Trang chính » Sáng Tác, Truyện vừa Email bài này

NHỮNG GHI CHÚ KỲ CỤC TRÊN ĐÁM MÂY (kỳ 2)

Thế giới bên ngoài FB mưa suốt chiều nay. Buồn phiền. Gợi dục. Tôi viết lên tường nhà mình:

“Mưa dâm dâm
Muốn dầm dậm”

“Mưa dâm dâm” là từ mới do tôi chế, mô tả tình trạng mưa lây nhây. Về cảm xúc, đó là một trạng thái phổ biến mà những người yêu nhau thích. Ngủ vùi với nhau khi trời mưa.

Một cô gái nhỏ không quen biết nhắn tin cho tôi: “Em thích mưa dâm dâm”.

Tôi hỏi lại: “Em đang ở trong mưa hay ngoài mưa?”

Cô gái trả lời: “Em đang ngóng mưa”.

Tôi xem lại hình avatar của cô gái, nói: “Anh mang mưa đến cho em nhé?”

Cô hỏi lại: “Anh ở đâu?”

Tôi nói: “Anh ở trên trời. Em ở đâu?”

Cô bảo: “Em ở dưới đất”.

Tôi hỏi: “Cho xem đất được không?”

Cô bảo: “Được”.

Cô chuyển qua chế độ video. Tôi nhìn thấy cô gái. Rất xinh. Độ tuổi học sinh, cô đang mặc một áo ngủ ren. Uốn éo.

Tôi nói: “Mưa mù mắt”.

Cô cười rất tươi rồi tắt video.

Cô nhắn tin cho tôi: “Thích không? Gởi cho em cái card điện thoại. Em show hàng cho xem.”

Đây không phải lần đầu tôi gặp gái kiểu này. Trong số các nghề mới trên FB, có nghể chatsex. Ngoài việc kiếm tiền, hình như các cô gái vẫn có nhu cầu khoe vẻ đẹp và sự hấp dẫn của mình. Cũng như một nhu cầu được biết đến, rất nhiều người thích câu view, câu like. Từ đó, một nghề khác tương tự nghệ thuật quảng cáo được hình thành, dịch vụ làm tăng view và like cho khách hàng. Dường như tìm cách thỏa mãn bản thân là một loại tự kỷ, thủ dâm không chỉ mang tính nhục dục mà còn là một cảm xúc tinh thần không kém phần khẩn thiết.

Tôi trả lời: “Anh thích nhưng không có nhu cầu. Thks.”

Nhu cầu của tôi không là một cơn mưa. Nhìn cơn mưa, tôi thấy khoảng cách của mình với thế giới. Đôi khi đố kỵ. Mưa là một nỗi áp chế. Độc đoán. Cơ thể tôi phản ứng tự vệ, những cơn hắt xì liên tục. Tôi không lãng mạn với sự tù túng.

Nhu cầu của tôi không là ngồi hay nằm một mình. Tôi không cảm thấy an bình trong sự cô độc. Một mình, tôi nổi loạn. Tôi muốn chống lại sự hư vô hóa của đời sống. Nhưng tôi cũng không thích đám đông. Đám đông chỉ là sự ngu độn tập thể được dẫn dắt bởi những động cơ đen tối.

Tuy nhiên, trong một số tình huống nhất định, tôi cũng bị lôi kéo vào cơn lên đồng của dư luận ngoài những mối quan tâm chính đáng như trách nhiệm của một công dân với sự sống còn của quốc gia, dân tộc.

Sau khi báo chí đưa tin thành phố Hà Nội đang chuẩn bị cho một dự luật cấm ăn thịt chó, tôi viết trên FB:

“Không ăn thịt chó

Không theo Tàu

Là yêu nước”.

Có vài trăm người like. Không ai tranh cãi không phải vì người ta thích hay lên án việc ăn thịt chó, mà gần như có một đồng thuận tuyệt đối trong thái độ đối với Trung Quốc.

Cũng trong chiều hướng lồng ghép một thái độ chính trị, tôi thích status này:

Nguyễn Lai

16 Tháng 9 lúc 10:02 ·

Tin mới:

Tại Việt Nam chó đã có nhân quyền

Tin cũ rích:

Quyền con người…mò quài hổng ra.”

Một số người cảnh báo đừng để mắc mưu bọn tuyên giáo giữa lúc mọi chú ý của của dư luận đều dành cho một tù nhân lương tâm đang tuyệt thực trong trại giam đòi được thượng tôn pháp luật. Anh đã tuyệt thực đến ngày thứ 30. Những người yêu nước đều tỏ ra lo lắng cho sức khỏe cũng như sinh mệnh của anh. Tôi cho đăng bài thơ:

“KHI BẠN THỨC

(Cho tất cả những ai đang đồng hành cùng Trần Huỳnh Duy Thức)

Bạn được gọi là Thức
Khi nghĩ về cuộc sống này
Không như nó tự huyễn
Bạn được gọi là Thức
Khi tin vào chính mình
Và hành động không sợ hãi
Bạn được gọi là Thức
Để làm người ngay thẳng
Cho dù bạn bị truy bức hay phải đói
Và chắc chắn rằng
Khi bạn Thức
Bọn độc tài sẽ mất ngủ.

NGUYỄN VIỆN”

Ngay hôm sau, bài thơ đã được phổ nhạc từ một người tôi không quen biết và post trên FB. Tôi share lại:

https://www.facebook.com/maylangthang.tdx/videos/1554868921325585/UzpfSTU3MDc2OTY2NzoxMDE1NjkwOTk5MzU1NDY2OA/

image

7.174 lượt xem

Lê Thiệu

15 Tháng 9 lúc 17:09

KHI BẠN THỨC

Thơ: Nguyễn Viện

Nhạc: Triệu Mây

Bạn được gọi là Thức
Khi nghĩ về cuộc sống này
Không như nó tự huyễn
Xô vào thờ ơ, dối gian
Bạn được gọi là Thức
Khi tự tin vào chính mình
Và hành động không sợ hãi
Kiêu hùng một kiếp nhân sinh
Bạn được gọi là Thức
Để làm người thẳng ngay
Dù đời bị truy bức
Hay đói khổ từng ngày
Khi chúng ta đều Thức
Chúng ta tin chắc rằng
Khi chúng ta cùng thức
Bọn độc tài không thể ngủ yên.

15/09/2018

Xin cảm ơn anh Nguyễn Viện – Tác giả bài thơ.”

Mức độ phổ biến từ một bài thơ sang một ca khúc đã tăng đáng kể. Trong vòng hai ngày, từ khoảng trên 100 likes trên FB tôi đã tăng lên trên 7000 người nghe bài hát trên FB của ông nhạc sĩ.

Nhà phê bình văn học Nguyễn Hưng Quốc viết trên FB của ông:

“VIẾT VĂN TRÊN FACEBOOK

Đối với người cầm bút, hạnh phúc nhất là được chia sẻ với người đọc. Facebook là một phương tiện quý báu cho sự chia sẻ ấy. Nó vừa nhanh vừa rộng vừa dễ dàng cho sự tương tác.

Dĩ nhiên facebook có văn hóa riêng của facebook: ngắn, mạnh và ấn tượng. Không ở đâu câu châm ngôn cho nghệ thuật viết văn chủ yếu là nghệ thuật cắt bỏ lại quan trọng như trên facebook.

Trên facebook, câu nào cũng là một cú đấm thật. Không cần nhứ. Không cần múa may uốn éo vờn lượn mất thì giờ. Đánh là đánh thật. Bịch bịch.”

Câu hỏi của tôi, liệu người ta có thể làm văn chương trên FB đã được trả lời.

Ngoài những bài thơ, tôi cũng cho đăng cả tiểu thuyết theo dạng “feuilleton”. Mặc dù mỗi kỳ tôi đăng không quá 3000 từ, số lượng người đọc bao giờ cũng ít so với một bài thơ hay một status ngắn. Không ai muốn đọc dài. Có lẽ đó là khuynh hướng chung của người đọc không chỉ trên internet, mà ngay cả sách in cũng vậy.

Viết ngắn, hay báo chí hóa văn chương có thể sẽ là một xu thế của thời đại bộn bề thông tin này.

Gần như mỗi ngày, tôi đều có ít nhất một status trên FB của mình. Tôi cũng không biết đó là tình trạng ghiền internet hay nhu cầu muốn được chia sẻ. Nhưng có một điều chắc chắn rằng, trong bối cảnh của một chế độ độc tài, thông tin trên FB tiếng Việt luôn đa dạng và đầy đủ nhất. Phản ứng của xã hội cũng đa chiều nhất.


bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)