Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

4 bài thơ

 

 

 

Linh hồn tôi rơi vãi

 

Và núi. và em. những quyển sách bừa bãi trên sàn nhà
tháng 12 sắp hết. anh muốn dọn dẹp căn phòng nhưng không biết bắt đầu từ đâu
những quyển sách rơi vãi ra từng chữ. và sương mù
cây lau nhà rất nặng. thế giới teo tóp lại
khi em bỏ đi. mọi thứ trở nên không cần thiết
nhưng ổ bánh mì xíu mại với rất nhiều rau thơm vẫn là cơn thèm của anh vào buổi tối
tháng 12 se lạnh. anh nhớ bàn tay em trong quần
những quyển sách rã mục và thế giới ngoài vòng phủ sóng
không có ngọn lửa nào được thắp lên trong đêm nay. nhưng nỗi hoài mong đã bị thiêu cháy
căn phòng có rất nhiều chỗ trống. anh không biết làm gì

 
(1/2025)

 

 

 

Những đường cong chân trời

 

1.

Đừng hỏi tôi thơ là gì
cũng đừng hỏi tôi thế nào là bài thơ hay
một đoá hoa bên đường. vừa nở
và đã héo từ hôm qua

 

2.

Màu áo tôi loang trên sông
và làm xanh bầu trời
nhưng chẳng có niềm hy vọng nào cho tôi hôm nay
sự bất tận của em sóng vỗ

 

3.

Chiều không tím
lỗ không đen
những đường cong chân trời. hút mắt
chầm chậm thôi
tôi bước về. lá cỏ
chầm chậm thôi
tôi sẽ dần im hơi

những đường cong dưới chân người. vời vợi

 

4.

Tôi thở ra từng cơn gió
chiều lênh đênh đường mù
ngươi còn mong chi mà sám hối
ngươi còn đợi gì mà chưa đi?

 

5.

Tôi đã quên một người
cũng như tôi đã quên mọi người
khi tờ mờ sáng
mảnh trăng non yếu ớt
tôi đã quên em là nguyệt
tôi đã quên kỳ là kinh
ổ bánh mì em mua có rất nhiều rau. mùi diếp cá

 

(2/2025)

 

 

 

Những bàn tay bỏ quên

 

Bàn tay của cô gái làm massage bỗng ngập ngừng. trên lưng tôi
những vết bỏng bởi cơn nắng ngày hôm qua có mùi khét
tôi nói đấy chỉ là một ảo ảnh
cũng có thể là một ám thị về nỗi nhớ trên biển năm nào
cái nhìn của em làm tôi bốc cháy
 
bàn tay của cô gái làm massage cho tôi lướt đi như những cơn sóng. lưng đau thắt
tôi nói quả thận của tôi là một nỗi phiền muộn
nhưng cô gái làm massage không thể xoa bóp vào một nơi sâu thẳm như thế
tôi hy vọng sẽ có một cơn mưa để an ủi
nhưng chiều nay rất nắng
vết bỏng trên lưng tôi phồng dộp
tôi nói với cô gái, đừng sợ. đấy chỉ là một ước mơ của tôi thôi.

 

(12/4/2025)

 

 

 

Luân hồi của bàn tay

 

Bàn tay ấy đã cầm một nụ hôn
đã cầm một mùi hương
đã cầm một nỗi nhớ
và luân hồi vào trần gian lầm lỗi.

Tôi nhìn thấy một bông hồng héo úa
một mùi hương phai tàn
một nỗi buồn u uẩn
và linh hồn tôi trên những ngón tay em mỏi mòn.

 

(2/5/2025)

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Viện

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)