Trang chính » Sáng Tác, Thơ xuôi Email bài này

nu na nu nống – xứ mêman | kỳ 8

Truyện: Nguyễn Viện
Minh họa: Bảo Huân

30. THẾ GIỚI ĐƯỢC LÀM BẰNG GÌ?

Đứa bé ngước mặt lên trời hỏi
thế giới được làm bằng gì
từ trong đám mây có tiếng đáp
thế giới được tạo thành bởi hơi thở của ta
đứa bé lại hỏi
làm sao có thể nhận biết thế giới như hơi thở của ngài
tiếng đáp từ trong đám mây
hãy nhìn đám mây
đứa bé hỏi tiếp
làm sao có thể nhận biết đám mây là ngài
bấy giờ tiếng đáp nghe thật gần như thể từ chính miệng đứa bé nói ra
hãy lắng nghe hơi thở của con
đó cũng là hơi thở của ta
giống như tự kỷ
đứa bé lớn lên bằng chính sự độc thoại của mình
và khi đứa bé đã là một chàng thanh niên vạm vỡ
tiếng nói kỳ lạ từ trong đám mây vẫn điềm đạm trả lời những câu hỏi của chàng
nhưng chàng chẳng còn gì để hỏi
những thắc mắc của chàng giờ đây lại dành cho một thiếu nữ
chàng hỏi cô gái
em được làm bằng gì
cô gái ngọt ngào bảo em được làm bằng tình yêu của anh
nhưng chính chàng lại không biết tình yêu của mình được làm bằng gì
tất nhiên cô gái không thể trả lời chàng câu hỏi mà chính nàng cũng muốn biết
một hôm
cô gái hỏi chàng tại sao anh yêu em
chàng bối rối
bởi vì chàng cũng thật sự không biết đâu là câu trả lời đúng nhất
cô gái lại hỏi tại sao anh không trả lời
chàng lại càng bối rối
cô gái hối thúc sao anh không trả lời em
chàng nhìn cô thật lâu
rồi chàng lắc đầu
cô gái thất vọng nghĩ chàng không thật sự yêu nàng
và cô giận dỗi bỏ đi
chàng ngẫm nghĩ
tình yêu là minh triết hay u mê 
ngay cả hai điều ấy dường như cũng chẳng có gì xác đáng
khi ấy từ trong đám mây lại có tiếng nói
ta muốn
ta muốn
ta muốn
hốt nhiên chàng nhận ra chính mình
đồng thời biết cách trả lời cô gái thế nào
chàng lao đi tìm cô
khi họ gặp nhau
nỗi nhớ nhung và sự nghẹn ngào khiến cả cô và chàng đều thấy mọi câu hỏi hay trả lời đều thừa.

1

 
31. HÁT

Tôi hát em và tôi hát đêm
tôi hát vu vơ và tôi hát mộng hờ
cho dẫu khi ốm đau hay mạnh khỏe
tôi hát tôi về những giấc mơ

tôi hát mưa và tôi hát nắng
tôi hát nồng nàn và tôi hát hết hơi
cho dẫu khi an nhàn hay vất vả
tôi hát tôi cho những cuộc đời

Mỗi khi nghe người đàn ông đi ngang nhà hát nghêu ngao
cô gái nghĩ thầm
thật tiếc
đó là người đàn ông chừng đã vượt qua buổi tri thiên mệnh
cô không thật sự biết ông say xỉn hay điên
nhưng cô tin rằng ông ta hoàn toàn thức tỉnh mỗi khi hát
bởi vì đó là lời của tình yêu của minh triết và của sự sống
và chiều nào cô cũng ngóng chờ để nghe ông hát và lén nhìn ông qua cửa sổ
cô không nghĩ mình là mỵ nương của tiếng hát trương chi
ông ta không xấu
thậm chí có phần lịch lãm và khinh bạc
nhưng tại sao ông ta lại diễn cái trò hát rong dở hơi ấy
đó là một câu hỏi không thể trả lời nếu không đi theo ông ta
bị thôi thúc bởi một điều không tưởng nhưng lại mang ý nghĩa khẩn thiết với cô
ông ta là ai
sao lại cứ hát mãi những lời mê hoặc như thế mà không chán
một ngày
cô quyết định phải đi theo ông ta
khám phá đầu tiên của cô là ông không nhận tiền bố thí của bất kỳ ai
chai nước ông mang theo dường như là rượu
và ông cũng hát say đắm hơn khi đứng trước phụ nữ
khi không có ai
ông lầm lũi đi
qua không biết bao nhiêu con phố
đôi chân đã mỏi nhưng cô không muốn lại phải bắt đầu trong một lần khác
nên cô vẫn lặng lẽ theo ông
cuối cùng cũng đến một nơi thật bất ngờ
đó là một ngôi nhà đẹp và sang trọng
điều đó giải thích phần nào sự lịch lãm của ông
mọi thắc mắc của cô từ từ được giải đáp
ông vốn là một nghệ sĩ chơi guitar đồng thời là một ca sĩ trong ban nhạc cung đình
ông cũng là người thích leo núi
trong một lần lên núi
những người bạn ông chứng kiến kể lại
đứng trên mỏm đá cheo leo giữa mây trời
ông đã reo lên
tôi nhìn thấy rồi
và không ai thật sự biết ông đã bị ngã xuống hay tự nhẩy xuống
ông không chết nhờ có dòng nước cứu đỡ
nhưng ông đã hoàn toàn mất trí nhớ từ đó
đã có rất nhiều phụ nữ đến với ông và mong ông nhớ ra họ
tuyệt nhiên ông không nhớ ai và không nhớ điều gì ngoài khúc ca ông vẫn hát rêu rao ngoài đường
đó là bài hát độc nhất do chính ông sáng tác
lẽ ra mọi điều nên kết thúc ở đây khi không còn gì bí mật và cô không thể sống cuộc đời của ông
nhưng cô càng tò mò hơn tự hỏi
ông đã nhìn thấy gì giữa mênh mông trời đất trong cái ngày định mệnh ấy
cô nghĩ không thể hỏi ai khác ngoài ông
và cô đã đến trước mặt ông hỏi
ông đã nhìn thấy gì
bất ngờ khuôn mặt ông bừng sáng một cách lạ thường
ông lắp bắp
tôi đã
nhìn thấy em
tôi đã nhìn thấy em
cô ngỡ ngàng và yên lặng để ông vuốt ve khuôn mặt càng lúc càng đẫm ướt nước mắt của mình
và ông nói tiếp
tôi nhớ ra rồi
trên mỏm đá chơi vơi ấy
tôi nhìn thấy em trong chiếc áo trắng rực rỡ như hôm nay
bởi ánh sáng của đức chúa trời và tôi biết đấy là thiên đàng
mơ màng một lúc như để nhớ thêm
ông nói hôm đó em đã gọi tôi
cô mỉm cười và nghĩ em đã gọi anh mỗi ngày
nhưng cô biết ông đã thật sự thuộc về một thế giới khác.

32. CÂY VĨ CẦM CỦA CHÚA

Cả vũ trụ này là một ban nhạc
chúa nói
ta ban cho các ngươi
tất cả diễn khúc của nó là một hoan ca bất tận
hãy lắng nghe
một người nói
nhưng tai tôi điếc
mắt tôi mù
lòng thương xót của chúa vô biên
vì thế ngài trao cho hắn một người đàn bà và phán
ta ban cho ngươi một cây đàn
hãy dùng nó như lòng ngươi mong muốn
hắn mang cây đàn về nhà
đấy là một người đàn bà và hắn gọi người đàn bà ấy là cây vĩ cầm của chúa
quả thật
cây vĩ cầm của chúa có khác
ngoài việc cần có một cây vĩ để kéo như mọi cây vĩ cầm khác
cây vĩ cầm của chúa tự nó cũng có thể ngân lên những âm điệu mà nó muốn
nhưng hắn vốn là người bị điếc và mù lòa như hắn thố lộ
cho nên để cảm nhận được âm thanh kỳ diệu của cây đàn
hắn phải tự dùng thân tâm của mình làm cây vĩ để kéo
ban đầu cũng chỉ là những âm thanh ọc ẹc
đôi khi chói tai dù tai hắn điếc
nhiều lúc hắn cũng muốn đập vỡ cây đàn vì bực bội
nhưng âm nhạc vốn nhiệm màu thấu cảm và hàn gắn 
càng ngày hắn càng khéo léo hơn với cây vĩ của mình
và nhịp nhàng hơn với cây đàn
đến một ngày
hắn nhận ra cuộc sống quả là một hòa ca bất tận
cứa vào nhau bật máu đau đớn hay vuốt ve dịu dàng đều là những giọt mật thanh âm rót tình độ lượng
âm nhạc biến thành âm vị làm thực phẩm cho cuộc sống
và âm nhạc cũng là hương bay để nâng lòng lên với chúa.

2

33. UMBALA

Cho đến một ngày kia thật xa trong tương lai
khi con người khám phá được bí mật về nguyên lý tự bay như các loài chim
cũng như khám phá được bí quyết xóa bỏ khoảng cách trong không gian
lúc đó gần như không còn xe cộ nữa
nếu phải vận chuyển một số đồ đạc chẳng hạn
người ta có cách khác đơn giản hơn như phân hóa chúng thành ánh sáng
nhưng ngược lại với tất cả những thành tựu khoa học mà con người bây giờ có thể mường tượng được
các chính phủ hay biên giới quốc gia dần dần biến mất và được thay thế bằng các tập đoàn kinh tế
Sự cô đơn của con người khi ấy có tính vật lý hơn và không thể phá vỡ bằng tình yêu hay sự cảm thông
các thể loại nghệ sĩ như nhà văn
họa sĩ sẽ tuyệt chủng bởi cái đẹp và mọi ẩn ức sâu kín của con người đã được giải mã
nhưng may mắn thay
âm nhạc không những còn mà thậm chí trở nên khẩn thiết hơn
dù bất cứ ai cũng có thể diễn tấu hay ca hát
tuy nhiên cuộc sống không phải thiên đường mặc dù không một ai phải đói khát hay thiếu thốn tiện nghi vật chất
điều gì khiến con người không hạnh phúc?
không ai giải đáp được điều này
bởi nếu có đáp án thì tất sẽ có giải pháp
các tu sĩ hay triết gia lại là những kẻ bất hạnh nhất bởi ý nghĩa cuộc sống hay cứu cánh của con người đã được minh nhiên bằng hiện thực
chúa đã hiện ra cũng như các loài quỉ dữ bước ra từ bóng tối
mọi loại ý niệm đều trở thành cụ thể
vì thế sự đơn độc của con người càng trở nên khủng khiếp hơn
mà không điều gì có thể cứu vãn được
giữa lúc tuyệt vọng ấy
có một đấng cứu thế tái sinh trong hoang địa
và người phán
umbala umbala umbala
hãy mở lòng ra
ta là hạnh phúc và là hạnh phúc thật
tất cả những ai được gọi là thức thời
họ đi theo ngài và không ngừng truy vấn mật chú umbala umbala umbala
nhưng umbala umbala umbala sẽ mãi mãi là một bí mật của thượng đế
và bản thân việc truy vấn ấy đã là một khát khao hạnh phúc
con người lại tìm thấy ý nghĩa cuộc sống của mình
umbala umbala umbala.

34. PHÉP LẠ KHÔNG PHẢI CỦA CHÚA

Thế giới là một viên kim cương với mọi góc cạnh đau khổ và hạnh phúc
tất cả đều lóng lánh
cô gái có chiếc răng thỏ hỏi người kể chuyện hoang đường xứ mêman
chỗ nào là em trên viên kim cương ấy
người kể chuyện ẩn mật bảo
em là tất cả viên kim cương
em là thế giới
dường như có một phép lạ vừa xảy ra
thảng thốt và bối rối vì điều vi diệu mà cô nhận biết được
nó như ánh sáng chiếu rọi vào nơi tối tăm
như trí nhớ bừng tỉnh sau giấc ngủ quên lãng
nó không thật sự mới nhưng như mới
là tinh khôi
là sự thấu cảm với chính mình
cũng là sự thông tuệ của chân như bản ngã
và cô cảm thấy mình phiêu diêu bát ngát
cô muốn nói đây là tôi của tình yêu
nhưng cô im lặng để viên mãn tràn đầy cô
khi ấy
người kể chuyện vu vơ đã bỏ đi
bất chợt cô cảm thấy mình mất mát và hụt hẫng
điều đó làm cô trở nên thiếu thốn cái không thuộc về mình
đó lại là một vi diệu khác mà cô chưa từng biết tới.

bài đã đăng của Nguyễn Viện

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)