Trang chính » Sáng Tác, Truyện vừa Email bài này

những ghi chú kỳ cục trên đám mây (kỳ 7)

Nằm một chỗ tại nhà, cuộc sống của tôi gắn liền với không gian mạng hơn. Hai tay lành lặn, mắt còn sáng, tôi vọc máy tính gần như suốt ngày để giết thì giờ. Tôi nhận ra một điều, bạn trên facebook cũng vui không kém bạn ngoài đời. Đôi khi, tôi còn cảm thấy bận rộn bởi những tin nhắn của nhiều người đến cùng lúc.”

Câu chuyện trên mạng như thế không làm ai ngạc nhiên.

Một trong những tin nhắn làm tôi chú ý: “Huyết áp anh đang cao. Để em trợ duyên cho anh.”

Quả thực, tôi đang cảm thấy nặng đầu, chếnh choáng. Tôi lấy máy đo. 150/78.

Khoảng một tiếng đồng hồ sau, cũng người phụ nữ đó, nhắn: “Huyết áp anh giảm rồi.”

Tôi cảm thấy dễ chịu hơn. Đo huyết áp lại, còn 135/80.

Không thể không quan tâm, tôi hỏi: “Em ở đâu?”

Người phụ nữ trả lời: “Em ở Hà Nội.”

Tôi ở cách xa người đàn bà này hơn 1.000 km. “Em chữa cho anh bằng cách nào?”

“Em thiền định và quán tưởng vào anh bằng năng lượng vũ trụ.”

Nghe cứ như người tâm thần. Nhưng không, người phụ nữ nói tiếp: “Khi quán tưởng vào ai đó, em thấy họ như qua kính hiển vi.”

Tôi hỏi: “Bằng cách nào?”

“Em nhìn hình thôi.”

À, tôi có vô số hình trên Facebook. Tôi giật mình. Không những bị theo dõi bởi các lực lượng an ninh của chính quyền, mà tôi có thể còn bị quan sát bởi các lực lượng vô hình khác.

Người phụ nữ nói: “Có rất nhiều hồn ma đi theo anh.”

Tôi cười hỏi lại: “Họ ám anh để làm gì?”

Người phụ nữ bảo: “Em không biết. Em chỉ nhìn thấy nhiều hồn ma bên anh thôi.”

Tôi nói với các hồn ma: “Các bạn đi theo tôi mọi lúc mọi nơi, phải không? Tôi sẽ cám ơn các bạn, nếu các bạn làm cho lối đi của tôi trở nên bằng phẳng.”

Tôi tin rằng, ở một tần số hay góc độ nào đó, âm – dương có thể tương thông qua các dạng năng lượng.

Tôi vẫn thường thắp nhang trên bàn thờ cha mẹ, và tôi luôn luôn cảm thấy ấm áp trong âm trường của họ. Với tất cả những người đã qua đời hay đang sống, tôi thật sự cảm nhận được đó là một thế giới đồng nhất. Có thể đến một lúc nào đó văn minh nhân loại sẽ tiến đến chỗ có thể tương tác được với thế giới bên kia, như chúng ta đang nghĩ đến họ, như cách chúng ta tương tác với nhau trên mạng internet. Ký ức và tương lai dường như cùng nằm trên một mặt phẳng.

Người phụ nữ đang ở rất xa ấy, nói: “Em sẽ tác động để phục hồi chân khí cho anh.”

Người tôi nóng dần lên. Một trạng thái khỏe khoắn làm tôi thật sự dễ chịu.

Người phụ nữ tiếp tục khích lệ tôi: “Anh cần làm cho nhà cửa thông thoáng.”

Tôi không muốn những hồn ma lẩn khuất, ngoại trừ những người trong gia đình. Bàn thờ cha mẹ tôi tràn đầy ánh sáng. Tôi cần tích tụ năng lượng dương. Cứ vào tầm trưa, bao tử tôi co thắt mạnh làm khó thở.

Người phụ nữ nói: “Anh nướng quả mướp hương rồi ép lấy nước uống.”

Tôi làm theo, ngày đầu thấy cái bụng êm hơn. Qua ngày thứ hai thì hết.

Không hẳn tôi tin tất cả những gì người phụ nữ ấy nói, nhưng tôi muốn biết điều gì sẽ xảy ra. Tôi lắng nghe và theo dõi câu chuyện của mình như một người khác. Có thể mọi thứ đang xảy ra kia rất vớ vẩn, tuy nhiên, tôi cảm thấy đấy là một trò chơi thú vị. Tôi vừa là đạo diễn, vừa là diễn viên, cũng đồng thời là khán giả. Tôi nhận ra số phận cũng là một trò chơi, đôi khi cũng nên đùa với nó. Cùng lúc, tôi nhận ra sự tử tế vô vị lợi không của riêng người phụ nữ xa lạ kia, mà còn của cả cộng đồng mạng dành cho tôi, cũng như họ sẵn sàng chia sẻ về một nỗi bất công hay đớn đau nào đó.

Giữa lúc ấy, Ly báo tin cho tôi và khóc, ông chồng người Ý của cô bị điện giật, hôn mê và tê liệt toàn thân, đang nằm cấp cứu tại Bệnh viện Chợ Rẫy.

Tôi báo lại cho người phụ nữ ở Hà Nội vẫn điều trị cho tôi. Bà ấy bảo cho bà ấy tấm hình người bệnh. Ly gửi hình cho tôi. Một thằng cha người Ý kềnh càng râu ria nằm như một thây ma với ống dưỡng khí.

Hôm sau, bà thày nhắn tin: “Số hắn chưa chết, em đã kéo hắn từ địa ngục về.”

Tôi nói: “Vấn đề quan trọng là sống như thế nào?”

Bà thày bảo: “Em sẽ cố trợ duyên cho hắn.”

Hai ngày sau, bà thày báo: “Em đã nói chuyện được với hắn.”

Tôi hỏi lại: “Như thế có nghĩa là không bị liệt não?”

Bà thày bảo: “Nó nói chuyện được với em có nghĩa là não nó còn hoạt động.”

Tôi hỏi: “Nhưng có bình thường lại được không?”

Bà thày: “Chắc chắn được.”

Tôi báo tin vui cho Ly. Ly kể, hôm qua bên tổng lãnh sự Ý có vào bệnh viện thăm. Họ muốn biết tình trạng thật sự của ông công dân này của họ. Bác sĩ cho biết rất nguy kịch, nếu may mắn sống sót thì 99% sẽ sống đời thực vật.

Nói xong Ly lại khóc. An ủi cô, tôi nói “Anh tin bà bạn anh sẽ cứu được chồng em.”

Trong lúc gã người Ý tiếp tục hôn mê sâu, bà thày nhắn cho tôi: “Em vẫn nói chuyện với thằng người Ý, nó bảo nó tiếc không được coi trận chung kết bóng đá thế giới.”

Điều gì khiến bà thày tự tin đến thế? Những gì tôi biết về bả chỉ là những thông tin do chính bả cung cấp, như bả ăn chay trường và đã thiền định hơn hai mươi năm, mỗi ngày ba bốn lần, mỗi lần một tiếng. Cho đến một ngày bả phát hiện ra mình có khả năng chữa bệnh. Tôi hay thằng cha người Ý kia chỉ là một vài trong hàng trăm người được bả “trợ duyên” chữa bệnh cho mỗi ngày. Quả thật, bả biết tình hình sức khỏe tôi một cách tường tận, cho dù tôi không khai. Bà thày nói, “Không ai nói dối được em.”

Sau một tháng, chồng Ly mở được mắt. Bà thày nói: “Hắn tỉnh rồi.”

Thêm nửa tháng nữa, đôi mắt hắn lờ mờ giao tiếp được. Ly vui mừng và cô tích cực xoa bóp, làm vật lý trị liệu cho chồng mỗi khi được phép vào thăm.

Tay chân hắn bắt đầu nhúc nhích được. Hắn thoát kiếp thực vật. Khi bên lãnh sự Ý vào thăm, bác sĩ điều trị nhờ họ dịch để nói chuyện với bệnh nhân, gã người Ý tỏ ý hiểu những câu hỏi của bác sĩ.

Thủ tục hồi hương được lãnh sự Ý thực hiện với sự hỗ trợ của một bác sĩ từ Ý qua. Họ cũng xúc tiến làm thủ tục cho con của Ly và thằng chồng Ý được trợ cấp.

Ly rủ tôi đi nhậu. Đó là một trong những cô em “giang hồ” tôi thương nhất. Hầu như chúng tôi không nói gì cho tới khi say.

Buổi tối, tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngắn, chập chờn, tôi viết dòng trạng thái:

“Ở giữa huyên náo, tôi không tìm sự tĩnh tại

Tôi hét lên

Và bước đi…”

Nhiều người hỏi tôi đi đâu? Tôi trả lời tùy theo từng cách hỏi. Có khi là “Tôi đi về nhà… ngủ”. Cũng có thể “Tôi đi kiếm nhà vệ sinh.” Tuy nhiên, điều có lẽ đúng nhất là “Tôi đến một chỗ khác, hét tiếp.”

Ở Việt Nam, không ít người ngộ thiền như ngộ độc. Sự tĩnh tại mà con người tìm kiếm chỉ là một trạng thái màu mè.

Tôi viết mấy câu thơ cho một bài thơ không đầu không cuối.

“Tôi nằm sấp trên mặt đất

Dường như nấm mộ thụ thai

Mọc lên hoa cỏ”

Lòng tôi tràn ngập nỗi u hoài. Cùng lúc sự trống rỗng làm tan biến tôi. Tôi viết trên dòng trạng thái của facebook:

“Đến bên dòng nước

Tôi đạp nước

Tôi đạp nước

Tôi đạp nước

Tôi đạp.”

Có lẽ điều đáng ngạc nhiên nhất là tôi vẫn sống đến giờ này. Không phải vì tôi èo uột hay bệnh tật, mà chính là tôi sống để làm gì? Tôi muốn phá vỡ điều gì đó, kể cả sự an bình của tôi.

Một bà nói với tôi, “Anh cần phải sống khỏe.”

Tôi hỏi, “Để làm gì?”

Bà ấy bảo, “Ít nhất là cho anh vui. Thứ hai là cho em.”

Tôi cười. Bà ấy nói một cách nghiêm túc, “Em sẽ nuôi anh.”

Ngạc nhiên, tôi hỏi lại “Sao lại phải nuôi anh?”

Bà ấy bảo, “Vì sẽ đến lúc em phải nuôi anh, nhưng anh phải khỏe.”

Tôi hỏi, “Nếu anh không khỏe thì sao?”

Bà ấy nói, “Em muốn anh khỏe để sống với em. Nếu anh không khỏe thì em vẫn cứ nuôi anh.”

Tôi bảo “Anh tự nuôi được mà.”

Bà ấy bảo, “Sẽ đến lúc anh không tự nuôi được.”

Tôi cười cợt, “Không tự nuôi được thì anh chết.”

Bà ấy vẫn nghiêm túc, “Anh chưa chết được, nhưng hãy khỏe vì em.”

Có vẻ như số phận tôi không thuộc về tôi. Một con mẹ điên. Nhưng không, bả ấy vẫn rất mực nghiêm túc, “Ít nhất là anh sẽ phải sống với em 7 năm.”

Hình như các phù thủy vẫn chưa chết. Bà ấy chụp hình cho tôi xem trang trại cùa bà. Một cánh đồng hoa ngút ngàn dưới chân núi.

Tôi vốn là con nhà nông. Nhìn phong cảnh nông thôn tôi rất thích. Tôi nói, “Quả là một nơi đáng sống.” Cứ để đấy, cuộc đời đôi khi cũng thú vị một cách vớ vẩn.

Bà ấy bảo, “Tình cảm của em với anh rất lạ. Em cũng không hiểu được.”

Điều ấy có nghĩa chưa phải tình yêu. Tôi có cảm giác bà này hoang tưởng theo kiểu duyên nợ của nhà Phật, tự cho rằng kiếp trước nợ nần gì đó, kiếp này phải trả. Tôi tự hỏi nếu tôi nhận cái tình cảm ấy, liệu bà ấy có hết nợ tôi hay tôi phải gánh cái nợ mới này với bả? Tôi có gây ra nghiệp? Và kiếp sau tôi phải tìm bả trả nợ sao?

Luân hồi là cái vòng luẩn quẩn.

Trước mắt, tôi kệ mẹ cuộc đời. Tôi cần sống như tôi muốn cái đã. Nhưng không phải cứ muốn là được. Xem ra, nghĩ luẩn quẩn thành ra lẩn thẩn.

Tôi viết một dòng trạng thái mới:

“Tôi đón nhận tất cả những gì cuộc đời có thể mang lại.”

Một phụ nữ nhắn tin cho tôi:

“Anh có thích sữa không?”

Tôi hỏi lại:

“Có mấy loại sữa?”

Người phụ nữ đó nhắn lại:

“Có ba loại sữa phổ biến nhất hiện nay: sữa bò, sữa dê và sữa người. Anh thích loại nào?”

Quả là một người thích đùa. Tôi nói:

“Sáng sữa bò, trưa sữa dê, tối sữa người.”

Bà ấy tỏ ra thông minh:

“Nhà anh ở đâu? Em mang đến.”

Tất nhiên tôi phải thua với kiểu đùa dai này. Đâu phải tôi đang ngồi gốc bồ đề. Tôi hỏi lại:

“Em mang đến khách sạn được không?”

Bà ấy nói:

“Không, em sợ giao lầm người.”

Mạng xã hội không phải chỉ là chỗ chửi chế độ, nó cũng mang đến niềm vui, mọi lúc mọi nơi khi trên tay bạn có một smartphone. Nếu có một sự khác biệt nào giữa người Việt Nam và người nước khác, có thể nói không ngoa, thay vì cầm quyển sách trên tay, bất cứ ở đâu, người Việt Nam sẽ dán mắt vào cái điện thoại, kể cả khi người ta đang ngồi nói chuyện với bạn bè.

Tôi nói với người đàn bà đang tán nhảm:

“Anh lại chỉ có thói quen uống sữa trong khách sạn.”

Bà ấy cười he he theo đúng kiểu một Facebooker:

“Sữa em không phải sữa chua hay sữa chùa.”

Thật ra, tôi không biết người phụ nữ này già hay trẻ. Bởi vì avatar của bả chỉ là một bông hồng. Khi một người không muốn minh bạch nhân thân, chỉ có thể rơi vào một trong số các trường hợp, một là sợ an ninh theo dõi, hai là dư luận viên tuyên truyền cho chế độ, ba là người sẵn sàng tán nhảm, kể cả chuyện sex.

Tôi “thả thính”:

“Anh lại chỉ thích uống sữa được cúng dường.”

Bà ấy gửi cho tôi tấm hình chỉ có hai bầu vú, không chân dung, kèm theo một chữ duy nhất:

“Nè.”

Tôi biết chắc chắn đó là một cái hình vớ vẩn lượm trên mạng. Tuy nhiên, tôi cũng khen:

“Đẹp đấy. Của em à?”

Bà ấy đáp:

“Hàng chính chủ đấy.”

Tôi làm bộ nghiêm túc:

“Phước cho ai được uống sữa này. Vì nước thiên đường là của họ.”

Bà ấy offline.

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)