Trang chính » Biên Khảo, Điện Ảnh, Nghệ Thuật, Phỏng vấn, Tư Liệu Email bài này

Trần Anh Hùng và những chia sẻ xung quanh Rừng Na Uy

0 bình luận ♦ 7.01.2011

 

Lời giới thiệu của Galaxy Films: Theo lời mời của hãng phim Thiên Ngân (Galaxy Films), đạo diễn Trần Anh Hùng đã trở về Việt Nam một ngày trước buổi ra mắt phim Rừng Na Uy tại Hà Nội. Thời gian về Việt Nam không dài nhưng người đạo diễn trẻ nổi tiếng một thời với các tác phẩm điện ảnh đoạt giải liên hoan phim quốc tế đã dành phần nhiều thời gian cho báo chí. Những chia sẻ thẳng thắn của anh về tác phẩm mới nhất cũng như những dự định sắp tới của anh đã giúp công chúng phần nào hiểu được quá trình làm việc hết sức đầy khó khăn và sáng tạo của người đạo diễn.

 

 

tran-anh-hung-1 Đạo diễn Trần Anh Hùng (nguồn: vnexpress.net)

Trước khi làm Rừng Na Uy, bộ phim “Anh đến cùng cơn mưa” của anh không gây được tiếng vang như các tác phẩm rất nổi tiếng trước đó?

Khi làm phim Anh đến cùng cơn mưa, tôi gặp vấn đề với nhà sản xuất và đã phải ra tòa để đấu tranh đòi lại quyền lợi làm phim của mình. Nhà sản xuất không chuyên nghiệp nhưng lại có mối quan hệ rộng với Mỹ, mà trong bộ phim đó tôi cần diễn viên Mỹ. Tôi đã không nghĩ tới những phức tạp rắc rối khi làm phim với người không chuyên nghiệp như vậy. Nếu có cơ hội làm lại, tôi nghĩ bộ phim sẽ khác.  

Rừng Na Uy đem dự liên hoan phim Venice cũng không giành được giải thưởng nào, anh có nghĩ đó là sự tiếp nối của thất bại?

– Không, trước khi đến Venice tôi không đặt mục tiêu phải có giải thưởng. Liên hoan phim Venice là một sân chơi, có sự tham gia của nhiều đạo diễn tài năng trên thế giới. Tôi mang phim đến Venice với mục đích mang tác phẩm của mình chia sẻ với nhiều đạo diễn trên thế giới.

– Một tác phẩm điện ảnh, quan trọng là sự gặp gỡ của những tình cảm chung với khán giả (cảm xúc và cảm giác). Chính tác phẩm nhận ra mình, nhận ra người xem và mọi người gặp nhau qua tác phẩm. Mọi tác phẩm điện ảnh có ngôn ngữ riêng của nó, không hề thụ động. Quan trọng là anh có tìm được chìa khóa để lý giải những ngôn ngữ đó hay không?

Số lượng phim anh làm mới chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đâu là nguyên nhân của việc này?

Tôi gặp khó khăn trong việc tìm nguồn tài trợ, tìm nhà sản xuất phù hợp, đồng ý đầu tư cho kịch bản của mình. Đây cũng là vấn đề chung của các nhà đạo diễn. Nhiều đạo diễn nổi tiếng cũng không tìm được nguồn tài trợ làm phim như mong muốn.

Vậy trong quá trình chờ nhà sản xuất, anh làm gì?

Có thể tôi làm phim quảng cáo dù không thích. Nhưng tôi dừng ngay việc làm quảng cáo khi đã có tiền để làm phim.

Khó khăn nhất của việc chuyển thể tác phẩm văn học sang điện ảnh?

Khi chuyển thể tôi không phải chỉ chuyển tải một câu chuyện, một nội dung, cái khó là phải chuyển một cảm giác, chuyển những cái mà cuốn sách đã gợi ra cho tôi, hay những thứ được chôn sâu trong lòng tôi, nhờ cuốn sách mà nó hiện ra.

nowegian woodCảnh rừng tuyết trong phim Rừng Na uy (nguồn: Getty Images)

Người xem Rừng Na Uy có thể dễ dàng nhận thấy sự hài hòa, ăn khớp của âm nhạc, thậm chí có người cho rằng, âm nhạc đã kéo lại cho anh cái hồn của bộ phim, anh nghĩ sao về điều này?

Âm nhạc là ngôn ngữ, công cụ của điện ảnh. Âm nhạc hay sẽ chạm được vào đáy sâu trong bản ngã. Trong phim Rừng Na Uy, nhạc chỉ đến khi kết thúc một cảnh, chuyển qua cảnh khác. Tôi muốn cảnh, cách diễn của nhân vật mang lại cảm xúc trước cho khán giả, lúc đó âm nhạc đến như điểm tựa nâng đỡ cảm xúc lên. Nhạc cần có chiều sâu, sắc đẹp trong đen tối. Nhạc của Jonny Greenwood làm được điều này.

Một cảnh trong phim Rừng Na uy với Naoko (Rinko Kikuchi—trái); Watanabe (Kenichi Matsuyama—giữa ảnh); và Reiko (Kiko Mizuhara, đánh đàn) (nguồn: Getty Images)

Tình dục trong phim đôi khi người ta thấy thừa, đôi khi lại thấy anh tiết chế nó quá?

Tình dục trong phim ăn khớp chặt chẽ với nội dung của cuốn tiểu thuyết. Trong truyện của Murakami, thậm chí có quá nhiều cảnh làm tình của nhân vật với rất nhiều người: già có, trẻ có, thậm chí nữ với nữ. Tôi chỉ chuyển tải một phần của cuốn tiểu thuyết.

Naoko có những vấn đề về tâm sinh lý khiến cô không thể làm tình được, điều này đưa tới hành động bồng bột là cái chết. Watanabe là người bạn, người yêu, người tình có quãng thời gian gắn bó với Naoko nhưng không thể giúp cô thoát khỏi những nỗi ám ảnh. Watanabe cảm thấy có tội với Naoko. Việc Watanabe làm tình với Reiko không chỉ trả lại cho Reiko khả năng trở lại làm con người với những khao khát rất nhân tính sau 7 năm. Việc quan hệ với Reiko cũng là cách Watanabe thoát ra khỏi sự ám ảnh khôn nguôi của cái chết. Đây là hành động cứu vớt hai con người. Watanabe bước qua nỗi dằn vặt không thể giúp Naoko thóat khỏi nỗi ám ảnh. Trong phim của tôi, cảnh sau khi Reiko và Watanabe làm tình có 3 người: Reiko, Watanabe, Naoko ở giữa khu rừng. Cảnh này không mang nội dung thông tin gì đặc biệt nhưng mang nội dung thông điệp: đó là sự trở lại với cuộc sống để Watanabe bắt đầu hành trình đời sống mới: thổ lộ với Midori: anh yêu em. Đó như là một sự làm lành với cuộc sống.

naoko and watanabeWatanabe (Kenichi Matsuyama) và Naoko (Rinko Kikuchi) (nguồn: Getty Images)

Kinh phí làm Rừng Na Uy là bao nhiêu?

Tôi không biết con số chính xác của bộ phim Rừng Na Uy. Chỉ biết nó đắt gấp 5 lần so với các bộ phim bình thường tại Nhật Bản. Phim vẫn được trình chiếu ở 50 quốc gia, vùng lãnh thổ đến tận tháng 5, tháng 6 năm sau. Nhưng tôi hy vọng tháng 1 sẽ kết thúc việc tôi tham gia các buổi ra mắt phim tại các nước để bắt đầu các dự án của mình.

Anh nghĩ sao về điện ảnh Việt Nam hiện nay, đặc biệt là các đạo diễn trẻ, Phan Đăng Di chẳng hạn?

– Tôi thấy điện ảnh Việt Nam hiện nay đã thoát ra khỏi cái “bụi bặm” của kiểu văn chương cổ động mà hướng vào cuộc sống hiện đại. Họ đã biết sử dụng chất ngôn ngữ riêng biệt của điện ảnh để kể chuyện. Nếu các đạo diễn đi được theo con đường này, nền điện ảnh Việt Nam sẽ tạo được nhiều cái mới, nói ra được nhiều cảm xúc riêng biệt của điện ảnh.

– Tôi đã xem phim của Di. Phim rất sâu sắc. Phim của Di mang tính hiện đại rõ ràng, có gì đó rất đăm chiêu.

– Nhiều bạn trẻ làm phim tốt chỉ với ít tiền, tôi thấy rất phục các bạn ấy. Tôi cũng mong các bạn trẻ có thể dễ dàng tìm kiếm được nhà đầu tư để làm các bộ phim có giá trị.

Sau Rừng Na Uy, anh đã có dự án nào mới? Anh có thể chia sẻ đôi chút về dự án phim của mình trong tương lai?

– Tôi đang dự định một vài dự án nào đó nhưng cũng chưa biết chia sẻ gì cho các bạn. Tôi chỉ có thể nói khi tôi bắt đầu. Hiện tại, các dự án đó chỉ mờ mờ trong đầu tôi. Có thể tôi thực hiện bằng máy quay iphone mà hai con của tôi có thể là nhà quay phim chẳng hạn. Ví dụ thế.

– Tôi cũng có ý làm phim ở Việt Nam. Tôi không có ý nói về Việt Nam mà chính Việt Nam đã tạo ý, tạo cảm xúc cho tôi. Vì thế, tôi muốn làm gì đó, nghĩ ra một câu chuyện, một nội dung để mà đưa tới cho người xem cảm xúc của tôi về Việt Nam. Đó là điều quan trọng khi làm phim.

Cảm ơn anh đã chia sẻ!

bài đã đăng của Galaxy Films


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)