Trang chính » Sáng Tác, Truyện vừa Email bài này

những ghi chú kỳ cục trên đám mây (kỳ 6)



Một người bạn comment: “Duong Thang Xin góp với anh. Sự vô nghĩa của chúng ta không phải tại sao chúng ta sống cuộc sống này mà là "tại sao chúng ta vẫn sống chừng ấy năm mà không có/ không cần tới Thượng Đế".

Tôi trả lời: “Thượng đế vốn hằng có. Vô thủy vô chung. Vấn đề là ta nhìn Thượng đế như thế nào? Từ đó ta có nhận ra Thượng đế hay không?

Thượng đế không tùy thuộc vào việc ta có nhận ra ổng hay không.”

Anh bạn nói tiếp: “Tại sao tôi nói về chuyện này, vì hồi trẻ tôi có đi dậy Đại học ở Madagascar, có hướng dẫn một cậu sinh viên, nó hiền lành và ngoan đạo. Khi nghe nói mình là vô thần, nó chết lặng đi, không tưởng tượng nổi lại có thể sống không cần tới thượng đế.”

Tôi viết:

“GHI CHÚ 21:

Chủ nghĩa duy vật, nền tảng của chế độ, đang được vận dụng theo cách của một nền kinh tế thị trường: Những kẻ sát nhân được tuyên dương như mẫu mực tôn giáo và hiển thánh. Đức tin bị đánh tráo bởi bổng lộc, đặc quyền, đặc lợi thông qua một hệ thống ăn cướp và chia chác. Thần thánh được hối lộ trong một mức độ chưa từng có để bảo chứng cho chân lý.”

Những phát biểu như thế này sẽ luôn bị đặt vào nghi vấn của an ninh: Tại sao anh nói vậy? Động cơ chính trị của anh là gì?

Đây là “động cơ chính trị” của tôi:

https://www.youtube.com/watch?v=WGOHfzOJYhE&fbclid=IwAR3F1ifoUX2LuGYSJBlvD8jwv7nuX8cNS8-U06COOYevXyccyX9Gk_R-kEE

Một phụ nữ livestream nói về “động cơ” ném chiếc giày của cô vào mặt đại diện chính quyền trong buổi tiếp xúc với dân chung quanh việc qui hoạch khu đô thị Thủ Thiêm.

Tôi viết tiếp:

“GHI CHÚ 22.

Về tính logic.

Nếu một hành động hay phát biểu chính kiến nào đó của công dân vẫn bị qui chụp là xuất phát bởi những “động cơ chính trị” không trong sáng, thì ngược lại, liệu “những động cơ chính trị” của nhà cầm quyền trong việc ban hành các chủ trương chính sách có thể bị coi là chống lại nhân dân?

GHI CHÚ 23.

Khi chính quyền không còn được coi là người được ủy quyền để phục vụ nhân dân, và ngược lại, hành xử của nhân dân bị coi là do thế lực thù địch xúi giục, thì cả chính quyền và nhân dân đều mất tính chính danh. Nó mô tả một đất nước vắng chủ.

GHI CHÚ 24.

Với tư cách nhà văn, tôi chỉ quan tâm đến cách viết. Đó là căn cước của tôi. Nhưng với một công dân, tôi cho rằng điều quan trọng nhất là anh viết cái gì? Nó thể hiện tư cách làm người của anh.”

Liên quan đến những suy nghĩ của tôi, đang có những trí thức, nhà văn tuyên bố từ bỏ đảng Cộng sản, sau khi có ông Chu Hảo, giám đốc một nhà xuất bản bị đảng cầm quyền thông báo kỷ luật chỉ vì ông ta “tự diễn biến, tự chuyển hóa” thông qua những cuốn sách khai dân trí của nhà xuất bản. Mạng xã hội lại có dịp xôn xao. Có người hoan hô, có người bỉ bôi.

Tôi viết “GHI CHÚ 25:

Dường như, sự công chính không dành cho những người đi hai hàng, vừa đồng lõa với tội ác vừa muốn làm anh hùng cứu thế.”

Trước đó, tôi viết một Status:

“Qua việc Đảng kỷ luật ông Chu Hảo, tôi vẫn ngạc nhiên là tại sao những người được gọi là "trí thức" có ý thức về các vấn đề của đất nước lại chưa từ bỏ Đảng?”

Quả thực, trí thức Việt Nam là một loại sinh vật chỉ biết ăn bám.

Tôi viết một bài thơ ngắn cho trạng thái của ngày hôm nay trên Facebook:

“Tôi đâm vào đêm một nhát dao
Tôi đâm và đêm thêm nhiều nhát dao
Đêm vẫn tối tăm.”

Đêm không chảy máu, nhưng chính tôi khốn khổ. Tôi không thể chịu nổi với những bất công và sự ngu dân một cách có hệ thống từ chính quyền. Tôi mất đi sự bao dung. Và lòng tôi đầy binh đao. Mà làm sao có thể bao dung với tội ác?

Tôi bị xé toạc bởi những đớn đau thời cuộc như một hội chứng trầm cảm. Sự bất lực của người nhìn thấy tội ác lộng hành. Tôi muốn thoát ra khỏi những rắc rối với an ninh cũng như những phiền trược của cuộc sống, nhưng không thể. Cuộc sống vẫn bày ra cái màu u tối của quyền lực dốt nát. Nó nhục mạ văn minh con người bằng chính sự nhân danh cái mà nó tưởng là văn minh. Một thứ văn minh chuồng trại.

“Vào sáng chủ nhật, như thường lệ tôi xách xe vào khu trung tâm thành phố để cà phê với bạn bè. Trước khi lên cầu ra khỏi địa giới quận tôi ở, bốn thanh niên đi trên hai chiếc xe gắn máy chặn tôi lại. Một người trong số họ nói, “Yêu cầu anh quay lại.” Cùng lúc một người rút chìa khóa xe tôi. Tôi hỏi “Tại sao?” Anh ta đấm vào mặt tôi. Một người khác túm gáy áo tôi lôi xuống xe. Tôi thấy có thêm bốn, năm người nữa xuất hiện, không phải họ can thiệp để cứu tôi, mà họ vây tôi lại. Những người chặn xe tôi tiếp tục đánh vào bất cứ chỗ nào trên than thể tôi thuận tay họ. Tôi ngã xuống đất, họ đạp vào bụng tôi, đá vào mặt tôi. Tôi không biết họ đánh tôi bao lâu cho đến khi tôi ngất đi.

Khi tỉnh lại, tôi đã nằm trong nhà thương.

Tôi thử cử động chân tay. Một chân tôi đau nhói sau khuỷu đầu gối. Đầu tôi ong ong, tôi có cảm giác bộ óc đã long ra khỏi xương sọ. Tôi được bệnh viện chụp hình đầu và X quang toàn thân. Một xương chân bị gãy và đứt một dây chằng.

Tôi bị buộc phải chống nạng.

Tôi làm đơn báo công an tình trạng mình bị hành hung. Không một hồi báo nào được gởi cho tôi. Cũng không chỉ tôi bị côn đồ hành hung vô cớ và có tính tổ chức, mà nhiều người khác, thường tham gia các cuộc biểu tình hay phản biện xã hội, cũng bị hành hung như thế. Sự vụ không bao giờ được công an xử lý. Sự vô pháp tràn lan trong mọi lãnh vực. Tai họa đổ ập xuống bất cứ ai.



bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)