Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Đặng Đình Túy

Người bán sách ở thủ đô Kabul

6.06.2012
kabul-bkslr_thumb.jpg

Sultan (Shah Rais ngoài đời thật) là người có học, nhưng cách xử sự của ông chẳng khác kẻ thất học là mấy. Trước nhất các đứa con ông không được đi học tới nơi tớí chốn. Sultan coi việc doanh thương của tiệm sách như mục đích của đời ông, do đó rất khắc nghiệt với nhân viên khi họ làm ông bị tổn hại ở phần thương mại.

Kiếp Chó

15.05.2012
Bui-Ngoc-Tan_dau-tay_thumb.jpg

Bùi Ngọc Tấn viết chuyện tù rất sống. “Người Chăn Kiến” là câu chuyện của ông giám đốc xí nghiệp chẳng may bị tù oan và còn là nạn nhân bị các tay anh chị trong tù tuyển chọn làm “nữ thần tự do,” phải ở truồng trùng trục, tay giữ một vật tượng trưng cây đuốc và đứng bất động trên cao ….

Hiện tượng Katherine Pancol

25.04.2012
Katherine-Pancol-Un-homme-distance_thumb.jpg

Có những tác phẩm ngay lần ra mắt đầu tiên đã được tập thể văn giới chấp nhận không hề cò kè và những tác phẩm khác, trái lại, được quần chúng đón tiếp niềm nở nhưng lại bị phe cầm bút dửng dưng, [xếp vào thành phần “sách sến.”] Trường hợp Pancol là một.

Một phong cách viết: La Délicatesse của David Foenkinos

27.03.2012
La-delicatesse_thumb.jpg

Hồn-nhiên-như- trẻ-con có cái tế nhị của nó. [Sự hồn nhiên này] đụng đến những vấn nạn quan trọng nhưng với vẻ ngây thơ không ần ý. “Tôi muốn hỏi tại sao cô hôn tôi?” Nàng chẳng biết trả lời sao.

L’élegance du hérisson: Từ một cuốn sách đến cuốn phim

24.01.2012
le-herisson-the-hedgehog-movie-poster_thumb.jpg

Như con khỉ của Trang Tử đã ăn hết phần chuối dành cho nó, ta còn chờ đợi gì trong cuộc sống: René Michel đã ngốn ngấu những quả chuối … của đời bà hơi vội vã nhưng hãy còn may mắn hơn chán vạn phần số khác.

L’Art francais de la Guerre: Cuốn sách được trao giải văn chương Goncourt 2011

9.12.2011
alexis-jenni_thumb.jpg

Nhân vật chính là Salagnon sang Đông Dương đánh trận, rồi sau đó thì đến Algérie. Xuyên qua ba cuộc chiến, anh đại úy có cầm súng có bắn súng nhưng hêt sức miễn cưỡng, nhằm tự vệ nhiều hơn.

Sáng Tạo là Tất Cả: Đọc The Humbling của Philip Roth

2.11.2011
PRcover_thumb_thumb.jpg

Ở tuổi bảy mươi bảy, nếu còn chút dương lực, [Philip Roth] cũng không còn coi tình dục là quan trọng. Chỉ còn có tình yêu. Và không chỉ là tình yêu nam nữ. Có niềm say mê lớn hơn nhiều : sáng tạo…. Bao giờ ta còn gây ngạc nhiên và gây tức tối cho đối thủ trước mặt là ta còn …sống được.

Người đàn bà ngoại tình

29.12.2010

Buồn cười nhỉ. Có khi mình tưởng rằng mình cần người ấy để nói nhiều chuyện, “trút hết tâm sự” như kiểu mọi người thường diễn tả mà té ra chẳng có chi để nói cả. Cái mà mình cho là nhiều chuyện là điều có thật đấy, nếu mình nói với mình; nhưng nếu phải nói với ai khác, dù người ấy mình cho là thân nhất, hiểu mình nhất nhưng rốt cuộc, nghĩ kỹ thì hắn chẳng hiểu gì về mình.

Quỳnh Dao vũ khúc

3.12.2010

Dù sao đi nữa vẫn cứ xin nêu thắc mắc: người ta sẽ làm gì sau khi, nếu không có điếu thuốc? Xin đừng la ó khi tôi nêu một thắc mắc chính đáng như vậy. Đầu óc ta có khi lang thang nhiều nơi mà rốt cuộc vẫn thường quay về chỗ cũ, một nơi mà hầu như tất tần tật nhân loại đều vẫn hay tìm về. Nhưng tìm về để lại ra đi. Rồi cũng có khi dung dằng nửa ở nửa về…

Lượng trời hụt hẫng

3.08.2010

Thay quần áo, anh rót cho mình cốc rượu, đến ngồi ở sofa, quen tay bấm nút ti vi. Màn ảnh mở ra với đoạn phim feuilleton có khuôn mặt người nữ tài tử anh thích. Người đàn bà trên khung ảnh chẳng có chút gì dính dáng với Michèle từ vóc dáng đến nhan sắc, ngoại trừ họ cùng là đàn bà với nhau và chỉ vì vậy thôi mà trí óc anh lại quay lại với Michèle.

đọc Milan Kundera

27.04.2010

Một cuốn truyện cho dù dựa lên những sự kiện… về nước Tiệp khắc của những năm đầu mở vòng tay đón chào chủ nghĩa cộng sản, vẫn không thể được xem như một báo cáo chính trị; điều mà Kundera hy vọng khi cuốn sách đến tay người đọc là nó phải được đọc trong tinh thần văn chương…

Tam thập dư niên hậu

6.04.2010

Thì ra đấy là tay biện thuyết khét tiếng chốn Tràng an mà một lời phán xét có thể giúp cho nghệ nhân trong bước đầu chỉ phút chốc đã chễm chệ tót lên ngôi cao của giới tài tử hoặc cũng chỉ phút chốc thôi, bị dìm sâu xuống đáy vực của lãng quên dù tài năng đã từng được người đời biết tới.

Hội chợ sách Paris

31.03.2010

Nhưng một nền văn hóa phát triển tùy thuộc rất nhiều vào thể chế chính trị …. Nhà chính trị lo việc nước, mà văn học cũng là việc nước, người ta không thể nhắm mắt làm ngơ huống chi là tìm cách ngăn chận sự tự do của nghệ sĩ.

Về một cái tin văn học

23.03.2010

Ông khách còn một lý do khác để mừng cho người đồng bào: viết bằng ngoại ngữ là một lựa chọn hết sẩy …. Nhà văn An nam khổ như chó, câu thơ Nguyễn Vỹ từ bấy đến nay vẫn còn nguyên giá trị. Mà đấy là viết văn trên quê hương chứ còn cầm bút, viết chữ Việt, ở hải ngoại thì còn tệ hơn. Chỉ là chuyện ăn cơm nhà vác ngà voi thôi.

Hư ảo. Chàng

18.03.2010

Một đêm ngủ bình thường của một người bình thường ở hạng tuổi cô là tám tiếng; vậy mà có khi ta nằm mơ thấy câu chuyện kéo dài tuồng như hàng tháng hàng năm; rồi cũng ngược lại, có giấc mơ kéo hết đêm dài (lúc thức dậy thì giấc mơ mới chịu chấm dứt) mà chỉ quẩn quanh một sự việc gì đó chỉ có thể xảy ra trong vài phút.

Không có chỗ cho Camus trong điện Panthéon

8.03.2010

Camus lại trở nên nguy hiểm cho Sarkozy …, Camus đã nhắc quần chúng Pháp nhớ rằng mối liên hệ của Sarkozy với văn chương, tóm lại, là một tai họa! Ở các quốc gia khác, người ta không đòi hỏi các chính trị gia phải đọc sách nhiều hay giỏi văn chương, nhưng nước Pháp mãi cho tới gần đây, vẫn là trường hợp ngoại lệ.

Những vật dụng bị bỏ quên

17.02.2010

Chúng ta không muốn sống kiểu thời tiền sử. Chúng ta không chịu đội vò nước trên đầu, lội ba bốn cây số ra suối, cọ xát hai thanh gỗ hàng giờ để có lửa, nấp trong bụi cả ngày chờ đâm chết con thỏ làm thức ǎn… Có lẽ đó là định mệnh con người: chúng ta phát minh ra chiếc máy vi tính và bây giờ chúng ta lệ thuộc hoàn toàn vào nó.

Ba chuyện tình

25.01.2010

Bỗng nhiên tôi tự hỏi: tôi đang có hạnh phúc chǎng? Hạnh phúc khi chảy được nước mǎ́t (nước mǎ́t rơi xuống là mọi nặng nhọc vơi đi) vì cùng hỏi như Trịnh Công Sơn “có đường phố nào vui cho ta qua một ngày (một ngày hay một phút một giây cũng được, trong hoan lạc người ta không biết nó ngǎ́n hay dài, phút chốc cũng là thiên thu) có sợi tóc nào bay trong trí nhớ nhỏ nhoi”

Mùi hương đàn bà

8.12.2009

Thật ra giới khoa học đã biết điều ấy từ khuya rồi. Ngày bức tường ngăn đôi nước Đức bị phá sập, người ta phát giác trong những kho chứa ở Berlin và Leipzig hàng ngàn mẫu mồ hôi được cất giữ như những hồ sơ của sở phán gián nước Cộng Hòa Dân Chủ Đức.

Đi dạo với con chó

1.12.2009

Sau đó họ không chọn được cuốn sách nào, bố con đành từ giã cô hàng. Con chó vừa đi mà vẫn quay nhìn đàng sau. Ông giục nó và mắng: “Này con gái, có đi nhanh lên không? Bố mày không lưu luyến thì thôi chứ sao lại là mày được?”

Nếu Đời Không Có Em

24.11.2009

Ta tự hỏi : sau hồi trốn nhà ra đi và gặp Tương Như, họ còn làm gì nữa ? Sinh con đẻ cái ư? Chao, buồn chết. Sao họ không lên mây ? Có ai nhìn thấy họ không, một chiếu có ráng vàng và mây ngũ sắc, chim phượng và chim hoàng chắp cánh bay cao, cao mãi…

Đặng Đình Túy: Đường Ta Đi

1.11.2009

Đường Ta Đi tiểu thuyết Đặng Đình Túy
Giải thưởng văn học năm 2004 của hội Y Sĩ Việt Nam …

Từ Cõi An Nhiên

29.10.2009

Một điều quan trọng khác cũng nên nhấn mạnh để đánh tan những hiểu biết sai lầm: chúng ta tưởng rǎ̀ng những kẻ sống trên này là được chọn lựa nhờ lối xử sự tốt đẹp đối với đồng loại và việc lên đến đây như là phần thưởng họ nhận được của đấng quyền nǎng. Không, tạo hóa không xây dựng thế gian trên cǎn bản luân lý mà trên cǎn bản hợp lý…

Những ý nghĩ rời

17.10.2009

Nặn óc nặn hồn chỉ để ra mắt trong có hai mươi bốn tiếng thôi ư? Đừng tưởng, rồi cả cuốn sách nữa trước sau gì rồi cũng lên mạng thôi. Nhưng như vậy chẳng còn hơn là khum lưng in ấn rồi mang ra phát không sao? Có khi còn tốn cả tiền tem nữa, để biếu người xa.

Vê thǎm bạn

7.10.2009

-Ngồi yên coi. Để cho tôi nhìn ông kỹ một chút xem có đổi khác gì không (nheo nheo mǎ́t ngǎ́m, vẻ cười cợt thân mật) cũng không thay đổi gì nhiều.. có hơi gầy …

Nhân đọc “Nửa Mặt Trời Vàng”…[1]

22.09.2009

Tấn thảm kịch xảy ra ở Nigeria là thảm kịch chung cho những quốc gia nhược tiểu nhiều năm chịu ách đô hộ của ngoại bang ở vùng Phi châu mà cũng có thể là ở bất cứ nơi nào trên quả địa cầu. Một nước giàu nhờ tài nguyên thiên nhiên lại lạc hậu đau yếu vẫn là miếng mồi ngon cho chủ nghĩa thực dân…

Sĩ khí

9.09.2009

Thấy cứ phải nằm mà trong trí thì rối rắm, tim đập một cách khác thường, tay chân thì mỏi rã, còn lưng đẫm mồ hôi, Đạo không chịu nổi nữa nên vụt ngồi lên, đưa hai tay vuốt tóc rồi lần ra bóp hai thái dương, lắc đầu luôn mấy cái cho tỉnh.

Nghiêng tai kỳ diệu

29.08.2009

Rằng nghe nổi tiếng cầm đài/ Nước non luống những lắng tai Chung Kỳ… Không đạt đến trình độ Chung Tử Kỳ nhưng lẽ ra chúng ta phải ráng chuẩn bị đón nhận những trao gửi của kẻ sáng tạo được chút nào hay chút nấy. Kim Trọng trước khi gạ người đẹp đàn cho nghe chắc cũng sửa soạn trà nước hương trầm. Không khí như vậy ắt tiếng đàn sẽ réo rắt nỉ non thêm. Mọi thái độ ngược lại sẽ chẳng giúp gì cho lỗ tai trâu của chúng ta.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)