Trang chính » Sáng Tác, Thơ xuôi Email bài này

nu na nu nống – xứ mêman | kỳ 4

Truyện: Nguyễn Viện
Minh họa: Bảo Huân

10. THẦN SỐNG VÀ THẦN CHẾT

Sau khi ngọn lửa hồng hoang thiêu đốt hoàn toàn mặt đất
thời gian trôi qua trôi qua
tưởng như không có một cuộc chờ đợi nào
nhưng rồi một trận mưa từ trời đổ xuống
mưa ngày này qua ngày khác
mưa không những làm nguội mà còn khiến cho mặt đất ngập lụt
tưởng như úng thối bởi thời gian
rất lâu sau nước mới rút dần làm thành các đại dương và sông suối
lại rất lâu sau
trên mặt đất bỗng dưng cây cỏ mọc lên xanh tốt
và các loài vật xuất hiện
đúng lúc ấy
từ hỏa ngục vẫn còn nóng cháy
thần chết ngoi lên
gã cầm lưỡi hái như người nông dân phát cỏ
đi đến đâu gã tàn sát đến đó
bất kể là cây cối hay muông thú
mặt đất lại có nguy cơ trở thành hồng hoang
may thay mưa nắng vẫn thuận hòa
con vật này chết thì đã có những con vật khác được sinh ra
cây cỏ này héo úa thì đã có những cây cỏ khác xanh tươi mọc lên
thần chết tức tối hét lên
chết chóc suy tàn là quyền lực tối hậu của ta
gã tiếp tục ra tay tàn sát càng ngày càng hung hãn
gã tạo ra bệnh tật và các thứ tai nạn khác để tận diệt muôn loài
cũng lúc ấy thần sống từ trong nguyên ủy của muôn loài hiện ra chói lòa như ánh sáng ban mai hùng hồn nói
sự sống thì bất diệt
thần chết gầm gừ cả ngươi cũng phải chết
thần sống cười vang như sấm đáp lại
ngay cả chính ngươi không phải đã sống sao
thần chết sững lại
trong một ánh chớp của sự sáng
gã nhận ra mình cũng là một phần của sự sống
từ đó
thần chết trở nên vô tư hơn nhưng không phải vì thế mà gã không tiếp tục tàn sát
cuộc sống dường như luôn được làm mới theo cách khắc nghiệt nhất.

1

 
11. BÍ KÍP BỊ ĐÁNH MẤT

Ngày xửa ngày xưa
con người biết bay như chim và các thiên thần
con người cũng bơi lặn được như cá dưới biển
ngày ấy thiên đàng và hỏa ngục chưa bị phân chia
con người có thể bay lên trời hay bơi dưới đáy đại dương
nhưng một ngày kia
con người nhận ra giữa mình và thiên thần khác nhau đôi cánh
dù cũng biết bay nhưng con người tò mò và tham lam muốn có đôi cánh xinh đẹp của thiên thần
con người tìm cách đánh cắp nó
chọn ngày thượng đế đi vắng
và chờ lúc thiên thần ngủ
con người đã dùng dao cắt trộm một đôi cánh
và vội vàng đeo vào vai mình
nhưng đôi cánh không phải để dùng cho con người
vì thế
khi đôi cánh vừa dính vào vai
ngay lập tức
con người rớt xuống mặt đất
đôi cánh văng ra dập nát
từ đó
thiên thần mất cánh không bay xuống trần gian được nữa
và con người cũng không bay lên trời được nữa

tức tối vì thất bại của mình
con người đi xuống biển cho khuây khỏa
nhưng sự tò mò và lòng tham của con người không bao giờ cạn
ngày ấy giữa biển còn có một trụ nước to đặc màu xanh đậm để giữ cho bể yên sóng lặng
con người nhìn trụ nước lung linh huyền ảo muốn đánh cắp nó mang lên mặt đất chống bão
tưởng trụ nước phải vững chãi lắm
nào ngờ
ngay khi vung tay để bứng nó khỏi đáy biển
trụ nước vỡ tan
tạo ra sóng gió gầm gừ
gào thét phẫn nộ suốt ngày đêm
màu xanh hòa vào đại dương mênh mông
con người may mắn thoát chết dạt vào bờ bãi
từ đó
con người không thể lặn xuống nước như cá được nữa
và giông bão thường xuyên xảy ra
tàn phá và gây ai oán cho con người như một sự trả thù
mãi mãi.

 

2
12. MẶT ĐẤT CÓ BAO NHIÊU HOA

Ngày xưa ở xứ mêman
đức vua chỉ có một cô con gái duy nhất
mặc dù ông đã lấy rất nhiều vợ và vô vàn cung tần mỹ nữ
công chúa xinh đẹp đã đến tuổi lấy chồng nhưng ông vua vẫn chưa chọn được phò mã
cho dù quần thần và các nhà đại phú đã tìm mọi cách để tiến cử những chàng trai giỏi giang của mình
thất vọng với các công tử
nhà vua rao truyền trong cả nước
bất cứ thanh niên nào
không phân biệt thành phần xuất thân đều có thể tham gia cuộc thi tuyển chọn phò mã
điều kiện cũng được nhà vua công khai
phải trả lời được các câu hỏi sát hạch của chính đức vua
nếu trả lời đúng
nhà vua sẽ gả công chúa và truyền ngôi cho
nếu trả lời sai hoặc không trả lời được sẽ bị chém đầu
tuy ngặt nghèo như thế
nhưng cũng có hàng ngàn chàng trai ưu tú xin ứng tuyển
chọn ngày lập xuân
trời đất thái hòa
nhà vua mở hội kén phò mã
người thứ nhất được gọi lên
nhà vua hỏi
tại sao ngươi muốn làm phò mã
anh ta trả lời
thưa hoàng thượng
hạ thần muốn được nối ngôi để làm vẻ vang tổ quốc
nhà vua phán
ngươi có chí lớn đáng khen nhưng chưa đủ tiêu chuẩn làm chồng
ngài hỏi tiếp
mặt đất có bao nhiêu hoa
thí sinh thứ nhất ấp úng không trả lời được
nhà vua truyền nhốt anh ta lại

đến lượt ứng viên thứ hai
nhà vua cũng hỏi
tại sao ngươi muốn làm phò mã
anh này có dáng vẻ hiền lành trả lời
thưa hoàng thượng
đơn giản chỉ là hạ thần muốn lấy công chúa
nhà vua phán
ngươi rất dễ thương nhưng không nối chí ta được
nhà vua vẫn hỏi tiếp
mặt đất có bao nhiêu hoa
cũng như người thứ nhất
anh này không trả lời được
và anh ta bị nhốt vào một chỗ

ứng viên thứ ba bước lên
nhà vua vẫn hỏi như mấy người kia
tại sao ngươi muốn làm phò mã
người này trả lời
bẩm hoàng thượng
hạ thần yêu đất nước này cũng như yêu công chúa
nhà vua khen
ngươi quả thật là người khôn ngoan
rồi nhà vua hỏi tiếp câu hỏi cũ
mặt đất có bao nhiêu hoa
anh này bình tĩnh đáp
thưa hoàng thượng
người ta không thể đếm được cái đang mất đi cũng như cái đang hình thành
nhà vua lại khen
ngươi giỏi
tuy nhiên nhà vua vẫn hỏi tiếp
ngươi sẽ làm gì đầu tiên khi làm vua
thưa hoàng thượng
hạ thần sẽ bỏ tù tất cả bọn nịnh thần gian dối tham lam
nhà vua cười hỏi
bọn nịnh thần gian dối tham lam từ đâu ra
tất cả các quan đang dự khán cuộc tuyển chọn phò mã đều đổ mồ hôi hột sợ hãi
để tránh phạm tội khi quân
ứng viên này vẫn tỏ ra bản lĩnh thưa
bẩm hoàng thượng
đấy là bản chất con người
nhà vua bấy giờ mới nghiêm mặt phán
ngươi trả lời như thế cũng như không trả lời
rồi anh ta cũng bị nhốt vào một chỗ

cho đến người một ngàn lẻ một
không một ứng viên nào làm hài lòng đức vua
thay vì giết họ như đã giao ước
nhưng tiếc tài năng và đức độ của họ
nhà vua bắt họ lên rừng
giao cho mỗi người một miếng đất
rồi phán
ta cho các ngươi một ân huệ cuối
mỗi người sẽ được khẩn hoang mười mẫu đất
tùy nghi các ngươi sử dụng
trước hết để nuôi sống chính các ngươi
sau là xem thực chất các ngươi như thế nào
ba năm sau ta sẽ trở lại
thấm thoát thời gian trôi đi
ba năm đã hết
nhà vua quay lại
cánh rừng ngày xưa đã khác
chỗ là trang trại chăn nuôi
chỗ trồng cây trái
cũng không thiếu chỗ vẫn là rừng vì nhiều người bỏ cuộc
đứng trước vườn hoa ngàn sắc kết hợp với chăn nuôi và có cả một lớp học cho bọn trẻ quanh vùng
nhà vua rất ngưỡng mộ
ngài cho triệu người chủ của trang trại này tới
đó chính là ứng viên thứ ba mà ngài đã từng yêu mến
ngài hỏi
điều gì đã giúp ngươi làm được điều này
anh ta vẫn tỏ ra bản lĩnh như xưa
thưa hoàng thượng
hạ thần yêu đất
yêu thiên nhiên cũng như yêu con người
đức vua rất hài lòng
ngài cho đón anh ta về kinh
gả công chúa và truyền ngôi cho anh ta như đã hứa.

13. CÂY ĐÀN BIẾT ĐI

Ngày xưa xưa lắm
ở xứ tuyết lạnh lẽo và hoang vu kia
có một cây vân sam được dân gian truyền tụng rằng nó đã mọc lên từ ngôi mộ của một cô gái
cũng có truyền thuyết rằng đấy là một cô gái trinh bạch không được xinh đẹp cho lắm
thậm chí cô còn bị câm
người ta quả quyết rằng vì trinh bạch và bị câm nên cả cuộc đời cô chỉ là một chuỗi khao khát
chính vì thế khi chết đi
cô đã mọc thành cây vân sam
cây vân sam cao lớn và dường như trường cửu với thời gian
hàng trăm kiếp người đã đi qua và nhìn thấy nó
đơn độc nhưng vững vàng
và nó cũng chứng kiến dâu bể của con người từ thế hệ này qua thế hệ kia
nó nghe thấy tất cả
nhìn thấy tất cả
chỉ có điều nó không nói gì
một ngày kia
có một nghệ nhân làm đàn đi qua xứ tuyết
và dừng chân bên cây vân sam trường cửu để nghỉ ngơi
dưới bóng êm đềm của nó
bất chợt anh nghe thấy từ trong lõi cây
từ trong rễ sâu của cây vân sam dường như có một nỗi niềm khôn nguôi
và anh không cưỡng được vòng tay ôm lấy cây vân sam đơn độc
thật nhiệm màu
anh cảm nhận được cây vân sam cũng đang ngả vào lòng mình với tất cả sự thiết tha kỳ lạ mà một người từng trải đã sống phóng túng đã yêu vô vàn gái đẹp như anh ta chưa từng biết tới
không thể diễn tả được cảm xúc của anh lúc ấy
tất cả với anh như mới bắt đầu
như thể đấy là cuộc tái sinh
lòng anh hân hoan và tinh khiết như chưa bao giờ
với bản chất nghề nghiệp
anh nghĩ ngay
với cây gỗ này mình sẽ làm ra một cây đàn chưa từng có
anh thuê người đốn hạ cây vân sam ấy
một phần gỗ anh làm chòi ngay dưới gốc cây cũ
phần gỗ tốt nhất
anh gọi là trái tim của cô gái
chế tác một cây đàn cho riêng mình
điều không thể nào quên được là trong lúc cưa cắt đục đẽo để tạo nên cây đàn mơ ước ấy
anh luôn cảm nhận được một nỗi đau
một tiếc thương khôn cùng cho sự sống
cũng như anh cảm nhận được cái mãnh liệt u hoài của sự chết
đã nhiều lần chảy máu tay
anh cũng đã sung sướng rơi nước mắt mỗi khi khám phá ra một đường nét mới của cây đàn đang thành hình
trên mảnh đất vốn là mộ chôn một cô gái xấu số
anh đã làm nên một cây đàn không tưởng
những đường cong mượt mà õng ẹo
vừa thanh thoát vừa tội lỗi
nhưng âm thanh của nó thì những ai đã may mắn từng nghe đều không thốt nên lời
sự kỳ diệu của nó vượt qua mọi ngôn ngữ
nó là nỗi ẩn ức trầm sâu
là khao khát cháy bỏng
mọi nỗi niềm hạnh phúc và đau khổ của con người đều được nó bày tỏ say đắm và cùng tận
anh chàng nghệ nhân mang cây đàn đi khắp thế gian
ở đâu có dấu chân của chàng ở đó có mầm sống mới mọc lên tươi tốt
người ta gọi đó là cây đàn biết đi.

3

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)