Bài đã đăng của Hồ Như
trò chuyện với hồ như
Hiện tại, tuy trao đổi văn học nhờ sự mở rộng tiếp cận đã và đang xảy ra, sự khác biệt vẫn tiếp tục vì văn học hải ngoại dường như rất chậm, hoặc không thu nhận những biến đổi trong ngôn ngữ tiếng Việt ở trong nước, vì bị “dị ứng” hay muốn “bảo tồn”, hay chỉ đơn giản là thói quen hoặc bất đồng ý kiến về phương diện lý thuyết và thẩm mỹ.
Trở về
Tội nghiệp dì Hạc, có lẽ dì vẫn hy vọng tôi trở về. Hay chỉ vì dì vốn dĩ không đoạn tuyệt được với quá khứ, không buông tay được với những điều quen thuộc. Dù sao tôi đã thoát đi, tôi nghĩ. Khỏi khung cửa nhỏ và bờ tường xám căn nhà bên cạnh. Khỏi khu phố nghèo xơ xác, con đường chỉ cần một cơn mưa đã ngập dưới lớp nước vàng bẩn, và đường rầy rỉ sét nằm chờ những toa tàu nâu sạm vuông vức kín bưng đi qua.
chữ tình trong “ai” của đặng thơ thơ
Một trong các nghĩa của từ gốc Hán Ai là “ái” (yêu thương), và vì gốc Hán nên cũng là “ái” trong tiếng Nhật, ngôn ngữ được nhắc đến trong tác phẩm. Diễn dịch này không được nêu lên trong tác phẩm, nhưng hiện diện suốt tác phẩm.
30 THÁNG TƯ: NGƯỜI LÍNH VIỆT NAM CỘNG HÒA, BÂY GIỜ ANH Ở ĐÂU?
Ngày ba mươi tháng Tư. Chính xác là ngày ba mươi tháng Tư năm một ngàn chín trăm bảy mươi lăm. Bốn mươi chín năm về trước. Một ngày thay đổi lịch sử và vận …
buổi tối trước ngày lễ
Nếu chàng không gọi rủ nàng ăn tối hôm nay, chắc nàng sẽ co ro trong chiếc mền mỏng trên chiếc ghế dài này suốt buổi tối, ăn qua loa mì gói và đọc truyện hay xem phim cho qua thời giờ. Chàng cũng thế, trên chiếc ghế dài trong nơi chốn của riêng chàng, nhưng điều ấy với chàng tự nhiên đến nỗi chàng không bao giờ nghĩ nhiều đến nó.
CHA TÔI ĐỊNH TRỒNG VƯỜN CÂY TRÁI
Cha sẽ bày bừa lung tung, từ vali của ông hiện ra những món cá nhân lặt vặt của đàn ông (lúc đó tôi chưa cạo râu) rải ra khắp căn phòng, và mẹ tuy cố gắng mà không thu dọn nổi chúng vào một góc, trong khi cha cười vang.
ĐÔNG MIÊN
Separation của Edvard Munch
Tiếng chuông cửa vang lên lúc cây bút chì đang xuôi một đường kẻ trên mí mắt Miên. Điềm tĩnh, cô tiếp tục vẽ mắt, ngắm lại một lần nữa cho thật …
Tình yêu thời coronavirus
hoa hồng, chocolate
là duyên dáng hôm qua
hôm nay chàng hiệp sĩ
phải quỳ tặng khẩu trang
TRÍCH ĐOẠN TRUYỆN DÀI THE PEARL THAT BROKE ITS SHELL (Hạt trai phá vỡ vỏ trai)
Madar-jan (1) bắt tôi ở nhà một hai tuần, muốn tôi quen chuyện là con trai trước khi để tôi thử ở bên ngoài. Bà chỉnh chị em tôi khi họ gọi tôi là Rahima, và cũng chỉnh mấy đứa em họ chưa bao giờ nhìn thấy bacha posh (2). Chúng chạy về nhà báo tin cho mẹ mình, và họ cười khẩy. Mỗi bà đã sinh cho chồng ít nhất hai con trai để nối dõi, con gái họ không cần làm bacha posh.
LƯNG CHỪNG ĐỊA NGỤC
Một người đàn ông lượn qua quầy rượu, nụ cười mỉm trên môi sẵn sàng nở rộng hơn trong trường hợp tôi có một phản ứng thuận lợi. Để trả lời, tôi nâng ly rượu martini lên nhấp, mắt nhìn lảng đi chỗ khác. Hôm nay tôi có hẹn, dù người tôi hẹn đã trễ hơn nửa tiếng, nhưng tìm một người mới cần thời gian và công sức, cả hai thứ tôi đều không có đủ.
HỖN MANG
Khi nàng hiểu ra đấy là vì tình trạng bất hạnh của mình, nàng lại càng bối rối hơn, vì nàng, nhân vật chính của câu chuyện bi thương, lại ít cảm xúc hơn họ. Nàng không biết phải cư xử ra sao cho đúng mực. Nàng có nên khóc hoặc tỏ ra buồn bã không? Họ rõ ràng tỏ ra không muốn thế, nhưng hình như họ đang chờ đợi điều ấy?
Chiếc bóng quá khứ trong truyện Phùng Nguyễn
Quá khứ, như từ câu đầu tiên của bài viết này, là chiếc bóng không thể tách rời, và quá khứ vẫn luôn có mặt trong truyện tình của Phùng Nguyễn, nhưng dường như chẳng đóng vai trò quan trọng nào, có vai trò chăng nữa thì cũng là vai rất phụ. Tình yêu trong truyện Phùng Nguyễn dường như chỉ có thì hiện tại.
ĐOẠN KẾT
Chúng tôi chưa từng nói đến chuyện chúng tôi sẽ chia xẻ khoảng không gian này như thế nào. Hiếu sẽ xích ra nhường chỗ cho tôi phải không, như anh sẽ phải nằm gần mép giường hơn bây giờ. Anh sẽ thích, hay khó chịu nếu tôi treo màn cửa, sơn lại tường cho hợp với tôi hơn? Bao nhiêu lâu thì tôi sẽ bắt đầu cảm thấy khoảng không gian này là của mình, là “nhà”, chỗ nương náu, nơi trú ẩn? Bao nhiêu lâu thì nó sẽ mang hơi hướng của tôi?
TRẺ CON
Cả hai cô đều quen nói tiếng Anh và hầu như không nói tiếng Việt, sau khi bị cha mẹ bắt đi học tiếng Việt, sau khi nhất định, bằng đủ mọi cách từ la khóc đến năn nỉ, không chịu đi học nữa. Cô tóc đuôi ngựa ngẩng lên:
NHỮNG NGỌN ĐỒI VOI TRẮNG
Mình có thể có cả thế giới”.
“Không đúng. Mình không thể”.
“Mình có thể đi khắp nơi”.
“Không đúng. Nó không còn là của chúng mình”.
Tôi thèm người ôm ấp / I Long to Hold Some Lady
Tôi thèm người ôm ấp
Nàng tôi yêu quá vời xa
Đã vắng bóng hôm nay
Cũng chẳng đến ngày mai
Từng hạt cát / Every Grain of Sand
Phút thú tội, giờ tuyệt vọng
Từng hạt mầm mới đẫm trong vũng lệ dưới chân ta
Tiếng hấp hối trong ta với tìm đâu đó
Nhọc nhằn trong hiểm nguy và phải trái của tuyệt vọng
Tình Yêu Ruồng Bỏ
Người nào cũng hóa trang
Để che điều còn lại sau đôi mắt
Nhưng ta, ta chẳng thể dấu mình
Ta sẽ đi theo
Trẻ thơ
CHÙM PHƯỢNG TÍM CUỐI MÙA
Chị đọc ở đâu đó rằng định mệnh của một người là tổng hợp của những lựa chọn của người ấy. Nhưng không chỉ là lựa chọn của riêng ngưởi ấy, mà còn là lựa chọn của những người khác.
Kino
“Nhưng rắn là sinh vật thông minh. Trong truyền thuyết xưa, chúng thường giúp dẫn dắt con người. Tuy nhiên, khi rắn dẫn dắt, không ai biết nó dẫn về hướng thiện hay ác. Trong hầu hết trường hợp, phương hướng ấy có cả thiện và ác.”
HAI CHỮ
Người đàn ông ngửi thấy mùi loài beo núi toát ra từ người phụ nữ, một sức nóng hừng hực toả ra từ phần hông của cô, ông nghe thấy tiếng thì thầm ghê gớm của tóc cô, và một hơi thở bạc hà rủ rỉ vào tai ông hai chữ bí mật chỉ của riêng ông thôi.
nữ hoàng
Trên đường phố em qua
Chẳng ai nhận ra em
Chẳng ai thấy vương miện thủy tinh của em
Chẳng ai nhìn thảm đỏ dệt vàng
Tấm thảm không có thực
Trải dưới chân em
đóa hồng và Milton
ơi đóa hồng của khu vườn đã mất
đỏ thắm hay vàng hay trắng
bằng phép lạ, hãy bỏ lại quá khứ ngàn xưa, và
rạng rỡ lên trong vần thơ này
vàng, đỏ tươi, ngà hay đen
ẢO GIÁC TÌNH YÊU
Tôi đã và đang cầm miếng bánh trong tay, vui thích lẫn chút ngạo mạn của kẻ chinh phục (dù là kẻ chinh phục ngồi đợi dưới cây sung), và không ai thách đố quyền sở hữu miếng bánh của tôi. Tuyệt vời hơn nữa, ít nhất là ngay bây giờ, miếng bánh hoàn toàn thuộc về tôi vì miếng bánh muốn thuộc về tôi.
GIẤC MƠ THIÊN ĐÀNG
Thượng đế không có tình cảm và nghĩ rằng tình cảm là một khiếm khuyết của con người. Không có tình cảm nên ngài cũng không hiểu tình cảm. Không hiểu tình cảm thì làm sao ngài có thể ban phát hạnh phúc? Cho nên thay vì hạnh phúc, thì ngài chọn hướng ngược lại là không có thảm khổ,
SÓI NÂU
Nó không có quá khứ. Lịch sử của nó bắt đầu với Walt và Madge. Nó đến từ phía nam, nó rõ ràng chạy trốn, nhưng họ không biết gì về người chủ cũ. Bà Johnson, người hàng xóm gần nhất và người cung cấp sữa cho họ, tuyên bố rằng nó là chó Klondike. Anh của bà đào tìm những lằn vàng đông cứng ở xứ sở xa xôi đó, và như thế bà tự cho rằng mình có thẩm quyền trong vấn đề này.
PHỎNG VẤN ĐẶNG THƠ THƠ VỀ KHẢ THỂ
Một trong những điều có thể gọi là mâu thuẫn của truyện trong sách là diễn biến riêng của chúng thường mập mờ giữa thực và hư, mơ và tỉnh, nhưng những tư tưởng (kết luận) chung của tác giả lại có tính xác quyết (ví dụ: cái giá của một niềm tin tuyệt đối là sự phản bội tuyệt đối). Đây có phải là điều cố tình?

Bình Luận mới