Bài thuộc thể loại: Điện Ảnh
babettes gæstebud – nghệ sĩ và thượng đế (điểm phim)
Hoá ra mọi thành công vang dội trên thế gian không hơn gì nếp sống bình lặng trong ngôi làng vắng vẻ. Và phải chăng, nói cho cùng, thượng đế và nghệ sĩ đã được cuộc đời tạo ra để loài người có cuộc sống hạnh phúc và đầy đặn hơn?
Nhân Mùa Bầu Cử, Xem Lại Phim Secret Ballot
Chuyện xảy ra vào ngày bầu cử. Toàn những vấn nạn linh tinh rắc rối quen thuộc nhưng dồn vào một ngày có ý nghĩa đặc biệt, từ đó Secret Ballot trộn lẫn hiện thực …
Bức tường
Bức tường Palestine dưới cái nhìn của Bitton cắt ngang cảnh quan, như vết sẹo ngoằn ngoèo, cô lập một nhóm dân bên này, giam cầm một nhóm dân khác bên kia (…) với mục đích bẻ gãy ý chí chống chọi của người bị chiếm đất bằng cách gián tiếp phá hủy môi trường sống của họ.
“Thế nào mới thật là một câu thơ?”
Bắt đầu từ câu hỏi: “Thế nào mới thật là một câu thơ?” do một ai đó trong nhóm chúng tôi nêu ra, khiến cả nhóm chợt bừng lên khí thế bàn về THƠ. Thư qua thư lại như chim én mùa xuân, dẫn tới cuốn phim The Kindergarten Teacher.
Phim ảnh & đời sống
Cá nhân tôi thành thực khen ngợi, ngưỡng mộ, thông cảm những thôi thúc thể hiện mình bất luận cách nào của họ, chúc họ luôn may mắn và thành công tuy từ đáy lòng, tôi vẫn nhớ mãi câu nói của Boileau thời đi học: “Cái gì biết rõ thì thể hiện rõ,” tạm dịch câu “Ce qui se concoit bien, s’énonce clairement.” Hiểu rõ, may ra chỉ hiểu chính mình.
CUỘC BIỂN DÂU, RƯỚI CHÚT RƯỢU HỒNG
Tinh thần Lã Sanh Môn này theo tôi khá lâu. Là một người viết trước 1975, sau 1975 trở thành một đạo diễn, một soạn giả và là một người đi dạy (ngoài ý muốn), tôi phải luôn chọn sự thật nào để khi tác phẩm ra đời không phản bội những độc giả, khán giả tin tưởng mình, vừa không bị kiểm duyệt cắt xén, vừa để làm nên một tác phẩm theo tiêu chí của tôi: nói giùm những người không nói được.
Mệnh Nước Nổi Trôi cùng Việt Film Fest 2019
Hằng năm, Viet Film Fest có Giải thưởng Grand-Jury-Trống Đồng cho Phim truyện hay nhất và Phim ngắn hay nhất, Nam diễn viên xuất sắc nhất và Nữ diễn viên xuất sắc nhất. Các khán giả được phát mẫu phiếu khi vào xem để có cơ hội bình chọn cho Giải thưởng do Khán giả Bình Chọn. Năm 2019 này, lần đầu tiên trong lịch sử của VFF, khán giả đồng lòng với Ban Giám Khảo nên phim Song Lang (Leon Le) đoạt cả hai giải Trống Đồng lẫn giải Khán giả Bình Chọn
Phim ‘Hai vị Giáo hoàng’: thông điệp cho thời đại phân hóa
chỉ dăm mười phút vào phim, tôi bị lôi cuốn lúc nào không hay, phần lớn bởi những câu đối thoại ngắn gọn, sắc bén, chuyên chở nhiều ý nghĩa, nghiêm chỉnh song cũng không thiếu hài hước giữa vị lãnh tụ Thiên Chúa giáo đương nhiệm, Đức Giáo hoàng Benedict, và người sẽ thay thế ông, Đức Hồng y Bergoglio và là ĐGH tương lai Francis.
Không những thế, phim còn chuyên chở một thông điệp đáng suy ngẫm trong một thời đại đầy phân hóa về chính trị, lòng người thiếu khoan dung, bất bình đẳng về kinh tế, trong bối cảnh khí hậu thay đổi đã và đang đe dọa hủy hoại môi sinh, như thời đại chúng ta đang sống.
Hai Ta Ngoài Thế Gian[1]: Điểm Phim Chiến Tranh Lạnh của Pawel Pawlikowski
Tình yêu của Wictor and Zula cũng làm ta nghĩ đến Truyện Kiều của Nguyễn Du. Như Thuý Kiều, Zula cũng trải qua 15 năm lận đận. Nhưng khái niệm trở về nhà trong Chiến Tranh Lạnh không có một đoạn kết hậu từ khía cạnh phong kiến như cảnh Thuý Kiều đoàn tụ với Kim Trọng và Thuý Vân.
Việt Film Fest 2018 phản ảnh đời sống đa dạng của người Việt khắp nơi
Đây là lần thứ tư tôi có dịp dự hội phim này. Lần này tôi nhận thấy trong khi buổi chiếu phim dành cho học sinh trung học từ các trường trong vùng không còn chỗ ngồi, nhiều người phải đứng, và các em phản ứng vui nhộn, hồn nhiên…
‘VietnAmerica’: Cuốn phim bao gồm 40 năm lịch sử người Việt tị nạn tại Mỹ từ ‘chân ướt chân ráo’ tới các thành tựu
Triều Giang Nancy Bùi, hội trưởng VAHF, cho biết trong một cuộc chuyện trò với tôi trước ngày phim ra mắt, “[Phim] đề cập tới những hoàn cảnh tị nạn khác nhau của nguời Việt Nam, gồm những người ra đi vào lúc miền Nam mất vào ngày 30 tháng 4 năm 1975, và những đợt tị nạn ra đi sau đó như các bộ nhân, thuyền nhân, tù nhân chính trị sau này qua chương trình HO.”
Vài nhận xét về Đại hội Điện ảnh Việt Film Fest 2015
Đây là lần thứ ba tôi có dịp tham dự Đại hội Điện ảnh Việt Nam Quốc tế do Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) gồm các bạn trẻ thuộc thế hệ từ …
Những ngày cuối cùng ở Việt Nam và phép lạ bị lãng quên
Đại sứ Martin vĩnh biệt nhiệm sở lúc 4:58 phút sáng ngày 30 tháng Tư, 1975. Ông Martin đã tự biến mình thành con tin, để Bạch Ốc không thể ngừng sớm cuộc di tản. Tuy nhiên, ông đã không thành công hoàn toàn; số người dân miền Nam kẹt lại trong khuôn viên Toà Đại Sứ khoảng trên dưới 400.
The Artist, Oscars và Cộng sản
Một người say mê nghệ thuật điện ảnh như “Lãnh tụ kính yêu” Kim Jong-il của Bắc Triều Tiên, nếu được sống thêm ít năm nữa, nếu có cơ hội được xem phim The Artist, biết đâu ông chả sớm tỉnh ngộ, đưa dân tộc ông từ tình trạng phim câm sang phim nói.
L’élegance du hérisson: Từ một cuốn sách đến cuốn phim
Như con khỉ của Trang Tử đã ăn hết phần chuối dành cho nó, ta còn chờ đợi gì trong cuộc sống: René Michel đã ngốn ngấu những quả chuối … của đời bà hơi vội vã nhưng hãy còn may mắn hơn chán vạn phần số khác.
ĐIỂM PHIM NHANH: NHỮNG CUỘC PHIÊU LƯU CỦA TINTIN
Về phần hoạt hình, Những Cuộc Phiêu Lưu của Tintin đã bước một bước khá dài về phần kỹ thuật. Khuôn mặt các nhân vật có thần hơn, không còn khiến người xem cảm thấy rờn rợn khi nhìn khuôn mặt rất giống người nhưng rõ ràng không phải là người.
Li Cunxin (李存信): người vũ công cuối cùng của Mao Trạch Đông
Ballet không chỉ dành riêng cho một chủng tộc nào, một sắc dân nào. Còn Li Cunxin cũng nhận ra rằng con đường nghệ thuật nào cũng cần có tự do …để anh nhảy múa trên sân khấu như những cánh chim bay lượn giữa bầu trời. với đạt được đỉnh cao của nó.
Hollywood, phụ nữ Á châu & phê bình
Phiến diện, châm biếm, tự hào về chủng tộc đặt không đúng chỗ, chia rẽ Đông-Tây, giận dữ, chỉ nhìn thấy cái xấu của Hollywood, bài viết của tác giả Jessica Hagedorn, tiếc thay, không có một quan điểm nào cho thật mới mẻ. Biết rồi, khổ lắm.
Phụ Nữ Á Châu Trong Phim Ảnh: Không hả hê, Không May Mắn[1]
Trong bộ máy Hollywood, phụ nữ Á châu chỉ là đối tượng của sự thèm muốn hay trò cười; chúng ta hiện diện để cung phụng tình dục, màu sắc và da thịt trong cái thế giới thật sự thuộc về đàn ông da trắng. Nó cũng tương tự như cái Toni Morrison gọi là “sự hiện diện [lấy lệ] của người Phi châu” trong văn chương.
Trần Anh Hùng và những chia sẻ xung quanh Rừng Na Uy
Tôi thấy điện ảnh Việt Nam hiện nay đã thoát ra khỏi cái “bụi bặm” của kiểu văn chương tuyên truyền mà hướng vào cuộc sống hiện đại. [Những người làm phim] đã biết sử dụng chất ngôn ngữ riêng biệt của điện ảnh để kể chuyện.
Chọn Thở hay Không Thở?
Hồi lâu lâu, có cô bạn kể xem một bộ phim mang tên Hơi thở (Breath) của Kim Ki-duk. Cô bảo xem chẳng hiểu gì. Nội dung chỉ như thế này: Một cô điêu khắc …
“Stranger than Fiction” – Một Bộ Phim Dành Cho Độc Giả
Là người viết, bạn có bao giờ từng tưởng tượng là những nhân vật bạn đã sáng tạo sẽ trở thành sự thật hay không? Những người thật sống trong đời thật, đi đứng nằm ngồi, yêu ghét thương giận, và đi làm những công việc bạn đã trao cho họ làm trong câu truyện của bạn hẳn hoi. Là người đọc, bạn có bao giờ tự thuật lại cho mình nghe sau khi đọc xong một câu truyện rất hay không?

Bình Luận mới