Trang chính » Sáng Tác, Truyện vừa Email bài này

những ghi chú kỳ cục trên đám mây (kỳ 3)


Vụ 7 người chết và 5 người phải cấp cứu trong một đêm nhạc ở Hà Nội do sốc ma túy tuy kinh khủng nhưng không làm chấn động dư luận bằng thái độ của chính quyền thủ đô với các nạn nhân.

lam hồng nguyễn

4 phút ·

Ý THỨC CHÍNH TRỊ

Khi ngáo đá, phần ý thức của con người bị đè xuống, phần vô thức, bản năng trổi lên, hành vi mất kiểm soát. Kẻ ngáo đá có thể làm nhiều việc mà khi bình thường không dám làm và không thể làm. Leo tuốt lên đỉnh cột điện nghêu ngao đắp mộ cuộc tình mà không cần micro chẳng hạn…

Nói đến người ngáo đá, người ta thường gắn vào phía trước mấy chữ lũ trẻ trâu, hàm ý chỉ đám thanh thiếu niên non nớt về mặt ý thức. Nhận định đó đang dần sai. Bức ảnh này nói lên tất cả. Có quá nhiều điều tệ hại, đáng thất vọng gây phẫn nộ để nghĩ đến.

Không ai trong số những người đang đứng khoanh tay lễ độ và nghiêm trang ấy là trẻ trâu cả. Họ là quan chức trong và đại diện cho bộ máy chính quyền của một thành phố. Hành động, việc làm của họ phải bao hàm đầy đủ mục đích, ý nghĩa đó.

Với vị trí và trọng trách, họ phải ý thức rõ việc mình đang làm, vị trí đang đại diện. Phải chăng họ đang vẽ minh họa cho một nền chính trị ngáo đá?”

image

Một người khác viết:

Chí Thảo

Đi thắp hương tưởng niệm liệt sĩ Gạc – Ma thì bị ngăn chặn.

Chơi ma túy sốc thuốc thì được thăm nom, động viên.

Ụ má ! Đời chó đẻ thật.”

Và dậy sóng dư luận:

Do Duy Ngoc

Với dáng đứng và thái độ khúm núm, kiểu vòng tay của các lãnh đạo Thành phố Hà Nội, cô gái và bốn chàng trai nghiện ma tuý, chơi ngáo đá suýt chết trong một đêm nhạc kinh hoàng bỗng trở thành biểu tượng cùa tuồi trẻ thủ đô he…he.?????? Họ đến thăm và tặng tiền cho 5 người bị sốc thuốc ma tuý chứ không phải thăm riêng cô gái này. Ô hô! Lạ quá. Cộng đồng mạng và ngay cả báo chí của nhà nước đều cho rằng Phó Chủ tịch UBND TP. Hà Nội NVQ và lãnh đạo Sở Y tế Hà Nội “thể hiện tình yêu thương đồng bào không đúng lúc, đúng chỗ”.

Các ông làm lãnh đạo, các ông là chính trị gia, mỗi hành động, lời nói của các ông đều được người dân lưu tâm và để ý. Các ông đang làm chuyện bất thường nếu không nói là ngu xuẩn, các ông đang hợp pháp hoá việc sừ dụng ma tuý, các ông thể hiện lòng nhân đạo trật chỗ rồi. Biết bao số phận đau khổ ngoài kia, biết bao bệnh nhân nghèo khốn nạn vì không tiển chữa bệnh ngay trong bệnh viện các ông đang đứng cần sự quan tâm, các ông không đến. Các ông lại thể hiện sự lo lắng và thương cảm với các con nghiện, những kẻ vi phạm pháp luật đang là gánh nặng của xã hội. Vô lý quá! Xã hội này toàn những chuyện ngược đời. Biết bao người chiến sĩ đã hi sinh trong cuộc chiến chống ma tuý. Các ông làm thế này thì tủi hổ vong linh của họ quá. Các ông đã phản bội sự hi sinh của họ rồi. Gắng chữa chạy, tĩnh dưỡng cho khoẻ đi rồi chơi tiếp nghe mấy đứa. Chính quyền ta ủng hộ các cháu rồi đó.”

Sự phẫn nộ không dừng ở cái diễu cợt, có người còn đăng công khai số điện thoại của vị lãnh đạo cho bá tánh cơ hội chửi trực tiếp qua tin nhắn:

“Chúng tôi làm đổ mồ hôi háng, ráng mồ hôi lồn… cho các ông đem tiền đi viếng bọn ngáo đá. Địt mẹ các ông.”

Tuy nhiên, không phải lúc nào người dân cũng có thể phát biểu tùy thích. Có những sự việc không đáng kể, nhưng đụng chạm đến cá nhân hoặc gia đình các quan chức địa phương, lại dễ trở thành nạn nhân của sự lộng quyền của các cơ quan chính quyền.

Đây là một ví dụ:

image

Lý do đối tượng bị công an mời làm việc chỉ vì tường thuật một cuộc họp phụ huynh với nhà trường, mà họ tỏ ý không hài lòng trên FB.

Cũng không ít các cán bộ công chức bị cơ quan chủ quản mời làm việc chỉ vì một bình luận nào đó mang tính “nhạy cảm chính trị”.

“Nhạy cảm chính trị”, dù là một khái niệm rất mơ hồ, nhưng lại tiềm ẩn nhiều nguy cơ cho tất cả những ai đang sống ở Việt Nam. Hơn cả một trạng thái cảm xúc về tinh thần hay tình dục nơi một cá nhân, nhạy cảm về chính trị đối với chế độ cai trị còn mang tính đối đầu, một mất một còn.

Chính vì tính rủi ro cao của những phát biểu mang quan điểm chính trị, nên đa số những biểu hiện trên FB đều tránh né và họ chỉ viết những điều vô thưởng vô phạt, thậm chí nhảm nhí. Một số người còn công khai cổ vũ cho một thái độ tiêu cực, vô trách nhiệm như: “Nói cũng chẳng ích gì mà còn có hại vào thân”. Một số khác tỏ ra cao đạo: “Không quan tâm đến chính trị”, như thể họ có thể sống bên ngoài các vấn đề chính trị hay thể chế chính trị.

Ngược lại, có một số người sẵn sàng vạch ra cho người khác thấy, không quan tâm đến chính trị không có nghĩa là chính trị nó tha mình. Nhưng để được yên thân, con người sẵn sàng chịu nhục.

Tôi viết một loạt “NHỮNG GHI CHÚ KHÔNG ĐỊNH DẠNG

GHI CHÚ 1.

Nếu hiện sinh là cái ĐANG LÀ, thì hậu hiện sinh sẽ phải là cái ĐANG MẤT ĐI hay cái ĐANG TỰU THÀNH. Tất nhiên, đây chỉ là một cách nói. Theo tôi, hậu hiện sinh chính là nỗi xao xuyến trong hiện tại về một hiện tại khác. Tôi không thể không nhớ đến câu thơ của Thanh Tâm Tuyền: “Ôm em trong tay mà đã nhớ em ngày sắp tới”. Phải chăng, Thanh Tâm Tuyền cũng đã có một cảm thức hậu hiện sinh trước khi có một khái niệm như thế về hiện thể?

Nếu hiện sinh chỉ là “yêu cuồng sống vội” như một qui chụp theo cách thiển cận và ngu xuẩn nhất của bọn tuyên giáo, đạo đức giả (khắp nơi) về một thái độ sống sòng phẳng và tận tụy, thì hậu hiện sinh phải là “yêu thành sống thật” với một ý thức tự do tuyệt đối. Phủ nhận mọi thứ ràng buộc, tập nhiễm của văn hóa truyền thống. Giải phóng bản thân như một phục sinh của phượng hoàng trên đống tro tàn của mọi thứ lý thuyết.

Nếu hiện sinh là một thời tính mang tính lịch sử, giữa quá khứ và tương lai, trong một không gian nhất định nào đó. Thì hậu hiện sinh phải là một trạng thái phi thời gian, phi không gian. Mà điểm tựa của nó chính là cái thời-tính-hóa của sự đang mất đi hay đang tựu thành.

GHI CHÚ 2.

Nếu hiện sinh là yêu cái đang có, thì hậu hiện sinh yêu từ bản lai diện mục đến giải thoát, trong một thực thể duy nhất. Không chỉ có trần gian, mà hậu hiện sinh bao gồm cả thiên đàng và hỏa ngục, như một hiện tại.

GHI CHÚ 3.

Một nền giáo dục mà không hướng đến sự nghi ngờ, như trong các chế độ độc tài, thì đấy chỉ là cách dạy con vẹt học nói. Nếu người ta vẫn tự khoác cho nó cái áo khoa học, thì đấy là khoa học của sự nô dịch. Một cách hốt cứt thiên hạ.

GHI CHÚ 4.

Nếu hiện sinh là “những bàn tay bẩn” (*), “kín cửa” (*) và “buồn nôn” (*)… thì hậu hiện sinh là “đĩ thúi” (**), “nhảy múa để chết” (**) và “những khoảng tối có ma” (**)… không chỉ ói mửa mà còn tiêu chảy thường trực.

——————————————–

Chú thích:

(*) tên những tác phẩm của Jean Paul Sartre.

(**) tên những tác phẩm của Nguyễn Viện.

GHI CHÚ 5.

Nếu hiện sinh là con đường, hậu hiện sinh là đã dặm trường chia phôi.

Nếu hiện sinh là đôi môi, hậu hiện sinh là đã thốt lời yêu đương.

GHI CHÚ 6.

Đức vua là của con trời, thần dân là của ngàn lời oán than.

GHI CHÚ 7.

Hãy nhìn chung quanh trước khi ngước mắt nhìn trời kẻo dẵm phải cứt.

GHI CHÚ 8.

Đứng trước cái ác, cái xấu và bất công, bạn nên làm gì?

Có thể bạn không biết phải làm gì, nhưng hãy suy nghĩ về nó.

GHI CHÚ 9.

Hậu hiện sinh là một diễn biến giải cấu trúc bởi hiện trạng đang-trở-thành của nó, nếu hiểu cấu trúc như một định dạng theo những ước lệ văn hóa hay mô thức chính trị. Con người chỉ có thể có tự do khi ý thức và hành động của mình bao giờ cũng là một diễn biến giải cấu trúc.

GHI CHÚ 10.

Cái bi tráng nhất của hậu hiện sinh là một tình huống chơ vơ và chơi vơi, không điểm tựa trong mối quan hệ với người khác hay quần thể, không gian và thời gian. Một sử lịch phi lịch sử.

GHI CHÚ 11.

Để trở nên khôn ngoan hơn, không phải là kiếm tiền hay quyền lực bằng bất cứ cách nào, mà hãy gìn giữ phẩm giá của mình trong mọi tình huống.

GHI CHÚ 12.

Hậu hiện sinh là sự phục sinh trên từng sát na của hiện sinh trong cả viễn cảnh của nó.

GHI CHÚ 13.

Sống như yêu đến bản lai diện mục của nhau là một hậu hiện sinh toàn diện, hợp nhất cả thánh thần và ma quỷ.

GHI CHÚ 14.

Nếu tác phẩm nghệ thuật cần một thông điệp thì chỉ có thể là: “Đây là tôi”. Chấm hết.

Tính đảng chỉ là bầy đàn. Tính quần chúng hay nhân dân (gì đó) chỉ là những hàng hóa rẻ tiền. Chỉ có thể là sáng tạo khi tác phẩm từ chối đám đông.”

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)