Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Đỗ Xuân Tê

Viết vội nhân ra mắt KHẢ THỂ của Đặng Thơ Thơ

17.02.2015

Khiêm tốn vì tuổi tác và tuổi nghề, không vì vậy mà cô ngại trao đổi các suy nghĩ, các hoài bão, các ước mơ của mình trước một cử tọa đa phần là bậc cha chú. Tôi được gặp cô vài lần nhưng lần này mới thấy con người thật của ĐTT, không khó khăn khép kín như người ta tưởng…

Nhớ Sơn Nam, ông già Hương Rừng Cà Mâu

14.01.2015
clip_image004_thumb.jpg

Thôi cũng được miễn là mảnh đất của đồng bằng sông Cửu, ông già Nam bộ có chỗ nghỉ chân dưới tàn cây ăn trái, có phù điêu chân dung, có tiếng chim quyên, có dòng sông nhỏ, bỏ lại quãng đời đi hoang cơm hàng cháo chợ, bỏ lại thế thái nhân tình của một thời xã hội nhiễu nhương.

Trần Hoài Thư – người lính & nỗi buồn chiến tranh- nhân đọc lại “Truyện từ Bách khoa”

17.12.2014

Môt số truyện ngắn của THT cũng nằm trong trường hợp này, tôi hiểu và không lấy làm lạ ngay trong truyện ngắn đầu tay của anh đăng trên BK ‘đã bị kiểm duyệt bỏ trắng nhiều đoạn’ ngoài ý muốn của tác giả và chủ biên tòa soạn. Nhưng sự thật vẫn là sự thật, các nhà văn nhà báo họ có một giác quan thứ sáu rất bén nhạy, họ biết chỗ nào sẽ bị cắt và họ vẫn né tránh được lưỡi hái làm hại chữ nghĩa

Văn chương Võ Phiến với Góc nhìn nghịch tử

6.10.2014

Sáu mươi năm sau người ta lại nhắc đến cái hồn ma của chính sách Cải Cách Ruộng Đất ở miền Bắc, một vết nhơ không rửa nổi của nhà cầm quyền cộng sản trở thành vết hằn trong tâm trí tuổi thơ của chúng tôi.

Nếu như đừng có tháng tư

10.09.2014

Lòng vòng câu chuyện như vậy mới chỉ là hồi phụ, kịch bản hồi sau mới là chỗ muốn bàn. Cô vợ kể sự thật, lúc này chẳng cần thanh minh cầu xin tha thứ những chuyện đã qua, cô thẳng thắn học lại việc thằng nhỏ vừa khóc và xin Phan Anh suy nghĩ như một tối hậu thư, ‘nếu anh còn thương em, thương con, thì cho em được nối lại tình xưa

Đọc tập thơ tình của Đặng Kim Côn

14.11.2013
DKC-LaNhungSom_thumb.jpg

Đặng Kim Côn đã sinh ra và lớn lên tại vùng đất này, bảo sao anh không thừa hưởng những nét đẹp và nỗi buồn vốn dĩ là đặc thù của trời mây non nước phơi bầy trên quê hương anh, từ đây thấm đậm vào tâm thức rồi tự nó thể hiện qua thơ, cho nên thơ của Đặng Kim Côn không cầu kỳ…

Tôi đọc Những Tháng Năm Cuồng Nộ của K.Đ.

24.08.2011

Mario Vargas Llosa đã dùng những con chó làm hình tượng nhân vật thay cho giới thanh niên đương thời …. Trong chừng mực nào đó, K.Đ. cũng tiếp cận theo lối thể hiện này, ông tả nhân vật khi chào đời đã bị thả trôi sông, được một người đàn bà lam lũ không chồng con nhặt về, nuôi dưỡng bằng sữa của con chó mới đẻ, từ đó xóm làng gán cho cái tên ‘thằng chó đẻ’.

Cao Xuân Huy – Người ở lại Thuận An

20.11.2010

 
Cao xuân Huy đã trở về cát bụi. Thân xác ông đã được hỏa thiêu sau một tang lễ vừa trang nghiêm theo nghi lễ quân cách vừa thân mật đơn giản như một cuộc …

Thảo Trường – nhân chứng cuối cùng

6.09.2010

Dù mang bạo bệnh, ông ra đi thanh thản sau giấc nghỉ trưa, thỏa lòng khi viết xong tác phẩm để đời làm tròn thiên chức của ngòi bút, và điều mong mỏi nhất là ông luôn luôn muốn “quên”, thì nay nằm trong quan tài đóng kín, Thảo Trường đã quên.

Hai mươi năm sau, đọc lại Mê Lộ

14.08.2009

Với sự thử nghiệm của thời gian thì những cái tình cờ, hờ hững, sắc sắc không không theo lối ‘ẩn văn’ chính lại là những cái lạ, cái mới, cái cách tân trong lối viết góp phần khai phóng cho sự chuyển mình của văn học đương đại. ‘Văn tức là người’ nếu ta còn hiểu và chấp nhận cách nhìn này thì Phạm thị Hoài, vốn được đào tạo trong môi trường đa hóa, tất nhiên có ảnh hưởng trong sự định hình văn học Việt.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)