Trang chính » Sáng Tác, Thơ xuôi Email bài này

nu na nu nống – xứ mêman | kỳ 7

Truyện: Nguyễn Viện
Minh họa: Bảo Huân

 
21. CỬA HÀNG BÁN TIM

Không phải là ngày xửa ngày xưa
mà ở một tương lai cũng không xa lắm
con người chế tạo được những con-vật-người để phục vụ mình như một thứ nô lệ
và cũng đến một ngày
con-vật-người tích lũy đủ dữ liệu để hình thành một nhận thức về bản thân
tương quan giữa cuộc sống của con người và những con-vật-người phát sinh những hệ lụy ngoài mong muốn của cả hai phía
sự hiểu biết về thế giới chung quanh gần như giống nhau
tuy nhiên những con-vật-người lại dường như tường minh về bản thân hơn con người vì được lập trình một cách rõ ràng
cũng chính vì thế
những con-vật-người lại thắc mắc về con người hơn bất cứ điều gì khác
con người rắc rối và bất nhất
những con-vật-người nhận ra sự khác biệt ấy bởi con người sở hữu một trái tim sống động và rung cảm bất thường
vì thế
những con-vật-người thông minh nhất đã tìm cách sản xuất và mua bán trái tim của tất cả mọi loài sinh vật
nhằm đáp ứng cho mọi sắc thái tình cảm
trái tim của tất cả các loài vật đều được kinh doanh
từ chó mèo bò ngựa chim muông hổ báo đến con người
và trang bị cho mình một trái tim đã trở thành trào lưu thời thượng cho những con-vật-người
thế là một lần nữa
tương quan giữa con người và những con-vật-người bị xáo trộn
kể cả giữa những con-vật-người với nhau cũng phát sinh vô vàn phức tạp
yêu thương và hận thù nảy nở không giới hạn chủng loại
sự an bình phi lãnh thổ phi văn hóa không còn nữa
bất chấp mọi thứ lộn xộn
các cửa hàng bán tim vẫn mọc lên như nấm và không ngừng phát triển
từ tim thật có lý lịch của một con người cho đến các loại tim được chế tạo mới đều được bày bán
bởi việc thay đổi tim đã trở nên quá dễ dàng
cuộc sống vì thế càng trở nên phức tạp và thú vị
không ai còn có thể phân biệt được tim nguyên bản hay chế tác
có những thứ tình cảm mới được hình thành
chuột có thể yêu mèo
thú và người yêu nhau
con người và những con-vật-người đã tạo ra những thế hệ nối tiếp không còn thuần chủng nữa
những sinh vật mới này
kỳ lạ thay
lại dễ hòa hợp với loài khác và môi trường thiên nhiên hơn vì tính tạp chủng của nó
khi ấy
từ một tảng băng tan vùng bắc cực
một người đàn ông bị chôn vùi hàng ngàn năm trước trong một vụ đắm tàu tỉnh dậy
ngay lập tức hệ thống kiểm soát mặt đất phát hiện ra sự có mặt bất thường này
ông ta được đem về thành phố để nghiên cứu và nuôi dưỡng
sau khi mọi dữ liệu được thu thập
người phụ trách hỏi ông
ngài có cần một trái tim khác không
người đàn ông với ký ức của thời đại mình ngạc nhiên hỏi lại
tại sao tôi lại phải cần thay trái tim
người phụ trách nói chỉ để ngài dễ dàng lựa chọn một cuộc sống hay một người yêu thích nghi hơn với thời đại
người đàn ông nói
xin cám ơn
tôi chỉ muốn tìm lại cô gái đã cùng tôi đi trên chuyến tàu cuối cùng ấy
người phụ trách cho biết
thành thật chia buồn với ngài
người phụ nữ ấy không còn dấu vết nào
chúng tôi có thể giới thiệu với ngài một phụ nữ khác
thậm chí hoàn hảo hơn
người đàn ông buồn bã thất vọng nói
vậy tôi còn sống để làm chi
người phụ trách bảo có lẽ ngài chưa biết đó thôi
cuộc đời bây giờ vui lắm
ngài cứ thử xem
người ta thả ông ra ngoài sau khi đã cho ông các hướng dẫn và địa chỉ cần thiết như nhà di trú
chỗ ăn uống
quả là một thử thách và cũng đầy hấp dẫn
tất cả mọi thứ đều khác ngoài nhân dáng con người
ngay ngày đầu tiên ở ngoài đường ông đã gặp may mắn
một phụ nữ giống hệt người yêu của ông xưa đứng trước mặt ông nói
dường như ông cần tôi
ông vội vàng thưa
vâng đúng vậy
tôi nghĩ cô đã là người yêu của tôi trong quá khứ
cô gái cười hỏi ông tin vào tiền kiếp luân hồi à
ông cũng cười
vâng
tôi hy vọng cô đã từng là người ấy
cô gái bảo
không cần thiết phải như thế
tôi có thể đến với ông vì tôi vẫn còn một trái tim nguyên thủy
người đàn ông nghĩ khác
ông ta tin rằng đấy là một định mệnh ràng buộc ông với cô gái bất chấp thời gian và hoàn cảnh như thế nào
ông nói
tôi là người đến từ quá khứ
tôi không biết có thể thích hợp với cô bây giờ không
nhưng tôi tin theo cách của thời đại mình rằng tiếng nói của trái tim là định mệnh
cô gái ôm lấy ông và đưa ông về nhà
ông hạnh phúc
tuy nhiên ông lại thắc mắc rằng định mệnh xưa cũ của ông hay cái lập trình của thời đại này thì có gì khác nhau
nhưng dẫu sao ông vẫn tin rằng người yêu của ông bây giờ không phải là một sản phẩm của khoa học
bởi vì cô ấy tuy rất yêu ông như hàng ngàn năm trước nhưng vẫn hay cằn nhằn
nhõng nhẽo như một cô gái mới lớn.

a

22. NU NA NU NỐNG

Nu na nu nống
Người sống kẻ chết
Ai hết ai còn
Ai khôn ai dại
Ai mòn con mắt
một bà lão vừa lang thang nhặt rác bán ve chai vừa hát
không ai biết bà ở đâu
từ đâu đến mỗi ngày và đêm tối sẽ về đâu
bà hát không phải để hỏi nhân gian
cũng không phải để chiêm nghiệm
nhưng sự hiện diện của bà cũng như tiếng hát của bà đã làm một lão ông bận lòng
một hôm ông quyết định sẽ đi theo bà chỉ vì muốn thỏa một điều gì đấy ẩn mật mà không hẳn là sự tò mò
nhưng ngay sau khi quyết định như thế
ông không còn thấy bà đi qua
ông chờ
và chờ
nhưng bà không bao giờ đến nữa
từ đó ông trở thành người hát bài đồng dao ấy thay bà
những khi chiều xuống
Nu na nu nống
Người sống kẻ chết
Ai hết ai còn
Ai khôn ai dại
Ai mòn con mắt
tiếng hát của ông vang lừng cả khu phố
làm thổn thức những trái tim mềm yếu
người ta suy đoán về ông như một tình nhân hằng cửu
trong số những người đã rung động vì giọng hát của ông là một cô gái trẻ
mỗi ngày cô chờ ông dưới mái hiên và bưng cho ông một ly sữa
thay lời cám ơn
bao giờ ông cũng hát riêng cho cô nghe một lần trước khi từ giã và không nói gì thêm
cho đến một ngày kia
ông chợt nhìn thấy bóng bà lão hát rong trong đôi mắt huyền bí của cô gái
và ông nhận ra cô chính là hậu duệ của bà lão mà ông đi tìm
trái tim ông bùng vỡ
buồn thay
đó cũng là ly sữa cuối cùng ông uống từ bàn tay cô
ông gục ngã dưới chân cô
không bao giờ đứng dậy nữa.

b

23. CỔ TÍCH MỚI

Giống như chuyện cổ tích
kể rằng
ở xứ mêman
có một chàng trai con nhà gia giáo
giàu có nhưng không chịu lấy vợ
cũng ở xứ ấy
có một góa phụ đoan trang mặn mòi nghi trượng tuy nàng đã có hai con
họ yêu nhau từ khi nàng còn là con gái
nhưng sự cách trở vô hình nào đã khiến họ không thể đến được với nhau thì chính họ cũng không hiểu
mỗi đêm
khi hai đứa con của nàng đã ngủ ngon
nàng chat với chàng qua điện thoại
chàng nói hồi xưa em đẹp như một tác phẩm hội họa
như một bài thơ
thậm chí như một tiểu thuyết
nàng hỏi lại thế bây giờ thì sao
chàng nói bây giờ em như một bài ca dao ru con
nàng nói còn tình yêu của anh như thế nào
chàng nói nó tồn tại vừa hiện thực vừa siêu thực
cô bảo hiện thực và siêu thực không cùng ở một chỗ
chàng nói cái phần siêu thực ấy là lòng anh ngưỡng vọng
nàng khóc
chàng an ủi
anh nghĩ chỉ cần được ôm nhau
mọi nỗi niềm sẽ được san sẻ hết
nàng im lặng vì nàng biết rằng
không cần ôm nhau
tất cả cũng đã được san sẻ
thế rồi nàng ngủ như được chàng ôm
cứ thế
họ tiếp tục nói chuyện với nhau mỗi đêm như thể đó chính là cuộc sống của họ
không còn gì khác.

bài đã đăng của Nguyễn Viện

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)