Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Hồ Như

LƯNG CHỪNG ĐỊA NGỤC

2.04.2019

Một người đàn ông lượn qua quầy rượu, nụ cười mỉm trên môi sẵn sàng nở rộng hơn trong trường hợp tôi có một phản ứng thuận lợi. Để trả lời, tôi nâng ly rượu martini lên nhấp, mắt nhìn lảng đi chỗ khác. Hôm nay tôi có hẹn, dù người tôi hẹn đã trễ hơn nửa tiếng, nhưng tìm một người mới cần thời gian và công sức, cả hai thứ tôi đều không có đủ.

HỖN MANG

8.01.2019

Khi nàng hiểu ra đấy là vì tình trạng bất hạnh của mình, nàng lại càng bối rối hơn, vì nàng, nhân vật chính của câu chuyện bi thương, lại ít cảm xúc hơn họ. Nàng không biết phải cư xử ra sao cho đúng mực. Nàng có nên khóc hoặc tỏ ra buồn bã không? Họ rõ ràng tỏ ra không muốn thế, nhưng hình như họ đang chờ đợi điều ấy?

Chiếc bóng quá khứ trong truyện Phùng Nguyễn

20.11.2018
Thap-Cham_thumb.jpg

Quá khứ, như từ câu đầu tiên của bài viết này, là chiếc bóng không thể tách rời, và quá khứ vẫn luôn có mặt trong truyện tình của Phùng Nguyễn, nhưng dường như chẳng đóng vai trò quan trọng nào, có vai trò chăng nữa thì cũng là vai rất phụ. Tình yêu trong truyện Phùng Nguyễn dường như chỉ có thì hiện tại.

ĐOẠN KẾT

2.04.2018

Chúng tôi chưa từng nói đến chuyện chúng tôi sẽ chia xẻ khoảng không gian này như thế nào. Hiếu sẽ xích ra nhường chỗ cho tôi phải không, như anh sẽ phải nằm gần mép giường hơn bây giờ. Anh sẽ thích, hay khó chịu nếu tôi treo màn cửa, sơn lại tường cho hợp với tôi hơn? Bao nhiêu lâu thì tôi sẽ bắt đầu cảm thấy khoảng không gian này là của mình, là “nhà”, chỗ nương náu, nơi trú ẩn? Bao nhiêu lâu thì nó sẽ mang hơi hướng của tôi?

TRẺ CON

27.02.2018

Cả hai cô đều quen nói tiếng Anh và hầu như không nói tiếng Việt, sau khi bị cha mẹ bắt đi học tiếng Việt, sau khi nhất định, bằng đủ mọi cách từ la khóc đến năn nỉ, không chịu đi học nữa. Cô tóc đuôi ngựa ngẩng lên:

NHỮNG NGỌN ĐỒI VOI TRẮNG


♦ Chuyển ngữ:
18.10.2017
hill-like-white-elephants-illustration_thumb.jpg

Mình có thể có cả thế giới”.
“Không đúng. Mình không thể”.
“Mình có thể đi khắp nơi”.
“Không đúng. Nó không còn là của chúng mình”.

Tôi thèm người ôm ấp / I Long to Hold Some Lady


♦ Chuyển ngữ:
6.12.2016

Tôi thèm người ôm ấp
Nàng tôi yêu quá vời xa
Đã vắng bóng hôm nay
Cũng chẳng đến ngày mai

Từng hạt cát / Every Grain of Sand


♦ Chuyển ngữ:
5.12.2016

Phút thú tội, giờ tuyệt vọng
Từng hạt mầm mới đẫm trong vũng lệ dưới chân ta
Tiếng hấp hối trong ta với tìm đâu đó
Nhọc nhằn trong hiểm nguy và phải trái của tuyệt vọng

Tình Yêu Ruồng Bỏ


♦ Chuyển ngữ:
22.11.2016

Người nào cũng hóa trang
Để che điều còn lại sau đôi mắt
Nhưng ta, ta chẳng thể dấu mình
Ta sẽ đi theo
Trẻ thơ

CHÙM PHƯỢNG TÍM CUỐI MÙA

18.11.2016

Chị đọc ở đâu đó rằng định mệnh của một người là tổng hợp của những lựa chọn của người ấy. Nhưng không chỉ là lựa chọn của riêng ngưởi ấy, mà còn là lựa chọn của những người khác.

Kino


♦ Chuyển ngữ:
4.10.2016
Lute-and-White-Snake-hokusai_thumb.jpg

“Nhưng rắn là sinh vật thông minh. Trong truyền thuyết xưa, chúng thường giúp dẫn dắt con người. Tuy nhiên, khi rắn dẫn dắt, không ai biết nó dẫn về hướng thiện hay ác. Trong hầu hết trường hợp, phương hướng ấy có cả thiện và ác.”

HAI CHỮ


♦ Chuyển ngữ:
18.07.2016
scheherazade-by-alberto-vargas-1921_thumb.jpg

Người đàn ông ngửi thấy mùi loài beo núi toát ra từ người phụ nữ, một sức nóng hừng hực toả ra từ phần hông của cô, ông nghe thấy tiếng thì thầm ghê gớm của tóc cô, và một hơi thở bạc hà rủ rỉ vào tai ông hai chữ bí mật chỉ của riêng ông thôi.

nữ hoàng


♦ Chuyển ngữ:
14.07.2016

Trên đường phố em qua
Chẳng ai nhận ra em
Chẳng ai thấy vương miện thủy tinh của em
Chẳng ai nhìn thảm đỏ dệt vàng
Tấm thảm không có thực
Trải dưới chân em

Gió, Nước, Đá


♦ Chuyển ngữ:
13.07.2016

Là riêng cũng là chung
Chuyển dời và tan biến
Cùng cái tên vô nghĩa:
Nước, đá, gió

đóa hồng và Milton


♦ Chuyển ngữ:
12.07.2016

ơi đóa hồng của khu vườn đã mất
đỏ thắm hay vàng hay trắng
bằng phép lạ, hãy bỏ lại quá khứ ngàn xưa, và
rạng rỡ lên trong vần thơ này
vàng, đỏ tươi, ngà hay đen

ẢO GIÁC TÌNH YÊU

24.02.2016

Tôi đã và đang cầm miếng bánh trong tay, vui thích lẫn chút ngạo mạn của kẻ chinh phục (dù là kẻ chinh phục ngồi đợi dưới cây sung), và không ai thách đố quyền sở hữu miếng bánh của tôi. Tuyệt vời hơn nữa, ít nhất là ngay bây giờ, miếng bánh hoàn toàn thuộc về tôi vì miếng bánh muốn thuộc về tôi.

GIẤC MƠ THIÊN ĐÀNG

7.07.2015
thiendang2_thumb.jpg

Thượng đế không có tình cảm và nghĩ rằng tình cảm là một khiếm khuyết của con người. Không có tình cảm nên ngài cũng không hiểu tình cảm. Không hiểu tình cảm thì làm sao ngài có thể ban phát hạnh phúc? Cho nên thay vì hạnh phúc, thì ngài chọn hướng ngược lại là không có thảm khổ,

SÓI NÂU


♦ Chuyển ngữ:
13.03.2015

Nó không có quá khứ. Lịch sử của nó bắt đầu với Walt và Madge. Nó đến từ phía nam, nó rõ ràng chạy trốn, nhưng họ không biết gì về người chủ cũ. Bà Johnson, người hàng xóm gần nhất và người cung cấp sữa cho họ, tuyên bố rằng nó là chó Klondike. Anh của bà đào tìm những lằn vàng đông cứng ở xứ sở xa xôi đó, và như thế bà tự cho rằng mình có thẩm quyền trong vấn đề này.

PHỎNG VẤN ĐẶNG THƠ THƠ VỀ KHẢ THỂ

4.03.2015
honhuThoTho_thumb.jpg

Một trong những điều có thể gọi là mâu thuẫn của truyện trong sách là diễn biến riêng của chúng thường mập mờ giữa thực và hư, mơ và tỉnh, nhưng những tư tưởng (kết luận) chung của tác giả lại có tính xác quyết (ví dụ: cái giá của một niềm tin tuyệt đối là sự phản bội tuyệt đối). Đây có phải là điều cố tình?

NÓI VỀ KHẢ THỂ CỦA ĐẶNG THƠ THƠ

4.03.2015

Từ điểm gặp gỡ nhất định có hình dáng là những chữ trong câu, tôi nhìn thấy những ngã rẽ tư tưởng khác mở ra, xuống những lối mòn trải dài đến như vô tận cùng với vô số những ngã rẽ khác. Như thế, tác phẩm vừa là cánh cửa sổ để người đọc nhìn vào một thế giới tâm hồn và suy tưởng khác, vừa gieo những hạt mầm lạ vào suy tưởng của người đọc.

THỰC VÀ ẢO

23.09.2014

Từ nhỏ, tôi đã nhận ra khoảng cách trong những lời nói, giọng nói nhã nhặn ấy, một khoảng cách thoạt tiên tôi muốn vượt qua mà không biết làm sao, rồi dần dà trở thành bức tường đôi khi là chỗ ẩn núp của tôi. Nhìn thẳng trước mặt, tôi hình dung bức tường ấy, những viên gạch nâu đỏ thoáng vết rêu mốc thời gian, hoặc những tảng đá nhiều hình dạng ghép vào nhau khéo léo. Nhìn bức tường ấy, và vâng dạ ầm ừ, chắc hẳn tôi sẽ qua được cuộc nói chuyện nhã nhặn của mẹ chứ?

Hồ Như: Tại sao tôi không thích Alice Munro

17.04.2014

Tại sao bà chọn những câu chuyện ảm đạm (và lối văn ảm đạm) như thế để viết, dĩ nhiên tôi không biết. Không thấy câu hỏi này trong những bài phỏng vấn và viết về bà (người ta thường bận rộn khen sự khôi hài của bà và những cái hay khác nhau của những câu chuyện của bà hơn.)

Đam mê


♦ Chuyển ngữ:
1.04.2014

Khi họ thành hôn, họ sẽ có nhà bên Hồ Sabot. Không gần cha mẹ cậu quá, không xa quá. Dĩ nhiên đấy chỉ là nhà mùa hè. Thời gian còn lại họ sẽ sống nơi nào cậu làm việc. Có thể bất cứ đâu – Peru, Iraq, Lãnh thổ Tây Bắc. Grace thích thú khi nghĩ đến di chuyển – nhiều hơn là thứ cậu nói đến, với niềm tự hào ghê gớm, là “nhà của chúng ta.” Cô không cảm thấy chuyện nào là thực, nhưng cô cũng không cảm thấy ý nghĩ giúp dượng cô, hoặc sống như người đan mây của thị trấn trong chính căn nhà nơi cô đã lớn lên, là thực bao giờ.

MẸ CON

6.02.2014

Hảo không thể tưởng tượng một ngày tết không có bình hoa lay-ơn ngoài phòng khách, và mùi hoa huệ lẫn với mùi nhang. Ngày tết đẫm mùi hoa huệ, trở nên yên ả, lười lĩnh, và Hảo thấy mình trong sự mâu thuẫn quen thuộc: thanh thản hơn và bối rối hơn.

Nơi đâu, bao giờ?

21.08.2013
image_thumb.png

Mình đã từng hứa hẹn viết thư cho nhau, phải không anh? Mình đã hứa đã thề rất nhiều thứ, nhưng chẳng giữ được một lời. Có phải anh sẽ nói thế, với một nụ cười lẫn lộn đâu đó trong giọng nói của anh, nụ cười rất riêng tư, không hề chia xẻ, cho dù lúc ấy anh đang ôm em rất chặt trong tay chăng nữa.

Bên ni bên nớ

1.05.2012
installation_thumb.jpg

Năm 1975, tôi 16 tuổi. Ngày miền Nam sụp đổ rơi đúng vào ngày sinh nhật của tôi. Trong góc tối của căn phòng ngủ, ba tôi ngồi như pho tượng, mắt nổi gân đỏ, uất ức và đau đớn. Mẹ tôi kéo nhẹ tay tôi, thì thầm bảo để cho ba tôi yên. Hai mẹ con lang thang ra đầu ngõ…

những hồi tưởng lang thang

6.01.2012
800pxMonarch_butterflies_in_Santa_Cruz11_thumb_thumb.jpg

Chỉ lâu lâu, khi tiếng súng săn vịt trời vọng lên đâu đó chung quanh, hay một cuộc tranh chấp nào đấy diễn ra trong bầy chim, vài con hạc, hay nhiều hơn thế, vụt bay lên, vẽ thành một đường cong lảo đảo, rồi dần dần thành một chữ v chao lượn.

ĐIỂM PHIM NHANH: NHỮNG CUỘC PHIÊU LƯU CỦA TINTIN

28.12.2011
adventuresoftintinmovieandcomicsstorytop_thumb_thumb.jpg

Về phần hoạt hình, Những Cuộc Phiêu Lưu của Tintin đã bước một bước khá dài về phần kỹ thuật. Khuôn mặt các nhân vật có thần hơn, không còn khiến người xem cảm thấy rờn rợn khi nhìn khuôn mặt rất giống người nhưng rõ ràng không phải là người.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)