Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Hồ Như

NÓI VỀ KHẢ THỂ CỦA ĐẶNG THƠ THƠ

4.03.2015

Từ điểm gặp gỡ nhất định có hình dáng là những chữ trong câu, tôi nhìn thấy những ngã rẽ tư tưởng khác mở ra, xuống những lối mòn trải dài đến như vô tận cùng với vô số những ngã rẽ khác. Như thế, tác phẩm vừa là cánh cửa sổ để người đọc nhìn vào một thế giới tâm hồn và suy tưởng khác, vừa gieo những hạt mầm lạ vào suy tưởng của người đọc.

THỰC VÀ ẢO

23.09.2014

Từ nhỏ, tôi đã nhận ra khoảng cách trong những lời nói, giọng nói nhã nhặn ấy, một khoảng cách thoạt tiên tôi muốn vượt qua mà không biết làm sao, rồi dần dà trở thành bức tường đôi khi là chỗ ẩn núp của tôi. Nhìn thẳng trước mặt, tôi hình dung bức tường ấy, những viên gạch nâu đỏ thoáng vết rêu mốc thời gian, hoặc những tảng đá nhiều hình dạng ghép vào nhau khéo léo. Nhìn bức tường ấy, và vâng dạ ầm ừ, chắc hẳn tôi sẽ qua được cuộc nói chuyện nhã nhặn của mẹ chứ?

Hồ Như: Tại sao tôi không thích Alice Munro

17.04.2014

Tại sao bà chọn những câu chuyện ảm đạm (và lối văn ảm đạm) như thế để viết, dĩ nhiên tôi không biết. Không thấy câu hỏi này trong những bài phỏng vấn và viết về bà (người ta thường bận rộn khen sự khôi hài của bà và những cái hay khác nhau của những câu chuyện của bà hơn.)

Đam mê

♦ Chuyển ngữ:
1.04.2014

Khi họ thành hôn, họ sẽ có nhà bên Hồ Sabot. Không gần cha mẹ cậu quá, không xa quá. Dĩ nhiên đấy chỉ là nhà mùa hè. Thời gian còn lại họ sẽ sống nơi nào cậu làm việc. Có thể bất cứ đâu – Peru, Iraq, Lãnh thổ Tây Bắc. Grace thích thú khi nghĩ đến di chuyển – nhiều hơn là thứ cậu nói đến, với niềm tự hào ghê gớm, là “nhà của chúng ta.” Cô không cảm thấy chuyện nào là thực, nhưng cô cũng không cảm thấy ý nghĩ giúp dượng cô, hoặc sống như người đan mây của thị trấn trong chính căn nhà nơi cô đã lớn lên, là thực bao giờ.

MẸ CON

6.02.2014

Hảo không thể tưởng tượng một ngày tết không có bình hoa lay-ơn ngoài phòng khách, và mùi hoa huệ lẫn với mùi nhang. Ngày tết đẫm mùi hoa huệ, trở nên yên ả, lười lĩnh, và Hảo thấy mình trong sự mâu thuẫn quen thuộc: thanh thản hơn và bối rối hơn.

Nơi đâu, bao giờ?

21.08.2013
image_thumb.png

Mình đã từng hứa hẹn viết thư cho nhau, phải không anh? Mình đã hứa đã thề rất nhiều thứ, nhưng chẳng giữ được một lời. Có phải anh sẽ nói thế, với một nụ cười lẫn lộn đâu đó trong giọng nói của anh, nụ cười rất riêng tư, không hề chia xẻ, cho dù lúc ấy anh đang ôm em rất chặt trong tay chăng nữa.

Bên ni bên nớ

1.05.2012
vietnamese-diaspora_thumb.jpg

Năm 1975, tôi 16 tuổi. Ngày miền Nam sụp đổ rơi đúng vào ngày sinh nhật của tôi. Trong góc tối của căn phòng ngủ, ba tôi ngồi như pho tượng, mắt nổi gân đỏ, uất ức và đau đớn. Mẹ tôi kéo nhẹ tay tôi, thì thầm bảo để cho ba tôi yên. Hai mẹ con lang thang ra đầu ngõ…

những hồi tưởng lang thang

6.01.2012
800pxMonarch_butterflies_in_Santa_Cruz11_thumb_thumb.jpg

Chỉ lâu lâu, khi tiếng súng săn vịt trời vọng lên đâu đó chung quanh, hay một cuộc tranh chấp nào đấy diễn ra trong bầy chim, vài con hạc, hay nhiều hơn thế, vụt bay lên, vẽ thành một đường cong lảo đảo, rồi dần dần thành một chữ v chao lượn.

ĐIỂM PHIM NHANH: NHỮNG CUỘC PHIÊU LƯU CỦA TINTIN

28.12.2011
adventuresoftintinmovieandcomicsstorytop_thumb_thumb.jpg

Về phần hoạt hình, Những Cuộc Phiêu Lưu của Tintin đã bước một bước khá dài về phần kỹ thuật. Khuôn mặt các nhân vật có thần hơn, không còn khiến người xem cảm thấy rờn rợn khi nhìn khuôn mặt rất giống người nhưng rõ ràng không phải là người.

bờ biển cô đơn

♦ Chuyển ngữ:
19.11.2011
lonely_thumb.jpg

Có bao giờ bạn thấy căn nhà cháy trong đêm, tàn lụi và tiêu tan ngoài đồng bằng? Chỉ một màu đen và ánh đèn xe của bạn cắt một vệt nhỏ vào đấy, như thể bạn đang ở giữa đại dương cũng không biết chừng. Trong bóng tối mênh mông, một vòng lửa lớn bằng móng tay, run rẩy.

tạm gọi là cầu hôn

17.11.2011
rafal-olbinski-the-marriage-of-figaro_thumb.jpg

Tôi quen Trung sáu, bảy năm trước, lúc tôi đang bế tắc trong một mối tình. Ngay từ buổi nói chuyện đầu tiên, tôi đã đoán mình sẽ có một kẻ ái mộ trên trời rơi xuống. Không hề biết Trung đã có gia đình, tôi thấy vui vui, là lạ khi anh làm thơ tặng, nghĩ thầm: lãng mạn kiểu cổ.

Trịnh Thanh Thủy: Tôi chọn con đường trung đạo

16.11.2011
trinhthanhthuy_thumb.jpg

Thơ mang đến tâm hồn tôi cảm giác ấm cúng vì nó cho tôi tỏ bày được những rung động thầm kín của mình. Sau, tôi bắt đầu viết nhiều hơn. Tôi bước vào diễn đàn Talawas hồi Talawas mới được thành lập không bao lâu, với những bài tranh luận và tiểu luận.

núi oằn lưng

♦ Chuyển ngữ:
9.11.2011

Họ không bao giờ nói về chuyện làm tình, để nó xảy ra, thoạt tiên chỉ trong lều ban đêm, rồi giữa ban ngày với mặt trời nóng chiếu xuống, và buổi tối trong ánh lửa sáng, nhanh, bạo, tiếng cười và khịt mũi, không thiếu tiếng động, nhưng không nói một chữ trời đánh nào ngoại trừ một lần…

Chính Bắc

♦ Chuyển ngữ:
27.05.2011

Một buổi sáng, khi cô gái rời hơi ấm của căn nhà băng, cô thấy, xa tít qua màu trắng, một hình dáng mới cô chưa thấy bao giờ, và nghe, đến trong không gian ngưng đọng, một tiếng động mới, tiếng sột soạt. Hình dáng có màu sậm, cao và không yên lặng.

Chuyện như mơ

19.05.2011

Khi chàng thò tay vào túi quần jean và nhận ra cái ví tiền không còn ở chỗ cũ, chàng còn đang lơ lửng trên mây. Đám mây từ không khí đặc quánh khói thuốc trong quán café, cộng hai ly café đậm, cộng rất nhiều điếu thuốc Lucky chàng hối hả hít vào trong nỗi mê hoặc tỏa ra từ giọng hát của nàng.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)