Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Da Màu và Bạn

lan man văn nghệ: dài tay em mấy

6.04.2011
DiemXua_thumb.jpg

Đối với người viết,sự nghiệp âm nhạc của Trịnh Công Sơn ví như con người có hai chân. Một chân là nhạc tình còn chân kia là nhạc quê hương chiến tranh, còn được gọi là nhạc phản chiến. Nếu thiếu đi một chân sẽ không thể đi xa. Nếu không có nhạc quê hương chiến tranh, TCS chỉ tầm cỡ như Lê Uyên Phương, Ngô Thụy Miên, Vũ Thành An… Nhưng nếu không có nhạc tình thì khi chiến tranh chấm dứt, người ta sẽ quên TCS dễ dàng.

Cao như Thái Sơn

23.03.2011
Jp3-2011_thumb.jpg

Câu chuyện em bé đói, lạnh nhường phần ăn của mình cho người khác tạo cơn địa chấn trong tôi. Câu chuyện như ngọn đèn rực sáng vào bóng đêm vị kỷ trong lòng tôi …. như một gáo nước lạnh xối vào làm bừng tỉnh lối sống ích kỷ hiện hữu nơi tôi.

Nhớ đứng chờ ta ở cõi siêu*

15.03.2011
PCT-raubac_thumb.jpg

Ở Phạm Công Thiện dường như điều đơn giản nhất cũng trở nên rối rắm, khó hiểu. Thí dụ như định nghĩa về thiên tài, về ranh giới mong manh giữa thiên tài và cuồng sĩ.

Mấy Tưởng Khúc với/về Phạm Công Thiện

14.03.2011
Bia-sach-DCHMD_PCT_thumb.jpg

Dù viết lách ở lãnh vực nào … Phạm Công Thiện vẫn nổi bật và đẹp nhất như một nhà thơ trọn nghĩa. Ðây là một người Việt Nam đã từng ăn nằm với chữ nghĩa một cách hết sức chung thủy.

Trịnh Công Sơn và những ngày Văn Khoa

9.03.2011
Son-Ca-7-album-cover_thumb.jpg

Ca ngợi cái chết của phi công Phạm Phú Quốc, Phạm Duy nói: Ðặt tên cho anh anh là Quốc/Ðặt tên cho anh anh là nước/Ðặt tên cho người đặt tình yêu nước vào nôi. Viết cho một phi công khác tử trận, TCS không … ca ngợi anh hùng, chỉ nói đến một kiếp người: Anh nằm xuống sau một lần đã đến đây/Đã vui chơi trong cuộc đời này/Đã bay cao trong vòm trời này.

Vỗ Cánh Chim Bay

7.03.2011
vocanhchimbaynguyenducquang_thumb.jpg

Khi viết lại, gõ lại những lời nhạc của ông, tôi viết theo trí nhớ, gõ theo tiếng hát vang vang trong trí …. Nỗi xao xuyến bồi hồi một thuở tràn trề sức sống, lý tưởng đầy ắp muốn ôm ghì quả đất muốn níu cả mặt trời, tưởng tượng mình có thể dời sông lấp biển ….

tác phẩm làm khổ tác giả

23.02.2011
ldv_photo_thumb.jpg

Không chừng trong gia phả, bên dưới tên tôi đã có thêm câu “người đem nhục nhã đến cho dòng họ bằng… thơ.” Tôi tự an ủi rằng bác cố tôi – tác giả Thụy An của phong trào Nhân Văn Giai Phẩm – lúc ấy cũng không được lòng gia đình…

T(uy)ết trắng

3.02.2011
bonhoathang4_thumb.jpg

Mùi lạnh xứ tuyết hăng, nồng và kích thích. Tôi thở phì phà hụt hơi, người tê điếng. Tuyết thân mật mắc trên tóc, vướng vào áo, bám vào giày. Tôi thỏa thuê vọc tuyết, sờ tuyết và cả… nếm tuyết…. Đi trong tuyết, tôi nghĩ đến mưa quê nhà tháng bảy. Mưa hùng hổ, tuyết dịu dàng…. Mưa ồn ào, tuyết lặng lẽ. Mưa trôi đi, tuyết đọng lại.

GỬI CHO CÕI IM LẶNG – ký gửi Nguyễn Tôn Nhan

2.02.2011

Tịch mịch rền điếc tai. Điếc hết thần hồn. Tôi thấy thi sĩ quàng vai những bóng mây điên. Bay và bay. Bay điên. Bay điên.
Tôi biết ơn Nhan nhiều lắm! Chữ của thơ là những lóng xương mây. Những lóng xương mây ngu ngơ tội nghiệp.

Hoàng Ngọc Hiến: một nhà Marxist “phải đạo”

28.01.2011

Ông Phạm Xuân Nguyên mô tả ông Hoàng Ngọc Hiến là một người “không ra khỏi một khuôn mẫu ông được đào tạo”, “không tách khỏi truyền thống chủ nghĩa Marxist trong tư duy”. Mô tả vậy là rất chính xác.

Về bản dịch Tôi Không Có Kẻ Thù của Lưu Hiểu Ba

3.01.2011

Ông Lưu Hiểu Ba phát biểu bằng chữ Hán, khi được dịch sang tiếng Anh, có những chỗ khác nhau giữa các bản dịch. Thiếu thông hiểu về bản gốc, không thể căn cứ vào một bản dịch để đoan chắc bản này chính xác với điều tác giả muốn nói.

Ngổn Ngang Xếp Lại

15.12.2010
AuTimshouse_thumb.jpg

Dọn góc tủ nào cũng có kỷ niệm, mỗi năm mỗi gom bao nhiêu thứ đem cho mà rồi vẫn còn bao nhiêu thứ khác ngổn ngang, chiếc áo ngày rời Việt Nam, chiếc áo đan cho con cho chồng, chiếc quần tây mình may lấy, kỷ niệm những khoảng trời lá bay, kỷ niệm những hàng cây bám cứng trong từng góc tủ ….

Như lục bình trôi

18.10.2010
xomchamchdoc_thumb.jpg

Âm thanh không phải nhan sắc mà vẫn làm lòng người nao nao mấy phần trăm. Những khóm lục bình cọ vào be rào rạo tưởng đâu lưng cá sấu cọ vào nghe giật mình. Đâu đâu cũng thấy lục bình tụ thành bè, rậm rịt bám vào nhau.

Từ tấm hình một đứa bé nghèo đói và lạnh…

7.10.2010

Lúc tôi đi ngang cầu Nhật Lệ thì nước đã dâng cao lên báo động III, cả một con đường dài nhìn hai bên nước và nước. Những tàu lớn neo giữa dòng nước cuồn cuộn để vớt gỗ, củi rừng… Dường như mặc con người đang lo lắng trước thiên tai, cờ đỏ sao vàng, biểu ngữ, băng rôn treo khắp nơi vẫn cứ đong đưa cợt nhả. Cái đại lễ rầm rộ cách đó không xa chẳng ăn nhập vào đâu với cảnh này.

Đọc bài “Nhớ Hoàng hoa tửu” của Huỳnh Ngọc Chiến: Văn chương làm dáng

29.09.2010

Mấy mươi năm gần đây, cái hợp chất gồm triết đông + thiền + thơ cổ + rượu vẫn thường tạo nên những bài văn ra vẻ rất cuồng-sĩ-giang-hồ-thoát-tục mà thực chất chỉ nghe rất kêu, rất màu mè, còn nội dung là một đám hỏa mù hổ lốn, rỗng rinh.

Khái Niệm Critical Thinking Nhân Đọc Bài Viết của Nguyễn Hữu Liêm

12.09.2010

Tôi tự vấn là thầy và trò sẽ critique cái gì đây trong một không gian học thuật có sợi chỉ đỏ xuyên suốt, có một học thuyết đỉnh cao dẫn dắt tư duy? Hay là chúng tôi sẽ critique cái gì đấy trừ cái ấy ra?

Thảo Trường – nhân chứng cuối cùng

6.09.2010

Dù mang bạo bệnh, ông ra đi thanh thản sau giấc nghỉ trưa, thỏa lòng khi viết xong tác phẩm để đời làm tròn thiên chức của ngòi bút, và điều mong mỏi nhất là ông luôn luôn muốn “quên”, thì nay nằm trong quan tài đóng kín, Thảo Trường đã quên.

Dương Tường

4.08.2010

Vẫn còn, trên đất nước ta, những mảnh đời rách nát, rút máu nuôi mồm theo nghĩa đen, thậm chí có cả những làng bán máu. Nhưng khi nghệ sĩ, người nuôi khí của một dân tộc phải sống còn theo kiểu này, nỗi đau khủng khiếp kiểu khác, thành nỗi thẹn. Cho ai ngày ấy? Cho ai bây giờ?

Chữ nặng

23.07.2010

Bùi Ngọc Tấn không hì hục với kĩ thuật, vật vã với trào lưu. Với một số tác giả, việc đặt được thêm một bước trên tiến trình hiện đại hóa văn chương là toàn bộ ý nghĩa của sáng tác khiến bạn đọc vui mừng. Với Bùi Ngọc Tấn, ý nghĩa của sự trở lại với chữ là nghĩa đời.
Nặng lắm. Bởi vì ông là nghệ sĩ, là người chịu cái kiếp phải bấm chân xuống đáy đời này mà bước.

Tui Coi Đá Banh

9.07.2010

Mà tại sao cái môn đá banh hấp dẫn nhiều người như vậy? Người ta dùng vô số mỹ từ nào là vũ điệu trên sân cỏ, môn thể thao vua… để chỉ việc đá banh, rồi ác liệt hơn là gán cho nó thành… tôn giáo luôn! Thôi thì ngoa ngôn đại ngữ cho cái môn đầy hỉ nộ ái ố đó cũng vui vui. Tui cho rằng có nhiều nguyên nhân làm cho nó hấp dẫn.

Bốn năm sau – Phần III

9.07.2010

Cậu cháu tuần trước đưa tôi về Hưng Yên khẳng định điều tôi từng nghe qua mấy ông bạn nhà báo, rằng tiền cắt xén từ các dự án lên tới 70%. Mà đó là tiền nhà nước đi vay. Ai đó ngồi lo thế hệ sau còng lưng trả nợ, chứ cậu ta thì không: Nước nào chẳng phải đóng thuế…

Bốn năm sau – Phần II

8.07.2010

Qua tòa nhà của tổng công ti dầu khí, thấy tấm biển đồng sáng choang: Chứng nhận công trình kiến trúc tiêu biểu cho thời kì đổi mới. Mẹ kiếp, kiến trúc gì mà không tính tới quần thể, xây ngôi nhà to vật vưỡng thế này ngay sát hồ, khác gì lấy ngà voi lắp hàm người. Gửi tấm ảnh này qua Pháp cho một kiến trúc sư kì cựu, ông cũng kêu trời.

7.07.2010

Sân bay Nội Bài. Nóng. Nhưng thoáng đãng. Nhân viên không cười. Nhưng cái nhìn hình như không căng thẳng như nhiều lần gặp trước. Đã chuẩn bị tinh thần cho thằng con trai lần đầu đến Việt Nam về một cuộc chờ đợi làm thủ tục nhập cảnh vừa lâu vừa lắm nỗi bực mình, lần trở về này là một bất ngờ. Nhất là khi cúm lợn đang làm cho thế giới này điên đảo.

Một nén hương cho ba

1.07.2010

Ngày ba mất, tôi nghĩ rằng không cần phải cầu cho linh hồn ba siêu thoát, dù mẹ đã làm tất cả những gì có thể. Bởi lẽ, thật đơn giản, ba đã siêu thoát ngay khi còn sống. Ba, người không vẩn đục bao giờ. Thầy Lê Thái Phong, bạn ba và thầy tôi, đã nói như vậy. Ba có thể âu lo, đau đớn, dằng xé, cay đắng, tức giận, sợ hãi nữa, nhưng không vẩn đục.

­Undo My Love: Trả lại lời thề!

29.06.2010

Trong tình yêu nam nữ, nếu như có lệnh undo thì xưa nay đã không có biết bao nhiêu giọt nước mắt đã nhỏ xuống, ngậm ngùi và cay đắng. Trong tiếng Anh có một câu mà ý nghĩa rất khó dịch chính xác sang tiếng Việt, đó là “Undo my love”. Undo cuộc tình tôi! Đại khái theo nghĩa đen, ta có thể tạm hiểu “Undo my love” là…

Nghệ thuật vị gì?

25.05.2010

Nhưng, trong những thời điểm lịch sử nhất định, như thế kỉ tàn bạo vừa qua, nghệ sĩ không thể vì ý thức về nghệ thuật như thế mà quên đi số phận con người. Nghệ thuật không thể nhân danh chính nó mà khoan thứ cho cường bạo áp chế lên con người, càng không thể biến mình thành tiếng hát ca cường bạo.

Trả lời ông Phêrô Bùi

19.05.2010

Vì bài đăng trên Tiền Vệ ám chỉ đường lối làm việc của Ban Biên Tập Da Màu, chúng tôi cảm thấy cần lên tiếng về câu nói “bóng gió” của người ký tên là Phêrô Bùi: “This article should have been sent to damau.org; in fact we did send it there, but the editors, who are perhaps too busy, did not respond to stuff like this . . .”

Khẩu vị về tự do sáng tạo

19.05.2010

Nhưng bản thân sự có mặt / không (thể) có mặt của họ trong đời sống nghệ thuật đương đại thì với tôi thật nhiều ý nghĩa. Nghệ thuật là tự do tuyệt đối và đẹp đẽ. Xã hội đáng sống là xã hội chấp nhận được thứ tự do đặc biệt ấy.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)