Trang chính » Chuyên Đề, Nguyễn Viện, Sáng Tác, Truyện ngắn, Truyện vừa Email bài này

Và, Hắn Đã Đến (Chương Cuối)

6.

Nhà hát lớn Hà Nội. Sân khấu được thiết kế như ruộng bậc thang với những bó lúa chín vàng thơm ngào ngạt. Khán phòng lạnh cực độ.

Một piano và một saxophone do hai nghệ sĩ đến từ một bản làng trên Sơn La trình tấu. Họ có thể là người H’Mông hoặc người Mèo. Và âm nhạc của họ là tiếng của núi cao và rừng thẳm, của trăng sao và mây ngàn, của dục vọng trần thế và tình yêu trên tầng thanh khí.

Giữa những âm thanh đang làm khán giả ngây ngất ấy của chương hai tấu khúc “Thiên đường và địa ngục”, Thiên-tử bước ra từ cánh gà bên phải, ông ta ngơ ngẩn lắng nghe. Rồi Đại-đế cũng bước ra từ phía cánh gà bên kia, mũi ông ta đánh hơi.

Thiên-tử:

-Bồng lai tiên cảnh chỉ có thế này sao?

Đại-đế:

-Không có mỹ nữ thì không có gì cả.

Thiên-tử:

-Tôi đã để lại hơn ba ngàn cung phi cho hậu thế.

Đại-đế:

-Tôi cũng đã để lại cho thế giới này không ít hơn một ngàn hậu duệ.

Âm nhạc tụng ca rộn rã của hai nghệ sĩ hòa theo diễn tiến trên sân khấu.

Thiên-tử:

-Chúng ta thật vĩ đại.

Đại-đế:

-Chúng ta thật huy hoàng.

Thiên-tử:

-Thế rồi chúng ta chết.

Đại-đế:

-Thế rồi chúng ta trở thành lịch sử.

Thiên-tử:

-Chúng ta không chết?

Đại-đế:

-Chúng ta vẫn ở đây.

Thiên-tử:

-Có phải địa ngục không?

Đại-đế:

-Chúng ta tạo ra địa ngục. Nhưng chúng ta sống trên thiên đường.

Thiên-tử:

-Và thần dân tôi vẫn tung hô tôi vạn vạn tuế.

Đại-đế:

-Không, đấy là tiếng vọng của lầm than.

Thiên-tử:

-Không lẽ chúng ta sai lầm?

Đại-đế:

-Chúng ta đã làm đúng những gì cần làm.

Từ hân hoan chuyển qua oán thán, tiếng saxophone nức nở, tiếng piano phẫn nộ.

Bên dưới, khán giả dường như cũng mất bình tĩnh. Nhưng họ vẫn im lặng lắng nghe.

Đại-đế nói tiếp:

-Tôi không có khái niệm sai lầm. Vấn đề chỉ là điều gì tôi muốn hay không muốn.

Thiên-tử gật gù:

-Kẻ lầm lỗi không phải là chúng ta.

Đại-đế:

-Lầm lỗi là sự bạc nhược của con người.

Thiên-tử:

-Ơn giời,  Nietzsche đã chết.

Đại-đế:

-Tất cả những ai phản kháng đều chết.

Thiên-tử:

-Tất cả mọi người đều chết.

Đại-đế:

-Chúng ta vẫn sống.

Thiên-tử:

-Tất cả bọn chúng đều chết trong sự bạc nhược của mình.

Đại-đế và Thiên-tử cùng nói:

-Vinh quang thay những người mạnh mẽ.

Nhạc lại rộn ràng như bình minh trên núi.

Thiên-tử:

-Như chúng ta.

Đại-đế:

-Như chúng ta.

Thiên-tử:

-Muôn đời sẽ vang lời tụng ca.

Đại-đế:

-Từ thế hệ này đến thế hệ kia.

Thiên-tử chợt nhận ra điều gì:

-Nhưng chúng ta cũng cần phải nghỉ ngơi phải không? Ông có thích ngắm trăng làm thơ không?

Đại-đế:

-Không, chúng ta phải sống động như mặt trời. Bài thơ của chúng ta là ngọn lửa.

Thiên-tử:

-Và chúng ta thiêu đốt cả thế gian. Nhưng tại sao chúng ta lại không nghỉ ngơi?

Đại-đế:

-Bởi vì chúng ta không thể nghỉ ngơi. Con người còn tồn tại, chúng ta không thể nghỉ ngơi, bởi vì chúng ta là người chăn dắt.

Thiên-tử:

-Không ai thay thế được chúng ta.

Đại-đế:

-Không ai thay thế được chúng ta.

Nhạc day dứt. Gã thổi saxophone quì xuống. Khán giả nhìn nhau.

Tôi và Ngự rời khỏi nhà hát. Chúng tôi đến một quán phở. Niềm tự hào Việt Nam.

Tôi nói với Ngự:

-Những kẻ hèn kém nhất lại rất thích tự hào, phải không?

Ngự:

-Em không chắc thế. Nhưng quả thật, niềm tự hào của chúng ta tội nghiệp đáng thương.

Tôi:

-Dù sao, phải công nhận phở ở đây ngon thật. Anh có thể ăn phở mỗi ngày.

Ngự:

-Em thích mì, hủ tíu hơn.

Tôi:

-Anh quên em có một nửa dòng máu Trung Hoa trong người.

Ngự:

-Nhưng đó không phải là lý do em thích mì hay hủ tíu, dù em chỉ thích ăn mì hay hủ tíu do chính người Hoa nấu. Một nửa dòng máu Trung Hoa của em đã nhạt màu theo phong thủy ở đây. Thật sự, em cũng chưa bao giờ tự hỏi em là người Việt hay người Hoa, hoặc một người lai. Nguồn gốc hay quê hương với em chẳng có ý nghĩa gì. Một căn cước về huyết thống hay văn hóa cũng không nói lên điều gì. Một con người tự do mới là một con người. Em tin điều ấy.

Tôi:

-Có thể quốc gia đã là một phát kiến sai lầm nhất của con người. Nó nâng tầm qui mô của chiến tranh và sự ích kỷ lên một mức độ tàn khốc hơn.

Ngự:

-Lòng ái quốc trở thành cái cớ để biện hộ cho bọn độc tài lạm dụng quyền lực và hành hạ nhân dân.  

Tôi:

-Xem ra như thế thì chế độ phong kiến đã sòng phẳng hơn về lòng trung thành hay ái quốc của thần dân đối với một quân vương.

Ngự:

-Em cũng nghĩ vậy. Sự giả dối của bọn cai trị là vô giới hạn.

Tôi:

-Nhưng con người yếu đuối lúc nào cũng muốn phó thác sinh mệnh mình cho các đấng chăn dắt. Họ không đủ mạnh mẽ và tự tin để bước đi một mình. Thậm chí, họ coi sự phục tùng và biết ơn bọn chăn dắt là nghĩa vụ và nghĩa khí. 

Ngự:

-Đôi khi nhìn đồng loại, em nghĩ mình sẽ không bao giờ cần sinh đẻ. Không bao giờ cho tái bản một sản phẩm lỗi. Cái giống người không nên tồn tại.

Bất chợt, Colby xuất hiện. Hắn luôn xuất hiện đúng lúc như tôi nghĩ.

Colby:

-Tôi cũng đang thèm phở đây.

Tôi:

-Xin mời.

Ngự cố tình chọc Colby:

-Ở đâu có Ngự, ở đó có Hắn.

Colby:

-Hắn không đến để tán tỉnh Ngự, nhưng ở đâu Ngự đến thì ở đó đã có Hắn.

Tôi:

-Ông nghĩ Ngự là con mồi và ông giăng bẫy Hắn?

Colby nhún vai:

-Mọi chuyện đều có thể.

Tôi nhìn thẳng Colby nửa đùa nửa thật:

-Không ai khác, chính ông mới thật sự là Hắn.

Colby cười lớn:

-Vậy thì, tôi phải nhọc lòng làm gì?

Tôi:

-Ông là kẻ làm xiếc.

Colby:

-Cho ai?

Tôi:

-Cho ông, cho Hắn.

Colby:

-Tôi không rảnh đến thế.

Tôi:

-Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng nếu tôi bảo đó là tính chất công việc của ông thì chắc không sai chứ?

Colby:

-Anh đa nghi quá.

Ngự:

-Em nghĩ đó là một loại cảm xúc hơn là của lý trí thuần túy.

Tôi:

-Chẳng có gì thuần túy.

Colby:

-Ok. Bên trong hay bên ngoài chúng ta, huyễn tượng hay thực tế, chúng tôi vẫn đánh giá Hắn là một hiểm họa của nhân loại cần loại trừ. Hắn được di căn truyền thừa nơi một cá thể nào đó. Và đó chính là đối tượng chúng tôi truy tìm.

Tôi:

-Và sẽ có hay đã có những kẻ bị giết oan?

Colby:

-Vài kẻ bị chết oan mà cả nhân loại được cứu thoát thì có gì phải lưỡng lự hay hối tiếc?!

Tôi:

-Đấy là sự đối chiếu mang tính ngụy biện. Không còn cách nào khác sao?

Colby:

-Có cách nào khác, anh chỉ cho tôi đi.

Tôi:

-Đấy không phải là việc của tôi.

Colby:

-Nó là việc của tất cả chúng ta.

Tôi:

-Cứ coi như tôi cũng có trách nhiệm “trừ gian, diệt ác” như ông, nhưng tôi muốn hỏi ông điều này: điều gì cho phép ông qui kết Hắn là một hiểm họa?

Colby:

-Chúng tôi có những dữ kiện.

Tôi:

-Và được kết luận bởi máy tính?

Colby:

-Đó là một trong những phương cách. Dẫu sao, hiểm họa vẫn cần được ngăn chặn trước khi nó xảy ra.

Tôi:

-Các ông đánh giá một con người hay một sự kiện dựa trên những chuẩn mực có sẵn, đúng không? Tôi giả dụ Hắn là người có thể mang đến một cái gì khác, như Jesus hay hơn thế chẳng hạn, thì có phải Hắn cũng sẽ bị đóng đinh không?

Colby lạnh lùng:

-Một Jesus tái thế sẽ bị đóng đinh. Anh hiểu vì sao, tôi tin vậy. 

Tôi bối rối:

-Chúng ta có buộc phải dấn thân vào một điều không chắc chắn?

Colby nhún vai.

Ngự cười lớn:

-Xem ra, mấy ông tu hành, tu tỏi gì đó mới là những người khôn ngoan. Họ đứng ngoài tục lụy và họ vô can một cách minh triết.

Colby cười đểu cáng:

-Nhưng họ biết cách làm giàu và họ làm cha thiên hạ.

Tôi vẫn còn bực bội. Tôi muốn đập vỡ một cái gì đó.

Trong Nhà hát lớn Hà Nội, khán giả vẫn say mê. Dàn nhạc vẫn say đắm.

Đại-đế:

-Ta đến để chăn dắt đàn chiên của mình.

Thiên-tử:

-Và đưa chúng về miền đất hứa.

Đại-đế bỗng khuỵu chân xuống, khuôn mặt đau đớn:

-Ôi, bệnh tật lại hành hạ ta rồi.

Thiên-tử bước đến ân cần:

-Ông bị làm sao?

Đại-đế:

-Gout.

Thiên-tử:

-Hậu quả của một chế độ ăn uống thiếu cân bằng.

Đại-đế rên rỉ:

-Ôi…

Thiên-tử:

-Làm sao đây?

Đại-đế ôm đầu gối:

-Tôi chết mất. Hãy cầu nguyện cho tôi.

Thiên-tử:

-Mà cầu nguyện với ai?

Đại-đế:

-Tôi không biết. Hãy tìm cho tôi một ông linh mục.

Thiên-tử:

-Một ông sư được không?

Đại-đế:

-Ai cũng được.

Thiên-tử hỏi khán giả:

-Ở đây có ai là thày cúng không?

Đại-đế:

-Không được. Tôi chưa chết.

Khán giả cười ồ thích thú vì sự bất ngờ này. Và họ vỗ tay. Không ai biết là vở kịch đã kết thúc chưa. Tuy nhiên, khán giả đã đứng lên và họ tiếp tục vỗ tay, hỉ hả.

12/2022

 

________________________________

  1. Người Mỹ trầm lặng – Graham Greene.
  2. Khi đồng minh tháo chạy – Nguyễn Tiến Hưng.
  3. Tầng trệt thiên đường – Bùi Hoằng Vị.
  4. Tầng đầu địa ngục – Aleksandr Solzhenitsyn.
  5. Quốc ca Mỹ.
  6. Bà Cả Đọi là tên một quán cơm Bắc bình dân nổi tiếng nằm trong một con hẻm đường Nguyễn Huệ.
  7. Đương thời, tổng thống Mỹ Obama đã ăn bún chả ở Hà Nội khi thăm chính thức Việt Nam.
  8. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng là một phụ bếp trên con tàu Amiral Latouche Tréville.
  9. Sách Tiên tri Isaia.

bài đã đăng của Nguyễn Viện

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)