦA HOÀNG HÔN

Một ông vua nọ
luôn tự cho mình là hoàn hảo
ngài có tất cả những điều mong muốn
hàng ngàn cung tần mỹ nữ
các công chúa và hoàng tử đều khôn ngoan xinh đẹp
đất nước thanh bình
muôn dân hạnh phúc
nhưng mỗi khi về chiều
nhìn ngắm hoàng hôn xuống
ngài trở nên hoang mang buồn bã
không một cận thần nào làm cho ngài vui
không một trò giải trí nào giúp ngài khuây khỏa
cũng không một mỹ nữ nào khiến ngài quên lãng sự thật trống vắng trong lòng
điều ấy làm cho ngài càng ngày càng u uất
ngài tự hỏi điều gì mới là ý nghĩa cuộc sống
không một cận thần nào có thể giải đáp thỏa đáng cho ngài
cũng không một cuốn sách nào có thể soi sáng cho ngài
một hôm
giữa quần thần ngài phán
trong các ngươi
ai có thể mang đến cho ta sự an nhiên hạnh phúc
ta sẵn sàng chia nửa giang sơn cho kẻ ấy
quần thần thi nhau hiến kế
người thì bảo hãy thiền định để giải thoát phiền não
kẻ lại bảo hãy ngao du sơn thủy để thiên nhiên hòa giải tâm hồn
những điều ấy đều vô ích với ngài
một hôm đức vua vi hành ngoài đường phố
ngài thấy có một đám đông dân chúng đang vây quanh một người bán thuốc dạo
đức vua tò mò cũng chen lấn vào xem
người bán thuốc dạo vừa hát vừa nhảy múa
thuốc này là thuốc tiên
chỉ dành cho ai có nhân duyên
nếu bạn có uy quyền
có nghĩa bạn đang điên
vì tự chuốc ưu phiền
không phải nói quàng xiên
bạn cần uống thuốc tiên
nhảm nhí
đức vua nghĩ thế và ra lệnh cho thị vệ bắt bỏ tù người bán thuốc dạo vì đã xúc phạm uy danh ngài
đến một chỗ khác
đức vua gặp một bà lão bán bánh cam
bà lão hát
mời ông mua bánh cam
bánh do nhà tôi làm
ngon thơm và bổ dưỡng
ăn vào hết tham lam
nhà vua tức giận
ngài lại ra lệnh cho thị vệ bắt bỏ tù bà bánh cam vì tội có mắt như mù không biết ngài là ai
đến một chỗ khác nữa
đức vua thấy một đám trẻ con đang chơi đùa
chúng hát
rồng rắn lên mây
có cây có hoa
có vua có chúa
con công nó múa
công chúa có bầu
hoàng tử buồn rầu
bỏ đi biệt xứ
đức vua nghe xong không giữ được bình tĩnh hét lên
bọn này láo
bắt hết
bắt hết
thị vệ giả dạng thường dân đi theo bảo vệ đức vua liền xông vào
bắt hết bọn trẻ
cứ theo tuổi mà đánh đòn
mỗi tuổi 5 roi
đức vua chán nản về thành
ngài buồn bực không hiểu tại sao đám dân đen kia lại có thể vô ơn với ngài đến thế
cận thần của ngài thì không hiểu được vì sao đức vua lại không vui khi ngài dường như đã có tất cả trần gian
cho đến khi chết đi
đức vua vẫn hoang mang về sự bất định của mình mỗi khi chiều tà.

1

 
8. CÂY VIOLON BIẾT NHẬU

Ngày xưa
khi mọi loài muông thú cũng như con người và các đồ vật có thể hiểu tiếng nói của nhau
có một cây đàn violon biết nhậu
mỗi sáng nó uống cả ngàn mét khối nắng
trời có bao nhiêu gió nó nuốt hết bấy nhiêu
đến chiều tối nó la cà trong các quán xá
nhậu bất kể thứ gì


hay côn trùng nó đều ăn
uống rượu thì không bao giờ say
cùng đi nhậu với violon là một cô gái xinh đẹp
cô có đôi vai thon nuột như cây chuối
violon rất thích ngả đầu vào vai cô
mỗi lần như thế
cả cô gái và violon đều ngây ngất
tự sâu trong lòng
họ muốn dâng hiến cho nhau
rồi họ cứa vào nhau
nỗi niềm nhân gian mong chờ hân hoan đau khổ
réo rắt ngân lên
nắng và gió
mưa và mây trời
rừng núi thâm u và biển cả mênh mông
tất cả đều bát ngát âm vang
ngày nào cũng như ngày ấy
tình yêu là một bản hòa ca vô tận của tất cả muôn loài
cho đến một ngày
cây đàn không đi nhậu nữa
bởi vì cô gái kia đã đi lấy chồng
khi sinh ra những đứa con
cô gái của ngày xưa bảo
mỗi đứa bé là một cây đàn
và cô bận bịu với chúng suốt ngày đêm cả đến khi cô già yếu và qua đời
phần cây violon
nó vẫn chờ đợi một cô gái nào đó đến để lại được say sưa.

2

 
9. NGƯỜI ĐI TÌM KHO BÁU

Tương truyền trên thế gian này có rất nhiều kho báu
hoặc do những người giàu có chôn giấu mà con cháu họ không biết
hoặc do những bọn cướp thu được mà vì lý do nào đấy bị lãng quên
rất nhiều người muốn truy tìm khám phá những kho báu ấy
ở xứ mêman
có một chàng thanh niên mơ mộng và thích phiêu lưu
chàng tin rằng còn rất nhiều kho báu chưa được khám phá
vì thế
chàng đã chuẩn bị đầy đủ mọi vốn liếng
từ sức khỏe đến các phương tiện cần thiết để lên đường
đầu tiên chàng đi về phía bắc
vượt qua mọi núi non
chàng săm soi mọi hang hốc
không thấy gì
mọi hang hốc đều ẩm ướt và hoang vu
chàng đổi hướng sang phía tây
đào bới tất cả mọi sa mạc
dưới đất cát cũng chỉ là đất cát
không nản chí
chàng vòng sang phía nam
đồng bằng với những con sông mênh mang
chàng nghĩ địa hình thế này thì chẳng chôn giấu gì được
cuối cùng
chàng quyết định đi sang hướng đông
ngày này qua ngày khác
một hôm tới trước biển
nhìn biển chàng thất vọng
làm sao có thể giấu gì trong nước
nhưng lại nghĩ
biết đâu bên kia biển sẽ là một kho báu
thế là chàng đóng một cái bè
chọn ngày đẹp trời gió thuận
rong buồm ra khơi
đi mãi
đi mãi
chân trời ở cuối tầm mắt nhưng đi không bao giờ tới
bất ngờ giông bão nổi lên
chàng biết thế nào mình cũng phải bỏ xác trên biển
đúng lúc ấy
chàng nhận ra sự viển vông của mình
trước khi rơi xuống biển
chàng xé miếng áo và viết lên mấy chữ
rồi bỏ vào chai rượu chàng vẫn mang theo cùng mình lênh đênh theo sóng
một ngày kia
có một cậu bé nhặt được cái chai trên bãi cát
cậu bé tò mò mở cái chai ra xem
miếng vải chỉ có một câu ngắn
“tôi đã tìm ra kho báu
đó là chính tôi và ý chí của tôi”.

3

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)